trứng rồng nuôi nghìn năm cuối cùng cũng nở

Mặc mặc dù thoạt nhìn nhị ngược trứng cực kỳ như là nhau, tuy nhiên dẫu sao Tô Mộc Lạc cũng đem trứng mặt mày người nhiều năm vì vậy, ko thể nào là thiệt sự không sở hữu và nhận rời khỏi được---- vậy nên cậu nhấc tay sờ một chiếc, phân phát hiện tại trứng dragon mái ấm bản thân vẫn sờ sướng nhất, vừa vặn nhẵn láng vừa vặn dễ chịu và thoải mái, không phải như trứng vịt, còn tồn tại khá thô thô ráp ráp.
Tô Mộc Lạc bịa đặt trứng vịt qua chuyện một phía, rồi cù sang trọng xoa xoa trứng dragon yên ủi nó.
Trứng dragon lạng lẽ nhằm cậu sờ, ko nhích phân nào là, nhìn buồn thối ruột.
Tô Mộc Lạc nói: "Có nên ngươi lại giận dỗi rồi không?"
Trứng dragon ko trình bày.
Tô Mộc Lạc cũng biết nó tức giận dỗi rồi, chắc chắn rằng tiếp tục nhận định rằng phụng hoàng mái ấm bản thân mới nhất cho tới trái đất nguy nga đã trở nên tủ lờ mờ con cái đôi mắt, quên thất lạc người ông xã tào khang là nó cút thì thôi, trên đây lại còn sai sót kiểu loại trứng vịt ở đẩu ở đâu trở nên nó, thiệt sự rấm rứt bị tiêu diệt dragon.
Nghĩ cho tới trên đây, Tô Mộc Lạc ko nhịn được mỉm cười trở nên giờ, cúi đầu thơm ngát trứng dragon một chiếc, nói: "Thơm ngươi một chiếc, chớ giận dỗi được không?"
Trứng rồng: "..."
Trứng dragon nhích vô lòng bàn tay Tô Mộc Lạc, lờ đờ lăn lóc một vòng.
Thôi được rồi, miễn chống bỏ qua.
Tô Mộc Lạc vểnh vểnh khóe mồm, bưng trứng dragon của cậu vô chống phòng bếp kế tiếp nấu bếp.
Vốn dĩ trưa ni cậu tấp tểnh rán trứng vịt nếm demo, ở đầu cuối ban nãy lại suýt thì nổ phòng bếp, lòng còn chút e đặc, vậy nên đành bỏ lỡ, luộc trứng qua quýt là được.
Nước vào trong nồi sôi sùng sục, ùng ục vang lên, trứng vịt ngâm mình trong nước vô tê liệt. Tô Mộc Lạc đứng mặt mày nhìn trứng vịt một hồi, lại cúi đầu nhìn trứng dragon một chiếc, đầu đột nhiên nảy rời khỏi một ý tưởng phát minh lớn gan: "Ngươi với bị nấu nướng chín được không?"
Trứng dragon ko động đậy.
Tô Mộc Lạc chọc nó một chiếc, nói: "Nếu luộc ngươi lên, ngươi tiếp tục đập phá vỏ chứ?"
Trứng dragon vẫn ko động đậy.
Tô Mộc Lạc lấy thực hiện lạ: "Sao ngươi lại ko nhằm ý cho tới ta?"
Trứng dragon vẫn tiếp tục là ko động đậy.
Tô Mộc Lạc: "?"
Về lý thuyết trứng dragon đang không giận dỗi cậu nữa, tuy vậy giờ nghe cậu chất vấn lại ko chịu đựng vấn đáp, thế là sao vậy?
Tô Mộc Lạc suy tư bao nhiêu giây, demo thăm hỏi dò: "Đừng bảo tiếp tục thế thiệt tê liệt nhé?"
Trứng dragon kế tiếp ko động đậy.
Tô Mộc Lạc cảm nhận thấy vô nằm trong xứng đáng ngờ, cực kỳ mong muốn thả trứng dragon vô nước demo một lượt cho thấy thêm, tuy nhiên cậu vẫn kìm giữ phiên bản đằm thắm, nhỡ ko cẩn trọng nấu nướng chín trứng dragon thiệt thì nên thực hiện sao---- tuy nhiên cậu cũng ko nhận định rằng trứng dragon hoàn toàn có thể bị chín bừa vì vậy.
Một lát sau, trứng vịt có vẻ như đã chín, Tô Mộc Lạc đập rời khỏi nếm demo vị, thế rồi ngay lập tức nhăn mày: "Dở."
Không ngờ trứng vịt nhìn tròn trặn tròn vui vẻ vui vẻ, thực tiễn thì lại ko ngon tí nào là. Tô Mộc Lạc quẳng nửa ngược trứng vịt còn sót lại vô thùng rác rưởi, đưa ra quyết định trưa ni ko ăn cơm trắng nữa.
Sau tê liệt cậu với trứng dragon nằm trong ngồi bên trên sofa, lấy điện thoại cảm ứng thông minh, kế tiếp nghiên cứu và phân tích cái vỏ hộp ảo diệu ko quá không xa lạ này.
Có vẻ Trứng dragon thấy ghế sofa mượt mà, lăn lóc cho tới lăn lóc lùi bao nhiêu vòng, Tô Mộc Lạc gõ nhẹ nhàng nó một chiếc, nói: "Mấy ngày cho tới nên đi tìm kiếm việc, cũng ko thể cứ lần chi phí nhờ chào bán lông chim mãi được."
Lão thỏ yêu thương trình bày lông vũ của cậu siêu xứng đáng chi phí, một cọng trị giá bán tận bao nhiêu triệu, tuy nhiên nếu như muốn sinh sinh sống vô trái đất loại người, không tồn tại việc làm thì sai trái, không chỉ có thế cậu quý lông vũ của tớ mong muốn bị tiêu diệt, ko nỡ chào bán rất nhiều.
Trứng dragon tỏ vẻ đống ý, thanh lọc cọc xoay tròn trặn bao nhiêu vòng nữa, Tô Mộc Lạc suy nghĩ suy nghĩ, nói: "Mở tiệm coffe thì sao, ngươi thấy thế nào?"
Sáng ni cậu gặp gỡ được một tiệm coffe cần thiết chuyển nhượng ủy quyền, nói đến việc coffe thiệt rời khỏi cậu cũng thân thuộc gì, vì chưng trước lúc xuống núi cậu đang được nghe lão thỏ yêu thương kể rằng thanh niên trở nên thị lúc này mến nốc coffe và trà sữa---- vì vậy coi rời khỏi, ngỏ một tiệm chào bán coffe hẳn tiếp tục tìm được tương đối chi phí.
Trứng dragon vẫn không tồn tại chủ ý gì, cọ cọ lòng bàn tay Tô Mộc Lạc, Tô Mộc Lạc hạnh phúc nhét nó vào bên trong túi, vực dậy ra bên ngoài.
Mấy phút sau, cậu lại vào quán coffe đi qua buổi sáng sớm một lần tiếp nữa, công ty tiệm đang được tỉnh táo, đang được núm một loại cá thô trêu chọc con cái mèo cam sát bên, tuy nhiên song nhìn mặt mày mèo cam cực kỳ lạnh lẽo lùng, ko thèm phản xạ.
Tô Mộc Lạc lao vào, công ty tiệm sáng sủa bừng nhị đôi mắt, bịa đặt cá thô xuống đứng dậy: "Xin chất vấn quý khách hàng mong muốn nốc gì ạ?"
"Không, ko cần thiết." Tô Mộc Lạc rung lắc đầu, trình bày, "Tôi thấy ngoài tiệm với dán thông tin mong muốn chuyển nhượng ủy quyền, tấp tểnh cho tới lần hiểu một ít."
Chủ tiệm nghe vậy cũng ko tuyệt vọng gì, ngược lại còn rất là kinh ngạc: "Cậu mong muốn tiêu thụ quán này á?"
Tô Mộc Lạc "Ừ" một giờ, công ty tiệm còn quá bất ngờ hơn: "Không nên chứ, nhìn cậu trẻ em thế tuy vậy, thế nào là và lại suy nghĩ quẩn trong tâm vậy?"
Tô Mộc Lạc với khá nín lặng, đáp: "Trông cậu cũng khá trẻ em." Chưa kể cậu nào là với trẻ em, đang được một ngàn tám trăm tuổi hạc rồi.
Chủ tiệm thở nhiều năm, sờ sờ đàng chân tóc khá thưa của tớ, nói: "Cậu không hiểu biết nhiều, tớ trên đây đang được là một trong người trải đời... Vậy là cậu thiệt sự mong muốn tiêu thụ kiểu quán này hả?"
Tô Mộc Lạc nhìn đàng chân tóc cậu tớ, lặng bao nhiêu giây, tiếp sau đó gật gật đầu.
Chủ tiệm nói: "Vậy cậu cút coi với tớ trước đang được."
Tiệm coffe này sẽ không rộng lớn, tuy nhiên design bố cục tổng quan tinh xảo lịch sự và trang nhã, bầu không khí thông thoáng mùi hương coffe. Tô Mộc Lạc vừa vặn theo gót công ty tiệm, vừa vặn nghe cậu tớ giới thiệu: "Chỗ này tô điểm ko tồi tệ nên không? Là tớ đặc trưng chào mái ấm thiết tiếp theo thực hiện đấy, cậu nhìn này, mặt mày này là khu vực coffe, đàng sau cửa ngõ nhỏ là gian tham nghỉ dưỡng, phía bên trong đạt thêm một phòng ngủ, là nhằm giành cho nhân viên cấp dưới nghỉ ngơi... Nhưng tuy nhiên, khụ, bên trên tớ ko trả nổi chi phí lương bổng, vậy nên nhân viên cấp dưới đang được vứt việc kể từ lâu."
Tô Mộc Lạc tò mò: "Tại sao, tiệm coffe không tìm kiếm rời khỏi chi phí à?"
Chủ tiệm rung lắc đầu: "Dạo này nào là dễ dàng lần chi phí thế, tuy nhiên tầng lớp thanh niên lúc này mến vào quán trà sữa rộng lớn, không chỉ có thế phân tử coffe mái ấm tớ đều là mặt hàng tuyển chọn lựa chọn kỹ lưỡng, giá tiền cao định vị cao, chúng ta cũng không thích cho tới... Lại trình bày nói này sát trung tâm thành phố Hồ Chí Minh, giá đất nền vướng đỏ au, hồi đầu tớ hứng lên mua sắm cửa hàng này, lúc này chi phí lãi chiếm được từng tháng còn ko đầy đủ trả khoản vay mượn mua sắm cửa hàng nữa."
Tô Mộc Lạc lạng lẽ, nếu như sau đây không tìm kiếm được chi phí thiệt, có vẻ như cậu lại nên chào bán lông chim rồi... Phượng hoàng tuy nhiên chỉ hoàn toàn có thể bứt lông lần sinh sống, suy nghĩ loại gì rồi cũng thiệt là thê thảm.
Chủ tiệm thấy cậu lạng lẽ, còn suy nghĩ cậu đang được vì thế dự vì thế giá thành quá cao, bèn nói: "Tuy nhiên nếu như cậu thiệt sự mong muốn tiêu thụ cửa hàng này, tớ hoàn toàn có thể tách giá bán xuất bán cho cậu, nếu như cậu ko đầy đủ chi phí, tớ còn hoàn toàn có thể mang đến cậu vay mượn, coi như tớ góp vốn đầu tư, đến thời điểm tê liệt mang đến tớ tí hoả hồng là được."
Cậu tớ trình bày xong xuôi ngay tắp lự làm giá cả mang đến mướn, ngược thực là một trong số lượng cực kỳ hời, ở tức thì trung tâm thành phố Hồ Chí Minh tuy nhiên giá tốt vì vậy đang được là vô nằm trong khan hiếm gặp gỡ.
Tô Mộc Lạc lặng lẽ người sử dụng điện thoại cảm ứng thông minh tra coi hoả hồng là vật gì, tiếp sau đó nói: "Nhưng vậy thì cậu trả nợ mua sắm tiệm ra sao? Nhỡ về sau tôi cũng không tìm kiếm được chi phí, không tồn tại hoả hồng thì nên thực hiện sao?"
Chủ tiệm nghe vậy lại thở nhiều năm lần tiếp nữa, vẻ mặt mày lộ đường nét bi ai: "Có chi phí hay là không ko cần thiết, tớ chẳng qua chuyện đơn giản kỳ vọng với 1 ai tê liệt kế tiếp sát cánh với cửa hàng này, bởi vì nó từng là ước mơ của tớ, tuy nhiên tớ thì không thể từng nào thời hạn nữa..."
Tô Mộc Lạc thông thoáng kinh ngạc, đang được mong muốn trình bày câu nói. Xin lỗi, lại nghe thấy công ty tiệm chêm thêm 1 câu: "Nửa mon nữa, tớ nên về bên thực hiện cho doanh nghiệp tía tớ."
Tô Mộc Lạc: "..."
Chủ tiệm nói: "Mặc mặc dù tớ ko triển khai được mong ước, tuy nhiên chỉ cần phải có người thay cho tớ triển khai, vậy thì ước mơ cũng sẽ không còn tan biến----- vậy là, liệu cậu với đồng tình trở nên người thay cho tớ triển khai ước mơ không?"
"... phẳng lòng thì với đồng tình," Tô Mộc Lạc trình bày, "Nhưng tôi cần thiết chút thời hạn." Thuê lại hẳn tiếp tục nên ký hợp ý đồng, ký hợp ý đồng thì nên với thẻ căn cước, đơn giản cậu còn ko thực hiện được.
Chủ tiệm nghe vậy, khá rầu rĩ tuy nhiên nói: "Vậy cực tốt là chớ vượt lên quá nửa mon, phụ vương tớ rời khỏi mệnh lệnh chỉ được nửa mon, thời hạn vừa vặn điểm, tớ có khả năng sẽ bị ổng gô cổ xách về."
Tô Mộc Lạc cũng ko biết sát ấy thời hạn với đầy đủ hay là không, suy tư bao nhiêu giây, vẫn đồng ý: "Được, tôi tiếp tục liên hệ với cậu trong tầm nửa mon."
Lúc này công ty tiệm mới nhất yên ổn tâm gật đầu, tiếp sau đó lấy điện thoại cảm ứng thông minh rời khỏi nói: "Vậy trao thay đổi cách thức contact nhỉ---- à nên rồi, cậu với nhằm ý vô quán đạt thêm một con cái mèo không?"
Tô Mộc Lạc: "Gì cơ?"
Chủ tiệm liếc sang trọng con cái mèo cam cạnh quầy, với chút bối rối: "Phụ huynh mái ấm tớ ghét bỏ nhất là mèo, lượt này về bên chắc chắn rằng tớ ko nuôi được, chỉ hoàn toàn có thể nhằm Thiên Tuế ở lại trên đây... Nhưng tuy nhiên Thiên Tuế cực kỳ biết điều, ko làm phiền cậu cũng sẽ không còn chạy linh tinh anh, là vật như ý cát tường vô quán đấy, ngày ấy khách hàng cho tới trên đây thường rất mến nó, nếu như cậu lưu giữ nó, chắc chắn việc thực hiện ăn tiếp tục càng ngày càng khởi sắc!"
Cậu tớ trình bày xong xuôi nhìn Tô Mộc Lạc ăm ắp khẩn thiết, điệu cỗ khẩn khoản ko thôi. Tô Mộc Lạc rẽ đôi mắt nhìn con cái mèo cam mang tên Thiên Tuế, chỉ thấy con cái mèo thờ ơ nhìn phố bên phía ngoài, nhượng bộ như trọn vẹn ko nghe thấy cuộc hội thoại đằm thắm nhị người.
"Thế tuy nhiên, cậu ko e nó buồn à?" Tô Mộc Lạc trình bày, "Mèo cực kỳ với tâm linh, có lẽ rằng nó đang được đoán được cậu mong muốn vứt này lại."
Chủ tiệm nghe xong xuôi thông thoáng sửng nóng bức, nhìn con cái mèo mái ấm bản thân theo gót bản năng, cũng đúng vào khi này con cái mèo xoay đầu lại, một người một mèo đương đầu cùng nhau, cực kỳ nhanh chóng, công ty tiệm đang được cúi đầu.
"... Đây cũng chính là chuyện vạn bất đắc dĩ," cậu tớ thất lạc non, "Tớ ko nên một người công ty chất lượng, trong cả phiên bản đằm thắm còn ko nuôi nổi, chỉ hoàn toàn có thể nhờ vào phụ huynh... Nếu một ngày tớ hoàn toàn có thể tự động bản thân lần chi phí, hoàn toàn có thể dọn ra bên ngoài sinh sinh sống, thì chắc chắn tiếp tục đón nó trở về!"
Tô Mộc Lạc nghe cho tới đó cũng ko trình bày gì đồng thời, đấy là đưa ra quyết định của đối phương, cậu ko thể nhúng tay vô, sau nằm trong gật đầu: "Được rồi, nếu như tôi hoàn toàn có thể tiêu thụ cửa ngõ tiệm này, tôi sẽ giữ lại được này lại."
Hai người hứa nhau nửa mon sau liên hệ, tiếp sau đó Tô Mộc Lạc kể từ giã công ty tiệm về lại quê hương, ngỏ một cái quấn nhỏ bịa đặt vô chống bản thân.
Mé vô quấn nhỏ là bao nhiêu cọng lông chim white color khôn cùng xinh đẹp nhất, là lông vũ rụng xuống nhiều năm vừa qua của cậu, lông phụng hoàng rất khó rụng, vậy nên một ngàn tám trăm năm cậu cũng chỉ rớt phụ vương mươi cọng, đều được tụ lại lưu lại.
Tô Mộc Lạc đo lường và tính toán, lão thỏ yêu thương trình bày một cọng lông vũ của cậu trị giá bán bao nhiêu triệu, vì vậy thiệt rời khỏi phụ vương mươi cái đầy đủ mang đến cậu sinh sống ở trở nên thị loại người một thời hạn khá dài----- chẳng qua chuyện chào bán lông là lựa lựa chọn kém cỏi nhất, nếu như cậu ngỏ tiệm coffe không tìm kiếm được chi phí, thì nằm trong lắm là chi phí nốt số chi phí còn sót lại, tiếp sau đó dẫn trứng dragon về bên vô núi, cũng coi như đang được thưởng thức qua chuyện cuộc sống đời thường điểm này.
Nghĩ sắp tới, Tô Mộc Lạc lặng lẽ yên ủi chủ yếu bản thân, chuyện chi phí nống trong thời điểm tạm thời ko tính thêm thắt được, yếu tố cần thiết nhất lúc này là thẻ căn cước. Nghe trình bày nếu như yêu thương quái quỷ mong muốn với 1 đằm thắm phận tương thích ở nhân gian tham thì nên cho tới ĐK bên trên một điểm đặc trưng gọi là Cục dị nhân, cậu chưa chắc chắn đàng xá thế nào là, cần thiết tra demo đang được.
Tô Mộc Lạc lấy điện thoại cảm ứng thông minh, gõ một vị trí trang web đặc trưng, vị trí này cũng chính là lão thỏ yêu thương mang đến cậu, bảo rằng này là diễn đàn được đặc trưng thi công mang đến yêu thương quái quỷ... Chẳng thất lạc bao lâu, cậu đang được tra được địa điểm của Cục dị nhân.
Chẳng qua chuyện địa điểm này cơ hội mái ấm cậu khá xa cách, thời điểm ngày hôm nay cậu đang được ra bên ngoài nhị chuyến, không thích cút tiếp lắm, ngay tắp lự sẵn sàng cút nghỉ ngơi, ngày mai ĐK sau vậy.
Buổi tối, Tô Mộc Lạc ôm ăn mặc quần áo ngủ mới nhất và một ngược trứng dragon, lao vào chống tắm.
Phòng tắm của loại người cũng khá mới nhất mẻ với cậu, tuy nhiên trước này đã người sử dụng điện thoại cảm ứng thông minh tra demo, biết nên người sử dụng rời khỏi sao, tuy nhiên cậu vẫn ko quen thuộc lắm với thứ đồ dùng gọi là vòi vĩnh hoa sen, mặc dù gì trước tê liệt ở vô núi, cậu mong muốn rửa sạch lông chim thì tiếp tục lên suối nước lạnh lẽo ngâm mình trong nước.
Chắc hẳn điểm này không tồn tại suối nước lạnh lẽo, tuy nhiên với một cái nhà vệ sinh mới nhất tinh anh, nghe gia chủ kể là vì người mướn trước trả thêm thắt chi phí xây vô, tuy nhiên vừa vặn mới nhất chuẩn bị xong xuôi thì mái ấm người mướn tê liệt gặp gỡ chuyện, chỉ đành nên trả mái ấm, còn còn chưa kịp người sử dụng nhà vệ sinh mới nhất.
Rào rào.
Bồn tắm xối ăm ắp nước lạnh lẽo, nhiệt độ chừng không hề nhỏ, khá lạnh lẽo một ít, tuy nhiên cực kỳ dễ chịu và thoải mái, Tô Mộc Lạc trầm bản thân vô làn nước, tóc đen sạm mượt mà dán lên domain authority dẻ White ngần, khẽ híp đôi mắt, thở nhiều năm sung sướng.
Trứng dragon vốn liếng đang khiến tổ vô gò ăn mặc quần áo sát bên nhà vệ sinh, phân phát hiện tại ko cọ cho tới phụng hoàng mái ấm bản thân, ngay tắp lự đủng đỉnh rãi lăn lóc vô nhà vệ sinh, "ùm" một giờ, lớp bọt do nước tạo ra lí tí văng lên.
Tô Mộc Lạc mỉm cười rộ lên, nhẹ dịu ấn trứng dragon một chiếc, nó ùng ục chìm xuống, qua chuyện bao nhiêu giây, lại ùng ục nổi lên, bơi lội lặn tà xung quanh người Tô Mộc Lạc.
Tô Mộc Lạc nhìn nó, bao nhiêu giây sau chợt ghi nhớ rời khỏi điều gì, nói: "Hẳn là ngươi ko trông thấy tớ chứ nhỉ?"----- Suối nước lạnh lẽo điểm cậu trước tê liệt tụ tập dượt linh khí khu đất trời, nước suối đem màu sắc mịt loà xanh lè, tuy nhiên nước điểm này đơn giản nước thông thường, trong xanh thấy lòng, người dìm phía bên trong, kiểu gì rồi cũng trông thấy rõ rệt.
Động tác xoay xung quanh của trứng dragon khá khựng lại một ít.
Tô Mộc Lạc ngay lập tức cảnh giác: "Có nên ngươi đang được nhìn trộm tớ không?"
Trứng dragon cứng đờ bên trên điểm, bao nhiêu giây sau ùng ục trầm xuống.
Tô Mộc Lạc: "Quả nhiên là nhìn trộm ta!"
Cậu túm trứng dragon nhét vô phía bên trong gò ăn mặc quần áo sát bên, còn người sử dụng ăn mặc quần áo quấn nó kín mít, ko mang đến nó lòi ra tí nào là.
Trứng dragon bị quấn lạnh lẽo rấm rứt ức, một thời gian sau, nỗ lực chồi lên một quãng.
Rồi lại bị Tô Mộc Lạc quấn trở về: "Không được nhìn lén!"
Quả nhiên ko nên con cái dragon đứng đắn, còn ko đập phá vỏ đang được mong muốn nhìn trộm người tớ tắm!
Có khả năng đập phá vỏ trước xem!
Tô Mộc Lạc suy nghĩ sắp tới, gõ đỉnh đầu trứng dragon một chiếc, nói: "Nếu ngươi còn ko chịu đựng đập phá vỏ, tớ tiếp tục đi tìm kiếm người không giống thực hiện một nửa bạn đời, ko cần thiết ngươi nữa!"
Trứng rồng: "???"
Tô Mộc Lạc: "Ai bảo từng nào năm vì vậy rồi tuy nhiên ngươi vẫn đơn giản viên trứng, bé nhỏ tẹo thì thôi cút, trên đây lại còn chẳng không giống gì trứng vịt, nhỡ đâu đập phá vỏ xong xuôi đó là con cái vịt tinh anh, lại còn xấu xí hoắc thì sao."----- đương nhiên, cũng đơn giản câu nói. trình bày ngoài mồm, trêu tức ngược trứng hư hỏng lỗi của cậu một ít tuy nhiên thôi.
Trứng rồng: "???!"
Quả nhiên trứng dragon bị tức cho tới nghiêng người, thịnh nộ lăn lóc lộn vô gò ăn mặc quần áo, thậm chí là còn nhảy tanh tưởi tách bên trên điểm.
Cặp đôi mắt Tô Mộc Lạc ánh lên nụ mỉm cười, tỏ vẻ mặc dù gì ngươi cũng chẳng làm cái gi được tớ, kế tiếp nói: "Giận cũng có hại, với khả năng đập phá vỏ trước coi."
Sau tê liệt khoác kệ trứng dragon rối loạn rời khỏi sao, thay cho ăn mặc quần áo xong xuôi, ôm nó ra bên ngoài.
Giường ngủ êm ả, ga chóng chăn nệm đều được thay cho mới nhất. Tô Mộc Lạc người sử dụng ăn mặc quần áo vun trở nên kiểu ổ nhỏ, bịa đặt trứng dragon tức thì ngắn ngủn mặt mày trong---- hứng mang đến nệm chóng phẳng phiu, nó ko cẩn trọng lăn lóc ngoài chóng, rắc kiểu vỡ thất lạc.
Đại loại là trứng dragon còn đang được chịu đựng công kích, ngây người ko động đậy, Tô Mộc Lạc ở xuống chóng, sờ vỏ trứng bóng lộn của chính nó một chiếc, giương khóe mồm tuy nhiên nói: "Ngày mai ghi nhớ đập phá vỏ nha."
Tiếp tê liệt tắt đèn, nhắm đôi mắt.
Mặc mặc dù là lần thứ nhất ngủ ở thành phố Hồ Chí Minh nhân loại, tuy nhiên vì chưng với chăn lạnh lẽo nệm êm êm, phía trên tự do, tuy nhiên Tô Mộc Lạc ngủ vô nằm trong dễ chịu và thoải mái, không tồn tại gì lạ lẫm như vô tưởng tượng.
Chỉ là cậu thực hiện một niềm mơ ước, vô mơ với người con trai áo đen sạm ko họp mặt khi nào kể từ sương loà đằng xa cách tiến thủ lại, lạng lẽ ngồi mặt mày người cậu.
Tô Mộc Lạc xoay đầu nhìn đối phương, cậu biết đấy là chiêm bao, vì chưng cậu ko thấy rõ ràng mặt mày người con trai, chỉ hoàn toàn có thể trông thấy cặp con cái ngươi vàng sẫm, như vực sâu sắc ko lòng, tối tăm thăm hỏi thẳm.
Tô Mộc Lạc ko ghi nhớ tôi đã gặp gỡ người này ở đâu, tuy nhiên cậu lại cực kỳ mến khá thở của những người này, cực kỳ không xa lạ, như thể xúc tiếp thường ngày.
Thế giới vô chiêm bao an tĩnh, người con trai nhìn Tô Mộc Lạc ko trình bày một câu nói., Tô Mộc Lạc suy nghĩ suy nghĩ, ngỏ câu nói. đánh tan sự lạng lẽ này: "Ngươi là ai?"
Người con trai ko vấn đáp.
Tô Mộc Lạc lại nói: "Ngươi vô cơn mơ của tớ thực hiện gì?"
Lần này người con trai lên giờ, tiếng nói trầm trầm êm êm tai, tuy nhiên ko rõ ràng vì thế sao, tiếng nói lại đem vẻ u oán thù khó khăn hiểu: "Người tớ mến ko cần thiết tớ nữa."
Tô Mộc Lạc: "..."
Không biết vì sao cậu tự nhiên với chút chột dạ, khẽ hắng giọng một chiếc, nói: "Vậy sao, thiệt với lỗi, tớ tránh việc chất vấn vậy."
Người con trai tiếp tục: "Người ấy chê tớ xấu xí, mong muốn vứt trốn với thương hiệu con trai không giống."
Tô Mộc Lạc: "Ồ... Vậy thì thiệt đáng thương, hãy nén bi thương, rồi từng chuyện tiếp tục qua chuyện thôi."
Người đàn ông: "..."
Hắn ko trình bày nữa, tuy nhiên con cái ngươi vàng sẫm lặng lặng ko biểu lộ điều gì, tuy nhiên cứ nhìn Tô Mộc Lạc ko chớp đôi mắt vì vậy, lại hiện hữu lên vẻ gì tê liệt cực kỳ rấm rứt.
"..." Tô Mộc Lạc bị hắn nhìn chằm chằm cho tới chừng xúc cảm bản thân như 1 tên tồi tệ bạc bẽo, lạng lẽ bao nhiêu giây, chớp đôi mắt một cái: "Hay là ngươi kể chuyện của những ngươi, tớ gom ngươi suy nghĩ cách?"
Người con trai nói: "Không cần thiết, tớ đang được suy nghĩ rời khỏi cơ hội."
Tô Mộc Lạc suy nghĩ bụng vậy ngươi lần tớ làm cái gi, bề ngoài vẫn mỉm mỉm cười nói: "Vậy sao, vậy thì thiệt chất lượng quá, chúc ngươi thành công xuất sắc."
Cậu vốn liếng mong muốn kết đốc vấn đề bên trên trên đây, ngờ đâu người con trai rõ rệt ko vui vẻ, kế tiếp nói: "Ngươi không thích biết phương án này là gì sao?"
Tô Mộc Lạc "à" một giờ, khôn cùng kiên trì tuy nhiên nói: "Là gì vậy?"
Người con trai lại nhìn chằm chằm Tô Mộc Lạc một hồi, kể từ tốn nói: "Biện pháp đó là..."
-------- Sau tê liệt hắn chợt sáp lại sát, thơm ngát má Tô Mộc Lạc một chiếc.
Tô Mộc Lạc: "?"
Giây phút tê liệt phụng hoàng suýt thì xù không còn cả lông, ai biết người con trai thơm ngát xong xuôi đang được mất tích bên trên điểm, vứt chạy cực kỳ nhanh----- đồng thời tê liệt, cơn mơ kết đốc.
"..."
Buổi sáng sủa buồng nghỉ cực kỳ an tĩnh, sắc trời mung lung ngấm qua chuyện rèm hành lang cửa số, Tô Mộc Lạc ngồi dậy ko trình bày một câu nói., cúi đầu liếc nhìn trứng dragon mặt mày gối.
Trứng dragon lạng lẽ nằm trong ổ ăn mặc quần áo, tương tự còn ko tỉnh táo, nhìn vừa vặn dễ thương và đáng yêu vừa vặn không có tội.
Tô Mộc Lạc gõ gõ trứng dragon, hỏi: "Dậy rồi chứ?"
Trứng dragon rất là bám người lăn lóc vô lòng bàn tay cậu cọ một chiếc.
Tô Mộc Lạc người sử dụng chăn che trứng dragon, ko mang đến nó nhìn lén, phiên bản đằm thắm thay cho ăn mặc quần áo xong xuôi, xuống chóng, ôm trứng dragon vô chống phòng bếp.
Trứng dragon ngoan ngoãn ngoãn thực hiện tổ trong tâm bàn tay phụng hoàng, nhìn cậu đun một bình nước, nhảy phòng bếp, ụp nước lạnh lẽo vào trong nồi, đợi bao nhiêu giây, nước vào trong nồi sôi lên sùng sục.
Trứng rồng: "?"
Nó nhìn chằm chằm nồi nước sôi bốc khá ngùn ngụt, lòng chợt sinh rời khỏi xúc cảm không yên tâm.
Cũng tức thì bên trên thời điểm hiện nay, Tô Mộc Lạc chỉ cái nồi đang được sôi, mặt mày ko thay đổi sắc trình bày với nó: "Thấy cái nồi này chứ?"
Trứng rồng: "..."
Một giây sau, nó đã trở nên ném vào trong nồi, "ùm" một giờ.