tưởng mộ tranh

                                    
                                              

Trải qua quýt bao nhiêu ngày điều chăm sóc, khung người Tưởng Mộ Tranh gần như là đang được Phục hồi. Trình Diệc thì vẫn còn đó ăn vạ ở khám đa khoa, nghe rằng là bị rung động một cô bác bỏ sĩ mới mẻ cho tới.

"Khi này Trình Diệc xuất viện?" Lạc Táp chất vấn Tưởng Mộ Tranh.

Bạn đang xem: tưởng mộ tranh

Tưởng Mộ Tranh đang được sấy tóc cho tới cô, ko nghe rõ rệt, "Em mới mẻ rằng gì cơ?"

Lạc Táp rằng to lớn hơn: "Em rằng lúc nào Trình Diệc xuất viện, tất cả chúng ta cùng với nhau ăn bữa cơm trắng." Hiện bên trên trừ Phó Duyên Bác thì người cô cảm kích nhất đó là Trình Diệc.

Phó Duyên Bác tìm kiếm được Tưởng Mộ Tranh và Trình Diệc rồi trả chúng ta về. Còn Trình Diệc thì luôn luôn ở nằm trong Tưởng Mộ Tranh nhập rộng lớn 10 ngày tăm tối ấy.

Không với nhị người chúng ta thì có lẽ rằng Tưởng Mộ Tranh thiệt sự ko quay trở lại được nữa.

Tưởng Mộ Tranh tắt máy sấy tóc, nhập chống ngay lập tức an tĩnh lại, anh nói: "Hiện bên trên Trình Diệc không tồn tại thời hạn nhằm dông lâu năm với bọn chúng bản thân đâu."

Lạc Táp suy đoán: "Không nên là anh ấy thực sự ham muốn bám theo xua đuổi cô nhỏ xíu bác bỏ sĩ kia?"

Bác sĩ cơ mới mẻ vừa vặn đảm bảo chất lượng nghiệp trong năm này, tầm vóc vô cùng tỉnh bơ.

Tưởng Mộ Tranh: "Nào còn nên bám theo xua đuổi, cô nhỏ xíu cơ vốn liếng đang được vô cùng sùng bái cậu tớ rồi."

Lạc Táp nói: "Cũng vô cùng với tướng mạo phu thê với Trình Diệc."

Tưởng Mộ Tranh chứa chấp máy sấy tóc, ôm cô nhập vào lòng: "Hôm này Trình Diệc xuất viện, bắt cậu tớ mời mọc tất cả chúng ta ăn cơm trắng ,còn nếu không nên nhờ việc này của anh ý khiến cho cậu tớ nhập viện tĩnh chăm sóc bao nhiêu ngày thì làm thế nào với thời cơ gặp gỡ được cô bác bỏ sĩ cơ cơ chứ."

"Mời một giở cũng ko được, tối thiểu nên mời mọc một 1 mon."

Tưởng Mộ Tranh cười: "Sao em còn ác rộng lớn anh thế này."

Anh cúi đầu thơm lên môi cô: "Hôm ni con cái với động không?"

Xem thêm: cứu vớt anh trai nam chính

"Có động vài ba cái."

"Anh sờ bụng em chút."

"Chỉ được cho phép sờ bụng."

"Chắc chắn anh chỉ sờ bụng, anh là cái loại người háo sắc vì vậy sao?"

"Háo sắc hay là không trong tâm địa anh tự vấn."

Hai phút sau.

"Tưởng Mộ Tranh, anh làm những gì đấy!" Lạc Táp giẫm anh một chiếc.

Tay anh chuyến bám theo bụng nhỏ lên đường trực tiếp xuống vùng dưới bên dưới, bịa ở phần thân mật nhị chân cô.

Tưởng Mộ Tranh bày đi ra vẻ vô tội: "Anh không tồn tại làm những gì nha, đâu nên em ko biết là anh bị viễn thị, ngay gần vượt lên nên anh tưởng sai lầm là bụng em."

"..."

Lạc Táp lại đá anh một chiếc nữa, Tưởng Mộ Tranh vẫn đang được cười cợt. Nhưng không đủ can đảm khiến cho cô xúc động mạnh, anh đứng lên, nhét cô nhập vào chăn: "Anh lên đường tắm trên đây, em ngán thì xem sách trước lên đường."

Anh cố kỉnh một cuốn sách dậy con trả cho tới cô.

Xem thêm: bản sonata đào hôn

Lạc Táp bịa cuốn sách qua quýt một bên: "Lát nữa anh hiểu lên đường, em không thích coi."

Ngón tay Tưởng Mộ Tranh lướt nhẹ nhàng qua quýt đôi mắt cô: "Có nên vẫn còn đó nhức không?"

"Không nhức, chẳng sao cả." Cô thúc giục giục anh: "Anh lên đường tắm cọ lên đường."