tổng tài sủng thê

"Sao này chị gái của tôi? Sắp cần kết duyên với 1 người xứng đáng tuổi hạc phụ thân mình yêu thích không?"

"Cô cho tới trên đây thực hiện gì? Nếu không tồn tại chuyện gì thì phiền cô cút ra phía bên ngoài mang lại tôi, tôi không thích họp mặt của cô ấy." Mạc Hy Tuyết trừng đôi mắt quan sát về phía của Mạc Hy Vân đang được phi vào chống của cô ấy, bên trên môi của cô ấy tao còn cong lên một nụ mỉm cười coi thường bỉ.

Bạn đang xem: tổng tài sủng thê

Mạc Hy Vân cho tới đấy là mong muốn giễu cợt cô hoặc gì?

Suốt bao nhiêu ngày thời điểm ngày hôm nay, Mạc Hy Tuyết đã biết thành phụ thân bản thân nhốt ở vô căn nhà, ko tạo ra ngoài. Nói đúng đắn rộng lớn là ông tao không thích khiến cho Mạc Hy Tuyết trốn bay. Ông tao vẫn cần thiết đứa phụ nữ như cô nhằm thay đổi lấy danh vọng mang lại bạn dạng thân thiện của tôi.

Mạc Hy Vân mỉm mỉm cười lênh láng ác hiểm, ý loại của cô ấy tao thời điểm ngày hôm nay là mong muốn chọc mang lại Mạc Hy Tuyết tức điên lên, "Ơ tề chị gái, sao chị lại xua đuổi tôi chuồn như thế? Tôi chỉ mong muốn cho tới trên đây coi xem cỗ dạng thảm sợ hãi của chị ý ra sao thôi mà! Bị mối cung cấp không giống ô nhục như vậy nhưng mà vẫn rất có thể tự do sinh sống tiếp như vậy, tôi quả thực rất rất nể sợ chị đấy." Mạc Hy Vân rõ nét là đang được cố ý mai mỉa cô.

"Rất tiếc, em gái của tôi à, thực hiện cô cần tuyệt vọng rồi! Tôi vẫn ko bị tiêu diệt, không dừng lại ở đó vẫn tồn tại sinh sống rất hay là đằng không giống." Mạc Hy Tuyết giễu cợt, cô coi thường bỉ tiến công đôi mắt về phía đứa em gái nằm trong phụ thân không giống u của tôi.

Muốn trêu tức cô ư?

Đừng hòng!

Cô sẽ không còn khiến cho Mạc Hy Vân đạt được mục tiêu của tôi đâu.

Trong lòng của Mạc Hy Vân tức lắm, cô tao chỉ mong muốn xông lên xé xác Mạc Hy Tuyết rời khỏi nhưng mà thôi. Nhưng cô tao vẫn cần nỗ lực điềm tĩnh, "Mạc Hy Tuyết, dĩ nhiên chị ko biết nhỉ? Cái tối nhưng mà chị bị người tao hạ dung dịch đấy, đó là bởi tôi và Dư Nhân thực hiện đấy! không những thế, những người dân nam nhi đáp ứng chị tối hôm này cũng là vì tôi một tay tinh lọc mang lại chị, dĩ nhiên chị lý tưởng lắm nhỉ?"

Không làm những gì được Mạc Hy Tuyết, Mạc Hy Vân ngay lập tức rước chuyện này rời khỏi nhằm trêu tức cô.

Quả nhiên, khuôn mặt mày của Mạc Hy Tuyết tức thì tức khắc thất sắc. Đôi bàn tay của cô ấy cuộn tròn trặn lại trở thành quả đấm, ko ngờ hôm cơ cô bị người tao ô nhục đều là vì con cái nhỏ trước mặt mày phát sinh nằm trong với những người nam nhi nhưng mà cô từng yêu thương đậm đà.

Nhìn bộc lộ của Mạc Hy Tuyết, người phụ phái nữ cơ vô nằm trong lý tưởng, cô tao khiêu khích nom cô, nhì tay khoanh ở trước vùng ngực, "Chắc chị bất thần lắm nhỉ? Không ngờ rằng cơ là vì tôi và Dư Nhân thực hiện chính không? Chúng tôi thực hiện như thế đó là mong muốn sụp đổ không còn tội lỗi lên đầu của chị ý, còn tôi và anh Dư Nhân tiếp tục niềm hạnh phúc với mọi người trong nhà đấy!" Tiếp cơ là 1 trong những trận mỉm cười man rợ vang lên vạc rời khỏi kể từ mồm của Mạc Hy Vân.

Hai người chúng ta đó là mong muốn gán mang lại Mạc Hy Tuyết tội danh cắm sừng, đám người cơ rất có thể đơn giản phủi tinh khiết tội lỗi nhưng mà tôi đã phát sinh.

Thật thực sự thâm nám hiểm.

Sắc mặt mày của Mạc Hy Tuyết lại càng tăng tệ hại. Trong góc nhìn của cô ấy bùng lên một ngọn lửa tức giận cho tới khó khăn phát biểu trở thành điều. Cô mím môi, cánh tay nổi lênh láng những đàng gân xanh rờn, nhì đôi mắt nom chằm chằm Mạc Hy Vân. Lúc này, cô chỉ mong muốn xông lên thịt bị tiêu diệt đứa em gái cơ của tôi.

Thật ko ngờ đó là song cẩu nam giới phái nữ chúng ta là kẻ hủy diệt chuồn sự trong trắng của cô ấy.

Hiện giờ rất rất mong muốn thịt người, tuy nhiên Mạc Hy Tuyết ko thể thực hiện như thế. Mạc Hy Vân đó là mong muốn chọc cô tức tức giận, tiếp sau đó phụ thân cô chắc hẳn rằng tiếp tục xông vô trên đây. Mạc Hy Tuyết sẽ không còn khiến cho cô tao đắc ý đâu.

Cô nỗ lực ức hiếp cơn tức giận trong tâm địa của tôi xuống, khoé môi của cô ấy bất giác giương cao lên, "Rồi sao? Mạc Hy Vân, cô phát biểu với tôi chuyện này nhằm thực hiện gì?"

Mạc Hy Vân nhún vai, "Cũng không tồn tại gì đâu. Tôi chẳng qua chuyện là thấy chị quá xứng đáng thương khi chuẩn bị cần gả cho 1 ông già nua thôi. Dù sao chị cũng cần gả chuồn, chịu đựng thêm 1 cú sốc nữa cũng chẳng sao đâu nhỉ?" Ánh đôi mắt của cô ấy ả trở thành thâm nám sâu sắc rộng lớn lúc nào không còn.

"Vậy ấy hả?" Mạc Hy Tuyết mỉm cười khẩy một chiếc, nhì tay siết chặt lại trở thành quả đấm, hất cằm nom Mạc Hy Vân, "Nhưng rất rất tiếc, chuyện nhưng mà cô phát sinh chẳng tạo nên công kích gì mang lại tôi cả. Mà mặc dù tôi đem gả mang lại ai thì vẫn đó là tôi. Phượng hoàng thì vẫn được xem là phụng hoàng, còn gà rừng thì vẫn đơn giản gà rừng nhưng mà thôi. Gà rừng sẽ không còn lúc nào trở thành phụng hoàng được đâu." Ánh đôi mắt của Mạc Hy Tuyết chứa chấp lênh láng sự giễu cợt.

Xem thêm: thành thân với đại thúc của vương gia

Quả nhiên những điều châm chọc ấy của cô ấy đã trải mang lại Mạc Hy Vân tức điên lên. Cô tao tức lắm tuy nhiên lại ko thể rời khỏi tay làm những gì Mạc Hy Tuyết, không chỉ thế còn bị cô xua đuổi ra phía bên ngoài. Mạc Hy Vân ném ra ngoài vô cỗ dạng hậm hực. Mối hận thời điểm ngày hôm nay cô tao chắc chắn sẽ rất cần trả lại mang lại Mạc Hy Tuyết toàn cỗ tất cả.

Thời gian lận trôi qua chuyện rất rất thời gian nhanh, vậy nhưng mà ngày kết duyên cũng sẵn sàng đang đi tới.

Nếu tối ni Mạc Hy Tuyết ko trốn bay ngoài điểm này, cô chắc chắn sẽ rất cần gả cho những người nhưng mà cô ko yêu thương, không chỉ thế còn là 1 trong những người tầm tuổi hạc phụ thân của cô ấy nữa.

Đang lần cơ hội chạy trốn, Mạc Hy Tuyết lại bị một người canh ty việc trả xuống căn nhà theo đòi mệnh lệnh của ông Mạc Tu Văn. Ông tao nom phụ nữ của tôi, hất cằm quan sát về phía cái váy cưới đang rất được bịa đặt lại ở đấy, "Hy Tuyết, mau demo váy cưới nhưng mà Lưu tổng gửi cho tới chuồn. Mai con cái tiếp tục đem cỗ này."

Mạc Hy Tuyết góc nhìn sắc rét quan sát về phía cái váy cưới cơ, cô tức thì tức khắc cự tuyệt, "Ba, con cái tiếp tục phát biểu rồi, con cái chắc chắn sẽ không còn kết duyên với ông tao đâu. Ba mong muốn thì chuồn nhưng mà lần người không giống gả mang lại ông tao ấy. Đừng đem nghiền con!" Thỉnh phảng phất cô còn liếc nom thanh lịch khu vực nhưng mà Mạc Hy Vân đang được ngồi.

Hai u con cái cơ sắc mặt mày ngay lập tức tái ngắt, "Mạc Hy Tuyết, mi phát biểu như thế là sao?" Lục Tư Nghiên tức tức giận nom người con ông chồng của tôi.

"Tôi phát biểu gì không lẽ bao nhiêu người thiếu hiểu biết nhiều à?"

"Mày!!!!"

"Đủ rồi!" Mạc Tu Văn sắc mặt mày trở thành sầm, ông tao tức tức giận vùng dậy quát lác Mạc Hy Tuyết, "Mày chớ đem nhưng mà quá xứng đáng. Tao tiếp tục hứa với Lưu tổng là mai mi tiếp tục kết duyên với ông ấy rồi, mi không thích cũng cần gả. Tao tốn chi phí nuôi mi từng nào năm, thời điểm ngày hôm nay mi cần báo đáp mái ấm gia đình tao."

Khoé môi của Mạc Hy Tuyết bất giác cong lên, tuy nhiên trong tâm địa cô lại tràn ngập cảm hứng đau xót.

Ba cô hứa với những người tao nên cô cần triển khai hoặc sao?

Hơn nữa, ông ấy còn dám lôi công chăm sóc dục rời khỏi nhằm uy hiếp cô.

Cho cho dù Mạc Tu Văn đó là phụ thân cô, Mạc Hy Tuyết cũng vô cùng khước từ hủy diệt cuộc sống của tôi như vậy.

Cô bước từng bước xuống bậc thang, người phụ nữ ấy vô nằm trong ngược quyết, "Ba, thời điểm ngày hôm nay mặc dù phụ thân đem tiến công bị tiêu diệt con cái con cũng ko gả mang lại ông tao đâu. Con không thích, mặc dù bị tiêu diệt cũng không có bất kì ai nghiền được con cái cần thực hiện."

"Mày... Mày dám…" Mạc Tu Văn tức cho tới trào tiết huyết, ông tao nghiến răng nghiến lợi nom Mạc Hy Tuyết đang được bó tay bước xuống, "Mày chớ tưởng tao không đủ can đảm tiến công mi. Hôm ni tao cần thay cho u mi giáo dục lại mi, ko thể nhằm mi láo toét như thế được."

"Người đâu, đem phụt domain authority lên đây!"

Người canh ty việc rụt rè nom nhau, tuy nhiên này đó là khẩu lệnh của Mạc Tu Văn, chúng ta không đủ can đảm ko nghe theo đòi..

Xem thêm: cô dâu của tổng tài an nhiên tống thành

Roi domain authority nhanh gọn được đem lên.

Hai u con cái cơ nom Mạc Tu Văn sẵn sàng tiến công Mạc Hy Tuyết, trong tâm địa của chúng ta vô cùng mừng rỡ mừng.

Nhưng đúng vào lúc này, một tiếng nói giá rét ngoài cửa ngõ vang lên, "Để tôi coi ai dám động vào trong 1 cọng tóc của cô ấy ấy? Động vô người phụ phái nữ của tôi, ngán sinh sống rồi hoặc sao?"