trọng sinh tôi trở thành tiểu tổ tông của tổng tài cố chấp thiên vị

“Bốp.”

Ngay Khi bị đụn hình họa đập nhập mặt mày, Quý Thịnh trở thành ngây ngốc, lỗ tai ong ong, đồng cử thiên nhiên teo chặt.

Bạn đang xem: trọng sinh tôi trở thành tiểu tổ tông của tổng tài cố chấp thiên vị

Đột nhiên nhập tích tắc ấy, như thể cả trái đất đang được tĩnh lặng, ko thể nghe thấy người không giống phát biểu gì, cặp đôi mắt của Quý Thịnh gắt gao nhìn chằm chằm nhập đụn hình họa cơ, ko ngoài hoảng loàn vì thế khó khăn rất có thể tin yêu được.

Anh tớ cho rằng Hứa Trầm Đình chỉ lừa anh tớ thôi, ko ngờ rằng cậu thực sự lôi một xấp hình họa chụp kể từ vào trong túi rời khỏi, ném lên phía trên mặt anh tớ.

Từng tấm hình hạ cánh mặt mày khu đất, rõ nét bên trên tấm hình là anh với Hứa Thừa Phong bữa ăn bên trên quán ăn Starry Sky tối qua chuyện, nhị người đang được cụng ly chat chit thân thương cùng nhau, rồi chúng ta bên cạnh nhau lên xe pháo nhằm tách chuồn.

Tấm hình họa cơ.

Hô hấp của Quý Thịnh khôn cùng gấp rút, cặp đôi mắt nhuốm red color tươi tắn, góc nhìn quan sát về phía Hứa Trầm Đình như phát hiện ra quỷ.

Tại sao nhập tay Hứa Trầm Đình lại sở hữu tấm hình đấy?

Rốt cuộc tối qua chuyện cậu đã từng gì?

Nhìn thấy vẻ mặt mày quá bất ngờ của Quý Thịnh, Hứa Trầm Đình mỉm cười rét mướt một giờ, kinh hồn rồi sao? Cơn ác mơ của anh ấy vẫn quay về.

“Chúng tớ vẫn chia ly, trong tương lai chớ xuất hiện tại trước mặt mày tôi nữa, nếu như không tôi kinh hồn bản thân tiếp tục ham muốn tiến công anh rơi rụng.”

Hứa Trầm ĐÌnh rét mướt lùng vứt bao nhiêu câu này rồi trải qua kể từ cạnh bên Quý Thịnh.

“Chờ một chút ít, em cần nghe anh lý giải, anh….”

Quý Thịnh tấp tểnh choạng tay đè mồi nhử vai của Hứa Trầm Đình lại bám theo bạn dạng năng, ko mang lại cậu chuồn, tuy nhiên tiếng còn ko phát biểu hoàn thành đã biết thành cắt theo đường ngang.

Chỉ thấy Hứa Trầm Đình trở tay ấn lên vai của anh ấy tớ, lao về đàng sau và đá nhập phân của Quý Thịnh, eo bụng sử dụng mức độ, ngay lập tức quăng người té xuống khu đất.

Khi khung người đang được nhập bầu không khí, tâm trí Quý Thịnh trở thành rỗng trống rỗng.

Phần sau sườn lưng bị đập mạnh xuống khu đất, Quý Thịnh đau nhức cho tới nỗi dữ tợn mặt mũi, góc nhìn u ám khó khăn tin yêu được.

Hứa Trầm Đình ngồi xổm xuống hương thụ giờ khắc thảm kinh hồn này của Quý Thịnh, chủ yếu anh tớ vẫn tài xế đâm cậu với Phó Bội Bạc Quân, khiến cho nhị chân Phó Bội Bạc Quân….

Vừa lưu giữ cho tới cảnh tượng ấy, ngọn lửa giẫn dữ trong tâm địa ko thể áp xuống được nữa, gân xanh lơ bên trên bàn tay đang được bắt chặt của Hứa Trầm Đình nổi lên, cậu đấm trực tiếp nhập mặt mày của Quý Thịnh.

Vốn dĩ chỉ suy nghĩ hai bạn nhỏ này ham muốn tranh cãi rồi chia ly thôi, tuy nhiên không có ai Dự kiến được cậu tiếp tục rời khỏi tay nữa.

Bạn học tập vây xung quanh coi tương đối sửng bức, nhanh gọn phản xạ lại chuồn can ngăn, vừa phải mới nhất xông lên, Hứa Trầm Đình vẫn giới hạn tay, khiến cho chúng ta đứng ở cạnh bên cũng thấy xấu xí hổ, như thể đùng một phát ko biết làm những gì.

“Hứa Trầm Đình, cậu điên rồi sao?” Quý Thịnh được người không giống nâng ngồi dậy, lấy tay quẹt mũi, bên trên tay bám tiết, ko ngoài cuồng nộ chửi mồ lên.

Xem thêm: quả ngọt tháng năm

“Tôi điên rồi, ai nghiền tôi điên, dễ thường anh ko biết sao?”

Hứa Trầm Đình đứng lên, rét mướt lùng nhìn Quý Thịnh một thân thích chật vật, giương môi mỉm cười.

Gương mặt mày tinh anh xảo, nụ mỉm cười xinh đẹp mắt khiến cho thực hiện người tớ cần rét mướt sinh sống sườn lưng, tiếp sau đó khung người Quý Thịnh bất giác rụt lại.

Làm thế này nhằm một người bay thân thích được nhưng mà không xẩy ra thương tổn một sợi lông tóc này.

“Anh dám còn ý đồ dùng nữa sao, anh cứ test coi, tôi càng đem mưu mẹo rồ dại rộng lớn.”

Hứa Trầm Đình rũ đôi mắt, tay trái ngược bắt lấy cánh tay cần, sinh hoạt khớp cổ tay của tay cần, phát biểu ko chút nhằm ý.

Những nhen nhóm ngón tay ửng đỏ gay nhắc nhở những chuyện vừa phải xẩy ra.

Hứa Trầm Đình ngước đôi mắt, cặp đôi mắt hắc diệu thạch rét mướt lùng thâm thúy thẳm như chứa đựng một mùng tối đen sì giá rét nồng đậm sự gian nguy.

Cậu mỉm cười, cậu lại mỉm cười.

“Nếu anh thực hiện sự với tôi nữa, mặc dù có bị tiêu diệt thì tôi cũng cần kéo anh xuống địa ngục nằm trong.”

Khi Hứa Trầm Đình mỉm mỉm cười, thổ lộ những tiếng như thế, nó tương tự như một cơn ác mơ in thâm thúy nhập tâm trí của Quý Thịnh, sau cùng chỉ với một câu:

Hứa Trầm Đình điên rồi!

Quý Thịnh mới nhất vừa mới được người tớ nâng vùng lên.

Hứa Trầm Đình thu lại nụ mỉm cười, trầm tiếng nói một câu: “Cút!”

Cơ thể Quý Thịnh ngay lập tức cứng đờ, ko phát biểu một tiếng, anh tớ đá văng bó hoa rồi lặc lè bước đi tách chuồn.

Hứa Trầm Đình nhìn lướt qua chuyện đám bạn làm việc đứng ở hiên chạy dọc coi này sức nóng, chúng ta ngay lập tức tản rời khỏi như chim chóc, nhanh gọn về bên trọ tại trường của tớ.

“A.”

Hứa Trầm Đình mỉm cười khẽ, thể trạng khôn cùng tự do.

Xem thêm: trời sáng rồi nói tạm biệt

Thật rời khỏi thực hiện một người điên cũng chất lượng.

Ngoại trừ Phó Bội Bạc Quân, thì cậu không thể gì nhằm rơi rụng nữa.

Nhưng, nếu như ai dám động cho tới Phó Bội Bạc Quân, cậu tiếp tục thực sự điên mang lại chúng ta coi.