tinh khong giao dong

Đọc truyện Tình Không Dao Động tôi thực sự rất rất nể sợ người sáng tác, vì thế Sơ Hòa Sơ sở hữu một phát minh rất rất táo tợn, cũng can đảm và mạnh mẽ khai quật diễn biến này. Tuy dung tích của truyện nhường nhịn như ko thể chuyên chở không còn phát minh của người sáng tác, cũng ko thể hiện nay đầy đủ vẹn sự xâu xé vô tâm tư hero, tuy nhiên tôi vẫn Review đấy là một kiệt tác xứng đáng hiểu, xứng đáng nghiền ngẫm.

Kinh Phục Châu là quấn quỷ túy. An Nguyện là nữ giới của công an chống phòng quỷ túy đang được bị tiêu diệt bên dưới tay Kinh Phục Châu.

Bạn đang xem: tinh khong giao dong

Khi thi công hình tượng nhân vật truyện Tình Không Dao Động như vậy, người sáng tác đang được ấp ủ một phát minh rất rất táo tợn, tuy nhiên có lẽ rằng Sơ Hòa Sơ đang được tự động đề ra một thách thức cho chính mình. Mối mối liên hệ yêu thương hận tình thù hằn nhiều xâu xé này, có lẽ rằng cần đợi đến thời điểm cây viết lực của người sáng tác “chín” rộng lớn chút nữa mới nhất hoàn toàn có thể truyền đạt đầy đủ vẹn. Hình tượng một ông quấn quỷ túy khá vượt lên mức độ với người sáng tác, vô vài ba tình tiết, cơ hội khai quật tư tưởng hero của Sơ Hòa Sơ cũng ko thỏa xứng đáng.
Ngoài đi ra, Kinh Phục Châu bị thú vị vì chưng An Nguyện khá thời gian nhanh, người hiểu hoàn toàn có thể tiếp tục cảm nhận thấy hụt hẫng và ko thuyết phục. Nhưng có lẽ rằng cũng hoàn toàn có thể giải thích rằng, Kinh Phục Châu đang được ngụp lặn vô địa ngục vượt lên lâu, lẻ loi bên trên đỉnh núi mờ mịt vượt lên lâu, khiến cho anh ước mơ trông thấy tia sáng sủa, ước mơ tiếp xúc với thiên đàng rộng lớn bất kể ai.
Mà An Nguyện – là kẻ mang lại Kinh Phục Châu cảm biến được thiên đàng, cũng chính là người tự động tay trả Kinh Phục Châu quay trở lại địa ngục.

Bố u An Nguyện mệnh chung vì thế bám dáng vẻ cho tới quỷ túy, chúng ta trai cô mệnh chung vì thế bị phát hiện khi trà trộn vô đàng thừng kinh doanh quỷ túy của Kinh Phục Châu. Cuộc đời tươi tỉnh đẹp nhất của An Nguyện bị nhì chữ “ma túy” không ngừng nghỉ hủy diệt.
An Nguyện tiếp cận Kinh Phục Châu nhằm trả thù hằn cho mình trai đang được khuất, kể từ thời khắc chính thức xếp bịa plan này, trong tâm địa An Nguyện đang được dựng lên một tín ngưỡng ko thể lắc trả. Tín ngưỡng của cô ý, là trả Kinh Phục Châu vô địa ngục. An Nguyện từng bước hấp dẫn Kinh Phục Châu, tương tự như một chú hồ ly tinh không ngừng nghỉ khơi khêu gợi sự tò mò mẫm điểm người con trai này. Tình cảm của nam giới chủ yếu lay chuyển khá thời gian nhanh, cho tới khi người hiểu sực tỉnh, lại nhìn thấy anh đang được yêu thương say đắm rồi, yêu thương đến mức độ ko dứt đi ra được. Yêu đến mức độ, An Nguyện hoàn toàn có thể người sử dụng thương yêu của anh ấy thực hiện lá bài bác tẩy, thực hiện quân cờ sau cuối.

Nhưng An Nguyện đo lường và tính toán không còn thảy, ko ngờ lại trói buộc cả chủ yếu bản thân. Cô là kẻ chí tình chí nghĩa như vậy, này hoàn toàn có thể ko rung rinh động. Cô đang được yêu thương, cô yêu thương rồi. Nhưng thương yêu cũng ko thể vượt mặt tín ngưỡng trong tâm địa cô. Chính nghĩa không thể cúi đầu trước tình ái.

Cô trằn trọc thân mật yêu thương và hận, thân mật tín ngưỡng và tình ái vị kỷ. Nhưng từ trên đầu cho tới cuối, dù cho có giãy nảy dụa Một trong những ranh giới, sau cuối An Nguyện vẫn kiên ấn định với hoàn hảo ban sơ. Thực lòng cảm ơn người sáng tác, vì thế đang được thi công một nữ giới chủ yếu nhiều lòng can đảm và mạnh mẽ và luôn luôn nhất quán với tín ngưỡng trong tâm địa như vậy. Nhưng tôi cũng thực lòng rất rất ham muốn trách móc người sáng tác, vì thế sao ko nhằm cô nhu nhược một chút ít, ích kỷ một chút? Vì sao ko nhằm An Nguyện vì thế bản thân một chút ít, vì thế thương yêu một chút? Vì sao, cứ cần nhằm An Nguyện kể từ quăng quật người con của tớ và Kinh Phục Châu? Vì sao, cứ cần nhằm An Nguyện thương tổn Kinh Phục Châu không còn thứ tự này cho tới thứ tự khác?

Bị phản bội nhì thứ tự vì chưng và một người phụ nữ, bị đẩy xuống địa ngục nhì thứ tự, đều vô khoảnh tương khắc những tưởng đang được va vấp cho tới thiên đàng. Tôi tự động chất vấn, Kinh Phục Châu sở hữu hận không? Tôi đang được suy nghĩ, có lẽ rằng là sở hữu. Nhưng hóa đi ra, chút oán thù hận cỏn con cái ấy, sau cuối không thể so sánh được với thương yêu anh giành cho An Nguyện. Cả đời anh thực hiện thật nhiều việc ác, tuy nhiên thương yêu tựa như truyen ngon tinh của anh, lại chất lượng đẹp nhất cho tới thế, thương yêu của anh ấy, cũng chỉ giản đơn là thương yêu thôi, thương yêu, vốn liếng dĩ làm những gì sở hữu lỗi!

Anh là quấn quỷ túy, là kẻ reo rắc tử vong Trắng đang được hủy diệt biết bao sinh mệnh. Nên anh bị tiêu diệt cũng xứng đáng, sở hữu cần không? Nhưng vô khoảnh tương khắc anh bị tiêu diệt bên dưới súng của An Nguyện, vô đầu tôi đang được thông thoáng qua loa tâm trí, nếu như Kinh Phục Châu “rửa tay gác kiếm”, anh và An Nguyện, sẽ sở hữu được kết đôn đốc chất lượng đẹp nhất chứ?

Cả đời Kinh Phục Châu, kiếp nàn độc nhất là An Nguyện, thất bại độc nhất là An Nguyện. Anh cam tâm bị tiêu diệt bên dưới tay cô, chính vì chỉ duy với An Nguyện, anh thua thiệt trọn vẹn. Nhưng thậm chí là đến thời điểm trả khẩu pháo vô tay An Nguyện, Kinh Phục Châu vẫn nhắn gửi cô treo căng thẳng tay, sau khoản thời gian nổ súng thì bịa khẩu pháo vô tay anh, chỉ việc thưa anh hoảng sợ tội tự động sát, sau này của cô ý, rồi tiếp tục lại xán lạn giống như các tháng ngày không tồn tại sự xuất hiện nay của cái thương hiệu “Kinh Phục Châu”. Kinh Phục Châu anh vốn liếng đang được nhơ nhớp nhơ, tuy nhiên An Nguyện của anh ấy thì không giống, anh một lòng ao ước cô luôn luôn tươi tỉnh đẹp nhất như vậy. Anh thực hiện biết bao việc ác, bị tiêu diệt chuồn coi như thông thường tội. Nhưng An Nguyện của anh ấy cần sinh sống thiệt niềm hạnh phúc, cô còn rất rất trẻ con, về sau, rồi tiếp tục tìm kiếm được niềm hạnh phúc đời bản thân.

Anh hoàn toàn có thể bị tiêu diệt bên dưới súng của An Nguyện, hoàn toàn có thể nghe thấy cô đựng giờ hát tỏ tình, hoàn toàn có thể hiểu được không nhiều đi ra cô đang được yêu thương anh, có lẽ rằng, Kinh Phục Châu không thể gì hối hận hận.

Tình yêu thương và tín ngưỡng, thương yêu và thù hằn hận, cho dù lựa lựa chọn điều gì, cũng cần được thật nhiều dũng khí. Tại trên đây, sở hữu một An Nguyện can đảm và mạnh mẽ như vậy. Tại trên đây, sở hữu một Kinh Phục Châu yêu thương tận tình như vậy. Họ yêu thương nhau, tuy nhiên bên trên đời này, quy tắc và tín ngưỡng, đôi lúc không thể nào đánh tan. Nếu Kinh Phục Châu ko cần là Kinh Phục Châu, chúng ta tiếp tục ở cùng nhau chứ? Không đâu, vì thế nếu như Kinh Phục Châu ko cần là Kinh Phục Châu, An Nguyện sẽ không còn trăm phương ngàn sau đó cận anh vì vậy, cũng tiếp tục chẳng sở hữu một quãng tình yêu dằng dai cho tới mãi về sau. Tình yêu thương này, kể từ khi ko chính thức đang được ấn định sẵn kết đôn đốc ko chất lượng đẹp nhất. Tình yêu thương này, chỉ đành nhằm lại nhì chữ “tiếc nuối”.

Đây đang được là ngày loại tía mươi kiểu mẫu Kinh Phục Châu trông thấy cô nàng ấy trước cửa ngõ Mộng Tử.

Sở dĩ anh ghi nhớ rõ rệt số ngày vì vậy là vì thế đang được vẻn vẹn một tráng trời tính kể từ thứ tự trước tiên trông thấy cô ấy. Một mon trước, anh sai đàn em của tớ là A Dương cho tới tra tuột sách, thu chi phí, còn bản thân thì ngồi vô xe cộ, thông thoáng quay đầu sang một bên qua loa ngay lập tức trông thấy cô nàng khoác quần jean và áo co dãn ngay lập tức nón blue color domain authority trời ấy.

Anh vẫn ghi nhớ hôm ấy trời đang được mưa, cô lấp một cái dù black color tuy nhiên đầu tóc vẫn ướt át,ướt đẫm mèm.

Hôm ni lại cho tới ngày tra tuột sách. Một mon ni, thường ngày cô đều đứng tê liệt, ăn diện như SV, ăn mặc quần áo bên trên người khá rẻ mạt chi phí. Kiểu phụ nữ như vậy rất ít bắt gặp ở những điểm thế này, cho nên vì vậy thỉnh phảng phất Kinh Phục Châu lại nom cô một chiếc khá để ý.

Nhưng một mon trôi qua loa, tối đa anh cũng chỉ nom cô một chiếc nhưng mà thôi.

A Dương tra tuột sách xong xuôi xoay trở đi ra, thấy vậy nom theo dõi ánh nhìn của Kinh Phục Châu, đúng vào lúc cô nàng ấy cũng quan sát về phía này, ánh nhìn của nhì người va vấp vô nhau vô yên lặng, ấy vậy nhưng mà A Dương lại tránh mặt trước. Đặt tay lên vô lăng lái xe, A Dương trêu châm chọc ông mái ấm của mình: “Biết đâu lại là em này tê liệt ham muốn một bước lên mây nên cố ý ăn diện thanh bay vì vậy nhằm ngày ngày cho tới trên đây đợi anh.”

Kinh Phục Châu không nói, chỉ xuyên qua loa cửa ngõ kính quan sát về phía cô nàng tê liệt. Có lẽ vì thế A Dương tự nhiên nổ máy, xe cộ vạc đi ra giờ động vô kho bãi đỗ xe cộ yên tĩnh tĩnh nên cô nàng lại trở lại phía này, ánh nhìn rất rất hững hờ, rõ nét không tồn tại hào hứng gì với chúng ta.

Nhìn vóc dáng của cô ý, hình như thể đang được đợi ai tê liệt.

Nhưng Kinh Phục Châu sẽ không còn rảnh đến mức độ bước cho tới chất vấn một câu: Cô à, cô đang được đợi ai sao? Thứ nhất, anh trọn vẹn tương đối đầy đủ phụ nữ giới. Thứ nhì, anh không tồn tại hào hứng với loại phụ nữ mộc mạc thế này. Khi xe cộ chính thức rời ngoài kho bãi đỗ xe cộ, Kinh Phục Châu lơ đãng chất vấn A Dương ở phần bên trước một câu.

Xem thêm: kết hôn lần 2

“Cô ấy bao lớn? Mười tám? Hai mươi?”

“Anh Châu thay đổi khẩu vị à? Cô nhóc này nom có vẻ như tương tự học viên, chắc chắn cũng chỉ mươi tám, mươi chín thôi.” A Dương vừa phải thưa vừa phải nom qua loa kính chiếu hậu coi sắc mặt mày của Kinh Phục Châu, chất vấn với vẻ thăm hỏi dò: “Nhưng nếu như anh Châu ham muốn thay đổi khẩu vị, những đồng đội tiếp tục mò mẫm mang lại anh một em học viên thật sạch sẽ nha?”

“Thôi chuồn, lô sản phẩm mới đây thế này rồi?” Kinh Phục Châu trả tay xoa nhè nhẹ nhàng huyệt thái dương của tớ. “Mấy ngày trước chuồn thắp nhang, rút cần thăm hỏi hạ hạ(1), sở hữu dự cảm ko lành lặn.”

A Dương nhếch mồm mỉm cười. “Sao anh lại mê tín dị đoan như vậy. Đừng thưa là Quan Âm Bồ Tát, mặc dầu là Ngọc Hoàng Đại Đế thì anh cũng ko biết hoảng sợ. Thằng công an tép riu ở vùng ngày hôm trước đơn thuần chuyện ngoài ý ham muốn, về sau chắc hẳn rằng những đồng đội sẽ không còn nhằm xẩy ra vô ý vì vậy nữa, anh chớ nhằm mãi trong tâm địa.”

Xe chạy ngang qua loa cửa ngõ Mộng Tử, ánh đèn sáng rực rỡ tỏa nắng nhì mặt mày trên phố thênh thang hấp thụ vào vô xe cộ, đậu bên trên lòng bàn tay của Kinh Phục Châu. Anh trả tay cầm hờ một chiếc, nom đốm sáng sủa bên trên móng tay bản thân, nom nó nhanh gọn mất tích ngoài tầm đôi mắt. “Cũng đích, người như tôi chuồn thắp nhang, Bồ Tát mang lại tôi thăm hỏi hạ hạ đang được là kể từ bi hỉ xả lắm rồi.”

A Dương ko biết cần thưa tiếp thế này nên mỉm cười gượng gạo vài tiếng đồng hồ đi ra vẻ đáp lại. Kinh Phục Châu nhờ vào sống lưng ghế, cảnh vật lướt thời gian nhanh qua loa ngoài hành lang cửa số chợt khiến cho anh cảm nhận thấy mệt rũ rời. “A Dương, ngày hôm nay ko cho tới Cổ Lâu, trả tôi về mái ấm.”

“Dạ được.”

Xe tấn công một vòng, chạy về phía ngược lại. Trên đàng bắt gặp tín hiệu đèn đỏ, tức thì khi xe cộ vừa phải tạm dừng thì A Dương đang được mỉm cười hì hì rất rất vui mừng vẻ: “Lại là cô nhóc ấy.”

Kinh Phục Châu ngước đầu nom, trái ngược nhiên lại thấy cô nàng vô kho bãi đỗ xe cộ khi nãy đang được kéo một cô nàng không giống thông qua đàng. Trái với vẻ mộc mạc của cô ý ấy, cô nàng còn sót lại ăn mặc, make up khá lòe loẹt. Hai người vừa phải chat chit vừa phải thông qua vạch dành riêng cho tất cả những người đi dạo, ánh nhìn cô ấy khẽ liếc sơ qua loa bảng số xe cộ, đường nét mặt mày không tồn tại gì thay cho thay đổi, bởi vậy Kinh Phục Châu hiểu rằng một mon ni, e là cô ấy trọn vẹn ko để ý cho tới anh, hoặc là xe cộ của anh ấy.

Quả nhiên, loại người tội ác tày trời như anh và loại phụ nữ như hoa như ngọc tê liệt trọn vẹn ko cần là kẻ nằm trong đàng.

Nơi nhưng mà anh gọi là mái ấm đó là 1 căn biệt thự cao cấp song lập nằm tại ngoại thành TP. Hồ Chí Minh Lăng Xuyên. Một năm, anh tiếp tục ở trên đây khoảng chừng tía mon, còn sót lại anh đều ở Cổ Lâu.

Thành phố Lăng Xuyên nằm tại biên cương phía nam giới của Trung Quốc, là 1 trong những TP. Hồ Chí Minh ko rộng lớn rất to lớn. Nhắc cho tới Lăng Xuyên, chủ thể khiến cho người tao buôn dưa lê tối đa đó là Mộng Tử. Mộng Tử là tên gọi của một vỏ hộp tối. Năm năm trước đó Kinh Phục Châu cho tới trên đây, đích thân mật xây dựng nó, kể từ tê liệt về sau điểm trên đây phát triển thành điểm vui chơi giải trí mua sắm vui mừng độc nhất của TP. Hồ Chí Minh này. Trong Mộng Tử sở hữu một câu nhưng mà ai nấy cũng đều biết: Không cầu túy sinh, chỉ cầu chiêm bao tử (2). Vì thế người tao đua nhau uốn nắn éo bên trên sàn nhảy, triền miên vô chống vip, thỏa mức độ phóng quí dục vọng vô tâm trạng bản thân.

Chỉ sở hữu rất rất không nhiều người hiểu được, giao dịch thanh toán được triển khai tối đa vô Mộng Tử đó là giao thương dung dịch phiện và phòng ban nội tạng.

Hai năm trước đó Kinh Phục Châu chính thức phú Mộng Tử lại mang lại đàn em của tớ sale, từng tháng tiếp tục dẫn A Dương cho tới lấy chi phí. Ngoài sáng sủa anh là kẻ gây dựng bên cạnh đó là người đóng cổ phần của vỏ hộp tối này tuy nhiên trong tối, anh đó là ông quấn xúc tiến những giao dịch thanh toán đen sì tê liệt. Là một trong mỗi ông quấn quỷ túy lớn số 1 của điểm Khu vực Đông Nam Á, ở quốc tế anh đang được sở hữu vườn trồng dung dịch phiện và xưởng chế biến chuyển của riêng biệt bản thân, cùng theo với một lượng binh tấn công mướn tương đối. Gần tía mươi tuổi tác đang được leo cho tới địa điểm này, đương nhiên tay anh ko thể thật sạch sẽ. Cảnh sát vẫn một mực nhòm ngó anh tuy nhiên cũng một mực ko tìm kiếm được hội chứng cứ.

Anh thực hiện toàn bộ từng việc một cơ hội kín kẽ, trọn vẹn không tồn tại sơ hở.

Kiểu con trai như vậy ắt hẳn sẽ không còn thiếu thốn phụ nữ giới, huống chi anh lại sở hữu nước ngoài hình. Cổ Lâu đó là điểm bao nuôi không hề ít cô nàng.

Xem thêm: hắn xốc khăn hỉ trùm đầu của ta

Các đồng đội lén thưa cùng nhau, thưa Trắng đi ra Cổ Lâu đó là hậu cung của Kinh Phục Châu. Có điều cũng ko hẳn là thế, chính vì Kinh Phục Châu rất rất rộng thoải mái, những đồng đội vừa phải đôi mắt cô này vô Cổ Lâu, khoác kệ sở hữu cần mới đây vừa phải lên nệm với bản thân hay là không, anh đều khoáng đạt thưởng mang lại đồng đội vui đùa. Nếu bắt gặp quan lại chức này cần thiết hối hận lộ, anh cũng tiếp tục mời mọc người tê liệt cho tới Cổ Lâu, khi tê liệt trăm hoa yêu thương kiều, thả cửa nhưng mà lựa chọn.

Nhưng cũng có thể có một người phụ nữ giới là ko được va vấp vô. Người phụ nữ giới này sinh sống vô tòa nhà ở ngoại thành, cũng đó là điểm nhưng mà anh gọi là mái ấm.

Đèn điểm cửa ngõ sáng sủa lên, Kinh Phục Châu trông thấy song dép lê được bịa tức thì cụt trước cửa ngõ, anh lặng lẽ xỏ chân chuồn vô. Bây giờ là mươi một giờ rưỡi, anh vô phòng bếp xối cho chính mình ly nước trước, vừa phải quay trở về ngay lập tức trông thấy cô nàng đang được ngồi bên trên sô trộn.