truyện ly hôn có vẻ khó

Cố Phán Yên giới hạn một chút rồi:"Chờ một chút tôi sẽ đem cơm trắng trưa qua loa sau." Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được khoảng tầm thời hạn cô và Giang Vũ Lan ăn lẫn nhau hẳn là cực kỳ nhàm ngán.

Ngay ngày cưới trước tiên, cô vẫn hoàn toàn có thể cảm biến được làm một người phu nhân cả đời ko thú vị.

Bạn đang xem: truyện ly hôn có vẻ khó

Cố Phán Yên cho tới doanh nghiệp lớn chính chục nhì giờ.

Đại khái là Giang Vũ Lan sáng sủa sớm đã nói xuống bên dưới, nên Cố Phán Yên tới ko bị ngăn cản ngược lại, còn đem Cố Phán Yên vô tận cầu thang máy.

Cố Phán Yên xách nhì túi hạ nhiệt tiếp cận cửa ngõ văn chống quản trị, một vừa hai phải gõ cửa ngõ thì phía bên trong đem mặt vài ba người không giống, có lẽ rằng là giám sát của những thành phần.

Khi nhận ra Cố Phán Yên, toàn bộ đều mỉm cười cợt xin chào căn vặn, chính vì những người dân này đều cho tới dự hít lễ, do đó chúng ta đương nhiên hiểu được Cố Phán Yên là thiếu phu nhân của Giang gia.

"Ngồi xuống cơ một thời gian chuồn." Giọng Giang Vũ Lan cực kỳ nhẹ nhõm, anh tao chỉ coi Cố Dư Sinh một chiếc rồi triệu tập lưu ý vô chuyện việc làm.

Cố Phán Yên ko chú tâm tới việc lạnh nhạt của Giang Vũ Lan so với bản thân, cô ngồi xuống ghế sô trộn, banh túi hạ nhiệt, lấy từng vỏ hộp bố trí lên bàn.

Khi toàn bộ người xem vô chống thao tác đều tách chuồn, chỉ với lại Cố Phán Yên và Giang Vũ Lan, hắn đóng góp tư liệu trước mặt mũi, vùng dậy tiếp cận chỗ sô trộn.

Cố Phán Yên mỉm cười đẩy hộp đồ ăn cho tới trước mặt mũi Giang Vũ Lan.

Giang Vũ Lan liếc nhìn cô một chiếc, ko phát biểu gì ưu nhã chũm đũa mang trong mình 1 không nhiều cơm trắng vô mồm.

Cố Phán Yên chớp chớp đôi mắt tâm lý hồi lâu vẫn ko nghĩ về đi ra chủ đề gì để nói đành cúi đầu ăn cơm trắng.

Giang Vũ Lan thực sự cực kỳ bận, vừa ăn hoàn thành hắn đã con quay lại bàn làm việc tức thì.

Cố Phán Yên lưu giữ những người dân một vừa hai phải nãy nói tới việc cấp cho vốn liếng mang lại sáp nhập và những loại tương tự động.

Khi còn học tập ĐH, cô theo dõi học tập thường xuyên ngành design và ko biết gì về vận hành marketing.

Cố Phán Yên coi xung quanh chống thao tác, sau cuối dừng lại bên trên người Giang Vũ Lan đang được ngồi bên trên bàn thao tác, cô cảm nhận thấy hắn có vẻ như ko được tự do thoải mái mang lại lắm.

Cô cắm đũa vô mồm, để ý coi Giang Vũ Lan.

Anh ngồi sườn lưng trực tiếp tắp, cho dù design của ghế cực kỳ tiện lợi, tuy nhiên là ai chuồn chăng nữa, ngồi như vậy này một ngày dài vững chắc là ko thể Chịu đựng nổi.

"Đừng cắm đũa, cô là trẻ con con cái à.

Muốn ăn thì mau ăn chuồn, ko ăn thì đựng vỏ hộp cơm trắng, về căn nhà ngủ."

Quái kỳ lạ, hắn ko hề ngấc lên, sao biết cô đang được cắm đũa? Cố Phán Yên lấy đũa thoát khỏi mồm, gắp một đũa đồ ăn rộng lớn, nuốt xuống, tiếp sau đó cười cợt nói: "Giang Vũ Lan, em cứ ngồi như thế anh đem không dễ chịu không?"

Đây là chuyến trước tiên Giang Vũ Lan nghe Cố Phán Yên gọi thương hiệu bản thân, trong trái tim cảm nhận thấy đem chút kỳ tai ác, ngấc đầu lên nói "Ăn cơm trắng hoàn thành thì về sớm chuồn, chớ xen vô việc làm của tôi."

"Ồ..." Cố Phán Yên nhỏ giọng đáp lại, chậm rãi rãi dọn dẹp vỏ hộp cơm trắng rồi vùng dậy.

"Vậy tôi chuồn trên đây."

"Ừ." Giang Vũ Lan nhường nhịn như thực sự cực kỳ bận, từ trên đầu cho tới cuối cũng ko thèm coi cô.

Cố Phán Yên mím môi, cho dù sao cô cũng đặc biệt quan trọng đem cơm trắng mang lại hắn, ko thể phát biểu một tiếng cảm ơn à, đem cần hắn thiệt sự cực kỳ không dễ chịu với cô không?

Cô đứng cơ đợi thêm thắt vài ba giây, thấy Giang Vũ Lan không tồn tại dự định phát biểu gì đành tuyệt vọng tách chuồn.

Ngay khi góc cửa đóng góp lại, bàn tay đang được ký tài liệu của Giang Vũ Lan tạm dừng.

Thực đi ra, hắn lạ lẫm sử dụng bữa trưa với người khác.

Mặc cho dù Cố Phán Yên ko phát biểu nhiều tuy nhiên hắn vẫn đang còn chút lạ lẫm với việc đem cô ở mặt mũi.

Giang Vũ Lan về căn nhà, một vừa hai phải xuất hiện ngay tắp lự nhận ra Cố Phán Yên đứng cạnh cửa ở hiên nhà, cười cợt coi anh.

"Mừng anh về căn nhà."

Giang Vũ Lan tạm dừng, để cô cởi áo khoác bên ngoài và xách cặp của hắn.

"Anh đói chưa? Đồ ăn vẫn bày sẵn rồi.

Hay anh muốn chuồn tắm nghỉ dưỡng trước?"Cố Phán Yên như 1 người phu nhân thực thụ, trông nom ông xã sau khoản thời gian tan sở.

Giang Vũ Lan mím môi "Tôi chuồn tắm trước."

Xem thêm: không có người như anh full

"Được." Cố Phán Yên gật đầu.

"Quần áo thay cho của anh để bên trên nệm vô thư chống đó."

Lúc này Giang Vũ Lan mới mẻ lưu giữ tối qua loa hắn ngủ vô thư chống.

"Đem ăn mặc quần áo về buồng ngủ chuồn." Hắn lãnh đạm nhắn dò: " Đêm ni tôi ngủ ở đó."

"Được rồi."Cố Phán Yên vô thức đáp lại, một lúc sau cô giật mình ko thể tin tưởng được tái diễn "Anh...!tối ni lăm le nghỉ ngơi vô buồng ngủ chính sao?

"Ừ, ko được sao?" Giang Vũ Lan cau ngươi.

"Không có!" Cố Phán Yên tức thì nhấp lên xuống đầu.

"Chỉ là nhìn anh có vẻ như cực kỳ bận, em còn tưởng rằng anh nối tiếp ngủ vô thư chống."

"Giường vô thư chống ko tự do thoải mái, tôi lạ lẫm." Giang Vũ Lan phát biểu.

Cố Phán Yên cũng ko ngốc, cô biết nguyên do tối qua loa Giang Vũ Lan ngủ vô thư chống là vì như thế hắn không thích ở công cộng nệm với cô.

Hôm ni Giang Vũ Lan phát biểu mong muốn về bên buồng ngủ giản dị và đơn giản chỉ vì như thế nệm vô thư chống ko tự do thoải mái.

Cô đem nên dữ thế chủ động cho tới phòng tiếp khách nhằm thể hiện nay sự chu đáo và rộng lớn lượng của tớ đối với hắn không? Dù sao tòa nhà cũng rất rộng, bên trên lầu nhì có rất nhiều phòng tiếp khách.

Giang Vũ Lan liếc coi Cố Phán Yên "Sao cô lại ngẩn người đi ra đó?"

"Chuyện cơ...nếu anh ngủ vô phòng nghỉ chính thì em tiếp tục dùng chống giành riêng cho khách hàng."

Cố Phán Yên nhỏ giọng nói: "Em hoảng sợ mình ngủ ko ngon tiếp tục gây phiền hà anh."

"Không cần đâu, nệm rất rộng." Nếu chúng ta dùng buồng ngủ riêng biệt thì cũng ko ổn, tối ngày qua là tai nạn thương tâm, tuy nhiên nếu như thời điểm hôm nay nối tiếp tách chống e rằng sáng ngày mai bà nội tiếp tục gọi căn vặn giữa nhì người họ có chuyện gì.

Cố Phán Yên đem chút xấu xa hổ nói:"Ừm, em tiếp tục nỗ lực nhằm ko tác động cho tới anh."

Lần trước tiên vô đời cô ngủ công cộng nệm với cùng 1 người con trai.

Dù Giang Vũ Lan có vẻ như không thích thực hiện tròn trĩnh nhiệm vụ phu nhân ông xã tuy nhiên cô vẫn ko thể kìm nén được mà hồi vỏ hộp.

Loại stress này khiến cho bữa tối Cố Phán Yên chỉ hoàn toàn có thể ăn nửa chén cơm.

"Sao ko ăn đi?"

Buổi sáng sủa ăn nhì chén, bữa tối chỉ ăn nửa bát? Nhìn thấy Cố Phán Yên đặt điều đũa xuống, Giang Vũ Lan kinh ngạc hỏi: "Thức ăn ko ngon sao?"

"Không, ko..." Cố Phán Yên vội vã vàng nhấp lên xuống đầu.

"Cái cơ...!buổi tối em thông thường ko ăn nhiều ..." Thực đi ra, lúc cô ăn tối đa vô bữa tối.

Trước trên đây, cô sinh sống vô Cố gia, bữa sáng sủa và bữa trưa thông thường ăn với họ, chỉ mất bữa tối khi chúng ta rời khỏi ngoài đùa, Cố Phán Yên mới hoàn toàn có thể hương thụ 1 bàn những đồ ăn 1 mình tuy nhiên không lo ngại lắng về những ánh nhìn kỳ kỳ lạ của Cố gia.

Mà phát biểu, cô ở đó ăn nhì bữa cũng ko tệ, tuy nhiên vì tùy theo người không giống không dễ chịu là vấn đề khó khăn rời ngoài.

Khi ăn cô thông thường chỉ lấy một nhì khoản trước mặt mũi không đủ can đảm lấy phần còn sót lại cho dù cô mến.

"Không cần cô đói sao?" Giang Vũ Lan suy xét lượng đồ ăn tuy nhiên Cố Phán Yên vẫn ăn nãy giờ, coi thế nào thì cũng thấy chỉ có nửa chén.

"Không, ko." Cố Phán Yên nhấp lên xuống đầu nguầy nguậy.

"Ừ." Thấy cô kể từ chối trực tiếp thừng như thế, Giang Vũ Lan rất ít lời nói nối tiếp lặng yên ăn cơm trắng.

Cố Phán Yên ngồi đối lập Giang Vũ Lan, thỉnh phảng phất ngấc đầu coi hắn sau đó lại nối tiếp cúi đầu ăn cơm trắng.

"Cô mong muốn phát biểu loại gì?" Giang Vũ Lan cau ngươi bức ruột.

Xem thêm: vợ tôi là quỷ vương

Việc coi chằm chằm người khác khi ăn, tuy rằng rằng không tồn tại ác ý, vẫn khiến cho người tao không dễ chịu.

Cố Phán Yên mím môi.

"Không có gì...em ăn hoàn thành rồi lên lầu trước đó." Cố Phán Yên cười cợt chỉ tay lên lầu..