toả băng tâm

Trên gò sụp đổ nhừ, lớp bụi thong manh cuốn lên đường những vết tích ở đầu cuối của trở thành Troy kiêu ngạo lừng lững phương Đông, vì như thế người phụ nữ đẹp tuyệt vời nhất cõi đời Hélène tuy nhiên tan trở thành cát lớp bụi sau trận đánh bất nghĩa xuyên suốt mươi năm ròng rã tung. Huyện Đảo Cô Tô đài vô gò tro tàn vẫn luyến lưu gót ngọc Tây Thi, những bước tiến ân xá thướt tưởng chừng vô lực lại kéo bám theo sự sụp sụp đổ của một vương vãi triều. Giang tát Đại Đường nghiêng trượt, Mã Ngôi trộn chôn vùi cành hoa tươi tỉnh thắm, sương móc ứ hương thơm mùi hương “Nhất chi hồng kiều diễm dừng hương” Dương Quý Phi nhằm Trường hận ca vang vọng mãi vùng nhân gian ngoan. Hóa công ưu tiên tặng tăng linh khí cho tới những đóa hoa tươi tỉnh thắm đưa đến tuyệt sắc Hotgirl nhằm thực hiện dụng cụ tâm đắc cho tới cuộc bày huỷ của tớ hoặc nhằm cười cợt nhạo sự say đắm si của con cái người? Tuy nhưng nhân đem rét lùng gán cho tới Hotgirl giờ cay chua “Hồng nhan họa thủy”, nét đẹp muôn thuở vẫn được phụng hiến và tôn thờ vô nhạc họa đua ca. Dòng lịch sử hào hùng kế tiếp tuôn chảy, kéo theo nó từng nào thành kiến, thị phi của loài người nhằm lấy lại vô tư cho tới mĩ nhân, nhằm tội lỗi trả về cho tới những kẻ say mùi hương đắm sắc. Dáng kiều thấp thông thoáng đan nên mùng sương sương lung linh, tô tăng muôn phần kiều diễm cho tới bao kiệt tác bất hủ xưa ni.

Bạn đang xem: toả băng tâm

Tiểu thuyết võ hiệp kỳ tình lôi kéo người gọi vì thế mặt mũi những chén rượu nồng say khước ko thôi, võ thuật quán tuyệt thiên thu, hào khí ngất trời còn tồn tại bao bóng hồng kiều mỵ. Sự xuất hiện nay của từng mĩ nhân vô kiệt tác Kim Dung đều khiến cho tao cần xao xuyến ngơ ngẩn. Vương Ngữ Yên kiều diễm vô tuy vậy như ngọc tượng cho tới anh đồ vật gàn Đoàn Dự hồn vẹo vọ phách giã. Hoàng Dung túa quăng quật lớp áo hành khất, xinh tươi tỉnh khôn khéo mô tả khiến cho chàng khờ Quách Tỉnh chấn động tinh thần. Nhan sắc mỹ miều của Triệu Mẫn, tú lệ của Chu Chỉ Chược, sáng ngời của Tiểu Chiêu đẩy Trương Vô Kỵ khốn quẫn bách trong khoảng vây tình ái. Tiểu Long Nữ thanh bay lướt lên đường với cùn áo white tung cất cánh vô bão, đóa hoa thiên giới mừi hương vượt qua từng cỏ cây trần tục ấy vẫn xóa nhòa không còn thảy định nghĩa mĩ nhân vô kim cổ… Ôi, rừng hoa sắc nước mùi hương trời mới nhất muôn màu sắc muôn vẻ biết chừng nào!

Chỉ cho tới “Phi hồ nước nước ngoài truyện”, tao mới nhất phát hiện một anh hùng nữ giới không tồn tại sắc đẹp xinh đẹp mắt. đè tượng thứ nhất của công ty gọi về Linh Tố chỉ là 1 trong những cô bé xíu domain authority dẻ vàng phụt, gày gò cõi, nhức nhối yếu hèn, mài miệt đỡ đần rừng hoa. Hẳn Kim Dung cảm nhận thấy vì vậy thiệt bất công nên cho dù ko tặng nường nụ cười cợt hàm tiếu, chân dung Linh Tố vẫn được tô điểm vì thế khóe đôi mắt thu phụ thân.

Em đem hai con mắt như sầu xanh rờn soi bóng

Hồ gương ơi! Sao sóng lục vô chừng!

Nàng tựa hồ nước đóa cúc đần mừi hương nhẹ dịu lan từng Động Đình hồ nước. Dù white color thơ ngây đem bị sắc màu sắc bùng cháy rực rỡ của bao loại hoa tươi tỉnh đẹp mắt không giống lấn lướt, đóa cúc vẫn lý tưởng với những gì tạo nên hoá ban cho tới, toại nguyện xòe tung cỗ áo như vầng thái dương thu nhỏ xung quanh bản thân.

Tại rừng hoa, gánh nước canh ty nường thôn nữ giới, Hồ Phỉ ko biết bản thân vô tình khiến cho trái ngược tim Linh Tố lúc lắc lên những cung bậc thứ nhất của tình yêu vi diệu. Ngay Khi trao cho tới chàng đóa hoa Thất tâm hải đàng, sợi tơ mỏng manh manh tuy nhiên bền vững của Nguyệt lão vĩnh viễn cột chặt Linh Tố vô nguyệt lão tình tuyệt vọng đơn phương.

Phải đâu Hồ Phỉ vì như thế sắc đẹp Linh Tố ko sánh được với Viên Tử Y tuy nhiên ko yêu thương nường. Hồ Phỉ chẳng là hạng phàm phu tục tử chỉ biết nhận xét loài người qua chuyện sắc đẹp, huống chi chàng vẫn nghiêng bản thân trầm trồ trước việc lanh lợi, tinh xảo của nường môn đồ Độc thủ dược vương vãi. Nếu rước bao nhiêu chữ “trọng sắc khinh thường hương” gói đầy đủ tâm tình Hồ Phỉ há chẳng cần quá bất công? Trái tim chàng ko thể chứa chấp tăng ai vì thế trước đôi mắt chỉ phân phất bóng hình cùn áo tím. Con ngọc phụng Viên Tử Y nhằm lại sở hữu không giống chi vết thâm sẹo Ân Ly đem bám theo kể từ thuở thiếu hụt thời? Vết thương vẫn ngay lập tức domain authority tuy nhiên trong tim dạt dào một biển khơi thương cảm, phượng hoàng tưởng vô tri lại chở bám theo song cánh ngọc một trời nhung ghi nhớ. Cạnh cạnh Nhậm Doanh Doanh sắc đẹp tuyệt tục, nhiệt tình thương cảm, Lệnh Hồ Xung vẫn con quay choắt đớn nhức, nhất dạ cộng đồng tình với Nhạc Linh San sư muội. Ân Ly ngoảnh mặt mũi lên đường với Tăng A Ngưu Trương Vô Kỵ nhằm dò xét kiếm tuyệt vọng bóng hình cậu bé xíu ngang bướng xa xưa. Mối tình đầu tuyệt đích vẫn khiến cho trái tim si say đắm, câu chấp cho tới nhượng bộ thế sao nỡ trách cứ nếu như Hồ Phi ko đáp lại thương yêu của Linh Tố?

Sau này trái ngược tim Hồ Phỉ lại một đợt nữa lúc lắc động trước người phụ nữ của quân thù ko group cộng đồng trời Miêu Nhân Phượng. Khác với nguyệt lão tình quãng đời đầu và ngọt ngào cho dù kết thúc giục vô dang dở dành riêng cho Tử Y, xúc cảm của Hồ Phỉ so với Miêu Nhược Lan hẳn tựa như một phi thuyền dạt dẹo qua chuyện bao sóng to tướng bão rộng lớn chợt phát hiện ra một bến đỗ bình yên ổn và mong muốn ngừng lại nương náu. Ngọn sương bốc lên kể từ cái ngôi nhà thấp thoá
ng, sưởi giá buốt cõi lòng người lữ khách hàng cứng cáp phong sương, mỏi đôi mắt ngóng nom điểm cố quận. Giọng hát thắm thiết ân tình của Miêu Nhược Lan khiến cho trái ngược tim của kẻ hành tẩu giang hồ nước độc vãng độc lai ngân lên những nhạc điệu niềm hạnh phúc tưởng vẫn xa xăm vời. Trước người phụ nữ mỏng manh mai như sương, êm ả dịu dàng như cành liễu nương bản thân bám theo bão, đem người nam nhi này lại ko động lòng, lại không thích chở che yêu thương thương?

Trong phụ thân tri kỉ lân cận Hồ Phỉ, Trình Linh Tố là kẻ xấu số nhất vì thế chàng vĩnh viễn dành riêng cho nường tình thương đầy đủ vẹn của những người anh so với cô em gái bé xíu rộp. Linh Tố vẫn lặng lẽ đồng ý đóng góp đầy đủ vai “Nhị muội”, giấu quanh lên đường giờ lòng thổn thức khôn khéo nguôi nhằm kề cận tình nhân vệt, mừng cuống đồng ý toàn bộ nhằm ngày ngày nằm trong chàng hành tẩu giang hồ nước “Nếu anh là chân mây xa xăm xôi, em tiếp tục là 1 trong những cánh chim rong ruổi. Nếu anh là mặt mũi trời, em tiếp tục muôn thuở thực hiện một kiếp phía dương”.

Trình Linh Tố ko xinh đẹp mắt tuy nhiên tính cơ hội tựa hồ nước ko tỳ vết, khí hóa học đương đại ấy bên trên đời liệu vẫn đem bao nhiêu ai? Thông minh, cơ trí tuy nhiên ko kiêu ngạo, tính toán; dụng độc nhuần nhuyễn tuy nhiên chẳng gian ác nhẫn tâm; tinh tế, khéo léo vẫn yếu mềm, êm ả dịu dàng. Nếu người gọi chỉ vì như thế sắc đẹp ko bao nhiêu lôi kéo tuy nhiên con quay sống lưng lại với anh hùng Linh Tố há chẳng cần là vô tình lắm ru?

Xem thêm: tổng tài lạnh lùng độc sủng thê

Suy suy nghĩ của nường tựa như cái vỏ hộp khóa chặt, từng hành vi đều lặng lẽ, ko phô trương, tuy nhiên sắp xếp vô nằm trong chu đáo, ngặt nghèo mật. Cả khu vực vườn Thất tâm hải đàng bị sói thầy thuốc huỷ lỗi, Linh Tố vẫn thản nhiên. Ba vị sư huynh sư tỷ hèn nhát ích kỷ, chỉ suy nghĩ cho tới pho Dược vương vãi thần biên tuy nhiên ko quan tâm cho tới chết choc của sư phụ nường khéo léo giáo huấn. Nàng một vừa hai phải trị độc cho tới Tiểu Thiết vì thế cách thức kỳ lạ kỳ một vừa hai phải canh ty thương hiệu công nhân rèn Vương Thiết Trượng trả được nguyệt lão thâm nám thù hằn. Mọi việc tưởng như ở gọn gàng trong thâm tâm bàn tay, đem ý nường sắp xếp, đùa bỡn, trả người gọi lên đường không còn bất thần này thanh lịch thú vị không giống. Tư hóa học lanh lợi, Linh Tố quá nối tiếp toàn cỗ kỹ năng và kiến thức của Độc Thủ dược vương vãi Tăng Vô Sân chữa trị bệnh dịch cứu giúp người. Dụng độc tài tình, nường suy nghĩ đi ra bao thủ pháp hạ độc khôn khéo khiến cho không một ai dự đoán nhằm phòng ngừa hoặc tránh mặt. Kề vai sát cánh mặt mũi Hồ Phỉ, nhiều phen đi ra tử vô sinh, ko biết bao phiên cứu giúp chàng thoát khỏi tử huyệt. Sự hiện hữu của Linh Tố tạo nên cho tới tao một sự yên tâm kỳ kỳ lạ, đem sự cơ trí của nường hẳn Hồ Phỉ tiếp tục chẳng khi này bị dồn vô ngõ cụt.

Trong âu phục mới nhất, đỏ au mặt mũi giắt cỡ lúc nghe tới Hồ Phỉ trêu bản thân tương đương tân nương tử, nhìn thấy ngọc phụng, sinh đi ra nguyệt lão ghen tuông tuông, hờn phẫn uất vu vơ… Linh Tố lưu giữ vẹn nguyên vẹn tính cơ hội thơ ngây của những người thiếu hụt nữ giới. Phải chăng Kim Dung hoảng hốt rằng nếu như ưu tiên tăng sắc đẹp diễm tuyệt, Linh Tố tiếp tục trở nên loài người quá trả hảo?

Bánh xe pháo số phận vẫn vô tình lăn lộn những vòng xoay nghiệt trượt nghiến nhừ niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của loài người. Người phụ nữ đáng yêu và dễ thương cho dù lanh lợi cho tới bao nhiêu cũng đành cúi đầu khuất phục trước số phận tàn nhẫn. Đứng trước từng sự lựa lựa chọn, kiều nữ giới đành giành lấy phần thiệt về phiên bản thân thuộc bản thân, như A Châu đi ra lên đường tức tưởi, như Tiểu Chiêu ngậm ngùi gạt lệ cho tới xứ sở Ba Tư, như Kỷ Hiểu Phù đồng ý chết choc, bất phục khẩu lệnh tôn sư, như Công Tôn Lục Ngạc hứng cho tới Dương Qua nhát đao trí mạng…

Hồ Phỉ vì như thế cứu giúp mạng Linh Tố ngoài bàn tay gian ác của Thạch Vạn Sân ko lo ngại lãnh lấy phụ thân loại độc dược số 1 thiên hạ, nường sao đành đoạn nom người bản thân thương cảm nhất đi ra đi? Chất độc những thầy thuốc nó bên trên trần gian nhấp lên xuống đầu bất lực hiện nay đã dò xét đi ra dung dịch chữa trị vì thế ở đầu cuối vẫn mang 1 người dám quyết tử tính mệnh cho tới người bị bệnh. Hành động của Linh Tố túng bấn hiểm khiến cho người tao khó lường hao hao thương yêu của nường hệt loại sông không nhiều người hiểu nông sâu sắc. Chỉ cho tới Khi nường kề môi bú mớm độc bên trên tay Hồ Phỉ, người tao mới nhất vỡ lẽ loại sông ấy hóa đi ra mênh mông như biển khơi. Chất độc thâm nhập vô khung hình cũng đó là khi nường bịa đặt chân lên bờ bến của thương yêu thực sự sau cuộc lữ khách ngắn ngủi ngủi vùng thế gian.

Thanh Thạch kiều, đi ra tay ngộ sát, Tiêu Phong ôm xác A Châu gào khóc vô trận mưa phủ nhòa nhân thế, nỗi gian khổ nhức vô hạn tưởng tan tác khu đất trời. Trong miếu lãng phí, dung dịch giải ko tan, Hồ Phỉ bất lực mặt mũi xác Linh Tố thân thuộc mùng tối u tối, niềm thê lương bổng rất rất điểm đến chọn lựa tê tái cây cối. Thời gian ngoan lừ đừ rãi rơi từng giọt thánh thót, ngọn nến Thất tâm hải đàng leo lắt cháy, nhường nhịn nhỏ lệ khôn khéo nguôi xót thương nường thiếu hụt nữ giới nhóm cháy sinh mệnh hiến dưng cho tới nguyệt lão tình đầu. Linh Tố thanh thoát đi ra lên đường vẫn phiền lòng vẹn tuyền cho tới ý trung nhân, một đợt nữa cứu giúp chàng bay ngoài bàn tay tàn tệ của Độc thủ thần kiêu. Mối tình thắm thiết của nường đem không giống chi con cái tằm cho tới bị tiêu diệt tuy nhiên tơ tình vẫn tồn tại vương vãi vấn, ngọn nến cơ tàn rồi lệ vẫn hẳn thô chưa?

Xuân tàm đáo tử ti phương tận

Lạp chúc trở thành hôi lệ thủy can

Viên Tử Y nhúng chân vô vũng bùn tục lụy, vì như thế câu nói. trọng thệ đành dứt quăng quật tơ tình. Hóa công thiệt khéo trêu gan, đẩy những người dân vô cõi thanh tu vô say đắm cung luẩn quẩn của tơ duyên luyến ái. Mối tình của Viên Tử Y thiết ân xá, domain authority diết chứ không cần man mác “hồn bướm mơ tiên” như Nghi Lâm, cô đái ni đáng yêu và dễ thương ngày ngày ở phái Hằng Sơn nguyện cầu cho tới Lệnh Hồ đại ca và người chàng yêu thương niềm hạnh phúc. Nàng và Hồ Phỉ vẫn trải qua chuyện biết từng nào kỷ niệm và ngọt ngào nằm trong đắng cay, trái ngược tim nường vẫn giương cờ white tuy nhiên lý trí không đủ can đảm quy mặt hàng. Tử Y ko đầy đủ mạnh mẽ vì như thế chàng tuy nhiên rũ quăng quật lớp áo sư ni cho dù một Khi vướng lớp lớp bụi trần ai, áo cơ khó khăn lòng thanh sạch sẽ như ngày trước. Đến lúc biết sự quyết tử ko ân oán than thở của Linh Tố, Tử Y chỉ biết ngậm ngùi bi cảm và tự động trách cứ ko thể vì thế nường.

Xem thêm: cô dâu của tổng tài an nhiên tống thành

Vẻ đẹp mắt sáng sủa vô, tao nhã của Miêu Nhược Lan thực hiện quý khách choáng ngợp tuy nhiên từ từ tính cơ hội lờ mờ nhạt nhẽo khiến cho tao nhàm ngán, và sinh lòng hoài cảm Trình Linh Tố. Thế giới tâm tư của Linh Tố đến thời điểm đi ra lên đường không một ai hiểu không còn, người hâm mộ trầm trồ sự lanh lợi, dũng cảm; yêu thích trước mưu lược mẹo khéo léo nhằm đảm bảo ý trung nhân; bi cảm cho tới thương yêu đơn phương vô vọng và xót xa xăm với vì như thế chết choc nhẹ nhàng giống như hồng mao. Một cái áo thêu dragon gắn ngọc, ai nom cũng mến tuy nhiên đem thực hiện êm ấm lòng người, đem canh ty người tao qua chuyện được loại giá chỉ rét của ngày đông như áo bông giản dị đơn sơ?

Sự mất mát của Trình Linh Tố ngay sát với Công Tôn Lục Ngạc biết mấy! Một đóa cúc trong sạch, một đài hoa xanh tươi, hỡi ơi, quyết tử cho những người yêu thương vệt tuy nhiên nhụy nhừ hoa tan. Lục Ngạc tăng trưởng vô trái đất khó khăn vùng Tuyệt tình ly, chịu đựng đựng sự nỡ, tàn ác của những người phụ vương, trái ngược tim vĩnh viễn vô xuyên suốt như trộn lê, vì như thế Dương Quá tuy nhiên hoan hỉ tách xa xăm cõi thế. Trình Linh Tố kể từ bé xíu sinh sống thân thuộc vô vàn độc hại điểm Dược Vương trang, đồng ý sự ích kỷ hẹp hòi của những sư huynh sư tỷ, tấm lòng vẫn chính là “nhất phiến băng tâm bên trên ngọc hồ” vì như thế Hồ Phỉ tuy nhiên mặc nhiên phi vào vùng vĩnh hằng.

Người đời Khi say đắm mải nom loại sông mênh mông sóng nước tiếp tục gạt bỏ con cái suối nhỏ lặng lẽ chảy bên dưới chân, Khi say sưa với huê hồng, hoa huệ xinh tươi tỉnh huyênh hoang sắc tiếp tục gạt bỏ những cành hoa đần ngát mùi hương điểm vệ đàng, đem vầng trăng vằng vặc chiếu soi tiếp tục quên thất lạc những ngôi sao 5 cánh nhạt nhẽo nhòa độ sáng. Ôi, trước việc vô tình của loài người, sao tinh ma tú vẫn cố mức độ lan độ sáng lung linh, suối lặng lẽ tuôn làn nước non, hoa đần miệt chuốt lan mùi hương cho tới đời? Đâu cần sao mong muốn đua nằm trong nhật nguyệt, suối mong muốn giành với giang hà, hoa ao ước sẽ sở hữu kẻ đoái thương? Chúng vì như thế thiên tính tuy nhiên tự động nguyện hiến dưng. Và mất mát vì như thế tình nhân ko hề nuối tiếc hợp lý đó là thiên tính của bao kẻ si tự tình thiên cổ?