tiểu thuyết nghịch tập sủng nhanh còn kịp

Mạc Tuân ngồi vô chống thao tác, mong muốn nhắn tin cậy cho tới Lê Hương bao nhiêu phen tuy nhiên gọi năng lượng điện cho tới u cô thì biết ngày qua cô chuồn tợp rượu với chúng ta về muộn, vẫn tồn tại ngủ nên ko nhắn tin cậy, kinh thực hiện cô tỉnh giấc.Vừa thao tác một vừa hai phải cho tới điện thoại cảm ứng cho tới trưa vẫn ko thấy Lê Hương nhắn tin cậy hoặc gọi năng lượng điện, Mạc Tuân ko nhịn nổi nữa, đưa ra quyết định gọi cho tới cô. 

– [Alo.] 

Bạn đang xem: tiểu thuyết nghịch tập sủng nhanh còn kịp

Giọng Lê Hương vang lên, giá thành lùng và miễn chống khiến cho Mạc Tuân kinh ngạc. Bình thông thường sở hữu ko khi nào người sử dụng giọng như vậy này nhằm thì thầm với hắn. Cô khi nào thì cũng lắng đọng, tiếng nói trộn lộn ý cười cợt. Hôm ni Lê Hương bị sao vậy? Mạc Tuân mỉm cười cợt thăm hỏi dò la. 

– Em dậy rồi? 

– [Vâng ạ, em một vừa hai phải dậy.]

– Lê Hương cười cợt gượng gạo, vẫn chính là tiếng nói miễn chống trầm trồ sung sướng như hồi nãy. 

Tim Mạc Tuân nhói lên một chiếc, lo ngại hỏi: 

– [Đau đầu sao? Anh một vừa hai phải gọi năng lượng điện cho tới bác bỏ gái, nghe rằng ngày qua em tợp nhiều lắm. Lần sau uống không nhiều thôi, kinh sức mạnh.] 

– [Em hiện tượng đau đầu lắm ấy, em mong muốn ra bên ngoài chuồn đi dạo một lúc.] – Lê Hương rằng với giọng bực bản thân như mong muốn kết đốc cuộc nói chuyện. 

Tay Mạc Tuân khẽ lập cập lên, lông mi nhíu chặt lại. Hắn thực hiện cỗ không hiểu biết ý, cố ý căn vặn tăng. 

– Đã nên ăn những gì chưa? 

– [Ăn cháo rồi ạ.]. – chén cháo sao? Cháo gì thế, sở hữu ngon không? Lê Hương cười cợt khan, bức ruột mong muốn cụp máy. 

– [Cháo đỗ xanh u nấu nướng, ngon lắm ạ.Anh thao tác chuồn nhé.] 

Mạc Tuân liếc nom tháng ngày hiện nay mặt mày góc màn hình hiển thị PC, cảm nhận thấy hãi kinh. 

Xem thêm: ma đế truyền kỳ

Hôm ni là 13 mon 5 năm 2003. Tại kiếp trước Lê Hương bị tiêu diệt vào trong ngày 13 mon 5. 

Cả người hắn giá thành ngắt, tim đập thình thịch vô lồng ngực. Lê Hương lúc còn ở với phụ huynh vô cùng ghét bỏ ăn cháo chính vì cơ hội ngày bà Nguyễn Oanh lại nấu nướng cháo bữa sáng khiến cho cô bé bỏng ngán không thích ăn. Chỉ sở hữu sau khoản thời gian lấy Mạc Tuân, Lê Hương mới mẻ quí ăn cháo u nấu nướng thôi. Mỗi phen buồn buồn bực là cô lại về lại nhà yêu sách u nấu nướng cháo cho tới ăn. 

Mới ngày qua Lê Hương còn kêu ca với hắn vì như thế bữa sáng sủa ăn cháo ngán đến tới cổ nhưng mà không đủ can đảm rằng với u, giờ vẫn tuyên dương cháo đỗ xanh u nấu nướng ngon ư? Giọng rằng này, ngữ điệu này… 

– [Alo, anh còn nghe máy không?]- Lê Hương cao giọng, dường như tương đối bực bản thân. 

– À, anh một vừa hai phải thực hiện rơi giấy tờ xuống…

– Giọng Mạc Tuân khẽ lập cập lên, khàn chuồn.

– Em chuồn đi dạo chuồn, tối anh cho tới đón. 

– [Vâng ạ.] 

Cô cụp máy luôn luôn, ko hề lắng đọng chúc ngày chất lượng tốt lành lặn hoặc rằng câu gì không giống nữa. 

Đây và đúng là ngữ điệu của Lê Hương kiếp trước, Khi cô đã trở nên tổn hại vì như thế Mạc Tuân và Dương Huế cho tới nỗi không còn yêu thương hắn, cô luôn luôn người sử dụng giọng lạnh giá, phiền ngán và tức bực nhằm thì thầm với hắn khiến cho hắn một vừa hai phải nhức một vừa hai phải tức, cũng xử thế giá thành lùng với cô. Lê Hương lắng đọng của kiếp này mới mẻ ngày qua còn ở trên đây, ngày hôm nay vẫn mất tích ko vệt vết… 

Mạc Tuân nom lại số lượng 13 mon 5 mặt mày góc màn hình hiển thị PC, cảm nhận thấy kinh hãi. 

Xem thêm: nữ nhi là kẻ tử thù kiếp trước

Nếu Lê Hương cũng trọng sinh, đem theo đuổi toàn cỗ ký ức kiếp trước cho tới trên đây thì đời hắn hoàn thành rồi. Cô căm phẫn hắn, căm phẫn Dương Huế, làm thế nào hoàn toàn có thể nhằm hắn đơn giản tiếp cận, căn vặn cưới như kiếp trước. điều đặc biệt Lê Hương trước lúc bị tiêu diệt vẫn trọn vẹn giá thành tâm, không thể yêu thương hắn một chút nào. Sự hiện nay lúc này của hắn khiến cho cô không dễ chịu, nom còn chẳng mong muốn nom, thì thầm cũng quá lười rằng huống hồ nước yêu thương. 

Suy suy nghĩ bại khiến cho Mạc Tuân như ngồi trên đống lửa. Chiều ni hắn sở hữu hứa trả Lê Hương chuồn bữa ăn, nếu như cô vẫn hành vi như thông thường, lắng đọng và yêu thương quí hắn thì tư duy một vừa hai phải rồi của hắn trọn vẹn sai, đơn giản thần hồn nát nhừ thần tính.

Thế tuy nhiên Mạc Tuân đời trước sinh sống nhị mươi tám năm, đụng chạm vấp váp đầy đủ từng chuyện, đời này sinh sống tăng bảy năm nữa cũng khá được bồi đậy cho việc nhạy bén bén không giống thông thường, thay cho thay đổi rõ rệt của Lê Hương hắn ko thể không sở hữu và nhận rời khỏi.