trọng sinh quay về bù đắp cho anh

Đột nhiên, Tiêu Chí Khiêm kể từ đàng sau ôm chặt lấy cô.
Tuyết Chi sững sờ, xoay đầu, đối lập với khuôn mặt mày tràn đầu quá bất ngờ của anh: “Tiêu Chí Khiêm…”
“Anh yêu thương em.” Anh trầm tiếng nói rời khỏi câu luôn luôn hóa học chứa chấp trong tâm.
Yêu cô, yêu thương toàn cỗ của cô ấy, yêu thương cô cho tới anh một toàn cầu.
Ánh đôi mắt cô mượt mà, xoay người, ôm anh: “Em cũng yêu thương anh, hẳn là rất rất lâu trước đó đang được yêu thương anh rồi, nài lỗi, em trễ rồi.”
Anh ôm cô, đùng một phát lưu giữ cho tới người phụ phái nữ ê.
Lần thứ nhất anh cảm nhận thấy bà tao tối thiểu đã từng đích thị một chuyện đó là cho tới anh sinh mệnh.
Đưa Tuyết Chi về căn nhà, cô ham muốn xuống xe cộ, anh đùng một phát bắt chặt tay cô, kéo cô lại thuận thế hít lên môi cô.
Thạch phi lễ chớ nom, kéo cửa ngõ xuống xe cộ, nhằm lại không khí cho tới lối công ty và lối công ty phu nhân.
Quả nhiên, người của Đào Ngột lối đích thị.
Hút cho tới khi môi cô sưng đỏ lòm, anh mới nhất lưu luyến ko tách buông rời khỏi,sờ sờ môi cô, giọng anh khàn khàn nói: “Tuyết Chi, em còn ham muốn anh nhẫnnại bao lâu?”
Khuôn mặt mày ngược xoan của Tuyết Chi hồng hồng, song môi đỏ lòm say người như bôi mật, nom anh tức giận, cô ngượng ngùng dời ánh mắt: “Ngày mai… khôngphải rất có thể ĐK rồi sao, sau đó… tất cả chúng ta đó là phu nhân ông chồng hợp lí rồi…”
Sau ê, tự động tưởng tượng!
Tiêu Chí Khiêm mỉm cười, lại cúi xuống hít cô: “Ngày mai anh cho tới đón em.”
Tuyết Chi cúi đầu, xấu xí hổ đáp một tiếng: “Dạ.”
Đúng thời điểm hiện tại, một con xe cho tới sau sống lưng, đèn xe cộ chiếu cho tới, chiếu lên nhì người chúng ta.

Tuyết Chi híp đôi mắt, sau khoản thời gian rất rõ người đàng sau, nhanh gọn đẩy anh, ngoan ngoãn ngoãn xuống xe cộ.
Tiêu Chí Khiêm nhíu mi, lướt nom đàng sau.

Bạn đang xem: trọng sinh quay về bù đắp cho anh

“A…ba.” Tuyết Chi ngượng ngùng gọi một giờ đồng hồ.
Trương Hồng Khánh xuất hiện xuống xe cộ, nom phụ nữ, ko bất ngờ ho nhẹ nhàng nhì tiếng: “Tuyết Chi à, đem chuyện gì ko thể vào trong nhà phát biểu sao?”
Sắc mặt mày Tuyết Chi càng đỏ lòm, tiếp cận hôm cánh tay ba: “Ba, tía vừa vặn kể từ tỉnh về, chắc chắn vô cùng mệt nhọc đi? Đi thôi, tất cả chúng ta về căn nhà.”
Lúc trải qua xe cộ Tiêu Chí Khiêm, Trương Hồng Khánh xụ mặt mày nom anh.
Dám ở trước cửa ngõ rộng lớn căn nhà chúng ta bạo phổi rộng lớn mật hít nhau, thương hiệu nhóc này thiệt sự càng ngày càng ngông cuồng!
Tuyết Chi vẫy vẫy tay với Tiêu Chí Khiêm, nhằm lại nụ mỉm cười và ngọt ngào, bèn lên đường nằm trong tía bản thân nhập hẻm.
Cho đến thời điểm ko bắt gặp hình bóng cô, Tiêu Chí Khiêm mới nhất thu lại ánh nhìn, ánh nhìn lại rơi bên trên cái nhẫn, mỉm mỉm cười, vô cùng xinh rất đẹp, trong cả Thạch bắt gặp cũng ko nhịn được ngây ngốc.
Ở lân cận cậu Tiêu lâu vì vậy, đấy là thứ tự thứ nhất bắt gặp vẻ thỏa mãn nhu cầu vì vậy của anh ý, tương tự túa xuống toàn bộ vỏ quấn nhằm tươi tỉnh mỉm cười.

Mặc mặc dù phát biểu khi ở nằm trong cô Trương, anh đang được thay cho thay đổi rất
nhiều, tuy nhiên, vô cùng không tồn tại biểu cảm buông lỏng như giờ đây.
Vừa phát động xe cộ, vừa vặn suy tư, Đinh Khiên mang trong mình một lời nói vô cùng đích thị, cô Trương vô cùng biết chữa trị căn bệnh.
Tuyết Chi ôm tía về căn nhà, vừa vặn thấy ông chồng về, Nguyễn Thanh Mai hạnh phúc đón: “Hồng Khánh à, về sao ko gọi một cuộc điện thoại cảm ứng thông minh, em và Tiểu Hải cũng tiện lên đường đón anh.” Bà cố ý bỏ dở Tuyết Chi.
Tuyết Chi cũng ko nhằm ý, thời điểm ngày hôm nay tâm lý cô rất tuyệt, vô cùng đảm bảo chất lượng, mặc dầu nom khuôn mặt mày âm khí và dương khí tai quái khí của Nguyễn Thanh Mai cũng cảm nhận thấy hạnh phúc.
Trương Hồng Khánh đặt điều túi xuống: “Tên nhóc ê đâu? Lại chạy lên đường đâu rồi?”
Đỗ Hân Dĩnh nhanh gọn nói: “Tiểu Hải đương nhiên ở trường!”
“Nó tiếp tục ngoan ngoãn như vậy?” Trương Hồng Khánh thiệt sự vô cùng ngờ vực.
Tuyết Chi mỉm cười nói: “Đương nhiên rồi, kể từ khi đồng ý che chở Đào Nhi,Tiểu Hải ko biết đem từng nào tiến thủ cỗ, trừ khi ở ngôi trường, thì đi làm việc,tương tự thay cho thay đổi trở nên một người không giống.”
“Thật sao?” Trương Hồng Khánh cũng có thể có chút ngoài ý ham muốn.

“Đương nhiên.”
Trương Hồng Khánh đem chút yên tĩnh tâm: “Cho là nó tiến thủ cỗ.”
Lúc này Đỗ Hân Dĩnh thoát khỏi căn nhà nhà bếp, bưng một ly trà phổ nhĩ nhưng mà Trương Hồng Khánh yêu thương mến nhất: “Chú, tu trà.”
“Hân Dĩnh về rồi à.” Trương Hồng Khánh vẫn vô cùng mến Đỗ Hân Dĩnh, cảm nhận thấy đứa nhỏ bé này ngoan ngoãn ngoãn còn vô cùng cầu tiến thủ.
Đỗ Hân Dĩnh gật gật đầu: “Tuổi u rộng lớn rồi, con cái trở lại hùn bà.”
Nguyễn Thanh Mai nom cô một chiếc, ngồi xuống sofa mặc nhiên nói: “Conthật biết thủ thỉ, Trương gia tất cả chúng ta nuôi phí công, sao con cái ko nói?”
“Thanh Mai!” Trương Hồng Khánh trừng đôi mắt bà tao, Nguyễn Thanh Mai bĩu môi: “Em lên đường sẵn sàng nước tắm cho tới anh.” Đứng dậy lên đường.
Đỗ Hân Dĩnh ngửng đầu, đem chút tủi đằm thắm đứng bên trên điểm.
“Hân Dĩnh à, dì con cái đó là vì vậy, thủ thỉ nhanh chóng mồm trực tiếp thắn, con cái chớ nhằm trong tâm.” Trương Hồng Khánh yên ủi vỗ vỗ vai cô ta: “Con chớ khách hàng sáo, đấy là nhà đất của con cái, con cái yên tĩnh tâm sinh sống ở phía trên, ko cần thiết lên đường đâu cả.”
Đỗ Hân Dĩnh ngửng đầu, cảm động đỏ lòm mắt: “Cảm ơn chú.”
Tuyết Chi ở lân cận, nom Đỗ Hân Dĩnh và nước đôi mắt đang được chảy nhập đôi mắt cô tao, ko biết ở phía trên ở đầu cuối đem từng nào phần là thiệt.

Từ khi cô tao dọn về tối qua loa, xúc cảm tương tự thay cho thay đổi trở nên người không giống, vượt lên trên điềm đạm, vượt lên trên thân yêu, là vì như thế mang bầu sao?
Thứ vượt lên trên khó khăn hiểu, Tuyết Chi chây lười đoán, cứ ở phía trên đoán già cả đoán non cònkhông vì như thế thẳng tiêu diệt tai ương.

Xem thêm: kế hoạch hủ nữ bẻ thẳng thành cong

Cô không thích sau khoản thời gian cô tách lên đường,nhằm người phụ phái nữ đem tâm cơ vì vậy ở nhập căn nhà bản thân.
Cô nhẹ nhàng mỉm cười một giờ đồng hồ, đùng một phát lên tiếng: “Ba, tía phát biểu vì vậy, kêu Hân Dĩnh người tao vấn đáp thế này.”
“A?” Trương Hồng Khánh không hiểu biết.
Tuyết Chi mỉm mỉm cười nói: “Hôm qua loa Hân Dĩnh phát biểu với con cái, em ấy đang được nhìn thấy chống rồi, bao nhiêu thời buổi này trở lại thăm hỏi dì Đỗ, tiếp sau đó tiếp tục dọn lên đường.” Quaymắt nom Đỗ Hân Dĩnh, nhập đôi mắt đem sự lạnh lẽo lùng: “Hân Dĩnh, em phát biểu đem cần không?”

Đỗ Hân Dĩnh cắm môi, nhì tay bắt chặt ăn mặc quần áo.
Trương Hồng Khánh hiểu rời khỏi, gật gật đầu: “Người con trẻ tuổi tác, tự động lập sớm một ít ra phía bên ngoài cũng đảm bảo chất lượng.” Cười cảm thán với Hân Dĩnh: “Hân Dĩnh à, chú ngược nhiên ko nom lầm, con cái là đứa nhỏ bé ngoan ngoãn đem lòng cầu tiến thủ.”
Đỗ Hân Dĩnh cứng ngắc mỉm cười cười: “Dạ, con cái ham muốn sớm chút mò mẫm chi phí, cũng tiện nhằm u rất có thể hưởng trọn phúc sớm chút.”
“Không tệ, đem hiếu!” Trương Hồng Khánh tuyên dương cô tao ko dứt mồm.
“Chú, chú nghỉ dưỡng một ít lên đường, con cái lên đường hùn u sẵn sàng bữa tối.” ĐỗHân Dĩnh xoay người ham muốn lên đường, Tuyết Chi lại gọi cô tao lại, mỉm cười lên đường tới: “Hân Dĩnh, ăn mặc quần áo em bám không sạch.”
Tuyết Chi tiếp cận, hùn cô tao phủi bột mì bám bên trên ống tay áo, người sử dụng âm thanh chỉ mất nhì người mới nhất rất có thể nghe được nói: “Cho cô một ngày, dọn ngoài căn nhà tôi.” Quay mặt mày, lại mỉm cười: “Được rồi.”
Ngực Đỗ Hân Dĩnh phập phồng, cười: “Cảm ơn.” Xoay người lên đường nhập chống nhà bếp.
“Tuyết Chi à, tình thân của con cái và Đỗ Hân Dĩnh thiệt đảm bảo chất lượng.” Trương Hồng Khánh mỉm cười phát biểu.
“Cũng đảm bảo chất lượng.” Tuyết Chi phát biểu đem lệ một câu.
“Con coi Hân Dĩnh người tao, con cái cũng cần học hành thiệt đảm bảo chất lượng a.”
“Bây giờ con cái là người dân có việc làm rồi!” Tuyết Chi đắc ý nói: “Con thao tác ở Tiêu thị.”
“Tiêu thị?” Trương Hồng Khánh nhíu mày: “Sao ko nghe con cái nhắc tới?”
“Cũng mới nhất thực hiện vài ba ngày, thực hiện trợ lý giám đốc ở phần tử quảng bá.” Tuyết Chi ko phát biểu bản thân theo gót Tiêu Chí Khiêm, một là cảm nhận thấy rơi rụng mặt mày, nhì là cũng kinh hồn tía nghĩ về nhiều.
Trương Hồng Khánh và phụ nữ ngồi bên trên sofa, liếc cô một cái: “Con và Tiêu Chí Khiêm mới gần đây thế này rồi?”
Khuôn mặt mày ngược xoan của Tuyết Chi đỏ lòm lên, tương tự nhỏ bé gái phụ thuộc người tía, xấu xí hổ nói: “Ba…con đem chuyện ham muốn phát biểu với tía.”
“Chuyện gì?”
“Anh ấy…cầu hít con cái rồi.” Tuyết Chi không đủ can đảm nom tía, cảm nhận thấy phát biểu với những người rộng lớn những chuyện này thiệt sự không đẹp hổ.
Trương Hồng Khánh sững sờ, ko nghĩ về cho tới nhanh chóng vì vậy, ông quay đầu sang một bên nom con cái gái: “Con đồng ý rồi?”
“Dạ.” Tuyết Chi gật gật đầu: “Chúng con cái sáng sủa ban mai lên đường ĐK.”
“Nhanh như vậy?” Trương Hồng Khánh tương tự còn ko tiêu thụ trọn vẹn, ông luôn luôn cảm nhận thấy phụ nữ còn nhỏ, đảm bảo chất lượng nghiệp ĐH ko bao lâu, nhanh chóng vì vậy đang được gả cho tất cả những người tao, không chỉ có vậy còn là 1 người thân trong gia đình phận mơ hồ!
Tuyết Chi bắt ăn mặc quần áo tía, stress hỏi: “Ba, tía từ chối sao?”
Trương Hồng Khánh tĩnh mịch vài ba giây, nói: “Tuyết Chi à, con cái thiệt sự hiểu cậu tao sao?”

Xem thêm: đường một chiều mộng tiêu nhị

Biết tía phiền lòng điều gì, Tuyết Chi cười: “Ba, người hiểu anh ấy nhất thể toàn cầu này đó là con cái.”
Trương Hồng Khánh nom sâu sắc xa cách phụ nữ một chiếc, thở lâu năm một tiếng: “Thật sự là phụ nữ rộng lớn ko thể tích lại, con cái đang được ra quyết định rồi, vậy ba rọi rất có thể tin cậy tưởng sự lựa lựa chọn của con cái.”
“Cảm ơn ba!” Có được sự đồng ý của tía, Tuyết Chi vô cùng hạnh phúc.
Cửa căn nhà nhà bếp, Đỗ Hân Dĩnh kể từ từ xoay người, mặt mày môi là nụ mỉm cười tai quái đản.
Ăn hoàn thành cơm trắng tối, Đỗ Hân Dĩnh phát biểu ham muốn lên đường thăm hỏi chúng ta nên ra phía bên ngoài, về căn hộ chung cư cao cấp Bắc Minh Hạo mua sắm cho tới cô tao.

Dù chỉ mất nhì chống, diện tích S chống cũng ko rộng lớn tuy nhiên đều tô điểm vô cùng cực sang chảnh, toàn bộ vật dụng đều làđồ thời thượng, thêm thắt chút vật dụng sinh hoạt, đều mua sắm cho tới cô tao không hề thiếu, coi rời khỏi Bắc Minh Hạo cũng có thể có lòng với cô tao.
Sau khi gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới Bắc Minh Hạo, cô bèn lên đường tắm, thay cho váy ngủ viền ren color hồng, lại make up thiệt rất đẹp, cột làn tóc lâu năm xõa rời khỏi, lòi ra phần dưới cổ white nõn.
Lúc này, chuông cửa ngõ reng lên, cô tao ngay tức khắc vùng dậy, kéo xuất hiện.
“Hạo.” Cô mỉm cười êm ấm với những người nam nhi đối lập cửa ngõ.
Bắc Minh Hạo khoác áo khóa ngoài color tối, tóc tai nghiền loàn, bên trên cằm đem râu,bắt gặp đem chút tiều tụy, lại ko hề tổn sợ hãi mị lực nam nhi của anhta.

Gạc bên trên tràn còn ko túa, nhì đôi mắt lạnh lẽo lùng, cao thâm nám khôn lường,lại tràn trề cùn khí.
“Hân Dĩnh, mò mẫm anh cho tới đem chuyện gì?” Giọng anh đem vài ba phần trầm thấp.
“Đi nhập rồi phát biểu.” Đỗ Hân Dĩnh kéo anh tao nhập, tiếp sau đó nhẹ dịu ôm anh ta: “Dạ, em vô cùng lưu giữ anh.”
Con ngươi Bắc Minh Hạo chỉ khá động, đứng vẹn toàn điểm cũ ko động đậy, ko phản xạ cô như trước đó phía trên.
Đỗ Hân Dĩnh ngửng đầu, nhập đôi mắt đem chút tổn thương: “Hai ngày rồi, anh ko gọi cũng ko nhắn tin cậy cho tới em, anh ko lưu giữ em một chút nào sao?Còn đem đứa nhỏ bé nhập bụng em, anh không lo ngại lắng sao?”
Bắc Minh Hạo giơ tay nhẹ dịu đẩy cô tao rời khỏi, trầm giọng: “Hân Dĩnh, rốt cuộc đem chuyện gì?”
Đỗ Hân Dĩnh Chịu đựng đựng tuyệt vọng, kể từ từ phanh miệng: “Trương Tuyết Chi và Tiêu Chí Khiêm chuẩn bị kết duyên rồi.”
Bắc Minh Hạo chấn động, tuỳ nhi phanh to tát, ko thể tin: “Cô ta…”
Đỗ Hân Dĩnh mỉm cười: “Cô tao chuẩn bị kết duyên rồi, ngày mai tiếp tục lên đường ĐK với Tiêu Chí Khiêm.”