truyện cô dâu của tổng tài

Đường Ví một vừa hai phải bị thể hiện ngoài hiên chạy, Ân Lãm vẫn tiến thủ lại, góc nhìn sắc bén kiểm tra tình hình của An Nhiên. Anh đừng chậm tay mang đến một vỏ hộp khăn giấy má rộng lớn, tự động bản thân rút thật nhiều tờ giấy má mượt như lụa, cẩn trọng vệ sinh không còn nước phái mạnh việt quất xanh rớt bên trên mặt mày cô.

An Nhiên không thích anh cần động tay, tự động tôi cũng nạm lấy giấy má vệ sinh, một vừa hai phải thực hiện một vừa hai phải nói: “Vậy tuy nhiên tôi còn đang được nghĩ về khẩu vị của Tống Thành thực sự bất biến.”

Bạn đang xem: truyện cô dâu của tổng tài

“Không thay cho đổi?” Ân Lãm thiếu hiểu biết nhiều lắm.

“Ngoại hình xinh rất đẹp, phong thái xa hoa, cá tính uy lực cho tới vô lý”

Giống hệt Nguyễn Vũ Như.

Ân Lãm lần thứ nhất thấy An Nhiên rằng xấu xí người không giống, ko ngoài nhảy cười cợt. Ài, ông công ty thân thuộc mến, phu nhân ngôi nhà ngài vẫn chính thức xem xét cho tới ngài rồi đó, người tao biết ghen tị rồi.

“Nhưng tuy nhiên..” Đột nhiên An Nhiên ngửng lên, nom Ân Lãm siêng chằm rồi cười cợt bẻm mép. “Nếu là bạn nữ của hẳn thiệt thì có thể giờ này người bị bảo đảm an toàn lôi đi ra là tôi chứ nhỉ!”

Ân Lãm bị góc nhìn vô trẻo của cô ấy thực hiện ngẩn đi ra một khi, lần thứ nhất anh tận đôi mắt trông thấy biểu cảm hồn nhiên này của cô ấy ở cự ly ngay sát, ko tránh khỏi bất thần.

“Có lí lắm!” Anh bịa bàn tay với những ngón miếng khảnh lên xoa xoa loại đầu kì quặc của cô ấy. “Cho cho nên hãy yên lặng tâm, cô mới mẻ là bà công ty của điểm này”

An Nhiên đỏ loét mặt mày, thích ứng ko kịp với tên tuổi “bà chủ”. Cô nhấp lên xuống đầu, ko rằng thêm thắt gì nữa. Ân Lãm đứng ngay người, cảm nhận thấy trong tim bản thân sở hữu một sợi tóc.

ngứa ngáy khó khăn rằng trở thành điều Sao cô ấy ko cười cợt nữa? Lúc trước.

không rõ ràng thân thuộc phận của Đường Vi thì cô còn can đảm và mạnh mẽ trừng đôi mắt lại, lúc này biết bản thân sở hữu vị thế hơn nhiều đối thủ cạnh tranh thì lại rụt rè Chẳng lẽ vẫn ko thể đồng ý tổng tài ngôi nhà chúng ta sao?

Cánh cửa ngõ lại vang lên giờ đồng hồ động, một người bảo đảm an toàn đang được khó khăn xử đứng bền ngoài: “Thưa anh, cô Đường Vi rằng cần thiết bắt gặp anh nhằm rằng nốt một việc”

“Ân Lãm… tôi biết sai rồi… Anh cho tới tôi một thời cơ sửa sai chuồn..” Đường Ví thấy Ân Lãm chịu đựng nom bản thân thì tất tả chạy cho tới ôm tay anh, nước đôi mắt lung linh càng thực hiện cho tới khuôn mặt mày trở thành động lòng. “Dù sao cũng chính là người cùng cơ quan, đồng cấp cho nhiều năm rồi. Sao anh nỡ trực tiếp thừng xua tôi như vậy, anh chớ nỡ vì vậy giành được không?”

Bộ ngực khổng lồ cất giấu bên dưới vạt áo vest trằng cọ qua chuyện cọ lại bên trên tay Ân Lãm, khiến cho anh nổi domain authority gà từng mảng, ham muốn đẩy cô đi ra.

“Vì sao ko thể nhẫn tâm?” Hai người đang được giãng teo thì một tiếng động lạnh giá truyền cho tới, thấp xoa như nước rét mướt ngấm vô sâu sắc vô lồng ngực.

Tất cả quý khách đều giật thột, hàng loạt quan sát về phía cửa ngõ, ai nấy đều toát các giọt mồ hôi.

Từ ngoài sảnh hiên chạy tiến thủ lại một người vóc dáng thon dài rộng lớn vững vàng chãi. Trên người hẳn, âu phục tuy rằng ko tương thích tuy nhiên ko vì vậy tuy nhiên sụt giảm khí phách hiên ngang, tạo cho quý khách bất giác quy phục.

An Nhiên ở vô chống cũng giật thột khi trông thấy Tống Thành đang được chầm chậm chạp tiếp cận Hắn ko sao…

Cô ham muốn tách đôi mắt chuồn tuy nhiên ko được chính vì chủ yếu Tống Thành đang dần khóa chặt ánh mắt bên trên người cô. Một nhát dao cơ tương tự như trước đó chưa từng tồn bên trên, hắn một vừa hai phải thấy cô vẫn cảm nhận thấy lưu giữ cho tới hễ cào, tương tự như nhị phu nhân ông chồng chúng ta một vừa hai phải trải qua chuyện một cuộc sinh ly tử biệt.

Đôi mặt mày cứ đứng nom nhau như vậy, điều ham muốn rằng có không ít tuy nhiên lưu lại ở cánh môi, ko thốt lên được, chỉ rất có thể biểu lộ vày góc nhìn chú ý, một vừa hai phải si say một vừa hai phải giằng co…

“Sếp… anh về rồi..” Đường Vi ko biết nom tình hình, một vừa hai phải thấy bóng hình Tống.

Thành thì vẫn thấy thân thuộc nằm trong, cảm nhận thấy bản thân chuẩn bị được cứu giúp rồi. Cô tất tả buông tay Ân Lãm, nhào vô lòng hẳn khóc nấc lên.

An Nhiên biết ý, tất tả xoay mặt mày quý phái điểm không giống. Nếu lỡ như hắn thực sự chú tâm cho tới Đường Vi, chẳng cần Ân Lãm có khả năng sẽ bị trừng trị sao? Cô đo lường cần thu từng nào can đảm và mạnh mẽ nhằm một thời gian nữa đứng đi ra phân bua chung chàng trai thư kí này. Dù sao cũng chính là Ân Lãm đã hỗ trợ cô giải vây ngoài nanh vuốt của Đường Vi.

RẦMII!

Tất cả lúc lắc nảy người, nom một bóng hình trắng nuột bị xô mạnh. Thân thể quyến rũ và mềm mại của Đường Vi bị hất đi ra, va vấp đập với trở thành ghế sofa vô chống.

An Nhiên đang được đứng ngay sát này còn còn chưa kịp trả hồn. Cô biết tầm vóc này của Tống Thành, đôi mắt phượng sắc như dao, khóe môi tương đối mím lại, đuôi lông ngươi lại nhếch lên tương tự như chuẩn bị sửa giẫm nát nhừ đối phương.

Nhưng Tống Thành lại thời gian nhanh rộng lớn. Hắn giơ chân lên, chuẩn chỉnh xác giẫm xuống trước trúng một tích tắc, nghiến chặt bàn tay với những móng được tô sửa cầu kì của Đường Vi. Các chúng ta vô trang mối cung cấp bên trên hình phát âm nhằm bọn chúng bản thân sở hữu động lực đi ra chương mới mẻ nhé.

Không như là với Ân Lãm phong thái nho nhã, mặc dù ghét bỏ cho tới thất lạc cũng chỉ đến mức độ người sử dụng điều tuy nhiên đấu, người sử dụng luật tuy nhiên xử, Tống Thành quí loại thẳng rất nhiều. Hắn vẫn kiêng khem kị ko người sử dụng nhiều mức độ tuy nhiên ko tức là ko xuống tay với phụ phái nữ.

Nhất là với kẻ đã trải thương tổn cho tới phu nhân hắn.

“A… a… a..” Đường Vi đau tới trợn đôi mắt, các giọt mồ hôi u các giọt mồ hôi con cái vã cả đi ra. “Tổng, sếp tổng… em biết sai rồi… Anh thả cho tới em…”

Tống Thành rét mướt nhạt nhẽo thêm thắt lực chân, thực hiện cho tới Đường Vi cho tới kêu cũng ko nổi.

Hắn nhếch khóe môi: “Bàn tay này một vừa hai phải nấy ko biết sinh sống bị tiêu diệt mang đổ phái mạnh việt quất lên trên người cô ấy?”

“Không… vâng… em sai rồi ạ. Em van lỗi…hu hu..”

Đường Ví trườn rạp bên trên mặt mày khu đất, váy áo, tóc tai xộc xệch nhếch nhác ko thể miêu tả. Tình cảnh cơ thực hiện cho tới An Nhiên nhức đôi mắt, cô liếc nom Ân Lãm đi ra hiệu, anh tức thời hiểu ý, ngay tắp lự tiếp cận, kính cẩn nói: “Anh mới mẻ quay trở lại, còn mệt rũ rời. Để em xử lý nốt Đường Vi, anh nghỉ dưỡng chuồn ạ”

Tống Thành thời điểm này mới mẻ xoay quý phái nom An Nhiên, biết đấy là Ân Lãm nghe theo đòi ý cô tuy nhiên văng mạng can ngăn. Hắn nhích chân qua chuyện một phía, lạnh giá buông một câu: “Làm thật sạch.”

Xem thêm: trùng sinh cận thiếu cua lại bảo bối

Chưa đẫy nhị phút sau, căn chống được trả lại vẹn toàn trạng, đám người lố nhố vẫn rút chuồn thất lạc, góc cửa cũng khá được khép lại, chỉ từ Tống Thành và An Nhiên đứng nom nhau.

Hẳn cứ đứng như vậy, An Nhiên cực kỳ lo ngại ngùng, đành lên tiếng: “Anh không vấn đề gì chứ?”

Đáp lại cô là một chiếc ôm đột ngột. Khuôn mặt mày tuấn tú của hẳn tràn trề mệt rũ rời tuy nhiên góc nhìn lại sáng sủa ngời. Hản dụi vô hõm cổ cô, sở hữu chút lưu giữ nhung hương thơm tóc êm ấm, và ngọt ngào khi xưa.

“Nuôi lại tóc lâu năm đi” Hắn kề vạt vòng tai cô, thì thì thầm.

An Nhiên ham muốn đẩy hẳn đi ra, cô luôn nhớ lí tự chủ yếu tuy nhiên bản thân cho tới đây: “Nói rõ ràng cho tới em, Minh Châu và Cá Chép ở đâu? Mang thãng nhỏ nhắn trả lại cho tới em”

Tống Thành coi như ko nghe thấy, đãng nào là hẳn cũng ko đem nam nhi theo đòi người. Hắn vẫn miệt giũa ngao du từng tấc domain authority thịt quyến rũ và mềm mại, tiện tay bế bổng cô bỏ lên bàn thao tác được làm bằng gỗ gụ.

Bản thân thuộc hắn cũng gieo bản thân xuống ghế domain authority, điểm thân thuộc hẳn vẫn ngồi thường ngày.

An Nhiên thời điểm này đang được ở trước đôi mắt hắn, thân thuộc thể quyến rũ và mềm mại, xinh rất đẹp khẽ lập cập rẩy như 1 con cái mèo nhỏ khiến cho Tống Thành ham muốn phun trào.

Không ngờ vẫn chính là văn chống thông thường ngày lạnh giá tuy nhiên chỉ cần phải có cô xuất hiện tại, tất cả đều trở thành tươi tắn rất đẹp kỳ lạ thông thường.

“Không được..” Cô thám thính cơ hội bắt lấy bàn tay hỏng hư đang được vén cao váy của tôi, táy máy ham muốn lôi đi ra miếng vải vóc tí xíu bên phía trong.

“Đây là điểm thực hiện việc…”

Tống Thành vẫn rớt vào cơn say, hắn căn cô một chiếc, bắp đùi non tức thời đỏ loét ửng: “Nơi thực hiện việc? Hừm, anh đang được thao tác.

Chúng tao nằm trong thực hiện.”

Đôi môi hắn dịch lên bên trên, cắm mút làn domain authority mượt nõn, mềm mượt. An Nhiên rời ko được, hắn vượt lên uy lực, áp hòn đảo cô. Hiện bên trên tuy nhiên kêu lên thì cũng ko có thể sở hữu người t: nếu như sở hữu cho tới, sở hữu lúc còn xấu xí hổ rộng lớn.

Trong lòng rối rằm một hồi, An Nhiên ko cơ hội nào là quãy giẫm được, cứ thế bị hẳn kéo tách nhị chân, cởi đi ra một vùng bình vẹn toàn lung linh.

“Anh lưu giữ em”

Hắn thì rạm, lấy môi lưỡi dán sát vô điểm thơm sực ngọt thân thuộc.

“Em ướt át,ướt đẫm rồi. Vợ yêu thương, em thiệt hỏng hỏng”

Tiếng cười cợt trầm trầm của hẳn phả đi ra tương đối rét võ về điểm trống vắng trên đây phiên bản năng của cô ấy, khiến cho cô ngứa ngáy khó chịu ko thôi. “Em quí được anh liếm vì vậy, trúng không?”

Tống Thành chăm lo ngậm lấy phần đảm bảo chất lượng rất đẹp yếu ớt mượt nhất của cô ấy, chi tiết người sử dụng vị giác mô tả từng đàng đường nét, từng mối nhăn tí xíu hắn đều ko bỏ dở.

Cơ thể An Nhiên trải qua chuyện vài ba chuyến mưa bão vẫn quen thuộc với nhịp độ của hẳn, mặc dù ham muốn hay là không, vẫn vô thức trải rộng lớn nhằm nghênh đón hắn tiến thủ vô. Từng mạch nước ngầm lặng lẽ ngấm đẫm khóe môi rắn rỏi của hắn, chảy cả xuống cảm.

“Em thiệt ngon.” Tống Thành lý tưởng tận thưởng thân thuộc thể cô như 1 phần quà dành riêng cho tất cả một ngày nỗ lực của chủ yếu bản thân. “Nơi nào thì cũng và ngọt ngào.”

Hản ko kiêng khem kị gì, cứ thế chui vô sâu sắc rộng lớn nhằm thỏa mãn nhu cầu lòng tham lam ko lòng của chủ yếu bản thân. An Nhiên chịu đựng ko nổi, tất tả túm lấy mái đầu cứng cáp của Tống Thành, cũng ko biết là ham muốn đẩy đi ra xa vời hoặc kéo sát vô, trở thành đi ra nom kể từ ngoài vô lại thấy cô tương tự như khuyến nghị hắn, không ngừng nghỉ ưỡn cao nhằm dỗ dành hản, lại kiêu ngạo như 1 nữ vương ban phân phát phần thưởng cho tới hắn.

Âm thanh tắc ở cổ được khai thông, cô uốn nắn cong sống lưng, ham muốn đạt cho tới hiện trạng dứt tung từng xiềng xích, không biến thành kiềm lan.

“Đừng… em… ko chịu đựng được nữa..”

Hai chân cô không ngừng mở rộng, lập cập rẩy không ngừng nghỉ theo đòi từng nhịp thời gian nhanh chậm chạp phi lý của Tống Thành. Rõ ràng hắn vẫn kiên trì cho tới khó khăn hiểu. An Nhiên tự động phóng quí một chuyến, hẳn vẫn ko giới hạn, nhị tay còn liên tiếp tục phối phù hợp với mồm, xoa nắn, vuốt ve sầu những điểm vô nằm trong nhạy bén, lấy cô thổi lên vị thế tối đa, thực hiện cho tới cô chuyến loại nhị vỡ tung trở thành trăm ngàn miếng pháo bông bùng cháy rực rỡ.

Bên bên dưới, hẳn ngước đôi mắt để ý biểu cảm phóng túng của cô ấy, trong tim vô nằm trong thỏa mãn nhu cầu vì như thế trở thành tựu một vừa hai phải đạt được.

“Em tuyệt lắm. Một chuyến nữa” Tống Thành vẫn miệt giũa bên dưới, vội vàng vơ vét mật hoa hấp dẫn vô mồm, nuốt xuống.

Càng nốc càng khát.

Càng khát lại càng nốc, “Không… đầy đủ rồi..” An Nhiên hốt hoảng chồm dậy, ham muốn trốn tuy nhiên ko được.

Tống Thành vẫn thô bạo nghiền cô phía trên mặt mày bàn. Ngoại trừ việc lưu giữ cho tới đôi bàn chân cô dang rộng lớn, hắn ko quan hoài điều gì không giống.

Hai người cứ thế chính thức chuyến loại thân phụ cho tới.

An Nhiên, tuy nhiên ngay lập tức khi Tống Thành rẽ môi ngậm lấy cô, sẵn sàng trêu đùa thì cửa ngõ chống cởi đi ra Đàm Mai bị tiêu diệt sững ở cửa ngõ văn chống.

Mấy vỏ hộp Smartphone bên trên tay rơi lệch suýt thì rơi xuống khu đất.

Cô một vừa hai phải chuồn không nhiều lâu, sao từng chuyện vẫn thay đổi đột ngột như vậy?

Xem thêm: đọc truyện sủng nhanh còn kịp

Cô gái kia… Quý Khách gái của phó tổng… vì như thế sao lại ngồi dạng chân rên rỉ bên trên bàn thao tác của sếp tổng?

Hơn nữa, người đang được vùi mặt mày thân thuộc nhị chân cô ấy lại đó là sếp tổng ngôi nhà bọn họ?

Chuyện động địa kinh thiên tai quái gì đây?