truyện mạc tuân lê hương

– Để anh trét dung dịch cho tới em. 

Lê Hương không thích. Hai người ngồi nom nhau một hồi, sau cùng cô Chịu đựng bại góc nhìn lạnh lẽo như băng của Mạc Tuấn, đành nên kéo khóa váy ngủ xuống, nhằm lộ thân thiện thể chan chứa vết bầm. Mạc Tuấn ko tiến công cô tuy nhiên lực bóp ở tay, mồi nhử vai, eo, sống lưng đều vô nằm trong mạnh. Cô nằm úp mặt xuống, nhằm hắn trét dung dịch lên sống lưng. Mạc Tuần nhíu mi, trét đều và nhẹ dịu. Thuốc rét rực khiến cho cô cảm nhận thấy thoải mái và dễ chịu. Lê Hương nhắm đôi mắt lại, ngủ thiếp lên đường khi nào là ko biết. 

Bạn đang xem: truyện mạc tuân lê hương

Sáng sớm ngày tiếp theo, Lê Hương tỉnh lại nhập ngực Mạc Tuân. 

Anh đang được lưu giữ lời hứa hẹn, tắt điện thoại cảm ứng suốt đêm. Lê Hương mỉm mỉm cười vuốt nhẹ nhõm lên sinh sống mũi cao, trực tiếp tắp của ông chồng, ngắm nhìn và thưởng thức khuôn mặt mày đẹp nhất trai đang được say ngủ, lầm bầm. 

– Hạnh phúc chỉ giản dị và đơn giản thế này thôi mà… 

Thật đau xót. Đơn giản tuy nhiên chẳng hiểu rằng bao nhiêu ngày. Mạc Tuần vì như thế thấy sở hữu lỗi với cô nên nhượng cỗ tuy nhiên trái khoáy tim anh ở ở vị trí không giống, Lê Hương tránh việc mong muốn rất nhiều. 

Lê Hương đem quần trườn áo phông thun, lên đường giầy thể thao, buộc tóc nhỏ gọn lại toan rời khỏi khu dã ngoại công viên lên đường đi dạo một ít thì điện thoại cảm ứng reo vang. Mạc Tuần gọi. 

– Alo. 

– [Em sở hữu ở trong nhà không? Mang hộ anh tập luyện tư liệu anh nhằm bên trên bàn nhập buồng nghỉ cho tới doanh nghiệp lớn nhé. Mười giờ anh sở hữu buổi họp khẩn cung cấp.] 

Lê Hương nom tập luyện tư liệu bên trên phiên bản đáp ứng nhu cầu. – Được. Anh ngóng chút. 

Cô hớt tóc máy, cẩn trọng vứt tập luyện tư liệu nhập tệp tin clear rồi tài xế thoát khỏi ngôi nhà. 

Cô mới mẻ cho tới doanh nghiệp lớn của Mạc Tuần vài ba phen tuy nhiên cô rất có thể rời khỏi nhập nên chỉ việc quẹt thẻ bên dưới đại sảnh là rất có thể nhập cầu thang máy, lên đường trực tiếp lên tầng mười. 

Công ty của Mạc Tuần mướn toàn cỗ tầng chục của tòa chung cư này. Nhân viên thấy Lê Hương treo thẻ nhân viên cấp dưới, nom theo dõi vì như thế cô kỳ lạ mặt mày. Cô lên đường dọc hiên chạy dọc, cho tới thắng chống giám đốc. Cửa đang được phanh hé tuy nhiên chứ không nghe giờ đồng hồ bàn luận việc làm thì cô lại nghe được tiếng động thút thít như sở hữu người đang được khóc. 

Lê Hương ngán chán nản đẩy cửa ngõ lên đường nhập. Đập nhập đôi mắt cô là hình hình họa Mạc Tuân đang được ngồi ôm chặt Dương Huế bên trên ghế sofa, vỗ sống lưng cô tớ yên ủi. 

Thấy Lê Hương nhập, Mạc Tuần tức thì buông Dương Huế rời khỏi vùng dậy tựa như người ăn vụng trộm bị phát hiện. Lê Hương lên đường trực tiếp nhập chống, bịa đặt tệp tin tư liệu lên bàn rồi toan ném ra ngoài. Mạc Tuần cầm cánh tay cô, phân tích và lý giải. 

Xem thêm: độc nhất vô nhị

– Không nên như em nghĩ về đâu. Dực Minh đề nghị chia ly với Dương Huế nên cô ấy cần thiết người yên ủi thôi… 

Lê Hương mỉm mỉm cười nom Dương Huế đang được nín khóc, vẫn trơ tráo ngồi bên trên sofa. 

-Vậy sao? Tại văn chống thao tác thì em còn tồn tại thế nghi ngại đồ vật gi đây? Hai người nhập hotel cùng nhau em còn ko được luật lệ nghi ngại có mà. 

– Tối không tồn tại chúng ta, cô chớ vì vậy được ko. – Dương Huế trở về nom Lê Hương, nước đôi mắt lại rơi xuống. 

Nếu thời điểm hiện tại Lê Hương rằng bất kể điều gì phản bác bỏ, Mạc Tuần tiếp tục nghĩ về cô cố ý làm cho sự.Vậy nên cô nuốt đắng cay xuống tuy nhiên gật đầu. 

– Được. Đây là doanh nghiệp lớn, nhì người ngừng hoạt động lại, chừng đỗi một ít kẻo nhân viên cấp dưới trông thấy. 

– Lê Hương, tôi cầu van nài cô, chớ nhắn tin cẩn cho tới Dực Minh nữa tuy nhiên. Anh ấy đề nghị chia ly với tôi rồi. 

Dương Huế òa lên khóc. Lê Hương há hốc 

miệng nom, mặt mày Mạc Tuần tức thì nhăn lại, đôi mắt lóe lên tia sáng sủa dữ tợn. 

– Em vẫn nhắn tin cẩn cho tới Dực Minh: Đưa điện thoại cảm ứng cho tới anh. Lê Hương mỉm cười khẩy. 

– Dương Huế, hoá ra cô là loại người này. Một tè thư lá ngọc cành vàng ko đạt được điều bản thân ước muốn nên luôn luôn mến dành riêng lắc vật dụng vào bên trong túi kẻ không giống. Mạc Tuấn đang được là ông chồng của tôi rồi, cô bị Dực Minh đề nghị chia ly thì tức thì lao cho tới, nhào nhập lòng ông chồng tôi. Dực Minh tuy nhiên nom thấy… 

– Cô ko rằng, làm thế nào anh ấy biết. – Dương Huế kháng chế, đôi mắt lung linh như thể Lê Hương chuẩn bị ăn thịt cô tớ cho tới điểm. 

– Tối đầu sở hữu rằng. Nếu không một ai rằng, cô tiếp tục lừa xảo trá Dực Minh nhằm kế tiếp ôm ấp con trai à? 

Xem thêm: quỷ tân nương con dâu xử lý hắn

Mạc Tuần gầm lên. – Lê Hương, trả điện thoại cảm ứng đây? 

– Tôi ko khi nào đề nghị coi điện thoại cảm ứng của anh ý, bao gồm anh sở hữu nhắn cho tới Dương Huế cả trăm tin cẩn, gọi cho tới cô tớ cả trăm cuộc cũng vậy.Anh ko tin cẩn lời nói tôi thì tôi cũng không có gì cơ hội nào là không giống. Cô tớ trong sáng còn kinh hoàng tôi nhắn tin cẩn cho những người yêu thương cô tớ biết à? Nếu kinh hoàng thì chớ sở hữu bám lấy ông chồng người không giống. 

– Lê Hương.- Mạc Tuần quát mắng rộng lớn. Lê Hương xổ anh thanh lịch một phía.