tổng tài bá đạo và cô vợ nhỏ full

"Chủ Anh"

Ảnh đôi mắt Cổ Thành Trung ko chất lượng tốt lành lặn gì quan sát về phía mái ấm An. Mọi chuyện vô biệt thự cao cấp này ông ấy đều hiểu rõ vô nằm trong, chắc chắn là ông ấy vẫn rằng gì cơ. "Con coi ông ấy làm những gì, nhị ông lão tất cả chúng ta cũng chính là phiền lòng mang lại con cái thôi mà? Ngay từ trên đầu Trúc Linh đó là con cái con cháu mái ấm bọn họ Hứa, sau này lại phát triển thành phụ nữ nuôi mái ấm bọn họ Ngôn. Đến giờ đây lại trở nên con cháu gái mái ấm bọn họ Quý tiếng vang lừng lẫy! Những thông tin này thiệt sự quá sốc. May sao phụ thân của con cái ko vướng bệnh tim mạch, ko thì đem khi giờ đã trở nên nhồi ngày tiết tuy nhiên tắt hơi thất lạc thôi. Có biết ko hả?" “Vậy thì vẫn sao?" "Thái chừng này của con cái là gì thế?" Ông cụ hấp tấp không ngừng nghỉ mộc gậy gộc kháng, hận ko thể gõ thủng sản nhà: "Con ko thấy nguy hại ăm ắp rẫy cơ à? ko hoảng hồn cô bà xã bé nhỏ nhỏ chạy mất hút hoặc sao? Đã phụ thân mươi tuổi hạc rồi, người tuy nhiên chạy mất hút thì biết mũi nhọn tiên phong lần hả con? "Quả thực con cái cũng choăn về góc nhìn này, tuy nhiên con cái sẽ không còn vì thế mong muốn lưu giữ em ấy lại theo người tuy nhiên đột biến mối liên hệ gì với em dâu, Điểm xuất trị của em ấy càng ngày càng tốt, những người dân quen thuộc biết cũng ngày càng chất lượng tốt, cho tới sau cùng vẫn sánh vai mặt mũi con cái. Điều cơ chứng minh con cái mới nhất là kẻ cực tốt, mến thống nhất với em ấy." "Thời điểm em ấy đính ước với con cái, em ấy mới nhất đem mươi tám tuổi hạc, trẻ con con cháu gì rồi cũng thiếu hiểu biết nhiều, có lẽ rằng khi ấy cảm nhận thấy con cái là kẻ nam nhi cực tốt. Nhưng cho tới khi em ấy to hơn, ra bên ngoài xúc tiếp với khá nhiều người, hằn sẽ có được sự lựa lựa chọn mang lại riêng biệt bản thân. Con cần được nhằm chống tuy nhiên con cái ko thể sử dụng loại thủ đoạn nhằm tiện này nhằm trói chặt em ấy ở theo người được." "Như vậy... con cái cũng tiếp tục coi thông thường chủ yếu bản thân." Cổ Thành Trung phân tích ràng từng chữ, góc nhìn vô nằm trong tráng lệ và trang nghiêm, mi tâm nhíu lại như núi non trùng điệp.

Bạn đang xem: tổng tài bá đạo và cô vợ nhỏ full

Cổ Chí Thanh nghe những tiếng này cảm nhận thấy đem chút làm cho đầu đau, trong tâm kéo lên cảm hứng hận rèn Fe ko thể trở nên thép. "Con thực sự mong muốn chọc mang lại phụ thân tức bị tiêu diệt tuy nhiên. Mặt mũi cần thiết rộng lớn hoặc bà xã cần thiết hơn? Cha ko thấy một người nam nhi nào là lại hoàn toàn có thể dẫn bà xã của tớ cút banh đem tầm đôi mắt, chạm mặt những người dân xuất sắc ưu tú cầ "Vì bà xã cần thiết rộng lớn nên con cái mới nhất không thích nghiền em ấy. Em ấy còn nhỏ, vẫn cần ngôi trường trở nên rộng lớn một ít " "Thằng phụ thân, con cái đem biết như con cái gọi là vật gì không? Người không giống bá vương vãi ương ngạnh thì gọi là cảm thủ. Mà con cái thế này còn ko vì thế núm thủ. Con cút ra bên ngoài mang lại phụ thân, mới nhất đầu xuân năm mới đã từng mang lại phụ thân tức bị tiêu diệt rồi."

Ông cụ nổi xung đùng đùng đã cho thấy cửa ngõ, quát tháo xua anh ra bên ngoài.

Cổ Thành Trung bắt đắc dĩ nhấp lên xuống đầu, xoay người tách di.

Hứa Trúc Linh nghe trộm, đem tật giật thột. Tuy rằng ko cần cô đem ý nghe lén tuy nhiên cô lại nghe từ trên đầu cho tới cuối.

Thấy ông cụ xua anh cút, cô vội vàng chạy xuống bên dưới mái ấm.

Chi một khi sau Cổ Thành Trung vẫn xuống, nhận ra khuôn mặt mũi nhỏ nhắn của cô ý đỏ gay bừng, anh lấy thực hiện kì lạ: "Điều hòa vô cùng rét a? Sao lại rời khỏi nhiều các giọt mồ hôi the?" "Có tương đối rét một ít." Cô chột dạ rằng. "Bên ngoài tuyết đang được rơi rồi, rời khỏi ngoài tàn cỗ một ít cút. Buổi tối em cũng ăn tương đối nhiều, coi như hoạt động mang lại hấp thụ " "Vàng" 

Hai người rời khỏi cho tới cửa ngõ, Cổ Thành Trung trước tiên quảng khăn mang lại cô, đem tăng áo khoác bên ngoài tiếp sau đó treo căng tay rồi ôm nhị tay cô ủ rét vô ngực.

Cho cô đem êm ấm kết thúc anh mới nhất đem tăng áo, thay đổi giầy. khi ở mặt mũi Cổ Thành Trung, Hứa Trúc Linh cảm nhận thấy phiên bản thân thuộc như người tàn phế.

Nếu nhị người tắm uyên ương cùng với nhau, toàn là anh tầm mang lại cô thật sạch sẽ trước rồi mới nhất cho tới bản thân.

Những người không giống theo dõi tuổi thọ tăng thêm cũng dẫn dần dần trở thành cứng cáp rộng lớn. Nhưng Cổ Thành Trung lại yêu thương chiều cô như yêu thương chiều một đứa nhỏ.

Được chở che như 1 đứa bé nhỏ cũng ko cần cảm hứng trái khoáy chất lượng tốt.

Ra ngoài, cô ko nhịn được rùng bản thân vì thế cái lạnh lẽo buốt giá

Anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé nhỏ cô, quấn lại ủ rét. "Có rét rộng lớn không?"

Cô gật đầu, suy nghĩ một thời gian lại hỏi: "Cổ Thành Trung, anh đem cảm biến gì khi đem nữ giới nhỏ tuổi hạc " "không dám chạm vô Ngâm vô mồm hoảng hồn tan, nhằm vô tay sợ rớt, tương tự trận bảo quý giá vậy

Anh ngay thẳng đáp. "Kì thiệt vô đôi mắt anh, tuổi thọ ko trở nên vấn nhằm. Bởi vì thế anh yêu thương em vì thế anh mới nhất thực hiện như thế. Thế còn em thì sao, đem chúng ta trai rộng lớn bản thân tận mươi tuổi hạc, đem cảm biến gì không?" "Giống... tương tự nhận thêm một người bố

Hứa Trúc Linh lập cập run vấn đáp.

Cổ Thành Trung nghe vậy, sắc mặt mũi trầm xuống.

Bố sao...

Đôi đôi mắt anh tương đối lập cập rẩy: "Đợi sau đây em phía trên chóng rằng bao nhiêu tiếng cơ test coi." "Vì sao... "Thôi loại bỏ, kẻo anh lại dạy dỗ hư đốn em." "Cổ Thành Trung anh là lão lái xe đấy à?" "Anh là nam nhi, những chuyện thông thường anh vẫn biết chứ. Hơn nữa anh còn rộng lớn em mươi tuổi hạc, cũng ko cần chỉ nhằm tô điểm.

Cổ Thành Trung cực chẳng đã nâng trấn, anh coi kiểu như lão lái xe lắm à? "Thật rời khỏi thì vừa phải nãy anh và phụ thân rỉ tai ở thư phỏng em vẫn nghe thấy rồi. Nhưng anh thiệt sự yên lặng tâm nhằm em thích nghi với những người dân xuất sắc ưu tú, ko hoảng hồn em tiếp tục thay cho lòng thay đổi dạ d?" “Bởi vì thế anh tin cậy tưởng chủ yếu phiên bản thân thuộc anh, anh đó là người nam nhi cực tốt vô cuộc sống em. Em bắt gặp qua quýt mặt hàng ngàn người, từng người từng vẻ. Nhưng cho tới sau cùng vẫn sẽ thấy rời khỏi anh mới nhất là kẻ mến thống nhất với em." "Anh tin cậy tưởng phiên bản thân thuộc cho tới vậy cơ à?" "Ừ, trước đó chưa từng ngờ vực ngờ"

Xem thêm: Kết quả bóng đá 90 phút TV nhanh chóng và chính xác

Hứa Trúc Linh nghe những tiếng xác minh cứng nhắc của anh ấy, ko nhịn được mỉm cười rúc rích.

Anh thiệt sự đem loại tin cậy tưởng này.

Từ khi tách ngoài mái ấm bọn họ Hứa, cô ngày càng trở thành chất lượng tốt rộng lớn, chạm mặt không ít người đẹp mắt trai tài chất lượng tốt.

Nhưng cô vẫn biết một điều rằng, tay trái khoáy của cô ý nên cầm lấy tay cần của người nào. "Cổ Thành Trung, anh đem biết em mến anh kể từ lúc nào không?" "Từ lúc nào thế? Mà anh cũng khá tò lần, cho dù sao khi ấy anh thiệt sự xấu xí xí, thậm chí là xấu xí cho tới đe nẹt người, ko biết đem từng nào người vẫn chùn bước "Lúc mới nhất chính thức em cũng khá hoảng hồn, cũng chẳng phiên bản cho tới chuyện mến nhau. Nhưng lượt trước cho tới mái ấm cũ, em bị Cổ Lâm vu vạ, khi anh rằng anh tin cậy tưởng em, trong tâm em thiệt sự vô cùng vui mừng. Sau cơ em lại bị Hứa Đan Thu tạo nên khó khăn dễ dàng, nhốt vô chống học tập, người em suy nghĩ cho tới trước tiên cũng chính là anh" "Anh ko nghiền em làm những gì, lại khôn cùng tồn vô em. Theo lẽ thông thường tình em vẫn coi anh như người thân trong gia đình vô mái ấm. Anh đảm bảo an toàn em, em cũng hoàn toàn có thể đảm bảo an toàn anh. Lúc ở quần thể vui mừng đùa tranh cãi với những người không giống, anh vì thế em tuy nhiên đề nghị lại công bình, thậm chỉ từ nổi rét với em bắt em cần ngoan ngoãn ngoãn trốn sau sườn lưng anh là được. Em suy nghĩ là khi cơ em vẫn động lòng với anh rồi." "Anh mến em ko cần nhất con kiến cộng đồng tình, cũng ko cần lắc động tức thời tuy nhiên là mưa dầm ngấm lâu." "Em cũng vậy." "Cho nên tất cả chúng ta là trời sinh một cặp, chính vì vậy nên ở cùng mọi người trong nhà đúng không nhỉ nào?" 

Cô nghịch ngợm nhảy đôi mắt, khả năng chiếu sáng tỏa sáng vô đôi mắt bên dưới trời tối ăm ắp tuyết như càng tăng lan sáng sủa lung linh,

Đôi môi mỏng dính sexy nóng bỏng của anh ấy nhếch lên trở nên một chừng công thích mắt.

Anh gật đầu ôm cô vô lòng. "Hứa Trúc Linh, qua quýt mươi nhị giờ rồi, bên trên danh nghĩa tuy nhiên rằng em vẫn nhị mươi tuổi hạc rồi "

Bên bên trên đem truyền cho tới tiếng nói trầm rét của anh ấy.

Lúc này cô mới nhất trị hiện tại tối phú quá vẫn qua quýt giờ là một trong những mồng đầu năm mới rồi.

Trên danh nghĩa, cô vẫn tròn trặn nhị mươi tuổi hạc. "Có cần vẫn hóng rất rất lâu không?"

Giọng rằng tinh xảo tí xíu vang lên. "Ử, thiệt sự rất rất lâu, tuy nhiên vô nằm trong xứng đáng fake. Hứa Trúc Linh, tất cả chúng ta vẫn thông tin mang lại người xem rồi, vậy giờ anh hoàn toàn có thể cầu hít em rồi." "Cái gì cơ?"

Hứa Trúc Linh đem chút ngạc nhiên, ko ngờ được anh tiếp tục lựa chọn thời tương khắc này nhằm cầu hít.

Trong khi cô còn đang được ngần người không hiểu biết chuyện gì đang được xẩy ra, Cổ Thành Trung bất thần thảo cái vòng bên trên cổ cô xuống, lấy cái nhẫn vàng bên trên cơ rồi quỳ một chân xuống khu đất.

Cùng thời điểm hiện nay, cây cỏ nhị mặt mũi đùng một phát sáng sủa đèn.

Hóa rời khỏi bên trên cành lá um tùm vẫn treo những đèn điện nhỏ, quang cảnh tuyết rơi White xóa bên dưới ánh đèn điện tương tự tiên giới vùng nhân lừa lọc. Mà tứ bề xung xung quanh là các chiếc đèn trời đang được kể từ từ cất cánh lên.

Trên từng cái đèn đầu ghi tứ chữ to lớn "Gà mang lại anh nhé?"

Mà bao nhiêu người nấp đẳng sau cây cỏ nhị mặt mũi cũng theo lần lượt ra bên ngoài.

Ông cụ, mái ấm An, nhị cậu Quý Mặc Nhiên Quý Quốc Định, dì Quỷ Thiên Kim, những anh mái ấm bọn họ Quý, còn tồn tại phụ thân u nuôi nằm trong Ngôn Phúc Lâm

Xem thêm: ảnh đế gặm cỏ gần hang

Ngay cả Bạch Minh Châu và Ôn Mạc Ngôn cũng xuất hiện.

Cô ngạc nhiên coi những người dân thân thuộc nằm trong nhất đang được kể từ từ tiếp cận, bàn tay nhỏ bé nhỏ gắt gao phủ mồm hoảng hồn phiên bản thân thuộc ko khiên chế được hét lên trở nên giờ.

Nước đôi mắt... cũng ko biết vẫn rơi kể từ khi nào là. "Trúc Linh, gả mang lại anh nhé?" Anh quỳ một gối, tay giơ cao cái nhẫn, phân tích ràng từng chữ.