tổng tài ác ma

Thành phố Lạc Thành khi về đêm…

Cái rét se se của bữa tối ngày thu luôn luôn là điểm nổi bật của khí trời vô mùa này. Cái rét se se tạo cho trái đất cảm biến được khuôn mẫu hồn của ngày thu. cũng có thể này đó là cảm xúc buồn man mác, cũng rất có thể là cảm xúc thắm thiết bay bướm. Mùa thu mang lại cho tới trái đất nhiều cung bậc xúc cảm không giống nhau.

Bạn đang xem: tổng tài ác ma

Tại biệt thự hạng sang của Đường gia

“Tài chủ yếu của Đường gia đang được dần dần suy sụp nhưng mà những người đóng cổ phần không giống lại ko cỗ vũ cho tới ra quyết định của tất cả chúng ta. Nếu Thương Thị đồng ý liên minh với Đường Thị thì quả đúng là rất hay với tất cả chúng ta.”

“Nhưng ko cần là ông ko biết Thương Thị là một trong những tập đoàn lớn lớn số 1 Trung Quốc đem thật nhiều doanh nghiệp, tập đoàn lớn nhỏ lần phương pháp để liên minh với Thương Thị thì đều cần trả giá bán.”

“…”

Trong căn chống nhỏ Đường Mặc Lỗi và Khúc Tuỳ Tâm đang được lặng lẽ lên plan làm cho người con nuôi cơ thực hiện vật trao thay đổi.

Khúc Tuỳ Tâm ngồi sát bên mép nệm nói: “Dù sao nó cũng đơn giản con cái nuôi của tất cả chúng ta, tất cả chúng ta nuôi nó xuyên suốt từng nào năm nó cũng nên cần trả ơn tình cho tới căn nhà bọn họ Đường tất cả chúng ta rồi.”

Đường Mặc Lỗi nghe phu nhân bản thân phát biểu như thế cũng có thể có lý. Gả người con nuôi cơ chuồn thì sẽ càng nâng chướng đôi mắt mái ấm gia đình bọn họ và lại còn tồn tại được thời cơ liên minh với Thương Thị thiệt là một trong những việc chất lượng ông cũng giảm thiểu hạn chế hồi hộp về yếu tố tài chủ yếu khi đem con cái rể là tổng giám đốc Thương Thị người sở hữu toàn cỗ huyết quản của giới chủ yếu trị.

Buổi sáng sủa hôm sau…

Như ngày thường thì Nhã Hân đều cần thức dậy vô 5h sáng sủa nhằm sẵn sàng thức bữa sáng cho tới người xem. Cô chỉ là một trong những người con nuôi được Đường Mặc Lỗi nhặt về kể từ cô nhi viện.

Lúc đầu cô tưởng bản thân thiệt suôn sẻ khi ở đầu cuối cô cũng rất được như bao đứa trẻ em không giống đem phụ vương, đem u. Nhưng càng vững mạnh cô càng nắm rõ ra làm sao là tình thương yêu của tía u. Từ khi được Đường gia nhận nuôi và được sinh sống vô biệt thự hạng sang, bọn họ ko coi cô là đàn bà bọn họ nhưng mà chỉ coi cô là một trong những người thực hiện vô căn nhà.

Cho cho tới khi Nhã Hân rộng lớn lên tới chi phí tới trường cũng đó là vì thế một tay tự động lần và đóng góp học tập. Công việc vô căn nhà cũng đều vì thế một tay cô thu vén, ngày càng trở nên một thói quen thuộc. Cả lúc tới bữa tiệc Nhã Hân cũng ko được ăn kèm nhị người bọn họ nhưng mà cần đợi bọn họ ăn hoàn thành không còn rồi cô vừa được ngồi vô bàn ăn nhưng mà ăn món ăn quá.

Nhã Hân sẵn sàng món ăn sáng sủa hoàn thành cô lại vướng với việc làm của tớ. Cô tưới nước cho tới hoa, tỉa hoa, vệ sinh dọn này đều là việc làm của 1 mình cô.

Cô dọn hoàn thành thì cũng chính là 7h trải qua bàn ăn thì Khúc Tuỳ Tâm gọi cô lại “Nhã Hân con cái lại trên đây người sử dụng bữa với phu nhân ông chồng ta”.

Lúc đầu Nhã Hân cô còn tưởng là bản thân nghe sai sót vì thế Khúc Tuỳ Tâm luôn luôn trực tiếp mong muốn lần cách thức khó khăn cô và chửi bươi khi bà tớ tức phẫn nộ, tuy nhiên khi Đường Mặc Lỗi gọi cô lại thì trong tâm địa cô đem chút lắc động

Đường Mặc Lỗi nói: “Nhã Hân lại trên đây chuồn con!”

Nhã Hân di chuyển sát bàn ăn tuy nhiên lại không đủ can đảm ngồi xuống vì thế từ xưa đến giờ ko được sự được chấp nhận thì cô ko được tự động ý ngồi xuống.

Xem thêm: thịnh thế phong hoa

Đường Mặc Lỗi “Ngồi xuống chuồn tớ đem chuyện mong muốn phát biểu với con cái.”

Nhã Hân sung sướng ngồi xuống vì thế đấy là thứ tự thứ nhất cô được ngồi ăn cơm trắng nằm trong khuôn mẫu gọi là mái ấm gia đình nhưng mà cô đợi xuyên suốt 19 năm.

Khúc Tuỳ Tâm bà tớ ngày hôm nay cũng khá không giống thông thường ngày thường bà tớ luôn luôn người sử dụng diện mạo ghét bỏ vứt để xem cô, tuy nhiên ni bà tớ lại sung sướng thực hiện như u hiền lành nhưng mà gắp thực phẩm vô chén cho tới cô.

“Ăn chuồn con”

“Ăn nhiều vô coi người con cái gầy còm quá!”

Đường Mặc Lỗi tu ngụm cafe rồi bịa đặt xuống coi Nhã Hân nói:

“Nhã Hân cho dù sao con cái cũng chính là đàn bà của tớ, hiện nay con cái đã và đang 19 tuổi hạc nên ra bên ngoài báo đáp ơn nuôi chăm sóc của Đường gia so với con cái. Tháng sau Đường gia và Thương Thị tiếp tục tổ chức triển khai thơm lễ.”

Nhã Hân cứ tưởng bọn họ tiếp tục mến yêu bản thân rộng lớn tuy nhiên ko cơ chỉ là vì cô vượt lên mơ tưởng rồi. Cô biết rồi bản thân sẽ rất cần trả ơn nuôi chăm sóc của Đường gia. Nhưng ko ngờ lại người sử dụng cơ hội hôn nhân gia đình này nhằm nghiền buộc cô

“Con ko đồng ý! Con tiếp tục lần chi phí nhằm trả ơn Đường gia, còn chuyện hôn nhân gia đình thì ko được”

Khúc Tuỳ Tâm thời điểm này bà tớ tiếp tục thay cho thay đổi tâm lý “Mày tưởng mi rất có thể trả nổi số chi phí nhưng mà Đường gia tiếp tục nuôi mi ko. Chúng tao vì thế mong muốn chất lượng cho tới mi mới nhất đem mi gả cho tới Thương Thị…”

Nhã Hân uất ức cô buông chén cơm trắng xuống đập thẳng thừng xuống bàn “Chứ ko cần vì thế quyền lợi của Đường gia mới nhất gả tôi cho tới cơ sao. Từ khi được trao nuôi đến tới giờ đây tôi ko hề người sử dụng cho tới một đồng của Đường gia những người dân. Tiền cũng là vì tôi tự động chủ yếu tay bản thân lần đi ra những người dân cho tới tôi được đồng này. Đến cả khi ăn cơm trắng những người dân còn ko cho tới tôi ngồi công cộng 1 bàn với những người dân, từng ngày tôi đều ăn vật dụng quá nhưng mà những người dân nhằm lại…”

“Mày dám ăn phát biểu với tao như thế sao. Đồ quá cũng chính là của Đường gia. Chúng tao cho tới mi ăn cho tới mi chõng ngủ cũng coi như số của mi may mắn”

Đường Mặc Lỗi bịa đặt mạnh tách cafe xuống bàn dứt khoát nói:

“Không phát biểu nhiều mon sau gả cho tới Thương Thị thì ko cần tiếp tục giải bay cho tới mi rồi sao. Tốt nhất là mi cần thực hiện ông chồng mi lý tưởng sẽ giúp đỡ nâng vốn liếng Đường gia ko thì chớ trách móc bọn chúng tao vô tình.”

Nhã Hân lại cảm nhận thấy thiệt khôi hài hoá ra cô cũng đơn giản dụng cụ nhằm bọn họ sai khiến cho lần lợi tức đầu tư cho tới phiên bản thân mật bản thân “Được! Nhưng tôi mang trong mình một điều kiện”

Xem thêm: đại lục thất lạc

Đường Mặc Lỗi "Nói đi!"

“Thương Thị hỗ trợ số vốn liếng cho tới Đường gia thì khi đấy tôi và những người dân không tồn tại mối quan hệ gì không còn. Tôi cũng ko nợ nần ân oán gì với những người dân nữa.”

Khúc Tuỳ Tâm nhếch mép “Được! Tao cũng khá vui sướng vì thế mi cút chuồn nâng chướng đôi mắt tao.”