thiếu soái phu nhân trốn nữa rồi

Chương 32: Làm ơn chớ khóc, tôi ko biết dỗ

Anh nom cô, nở một nụ mỉm cười nguy hại khiến cho cô thấy rét mướt sinh sống sườn lưng. Tay vẫn mang lại trước vùng ngực cô. Âu Hân túm tất tả tay anh lại.
- Cái.... đặc điểm này tôi hoàn toàn có thể thực hiện được. Anh cứ ra phía bên ngoài lên đường. Không phiền cho tới anh.
- Không phiền.
Anh nhíu ngươi lại, tỏ vẻ không dễ chịu. Từ cái hành vi đem tay lấp trước ngực bản thân của cô ấy, chỉ vậy thôi tuy nhiên đập vô đôi mắt anh đang được khiến cho anh cảm thấy vô nằm trong không dễ chịu vô người rồi. Giờ kêu anh ra phía bên ngoài ko được làm gì nữa không giống này bảo anh tự động vô phòng tắm nhưng mà xử. Vậy anh còn gì là con trai nữa.
- Hân Hân, tất cả chúng ta ko động chống.
Giọng trình bày khàn khàn của anh ấy vang lên khiến cho cô lúc lắc thót bản thân. Cảm nhận được nguy hại, Âu Hân dần dần lùi lại hâu phương, toan chạy. Ai mà ngờ được, Vương Kì Hạo thủ công còn thời gian nhanh rộng lớn tâm trí của cô ấy. Túm chặt cồ bàn chân cô, kéo lại, anh chống nhì tay xuống nệm, cặp chặt cô bằng đôi bàn chân cứng như cột đá của tôi. Hoàn toàn khóa cô lại bên dưới đằm thắm anh.
Thời lừa lọc anh ko ở cạnh cô trước khi ko nên vì thế bận việc làm mà là bởi từng đợt ở ngay gần cô là nơi bên dưới của anh ấy lại " xin chào cờ ", nên anh mới mẻ nên rời cô nhằm tự động kìm giữ bản thân trước. Vì lời hứa hẹn với thân phụ cô là không làm cái gi cô nếu như cô ko gật đầu đồng ý nên cho tới giờ đây anh và cô mới mẻ chưa tồn tại tối động chống. Anh muốn làm lưu giữ lời hứa hẹn với thân phụ phu nhân lắm chứ, nhưng đàn bà nhỏ bé nhỏ của ông lại ko được cho phép anh lưu giữ lời hứa hẹn.
Cô như con cái thỏ nhỏ bị kẹt vô lỗ sói, nỗ lực cơ hội nào thì cũng không thoát đi ra được. Âu Hân đang được nỗ lực giãy giụa giụa nhằm bay ngoài tay anh nhưng hoàn toàn mất công dụng.
" Người anh tớ thực hiện vày Fe à? Hay bê tông thép? "
" Có người điên mới mẻ lên đường động chống. Không động chống. Không mong muốn động chống. Thả đi ra."
Thâm tâm cô gào thét không ngừng nghỉ. lõi phản kháng lại ko được, cô thay đổi lấy không còn niềm tin, nghiêm khắc giọng dọa dẫm anh:
- Bỏ tôi đi ra. Nếu anh ko quăng quật tôi đi ra thì..... thì... thì tôi tiếp tục làm thịt bị tiêu diệt anh.
- Thật sao!? Vậy nhằm tôi coi em làm cái gi được tôi.
Anh túm tay cô lại, thắt chặt và cố định bên trên đỉnh đầu cô vày một tay. Tay còn lại anh lúc lắc phăng địa điểm những cúc áo của cô ấy đi ra. Lực lúc lắc mạnh khiến cho những hàng cúc được lưu giữ vày những sợi chỉ muốn manh bung mạnh đi ra, rơi xuống nệm. Hiện đi ra trước đôi mắt anh thời điểm hiện tại là khe rãnh thâm thúy, đẹp mắt cho tới mê li. Hai trái khoáy bông đục của cô ấy sinh ra trước đôi mắt anh khiến cho dục vọng của anh càng tăng cao hơn nữa. Anh đem tay cho tới khiến cho cô vô nằm trong hoảng loàn, giãy mạnh rộng lớn, đôi mắt cô đang được rơm rớm nước đôi mắt.
- Nếu em còn dịch chuyển, tôi ko kiên cố bản thân tiếp tục nhẹ dịu với em đâu.
Giọng anh khàn đục, đôi mắt chứa chấp ăm ắp một màu sắc dục vọng. Tay anh kéo nhẹ dây áo ngực phía trái của cô ấy xuống, đôi mắt nom để ý gỡ miếng băng dính đầy tiết ở chỗ bị thương của cô ấy. Anh xử lí chỗ bị thương cho tới cô, nhiều lúc tay anh tạm dừng mong muốn dịch rời tay ở phần không giống tuy nhiên cứ nhận ra gương mặt uất ức như đặc biệt tủi đằm thắm của cô ấy là anh lại kế tiếp việc làm xử lí vết thương của tôi. Anh đang được nỗ lực áp bức dục vọng của tôi xuống để xử lí chỗ bị thương cho tới cô. Ai thế này thì anh ko biết tuy nhiên phiên bản thân anh vô thực trạng này nỗ lực một cơ hội trở ngại.Thử căn vặn coi với người đàn ông này nhận ra phu nhân bản thân vô trả vì vậy lại ko động dục thì chắc anh tớ là người với yếu tố về thần khinh thường.
Anh nhẹ dịu cọ chỗ bị thương cho tới cô, trán anh đang được sụp đổ một tầng các giọt mồ hôi vì phải cố kìm nén cơn dục vọng vô bản thân. Còn cô tuy rằng anh với nhẹ dịu, không động đụng chạm nơi khác vẫn siêu thấy uất ức. Anh chỉ còn thiếu từng nước lột áo ngực cô đi ra là nhận ra không còn rồi còn gì. Xấu hổ không lấp liếm vô đâu được khiến cho cô thay cho vô vày sự uất ức tủi đằm thắm.
Anh thấy cô nom bản thân, nước đôi mắt chuẩn bị trực trào đi ra cho tới điểm thì hốt hoảng lau nước đôi mắt cho tới cô. Anh cúi xuống hít nhẹ nhàng lên hai con mắt ấy. Cất giọng nhẹ nhàng như 1 cơn bão ngày xuân rét áp:
- Ngoan, tôi ko làm cái gi em không còn, hoàn toàn có thể ko làm cái gi cho tới khi vết thương của em ngoài. Làm ơn chớ khóc, tôi ko biết rủ.
Hành động của anh ấy khiến cho tim cô đập thời gian nhanh như mong muốn chui thoát khỏi lồng ngực. Mặt ngơ không giống nom. Sau cơ vì thế lời nói cuối của anh ấy nhưng mà cô nhảy mỉm cười trở thành giờ đồng hồ. Anh trình bày như loại anh mới mẻ là kẻ tủi đằm thắm vậy. Nhưng nhưng mà khuôn mặt anh khi trình bày câu cơ khiến cho cô một màu sắc u chết mệt. " Vương Kì Hạo, anh dễ thương quá! "
Thấy cô mỉm cười anh mới mẻ thở phào thoải mái, buông tay đang được lưu giữ tay cô đi ra, bế cô lên theo phong cách công chúa vô phòng tắm.
- Anh làm cái gi vậy? Bỏ tôi đi ra.
Thấy hành vi của anh ấy vì vậy, cô vất tức thì sự u chết mệt hồi nãy đi ra sau đầu.
- Tôi nghe trình bày tắm uyên ương tiếp tục đặc biệt khỏe mạnh.
- TẮM UYÊN ƯƠNG?!? Không, ko muốn! Thả tôi đi ra.
Âu Hân giãy giụa mạnh, thủ công quờ quạng. Anh một vừa hai phải bịa cô vô buồng tắm, toan toá áo cô đi ra thì...
Cách. Tiếng lên nòng của súng vang lên. Kì Hạo nhíu ngươi nom khẩu pháo màu sắc bạc đang được đem trực tiếp cho tới địa điểm cái cơ của tôi. Âu Hân nhếch môi mỉm cười, nỗ lực khẩu pháo phía lên đầu anh, nhắm một phía đôi mắt lại như người chuẩn bị nhắm phun, rồi lại đem xuống địa điểm bên dưới của anh ấy.
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn