tiểu thuyết vụng trộm không thể giấu

Cảnh vật giao phó trét, người con trai trước mặt mũi đẹp nhất như tranh giành, đàng đường nét rõ nét tuấn tú. Anh liếc mắt nom cô, lông nheo lâu năm như cánh quạt nhỏ, bao bọc lấy hai con mắt hoa móc rạm thúy nằm trong song con cái ngươi nồng thắm như rượu.

Làn domain authority anh trời sinh đang được Trắng ngần, ăm ắp mức độ sinh sống, bên dưới độ sáng mung lung, làn domain authority anh như vạc sáng sủa. Bởi vì thế nụ hít thâm thúy trước này mà bờ môi anh đỏ au mọng y như ngược cherry chín đỏ au câu hồn người.

Bạn đang xem: tiểu thuyết vụng trộm không thể giấu

Hai hình hình ảnh diễm lê, tươi tỉnh sáng sủa như đan vô nhau, khiến cho Tang Trĩ mê mệt.

Anh rõ nét sở hữu ý vật xấu xa tuy nhiên vẻ đẹp nhất này quả tình khiến cho cô ko thể tươi tắn phân biệt được gì nữa.

Lời thổ lộ bao nhiêu giây nhưng mà tâm trí Tang Trĩ vẫn chậm trễ ko phản xạ kịp. Ánh đôi mắt cô sững sờ, bên trên môi vương vãi lại cảm xúc tê liệt tê kích ứng Khi nãy, nhắc nhở cô, toàn bộ từng chuyện vừa phải xẩy ra đều là thiệt.

Không cần mơ.

Nháy đôi mắt, Tang Trĩ lấy lại niềm tin.

Tại thời tự khắc này, ngược tim Tang Trĩ như sở hữu hàng trăm hàng chục ngàn bông pháo bông lộp độp nổ. Tang Trĩ thở cũng không đủ can đảm thở, từ đầu đến chân rét ran, ko tin cẩn vô lỗ tai bản thân.

Thần sắc cô lúng túng, ấp a ngắc ngứ nói: “A?”

Cùng anh...

Cái gì cơ?

Đoàn Gia Hứa ko tái diễn câu nói. vừa phải phát biểu, chỉ để ý nom cô, cô ko nom rời khỏi xúc cảm bên trên mặt mũi anh thời điểm hiện nay, khóe môi anh nhếch lên tạo nên trở thành một đàng cong vừa phải chi phí trệu lại sở hữu chút nhiều tình. Anh giơ tay, lòng bàn tay nhẹ dịu xoi mòm song môi cô, lực đạo ko nhẹ nhàng cũng ko nặng nề, cứ như vậy ôn nhu vuốt ve sầu tương tự như đang được nâng niu một đóa hoa.

Tang Trĩ vì thế hành động mập lờ mờ này của anh ấy nhưng mà tươi tắn lại, một ít buồn ngủ cũng trở thành quấy tan tác.

Mặc cho dù biết anh trước ni mặt dạn mày dày, thì thầm chỉ mất vô sỉ rộng lớn không tồn tại vô sỉ nhất, tuy nhiên Tang Trĩ ko suy nghĩ cho tới, anh không chỉ thì thầm táo tợn, hành vi còn táo tợn rộng lớn.

Giới hạn! Giới hạn! Anh không tồn tại số lượng giới hạn sao????

Người con trai này sao hoàn toàn có thể trực tiếp thắn phát biểu với cô điều này a, một ít dè dặt cũng không tồn tại.

Trong trường hợp này, bên trên khoảng không gian lờ mờ ám này, anh thẳng phát biểu “Được không”, cô hoàn toàn có thể thiếu hiểu biết nhiều ý anh ư? Cứ coi như cô thiếu hiểu biết nhiều lên đường, thì tối thiểu nói cách khác kể từ “lên giường” uyển fake rộng lớn một ít ko được sao?

CÔ! KHÔNG MUỐN! THẾ NÀY! AAAAA!

Tang Trĩ trọn vẹn ko biết vấn đáp thế nào.

Trái tim cô đập thời gian nhanh như tấn công trống trải, tựa hồ nước chỉ vài ba giây nữa thôi tiếp tục sụp xô thoát ra khỏi lồng ngực. Cô thậm chí còn cảm nhận thấy nhịp tim bản thân đập mạnh cho tới nỗi Đoàn Gia Hứa hẳn cũng hoàn toàn có thể nghe thấy rõ nét.

Cô đang được khẩn trương sao? Nhưng vì sao lại khẩn trương?

Anh phát biểu bao nhiêu câu nói. như vậy? Sao cô hoàn toàn có thể cam lòng Chịu thua thiệt được.

Cô ko khẩn trương, vô cùng ko khẩn trương!! Một chút cũng không!

Tang Trĩ thực hiện kết thúc công tác làm việc niềm tin, ngay tắp lự mạnh mẽ và uy lực giương đôi mắt, lại ngửi thấy mùi hương rượu thông thoáng bên trên người anh. Cô giang tay kéo níu cổ anh nói: “Vì vậy anh húp rượu nhằm gia tăng dũng khí sao?”

Một câu này ngay tắp lự quấy tan khoảng không gian mập mỡ thân thiện nhị người.

Có lẽ ko suy nghĩ cô tiếp tục phản xạ như thế, Đoàn Gia Hứa tương đối sững sờ, tiếp sau đó vô cùng thời gian nhanh cười cợt trở thành giờ đồng hồ. Anh khẽ khép hàm bên dưới, lồng ngực chấn động, hai con mắt sáng sủa lung linh như khung trời ăm ắp sao, cười cợt cho tới mắt chói.

Cái cỗ dáng vẻ yêu thương nghiệt này khiến cho Tang Trĩ mặt mũi rét, tim đập, thở trở ngại, bên trên thời khắc suýt ko tạo được tư thế lại lưu giữ cho tới mục tiêu của tớ, ngay tắp lự nhắc nhở bạn dạng thân thiện cần tươi tắn, ko được nhằm mỹ sắc say mê hoặc.

Nha.

Cô khát.

Khát thô trong cổ họng.

Nếu ko đột biến trường hợp bất thần này thì khi này còn có lẽ cô đang được húp kết thúc nước, quay về chóng ngủ, nhưng mà ko cần ngồi ở trên đây hít môi và vật lộn nằm trong hắn, lại còn nghe người này tê liệt mặt dạn mày dày lại vô sỉ phát biểu bao nhiêu câu nói. thanh minh khiến cho người không giống đỏ au mặt mũi thế này.

Đoàn Gia Hứa cười cợt nửa ngày mới nhất tạm dừng. Anh thu tay lại, tương tự trước đó chưa từng sở hữu chuyện gì đột biến, hỏi: “Sao đương nhiên lại tỉnh?”

Tang Trĩ nom hắn, nhỏ giọng nói: “Em khát, dậy hấp thụ nước.”

Đoàn Gia Hứa ừ một giờ đồng hồ, tương tự ôm một cô bé xíu gái nhỏ, bế cô lên trở về phía ngôi nhà nhà bếp. Anh bịa đặt Tang Trĩ ngồi lên bệ nhà bếp, tiếp sau đó lấy 1 mình nước khoáng, vặn nắp fake mang lại cô.

Tang Trĩ nhận lấy, chậm trễ rãi húp, đùng một phát lưu giữ cho tới điều gì quay trở lại hỏi: “Tại sao đột nhiên anh lại húp rượu?”

“Tâm trạng ko vui vẻ.”

“Vì sao ko vui?”

“Cảm thấy cư xử với em ko đầy đủ chất lượng, ngay tắp lự ko vui vẻ.”

Tang Trĩ nuốt ngụm nước sững sờ nói: “Anh chẳng sở hữu ở đâu ko chất lượng.”

Anh ko lý giải gì thêm thắt chỉ sáp lại bệ nhà bếp, an tĩnh ngắm nhìn và thưởng thức cô.

Tang Trĩ: “Anh ko hề say, trúng không?”

Đoàn Gia Hứa: “không sở hữu.”

“Vậy sao đương nhiên lại phát biểu đặc điểm này.” Tang Trĩ đóng góp nắp bình nước nhằm sang trọng ở kề bên, vươn người áp sát mặt mũi vô mặt mũi anh, hai con mắt nom trực tiếp vô lòng máy hắn nghiền ngẫm: “Hay còn nguyên do này khác?”

“Không sở hữu.”

“Nhưng em cảm nhận thấy...” Nói cho tới trên đây, giọng Tang Trĩ nhỏ lại, ngập ngừng hỏi: “Vì ngày hôm nay em phát biểu những câu nói. tê liệt với anh sao?”

Đoàn Gia Hứa ko phát biểu gì, chỉ fake tay vệ sinh giọt nước ứ bên trên môi Tang Trĩ.

Không suy nghĩ sau thời điểm bản thân phát biểu những câu nói. tê liệt lại lại tác động cho tới tâm lý anh cho tới vậy, Tang Trĩ bộp chộp vàng giải thích: “Em phát biểu thế ko cần là mong muốn chỉ trích anh, chỉ mong muốn phát biểu mang lại anh biết thôi. Anh ko biết, còn em trước đó tuổi hạc còn quá nhỏ.”

“...”

“Mặc kệ trước tê liệt thế này, thời điểm hiện tại, anh so với em rất hay, vô cùng rất hay.”

Ánh đôi mắt Đoàn Gia Hứa dần dần rạm thúy, cúi đầu xuống hít lên môi cô.

Tang Trĩ vô thức vòng đeo tay, quàng lấy cổ anh như quá nhận. Nụ hít này đối với nụ hít trước nhiều hơn nữa vài ba phần ôn nhu, đem bám theo tình yêu lưu luyến, triền miên, lại đem vị rượu nhàn hạ nhàn hạ, say đắm lòng người. Đôi đôi mắt cô ko nhắm lại, để ý nom khuôn mặt mũi, rèm mi của những người con trai trước mặt mũi, người cô yêu thương độc nhất, người khiến cho cô ko thể rụng động trước ai, 1 mình lì lợm cướp lấy ngược tim, linh hồn cô.

Lúc này cô mới nhất nhằm ý, anh trước đó chưa từng húp rượu lại vì thế cô nhưng mà phá huỷ lệ.

“Tang Trĩ.” Đoàn Gia Hứa buông cô rời khỏi, vô đôi mắt sở hữu một loại xúc cảm mạnh mẽ đang được cuộn trào. Anh ôn nhu vuốt mặt mũi cô, nửa ngày, giọng khàn khàn trầm rét nói: “Anh yêu thương em.”

Anh đang được quan tâm đến thật nhiều đợt.

Nếu ko cần anh, liệu rằng cô hoàn toàn có thể gặp gỡ người con trai không giống chất lượng rộng lớn, xuất bọn chúng rộng lớn. Yêu hắn cô bị toàn bộ bè bạn, mái ấm gia đình phản đối, ngăn chặn. Có cần anh thiệt sự ko đầy đủ chất lượng, ko xứng với cô.

Anh cũng từng suy nghĩ, về sau sở hữu lúc nào cô ăn năn hận bởi vì ngày hôm nay đang được ra quyết định tóm tay anh, lên đường bên nhau. Có lúc nào cô tiếp tục ăn năn hận năm tê liệt dường như không nghe câu nói. khuyến nghị của phụ huynh, nhất quyết ở và một khu vực với anh.

Anh thiệt sự phiền lòng, đã và đang tâm trí rất rất lâu.

Nhưng cũng chính vì người này là cô, vì thế mang lại dù là nước ngoài lực này tác dụng, anh cũng ko hãi, cũng quyết ko buông tay, loại bỏ sự tư ti, loại bỏ toàn bộ những ám ảnh, loại bỏ những hãi hãi, tầm thường nhát, anh mong muốn tóm tay cô tiếp cận cuối đời. Bởi vì thế là cô, hắn cảm nhận thấy ko yên tĩnh tâm giao phó cô mang lại bất luận người này, chỉ mất hắn mới nhất hoàn toàn có thể nâng niu, trân trọng, cư xử với cô thiệt chất lượng, chỉ mất anh mới nhất xứng lên đường nằm trong cô cả đời này.

Cô là độc nhất, là vĩnh hằng, là mãi mãi của anh ấy.

Xem thêm: 100 ngày sau khi tôi chết

Đoàn Gia Hứa đè thấp thanh âm, như sở hữu như ko thì âm thầm mặt mũi tai Tang Trĩ: “Anh chắc chắn sẽ không còn nhằm em ăn năn hận.”

Nghe được tía kể từ tê liệt, Tang Trĩ sửng bức phanh rộng lớn hai con mắt, tiếp sau đó chậm trễ rãi chớp nhẹ nhàng, cô ko biết sử dụng kể từ này nhằm mô tả xúc cảm của tớ thời điểm hiện nay, thiếu hiểu biết nhiều sao mũi cô cay cay, vô thức ôm chặt lấy cổ anh, chôn mặt mũi vô lồng ngực thiệt rét, lồng ngực nhưng mà chỉ ở trên đây cô mới nhất mò mẫm tìm kiếm được cảm xúc an yên tĩnh và an toàn và tin cậy.

Đoàn Gia Hứa hít lên đai tai Tang Trĩ, ôn nhu nói: “Muốn hấp thụ nước nữa không?”

Tang Trĩ rung lắc đầu.

“Đi ngủ lên đường.” Đoàn Gia Hứa lại ôm cô lần tiếp nữa trở về phía phòng nghỉ, “Tiểu bạn hữu.”

Nghe thế, Tang Trĩ ngửng đầu, mấp máy môi: “Không cần anh phát biểu...”

“Sao?”

Thân nhiệt độ của anh ấy thời điểm hiện nay rét rộp, Tang Trĩ bị hắn ôm ngay tắp lự cảm nhận thấy được thể hiện Khi động tình của anh ấy. Cô nghẹn đỏ au mặt mũi, phanh mồm ngắc ngứ nói: “Cái tê liệt...”

Đoàn Gia Hứa kịp phản xạ, quan sát về phía cô, tiếng nói đem bám theo ý cười: “Hù nạt nộ em rồi.”

“Nha.”

Đoàn Gia Hứa giơ tay đang được toan xuất hiện chống thì nghe được thiên hạ vô lồng ngực nhẹ nhàng giọng nói: “Nhưng em không trở nên hù nạt nộ.”

“...”

Động tác của anh ấy tạm dừng. Tiếng thay đổi của anh ấy dần dần u ám, tương đối thở phả vô cổ Tang Trĩ rét bức như group lửa lên cần thiết cổ cô. Anh nhắm đôi mắt, tia lý trí độc nhất còn còn sót lại vì thế câu nói. phát biểu của người nào này mà trọn vẹn bốc hơi: “Em sở hữu biết em đang được phát biểu gì không?”

Tang Trĩ cảm nhận thấy những khu vực bị anh động vấp như rét ran lên. Cô cố nén tiếng động lập cập rẩy, fake cỗ trấn toan nói: “Em đâu sở hữu cần trẻ em con cái...”

Không đợi cô phát biểu không còn câu, Đoàn Gia Hứa đang được tiến bộ cho tới hít lên môi cô.

Lời phát biểu của Tang Trĩ bị anh nuốt vô bụng, Tang Trĩ phanh to tát đôi mắt, bởi vì lẽ cô ko biết giờ bản thân nên thực hiện thế này, thân thiện thể sở hữu chút cứng ngắc. Cũng cũng chính vì động đậy mạnh dạn của anh ấy, cô vô thức rụt người lại hâu phương, tuy nhiên vô cùng thời gian nhanh ngay tắp lự áp sát lại vô ngực anh.

Động tác của Tang Trĩ vụng về về, thơ ngây, loạng quạng đáp trả lại năng nổ của anh ấy.

Tang Trĩ cảm nhận thấy cảm nhận toàn thân thiện như lửng lơ vô ko trung, cảm xúc này khiến cho cô cực kỳ không yên tâm, chỉ hoàn toàn có thể ôm chặt phái nam nhân trước mặt mũi này mới nhất hoàn toàn có thể khiến cho cô yên tâm.

Bị anh hít cho tới mơ mòng, một loại cảm xúc cực kỳ không quen bùng lên từng thân thiện thể cô. Tang Trĩ ko tự động giác được thở dốc, tiếng nói lập cập run: “Trở về chống, được không?”

Đoàn Gia Hứa ngừng động tác, giống như là đang cười cợt. Sau tê liệt nhanh gọn lẹ ôm cô về chống bản thân.

Trong chống ko bật đèn sáng chỉ mất ánh đèn sáng ngủ lờ mờ phanh. Thân thể Tang Trĩ rơi xuống chóng, phản xạ thứ nhất đó là xoay qua quýt tắt đèn.

Lúc ánh đèn sáng phụt tắt Tang Trĩ mới nhất lưu ý cho tới khuông hình ảnh nhỏ nhằm đầu chóng, đó là tấm hình ảnh nhị người bọn họ chụp công cộng hôm Đoàn Gia Hứa chất lượng nghiệp.

Sau một không giống, Đoàn Gia Hứa trượt xuống chóng, thân thiện thể dán hâu phương sườn lưng cô. Trong căn chống lờ mờ tối, anh vươn tay bắt lấy khuông hình, chậm trễ rãi bịa đặt xuống.

Môi anh dán sau gáy Tang Trĩ, thuận thế hít xuống bờ vai nhỏ nhắn của cô ý, một tay không giống vươn cho tới ngăn kéo tủ đầu chóng, lôi ra một vỏ hộp vật.

Màn cửa ngõ ko vô cùng mỏng dính, ánh trăng sáng sủa vô qua quýt khe cửa ngõ lọt được vào vô chống, Tang Trĩ lưu ý cho tới hành vi của anh ấy, cũng thấy rõ rệt dụng cụ anh đang được cầm cố bên trên tay. Dùng chút ý thức ở đầu cuối nhịn ko được hỏi: “Anh mua sắm Khi...”

Đoàn Gia Hứa đang được kéo ăn mặc quần áo cô, tạm dừng, cười cợt nhẹ nhàng, thanh âm khàn khàn, vô cùng thật thà nói: “Mua lâu rồi.”

“...”

“Lâu cho tới phủ lớp bụi rồi.”

Nói kết thúc, Đoàn Gia Hứa bắt lấy tay cô, song con cái ngươi gray clolor nhạt nhẽo nom cô để ý, xúc cảm mạnh mẽ tâm hồn máy ko 1 chút nào che vết.

Gian chống mù mờ, hình ảnh sáng sủa, cảnh tượng phía bên trong càng kiều diễm, ẩm ướt.

Người con trai tóc đen sạm, lòng đôi mắt tỏa nắng, quăng quật hình tượng nhã nhặn, ôn nhu ngày thông thường, nụ cười cợt bên trên mặt mũi thêm thắt vài ba phần nhiều tình, phóng đãng, thân thiện song lông ngươi chỉ với còn sót lại ý xuân rộn rực, tiếng nói vì thế nhiễm dục tình nhưng mà khàn khàn, trầm rét.

Tang Trĩ sở hữu cảm xúc vừa phải không quen lại kỳ lạ.

Đoàn Gia Hứa cúi xuống, chi tiết hít từng tấc domain authority thịt bên trên người cô. Vừa hít vừa phải trầm luân như vậy nào thì cũng ko đầy đủ. Lửa năng nổ cứ từng khi một rộn rực rực rỡ rộng lớn, lực đạo cũng Từ đó tạo thêm, tuy nhiên anh vẫn phải cố gắng kìm giữ vì thế hãi cô nàng trong tâm địa thương tổn.

Động tác của anh ấy vừa phải kìm nén, vừa phải lưu luyến lại cực kỳ kiên trì, cố rất là chiếu cố cho tới cảm xúc của Tang Trĩ, không ngừng nghỉ dụ dỗ dành: “Đừng hãi.”

Tang Trĩ chôn mặt mũi vô hõm cổ anh.

Trong căn chống nhỏ chật hẹp, khoảng cách thân thiện nhị người ko khi nào ngay gần nhau cho tới thế. Cảnh vật xung xung quanh yên bình đến mức độ, từng thanh âm như phóng đại lên rất nhiều lần.

Lần đầu nếm vị ngược cấm, Tang Trĩ vừa phải đau nhức vừa phải sung sướng nấc lên giờ đồng hồ nghẹn ngào, giờ đồng hồ kêu này như chấn xúc tác, khiến cho Đoàn Gia Hứa ko lưu giữ nổi điềm tĩnh nữa, anh chỉ mong muốn nuốt cô vô vào thân thiện thể, mong muốn chi tiết ôm lấy cô, mong muốn cướp lấy toàn cỗ của Tang Trĩ nhằm cô mãi mãi là của anh ấy, mãi mãi ở mặt mũi anh.

Đoàn Gia Hứa khóe đôi mắt đỏ au lên, trầm khàn thì thầm: “Em là của anh ấy. Của anh.”

Khát vòng cùng với sự sở hữu khiến cho anh ngày càng tấn công rơi rụng bản thân, nằm trong cô trầm luân ko ngớt. Cả căn chống tràn ngập giờ đồng hồ giao phó hòa, sự thích thú của nhị người. Không bao lâu, Đoàn Gia Hứa cúi xuống hít lên những giọt nước đôi mắt của cô ý, tái diễn một đợt nữa: “Em là của anh ấy.”

Bị anh một đợt, rồi lại một đợt mong muốn yêu thương cô, giọng Tang Trĩ sớm đang được khàn quánh, toàn thân thiện đều là các giọt mồ hôi và cảm xúc bám gặp phải sau trận hoan ái như minh chứng toàn bộ đều là thiệt, ko cần niềm mơ ước. Cô đứng lên, toan lên đường tắm cọ một thời gian, tuy nhiên nhị chân dẻo quẹo, một ít mức độ lực cũng không tồn tại.

Cuối nằm trong Đoàn Gia Hứa đành ôm cô vô phòng tắm, vệ sinh cọ đơn giản và giản dị phần hạ thân thiện, anh rủ đôi mắt xuống, như sở hữu điều tâm trí nói: “Tựa như ko tiết chế được bạn dạng thân thiện.”

Tang Trĩ vừa phải buồn ngủ lại mệt mỏi, toàn thân thiện nhức nhối, không tồn tại tâm tình nghe anh nhâm nhẩm, chỉ mong muốn nhanh gọn lẹ vệ sinh người thật sạch rồi lên đường ngủ. Cô tơ mơ ngồi tê liệt mang lại anh tùy ý bố trí, cho tới tinh anh lực nhằm nhưng mà xấu xa hổ cũng không còn.

Rất thời gian nhanh, Đoàn Gia Hứa vấp vô khu vực quyến rũ nhất của cô ý, đăm chiêu nói: “Tại sao lại sưng lên?”

“...”

“Có nhức không?”

Tang Trĩ ngay tắp lự hồi sinh niềm tin, vừa phải hồi hộp, vừa phải túng quẫn bách, hít một tương đối, đá anh một chiếc, hờn giận nói: “Anh hoàn toàn có thể chớ thì thầm được không?”

Đoàn Gia Hứa cười cợt, khoác ăn mặc quần áo mang lại cô, tiếp sau đó ôm cô quay trở lại chống.

Trong chống còn còn sót lại chút mùi hương mùi hương mập lờ mờ, ko tan.

Tang Trĩ không thật nhằm ý, cũng lơ là so kè với xử phái nam đang được rộng lớn 26 tuổi hạc mới nhất lần thứ nhất được test cảm xúc xuân tâm rộn rực, ở xuống chóng, ngay tắp lự ngay tắp lự buồn ngủ. Cô ở úp lên chóng, kéo chăn đưa vào, còn ko ở xuống đàng hoàng, đã biết thành hắn cơ hội một tờ chăn ôm vô ngực.

Đoàn Gia Hứa cười: “Anh mong muốn phát biểu chút chuyện.”

“...” Thanh âm của Tang Trĩ còn đem bám theo giọng mũi, mơ hồ nước đáp: “Ngày mai lên đường, em buồn ngủ.”

“Vừa đem cả tấm thân thiện này mang lại em. Vậy nhưng mà em đang được ngay tắp lự giá buốt lùng như thế,” Đoàn Gia Hứa nhéo má cô, “Em làm thế nào hoàn toàn có thể cư xử vô tình với anh như thế?”

Tang Trĩ ko thèm nhằm ý cho tới ai tê liệt càng chiến càng nhiệt huyết đến mức độ ngủ ko được ở kề bên.

Cô cảm xúc được Đoàn Gia Hứa vẫn đang được nom bản thân chằm chằm, ánh nhìn rét rực. Nhưng cô thực sự vô cùng mệt mỏi, đành vươn tay ôm anh, như dụ dỗ dành riêng.

Khi đang được nửa tỉnh nửa say mê, Tang Trĩ mù mờ nghe được giọng Đoàn Gia Hứa: “Một đợt thực hiện súc sinh.”

Xem thêm: truyện trọng sinh điền văn

Nghe khống quá rõ nét.

Trầm khoác vài ba giây.

“Liền không thích quay trở lại thực hiện người nữa.”