truyện giá như

                                    
                                              

Mùa đông đúc năm nhị, Tiêu Chiến trải qua chuyện lượt trẹo chân thứ nhất nhập cuộc sống bản thân. Lúc ê Tiêu Chiến đang được vội vã theo kịp tiết học tập, tòa nhà đất của nhị tiết anh cần thiết học tập xa nhau chừng xa xăm, khi bước thoát ra khỏi cửa ngõ mới mẻ nhìn thấy bên trên khu đất đang được đắp điếm lênh láng tuyết, còn còn chưa kịp hạnh phúc một lúc, chân đang được trượt té loại nhào.

Các bạn làm việc cút nằm trong tía chân tư cẳng dìu anh lên, Tiêu Chiến mới mẻ trị xuất hiện bản thân đã biết thành trẹo chân, nhức cho tới nút thẳng toát những giọt mồ hôi. Hai thằng bạn phái nam hứng anh cho tới chống nó tế, Tiêu Chiến biết chủ yếu chúng ta còn vội vã tiếp cận kịp tiết học tập, vội vã vàng bảo chúng ta đến lớp trước cút đã: "Ài, chỗ bị thương cỏn con cái này sẽ không sao đâu, những cậu van thầy ngủ hùn tớ ha."

Bạn đang xem: truyện giá như

Bạn học tập hăng hái đáp: "Đợi lát nữa tan học tập bọn tớ cho tới đón cậu nhé, mặc dù sao thời điểm hôm nay cũng chính là tiết cuối rồi."

Tiêu Chiến lại hào hùng xua tay: "Không cần thiết ko cần thiết, lát nữa tớ mượn cây nạng, rời khỏi cổng ngôi trường là gọi được xe cộ rồi."

Bác sĩ với nhị mặt mũi tóc mai đang được ngả color hoa râm xử lý qua quýt cho tới anh đoạn, nhẹ dịu nắn một chiếc, Tiêu Chiến đang được đau tới gào lên. Bác sĩ cười cợt nói: "Xong rồi đoạn rồi, ko gãy xương. Tôi cút lấy túi đá cho tới chườm cho tới con cháu một lúc."

Bác sĩ vừa phải cút, Tiêu Chiến ngay tắp lự nhắn tin cậy cho tới Vương Nhất Bác, anh lục dò xét tủ sách meme một khi, nhìn thấy cái meme con cái penguin chạy lon xon lon ton rồi té cho tới "oạch" một chiếc, thường xuyên gửi cút bảy tám loại ngay tắp lự. Anh ghi nhớ Vương Nhất Bác vừa phải rằng với anh là cần đi kiếm nghề giáo chỉ dẫn một lúc, cũng ko trông mong gì được rep lại. Không ngờ Vương Nhất Bác ngay tức khắc trả lời: "Đi học tập ko nghe giảng đàng hoàng làm cái gi đó?"

Tiêu Chiến ngay tức khắc gửi cút một mặt hàng icon khóc huhu, nói: "Em đang được ở chống nó tế."

Xem thêm: độc nhất vô nhị

Điện thoại của Vương Nhất Bác gần như là gọi cho tới tức thì tức tương khắc, cậu nghe dường như khá nóng bức ruột: "Sao thế? Ốm rồi à?"

Vừa nãy Tiêu Chiến vẫn ko cảm nhận thấy sở hữu gì nguy hiểm, thậm chí là trải qua chuyện lượt trật chân thứ nhất nhập đời còn cảm nhận thấy khá không thể tinh được, nào là biết vừa phải nghe thấy giọng Vương Nhất Bác, cảm xúc tủi thân thích đang được trào lên như núi cao biển khơi rộng lớn.

Bác sĩ vừa phải lấy đá quay trở lại đang được nghe thấy cậu phái nam sinh Trắng trẻo gầy đét gò cao một mét tám bao nhiêu đang được ngồi bên trên ghế yếu ớt tảo nhập Smartphone rằng một câu: "Vương Nhất Bác! Chân em gãy rồi!"

Xem thêm: bạn gái thuê

Tiêu Chiến gọi Smartphone đoạn mới mẻ trị hiện tại bác bỏ sĩ đang được đứng tức thì sau sống lưng bản thân, ngay tức khắc cảm nhận thấy quang cảnh tôi vừa thêm thắt mắm dặm muối bột rằng với Vương Nhất Bác bản thân đau nhức biết bao xấu xí hổ ham muốn bị tiêu diệt. Khuôn mặt mũi anh đỏ gay bừng, lo ngại ngùng ngồi trực tiếp dậy nhận lấy túi đá bên trên tay bác bỏ sĩ: "Cảm ơn bác bỏ sĩ, nhằm con cháu tự động thực hiện cho tới."

Bác sĩ vừa phải cười cợt vừa phải rung lắc đầu trở về số ghế của tôi, khi bốc thuốc dung dịch cho tới anh, suy nghĩ ngợi vẫn cười cợt, ko nhịn được nói: "Lát nữa con cháu về loại gì, ở trên đây sở hữu nạng, còn tồn tại xe cộ lăn lộn, gãy chân là ko được sơ sểnh đâu."

Tiêu Chiến cảm nhận thấy bản thân không thể mặt mũi mũi nào là ở lại ngôi trường nữa rồi, anh cầu trời khấn bụt rất tốt 2 năm còn học tập bên trên ngôi trường đều chớ đau đớn khi đang di chuyển học tập, nếu như không gặp gỡ cần bác bỏ sĩ này vẫn còn đó bị cười cợt nhạo thêm nữa.