thốn đan thanh

Tác giả: Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Thể loại: Cổ đại, đoản văn, cung đình hầu tước đoạt, cưới trước yêu thương sau, thứ bậc nhất
Editor: Fish From Nowhere

GIỚI THIỆU

Bạn đang xem: thốn đan thanh

Ta với nhị trúc mã, ko một ai quí tao.

Bọn chúng ta đều quí muội muội liễu yếu ớt moi tơ của tao.

Ta lại là kẻ mức độ rộng lớn trời sinh, nỡ tàn ác.

Khi muội muội cập kê, lễ phẩm chúng ta nhờ tao trả thiếu hiểu biết sao lại nhiễm độc, thực hiện muội muội ở mê mẩn bên trên chóng.

Ta phát triển thành nữ giới tử rắn rết nhưng mà người nhập kinh rời còn ko kịp.

Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách ấy vậy nhưng mà phái người cho tới cửa ngõ cầu thơm, cưới tao về xung hỉ.

Nghe thưa Tiêu Cảnh Sách nhiều dịch gầy gò yếu ớt, cưới tao cũng chẳng qua chuyện là vì như thế mệnh cơ hội tao tàn tệ rất có thể chống hứng mang lại hắn.

Trước Lúc gả cút, đái nương của tao thân mật dạy dỗ bảo, khuyên nhủ tao vô cùng ko thể nhằm lộ tính cơ hội thiệt ở trước mặt mũi Tiêu Cảnh Sách.

Đêm tân thơm, Tiêu Cảnh Sách nhức nhối nhức liệt chóng van lơn lỗi ta:

“Nghe thưa phu nhân hâm mộ Vệ đái tướng tá quân, chuyến này là tao hoành đao đoạt ái, thiệt sự van lơn lỗi.”

Vệ đái tướng tá quân là 1 trong nhập nhị trúc mã của tao.

Ít nhiều nhờ hắn truyền chuyện cơ từng toàn trở thành, nếu như không thì thanh danh của tao dường như không tệ như thế.

Xem thêm: gả cho góa nam nhân

Ta nghiến răng, lưu giữ cho tới câu nói. đái nương nhắn gửi thám thính, đi ra vẻ yểu tướng điệu nói:

“Làm sao rất có thể trách móc phu quân chứ, vì thế tao ko phân biệt được người với chó nhưng mà thôi……”

Tiêu Cảnh Sách khẽ mỉm cười một tiếng: “Để bù che đậy, phu nhân mong muốn gì tao cũng sẽ không còn kể từ chối.”

Ta tức tốc phấn chấn, vẫn lịch thiệp quan hoài một câu: “Chàng…… tao thiệt sự rất có thể chứ?”

Phu binh nhu nhược cho tới đỉnh điểm cơ của tao tái mét mặt mũi, xoay đầu cút ho khan vài ba tiếng: “Xin phu nhân tiếc thương.”


Lễ hồi môn đang được sẵn sàng đoạn, hóa học ăm ắp tía con xe ngựa.

Nghe thưa toàn bộ đều tặng mang lại Diêu gia, tao khôn cùng nhức lòng, lặng lẽ kéo ống tay áo Tiêu Cảnh Sách.

“Làm sao vậy? Chẳng lẽ phu nhân lo ngại lễ quá ít?”

Ta nhấp lên xuống đầu nguầy nguậy:

“Quá nhiều, Diêu gia vẫn luôn luôn tôn thờ việc cần thiết kiệm, tao thấy bao nhiêu cây hoa phong thủy nhập viện ko tồi tàn, moi vài ba cây mang lại trả mang lại chúng ta là được.”

Xem thêm: lăng thiếu xin anh nhẹ tay một chút

Dù sao trả thông qua đó, ko nên nhập tư khố của mẹ già, thì cũng sung nhập của hồi môn của muội muội Diêu Thanh Uyển, còn ko bởi vì nhằm giành riêng cho Tiêu Cảnh Sách mua sắm dung dịch.

Nghe tao thưa đoạn, Tiêu Cảnh Sách vươn tay thoát ra khỏi cái áo lông cáo xoa đầu ta:

“Nếu phu nhân luyến tiếc, vậy thì trả qua chuyện mang lại chúng ta coi đoạn, Lúc hồi phủ lại đem về là được.”