xinh đẹp như vậy mà lại là alpha

                                    
                                              

Lạc Tinh Vũ tự động nhận là "quan hệ tốt" ngồi lì vô chống Nguyên Dục trực tiếp cho tới mươi rưỡi. Bởi vì như thế trọ tại trường mươi một giờ rời năng lượng điện, cậu còn nên về chống tắm cọ vì vậy đặc biệt ko tự nguyện tuy nhiên tách chuồn.

Lúc ngay sát về, Nguyên Dục bảo cậu gửi tư liệu ôn tập luyện cho chính mình. Lạc Tinh Vũ chỉ rằng một câu "Tôi nhằm PC ở đoạn cậu" rồi tách chuồn. Sau Khi Lạc Tinh Vũ trở về, hắn cũng vùng lên chuồn tắm cọ một chiếc, sau này lại kế tiếp ngồi đối lập PC, ôn tập luyện đến tới tận khuya.

Bạn đang xem: xinh đẹp như vậy mà lại là alpha

Buổi tối ngày bữa sau, Lạc Tinh Vũ lại ôm mì gói nằm trong món ăn lặt vặt cho tới trọ tại trường của Nguyên Dục.

Nguyên Dục nghĩ về lại thái phỏng một ngày dài ni của cậu, cũng ko biểu lộ rời khỏi chút thân thiện thiết nào là. Tối ngày hôm qua đợi Lạc Tinh Vũ về rồi, hắn ngay tắp lự đem chi phí qua loa cho tới cậu, còn lịch thiệp tuy nhiên cảm ơn. Lấy mối quan hệ bạn làm việc thông thường của nhị người trước cơ, buổi sáng sớm vì như thế mong muốn rời mọi người, nên hắn đang đi tới căn nhà ăn mua sắm bữa sáng sủa kể từ đặc biệt sớm, tiếp sau đó đem về chống học tập. Lúc Lạc Tinh Vũ cho tới lớp còn kèo nhèo ân oán giẫn dữ, hắn cũng chẳng buồn nhằm ý cho tới.

Nguyên Dục nom cỗ dáng vẻ Lạc Tinh Vũ vùi đầu ăn mì gói, mò mẫm ko rời khỏi yếu tố rốt cuộc nằm tại đâu.

Hắn không thích đem rất nhiều xúc tiếp với cậu.

Hôm ni Lạc Tinh Vũ mua sắm vài ba loại mì gói mới mẻ, ko cay, tuy nhiên đối với vị thủy hải sản thì ngon rất là nhiều. Cậu ăn cho tới vô nằm trong ngon mồm, lại phân phát hiện tại Nguyên Dục ko ăn được bao nhiêu miếng.

Xem thêm: chí tôn đồng thuật sư tuyệt thế đại tiểu thư

"Cậu ko ăn à?" Lạc Tinh Vũ chất vấn, "Có nên ko quí vị này hoặc không? Tôi còn thật nhiều vị không giống, nếu như không cậu thay đổi một loại không giống coi."

"Không cần thiết đâu." Nguyên Dục lấy lại niềm tin, rũ con cái ngươi nom chén mì của tớ, vô tiếng nói lòi ra nồng đậm xa thẳm cơ hội, "Cảm ơn."

Nhưng cố ý Lạc Tinh Vũ lại nghe ko rời khỏi, khoát tay nói: "Hai tao còn ai với ai nữa tuy nhiên cậu nên rằng cảm ơn trong cả ngày, thực hiện cho tới xa thẳm kỳ lạ như thế làm cái gi. Tôi rằng cậu nghe này, ngày hôm qua cậu đem chi phí cho tới tôi ko rằng gì, vốn liếng dĩ còn tấp tểnh lấy lại cho tới cậu tuy nhiên về sau tâm lý, cảm nhận thấy đem đến đem lùi dường như đặc biệt đo lường và tính toán tỉ mỉ, huống hồ nước tôi cũng không thích khiến cho cậu được thêm nhiệm vụ. Nhưng tuy nhiên tôi vẫn mong muốn rằng với cậu một giờ đồng hồ, thiệt sự là ko quan trọng. Bữa thời điểm ngày hôm nay tôi mời mọc, nếu như cậu lại đem chi phí cho tới tôi, tôi chắc chắn không sở hữu và nhận đâu nhé."

Nguyên Dục: "......"

Xem thêm: ác ma pháp tắc

Vấn đề rốt cuộc nằm tại đâu.

Mặc cho dù thức ăn cũng ko thể ngăn được chiếc miệng luôn luôn trau mài chít chít của Lạc Tinh Vũ, tuy nhiên cho tới Khi Nguyên Dục chính thức ôn tập luyện, cậu lại hoàn toàn có thể yên ổn tĩnh mà đến mức tương tự như ko tồn bên trên. Cậu chống đầu ngắm nhìn và thưởng thức Nguyên Dục, rồi lại ngó vô screen PC, không đến một khi tiếp tục nhàm ngán tuy nhiên gục đầu xuống bàn.

Thời điểm đó cậu vốn liếng dĩ tiếp tục cho tới trung tâm vui chơi quảng trường Thái Dương nhằm hóng dông, trượt ván, đem không có tác dụng không dừng lại ở đó cũng hoàn toàn có thể cho tới Sảnh thể dục thể thao quốc bộ nhị vòng, còn hoàn toàn có thể hứa vài ba người các bạn chuồn tấn công bóng rổ. Tính cậu lạ lẫm ngồi một địa điểm, ngày thông thường nước ngoài trừ ngủ thì đa số ko có những lúc nào là ngồi ngốc ở trọ tại trường. Hiện bên trên cũng chính vì chân bị thương tuy nhiên sinh hoạt vui chơi giải trí nào là cậu cũng ko nhập cuộc được.