truyện đường về nhà

Tôi bú no sữa rồi ở cuộn vô cái túi ngủ màu xanh da trời được đan vì thế những sợi len lông rán mềm mượt. Đó là phần quà trước tiên vô đời của tôi. Ngoài tay u rời khỏi, này đó là điểm tôi cảm nhận thấy thân thuộc nằm trong, thân thiện và an toàn và đáng tin cậy.

Khi vất vả một việc gì bại liệt, u thông thường bịa đặt tôi nằm ở bên trên tấm phản kê sát mặt mũi hành lang cửa số. Đó là điểm trước tiên nắng và nóng và bão lọt được vào vô tòa nhà công ty chúng tôi. Những khi như vậy tôi thực hiện các bạn với khung trời. Tôi rong ruổi bám theo những đám mây color sạm cá hồi long lanh, lửng lơ trôi bên trên khúc nhạc du dương này bại liệt kể từ mặt mũi khu đất vọng lên.

Bạn đang xem: truyện đường về nhà

Truyện ngắn: Đường về nhà

Tôi thông thường rong ruổi bám theo những đám mây color sạm cá hồi long lanh, lửng lơ trôi bên trên khúc nhạc du dương này bại liệt kể từ mặt mũi khu đất vọng lên. Ảnh: Internet

Có Lúc tôi coi rời khỏi nó là ổ trứng tròn xoe, là loài cá quẫy đuôi, là cái cây, Lúc lại là hình thù oán như thác nước, như hầm động, như con cái thú… kỳ thiệt những loại bại liệt tôi trước đó chưa từng thấy khi nào tuy nhiên tuồng như nó cứ lặp chuồn tái diễn vô tôi nhiều cho tới nỗi từng lượt coi rời khỏi khung trời là tôi bắt gặp được. Đó là kín, mãi mãi là kín tuyệt mỹ của tôi với khung trời miền Nam.

- Giá mà trong lúc ấy bản thân thục mạng chuồn thì vẫn thoát ra khỏi TP.HCM - u tôi ngậm ngùi phát biểu Lúc đón chén bát mì còn sót lại vô mái ấm nhưng mà tía tôi vừa phải trộn - Mai này sẽ không biết ăn gì…

- Thôi ăn tiếp cận con cái đem sữa - giọng tía rất rất nhỏ - Thể này chút nữa cũng đều có đồ gia dụng cứu vãn trợ cho tới. Còn chuồn hoặc ở thì nên nhằm coi tình hình mai này TP Sài Gòn ra làm sao vẫn rồi bản thân tính tiếp.

Trong giấc mộng chợp chờn tôi vẫn nghe những tiếng phiền lòng không yên tâm của u Lúc thì thầm nằm trong tía. Tôi lù mù quan sát, tuồng như công ty chúng tôi đã trở nên mắc kẹt ở TP.HCM này.

Tôi ko khi nào tưởng tượng công ty chúng tôi lại bị xa lánh vô chủ yếu TP.HCM sôi động này. TP Sài Gòn là ước mơ của nhiều người ham muốn cho tới. Ba u tôi cũng từng thế, chúng ta vượt lên trên một đoạn đường lâu năm mặt hàng ngàn cây số, hăm hở tách xa thẳm quê nhà, đồng ý từng trở ngại, vất vả với kỳ vọng thay đổi đời.

Tôi vẫn quá thân quen với những ồn ã của thành thị lúc còn vô bụng u. Từ giờ lanh canh chén bát đũa vô một nhà hàng quán ăn sang trọng và quý phái bên trên phố Nguyễn Huệ cho tới giờ rao tối bánh mỳ thịt nướng điểm lối rẽ vô làng mạc Vườn Ổi và cả những ái quan ngại Lúc u bước về tòa nhà vô cái làng mạc mái ấm lá tệ tàn nổi dập dềnh bên trên dòng sản phẩm kênh đen giòn ngòm ngập hương thơm xú uế.

Tôi đem xúc cảm những khi ấy u như khựng lại, một tay bịt kín khăn ở mũi mồm, một tay nâng xuống một cái bụng lớn lùm đem tôi, vì thế nếu như lỡ trượt trượt xuống kênh chắc hẳn công ty chúng tôi tiếp tục bị tiêu diệt ngạt vì thế hương thơm sặc sụa bại liệt. Khi an toàn và đáng tin cậy bước qua quýt cửa nhà, u lại phát biểu với tía từng câu như từng ngày: “Khi tế bào cho vừa chi phí nhưng mà dọn chuồn điểm không giống anh hè?”.

Điều ước này đã bám theo xuyên suốt tôi những mon ngày vô bụng u cho tới khi tới Bệnh viện Từ Dũ. Mẹ đẻ phẫu thuật. Khoản chi phí tích cóp mướn nhà đất của công ty chúng tôi đã trở nên phụ vương mon dịch dã âm thầm ngốn không còn. Tôi nghe giờ bà Tư mập vừa phải chạy, vừa phải thở hào hển vô hiên chạy dài căn bệnh viện: “Tội cái thằng. Đưa bà xã chuồn đẻ nhưng mà vào trong túi không tồn tại nổi cắc bạc”, là biết thể này rồi tôi cũng ko bay ngoài cái làng mạc váy đầm lội.

Vậy nhưng mà chuồn. Cuối cùng với sự kiên trì của tía cũng va vấp cho tới số lượng giới hạn. Tôi ko biết dịch căn bệnh nó đem hình thù oán ra làm sao tuy nhiên tử vong bất thần ko báo trước của bà Tư mập khiến cho u gần như là hoảng loàn và thất lạc sữa. Bà Tư mập chỉ mất 1 mình. Hai mái ấm công cộng nhau một chiếc cầu tre hình chữ nó chõe rời khỏi nhị mặt mũi. Mỗi lượt đem chuyện gì, bà hoặc phụ huynh tôi đều đứng tức thì hành lang cửa số gọi vọng sang trọng làm sao cho thật lẹ. Mới bao nhiêu ngày hôm trước bà Tư còn buộc túm món ăn được phân phát qua quýt cái côn thòng sang trọng cho tới u tôi. Thế nhưng mà sáng sủa ni, vừa phải banh đôi mắt, chúng ta tôi vẫn thấy một đám người đem đồ gia dụng bảo lãnh hơ hải chuồn vào trong nhà bà Tư phun diệt trùng. Mẹ tôi níu chặt hành lang cửa số gào khóc. Ba tôi ngồi rũ xuống lặng người.

Truyện ngắn: Đường về nhà

Tôi ko quấy khóc mặc dù sữa u khi nào thì cũng ngậy hương thơm mì tôm và rất ít như từng ngày. Minh họa: Internet

Tôi ko quấy khóc mặc dù sữa u khi nào thì cũng ngậy hương thơm mì tôm và rất ít như từng ngày. Tôi hiểu, cho tới giờ khắc này, cho tới cái ăn giản dị bại liệt, phụ huynh tôi vẫn nên nhượng bộ lẫn nhau thì làm thế nào tôi rất có thể mơ được nước sữa ngọt lành lặn tựa như các hôm u được ăn cháo chân giò hầm thuốc sắc.

Thành phố tiếng ồn, náo sức nóng và no đầy đủ với cơ man món ăn đồ uống là vậy nhưng mà giờ như ngừng hoạt động. Không đem gì ngoài sự yên bình. mỗi một ngày trôi qua quýt, tôi rất có thể nghe được cả giờ loài chuột chạy bên dưới gầm chóng, giờ bão thốc qua quýt cái tôn và cả giờ cầu tre cót két Lúc đem ai bước qua quýt bên trên bờ kênh đen giòn quánh.

Rồi rất mất thời gian sau vô sự yên bình bại liệt, tôi lại được nghe thấy giờ người tiếng ồn, rộn rực của một đường phố. Tin TP Sài Gòn tiếp tục gỡ quăng quật chốt ngăn và rào chắn thực hiện từ đầu đến chân và phố như thức tỉnh. Ba tôi choáng choàng gọi u con cái tôi: “Đi thôi, về nhà…”.

Chúng tôi rời khỏi chuồn vô tối tối. Gia tài không tồn tại gì ngoài nhị cái so bì vận tải được cột sẵn sàng sau dàn xe cộ và một cái làn vật liệu nhựa đựng bỉm sữa được để lên bên trên. Tôi ở yên lặng Lúc u ấn lên trán tôi một vệt lọ nồi. Mẹ thực hiện xong xuôi nghi tiết sau cuối ấy vô tòa nhà của công ty chúng tôi rồi bế tôi chuồn. Tôi coi qua quýt vai u, những liếp mái ấm xiêu lòng nép vô nhau vô làng mạc Vườn Ổi dần dần xa thẳm khiến cho tôi bổi hổi. Làn bão lạnh lẽo hâm hấp thổi kể từ bờ đập vào trong 1 hương thơm khú khắm tuy nhiên tôi không thể thấy không dễ chịu nữa vì thế thiệt lòng, tôi rồi sẽ có được ngày thương lưu giữ cho tới nó.

Xem thêm: ảnh đế ngày hôm nay cũng thẻ đen

Truyện ngắn: Đường về nhà

Đường về mái ấm. Minh họa của Huy Tùng

Quê hương thơm là gì nhưng mà Lúc nằm trong lối người tớ lại ham muốn về? Tôi vẫn tự động chất vấn bản thân như thế Lúc chen thân thuộc mặt hàng ngàn người điểm cửa ngõ ngõ TP.HCM. Tôi ở trong khoảng tay u, u ngồi dán chặt bên trên yên lặng xe cộ còn tía tôi thay cho lái, nhị chân giẫm xuống lối cố nhích lên dần từng tí một thân thuộc chỗ đông người ngàn nghịt. Sau vài tiếng đồng hồ như bị cô quánh vô thành thị oi bức, xe cộ chầm lờ lững lăn chiêng bánh. Tôi vẫn chính thức cảm biến được khá bão thổi vô má tôi qua quýt tấm khăn bóng cất cánh quấn đầu. Tôi như đang được ở vô một tình trạng lâng lâng Lúc được điều khiển xe trên lối vật liệu nhựa rộng thoải mái, trải lâu năm tít tắp. Chúng tôi ngược lối rời khỏi Bắc.

Chúng tôi thông qua bao triền dốc, bao con cái đèo, bao khúc cua ống tay áo. Thấy cánh rừng vô thu loáng thoáng đem những cây buông bỏ lá vàng, thấy những bến bãi cát trắng xóa trải lâu năm tít tắp, những mặt hàng dương và cả mặt mũi hải dương xanh rớt rì rầm sóng vỗ, những vì thế sao le lói bên trên khung trời tối tối thâm nám thẫm… Hóa rời khỏi trái đất này rộng lớn to hơn hàng ngàn lượt cái dù cửa ngõ thu hẹp vô tòa nhà điểm làng mạc Vườn Ổi nhưng mà tôi, phụ huynh tôi từng tồn tại lại với kỳ vọng thay đổi đời kể từ bại liệt.

- Hôm bữa em gọi năng lượng điện về mái ấm, bà bảo mái ấm còn bao nhiêu ha khu đất rừng bỏ phí, thôi thì về, ko nhiều tuy nhiên cũng ko cho tới nỗi bị tiêu diệt đói - Ba tôi phát biểu vậy.

- Không ngờ đâu được tình thế này. Chú còn tồn tại khu đất, đem rừng, anh trên đây giờ về thân phụ u không thể, khu đất đai ko, giờ về đang được ko biết đâu nhưng mà tính…

- Anh đem tay nghề nghiệp nhưng mà. Một thợ thuyền máy tay nghề cao như anh nơm nớp gì không tồn tại việc. Quê bản thân anh cũng thấy rồi bại liệt, đem biết bao xí nghiệp sản xuất đang rất được xây đắp lên - tía tôi cười cợt - Hay anh thuộc sở hữu với em, tất cả chúng ta tiếp tục tái hiện từ trên đầu, đem anh, đem em, trở ngại này chẳng vơi...

- Ừ, nhằm anh tính…

Tôi vẫn nghe rõ rệt cuộc nói chuyện chan chứa hứa hứa hẹn của tía tôi và chưng Lẫm - một người đồng hương thơm thân thuộc thiết với mái ấm gia đình tôi ở TP Sài Gòn. Tôi ngẫu nhiên thấy so đọ thiệt rộng lớn. Ba tôi vẫn đang còn khu đất, còn rừng nhằm về bên, còn chưng, vẫn sát hai mươi năm trụ lại miền Nam giờ về bên quê nhà e chừng tiếp tục thật nhiều ngạc nhiên. Nhưng một niềm tin cẩn thơ con trẻ phát biểu với tôi rằng, thôn chẳng khi nào phụ người, chẳng khi nào quăng quật người...

Đoàn công ty chúng tôi về cho tới quần thể tách biệt chỉ từ lại mươi mái ấm gia đình. Về cho tới trên đây, nghe tiếng nói quê bản thân, chào đón bao ân tình share của đồng bào, ai ai cũng cảm nhận thấy như vẫn thực sự được trở về quê hương, tái ngộ người thân trong gia đình. Tất cả đều công cộng tâm lý hào hứng, bổi hổi. Ba tôi banh cuốn buột ghi nhật trình, ghi lại thương hiệu tuổi tác, số điện thoại cảm ứng thông minh không còn thảy những mái ấm nằm trong về bên nhằm trong tương lai còn liên hệ.

- Thằng Núi sướng nhé! Ngày mai lại được về với núi gò, thả hồ nước chạy nhảy - giọng chưng Lẫm phát biểu với vô vào cuộc điện thoại cảm ứng thông minh gọi cho tới u tôi vô tối sau cuối ở quần thể tách biệt.

Đêm bại liệt, công ty chúng tôi, những mái ấm gia đình vẫn bên cạnh nhau vượt lên bao trở ngại, thách thức dường như không thể ngồi lại bên cạnh nhau tuy nhiên nhường nhịn như ai ai cũng cảm biến được tâm tư tình cảm của nhau. Tất cả rồi tiếp tục lưu giữ mãi chuyến hồi hương thơm lịch sử dân tộc của cuộc sống bản thân. Trong đoàn công ty chúng tôi, không ít người mong ước được ở lại quê mái ấm, được trồng cây, tiến công cá, được phát triển thành những người công nhân trong số xí nghiệp sản xuất bên trên chủ yếu quê nhà mình…

Truyện ngắn: Đường về nhà

Ngày mai, công ty chúng tôi tiếp tục chính thức một cuộc sống đời thường mới mẻ. Từ 1 căn mái ấm bé xíu con cái, một quần thể vườn tít tắp và góc Sảnh nhỏ - điểm tôi tập dượt rộng lớn hằng ngày… Ảnh: Internet

Cơn ngủ sâu sắc êm ả cho tới nỗi tôi ko biết phụ huynh tôi vẫn thông qua bao cột mốc, bao cây cầu, dòng sản phẩm sông, bao khúc cua, mé núi… nhằm về cho tới trước ngõ mái ấm bản thân, cho tới Lúc khá nước sả thơm phức thực hiện tôi tỉnh giấc. Vậy là tôi vẫn về mái ấm. Tôi nằm ngửa lưng bên dưới tay bà tôi, ngâm mình trong nước vô chậu thau nước thơm sực lạnh lẽo nồng tình quê nhà.

Xem thêm: trần tình lệnh truyện

Tôi cảm biến được nước chảy vơi êm ắng lên domain authority thịt và bàn tay u miết lên từng ngón tay, kẽ chân như gột chuồn bao những vết bụi lối, vỗ lòng tôi những giờ reo mừng khoan khoái vô vàn. Mọi người vây xung quanh tôi nằm trong cười cợt. Tôi như cây con cái rộn ràng đón lấy từng tin cẩn yêu thương, xinh xắn của cuộc sống này. Cuộc sinh sống là vậy, dẫu đem bao trúc trắc, đau buồn hoặc thất bại thì rốt cuộc những loại này cũng ko ở mãi với tất cả chúng ta Lúc tất cả chúng ta không ngừng nghỉ tin cẩn yêu thương và kỳ vọng.

Ngày mai, công ty chúng tôi tiếp tục chính thức một cuộc sống đời thường mới mẻ. Từ 1 căn mái ấm bé xíu con cái, một quần thể vườn tít tắp và góc Sảnh nhỏ - điểm tôi tập dượt rộng lớn hằng ngày…

Trần Quỳnh Nga