thanh xuân của tôi đó

Editor: Elvie Yuen
Bìa: Vối Vối - voivoieditorials
Số chương: 54 chương + 6 phiên ngoại

Tác fake ko ra mắt văn án, tạo sự tò lần của công ty phát âm, ai cũng có thể có thanh xuân, tuy nhiên liệu thanh xuân của công ty sở hữu tương tự như nhị anh hùng này hoặc không?

Bạn đang xem: thanh xuân của tôi đó

Đoạn trích 1:

"Nền trời cuối thu coi đẹp mắt làm thế nào, vừa phải vương vãi chút se lạnh lẽo, lại thắm đượm sắc xanh rì, mây ươm một white color.

Mối tình đầu sẽ sở hữu được vị gì nhỉ? Chắc có lẽ rằng tiếp tục và ngọt ngào và xinh hơn vẻ đẹp mắt của khung trời mùa thu.

Có nhiều khi, cô chỉ ham muốn buông vứt từng xiềng xích, rằng yêu quý với những người mình yêu thích. Song, sau những tâm lý xốc nổi này, lý trí lại nhắc nhở cô rằng, đời không phải như mơ!"

Đoạn trích 2:

Đây là phen trước tiên Quý Vân Phi gọi điện thoại cảm ứng lâu nhất, nghe điện thoại cảm ứng nhắc nhở chuẩn bị không còn pin, cậu vừa phải gắn xạc vừa phải rằng tiếp, chat chit rộng lớn nửa giờ đồng hồ khiến cho điện thoại cảm ứng rét lên, vẫn không thích quắp máy.

Quý Vân Phi căn vặn Tưởng Tiểu Mễ, "Còn bài bác nào là không hiểu nhiều nữa?"

"Hết thiệt rồi."

"Suy nghĩ về kỹ lại cút."

"..."

Trong điện thoại cảm ứng yên ổn ắng một khi, Quý Vân Phi vắt óc tâm lý, cũng không còn bài bác nhằm giảng rồi, cậu bèn lần chủ thể rỉ tai, "Phải rồi, khi học tập cung cấp nhị sở hữu cần bản thân sở hữu mượn cậu một cây cây bút không?"

"Ừ, khi đang được thi đua ấy." Tưởng Tiểu Mễ đóng góp sách lại, rồi tắt luôn luôn đèn bàn học tập hoàn thành trèo lên nệm.

Xem thêm: truyện tôi ở thành phố bắt đầu tu tiên

Quý Vân Phi cố ý căn vặn tiếp, "Chưa trả lại cây bút mang đến cậu hả?"

Tưởng Tiểu Mễ, "Cậu trả cả một vỏ hộp, nhưng mà bao nhiêu phen sau đều bị cậu mượn lại không còn."

Quý Vân Phi mỉm cười, rời khỏi vẻ tổn thất trí lưu giữ, "Thiệt ko đó? Tớ chẳng lưu giữ gì ráo." Cậu rằng tiếp, "Vậy nhằm tớ thâu tóm về một vỏ hộp trả cậu, sở hữu mượn cần sở hữu trả chứ."

Tưởng Tiểu Mễ vội vàng đáp, "Không cần thiết, bản thân còn nhiều cây bút, sử dụng ko không còn đâu."

Quý Vân Phi vậy nhưng mà không hề khách hàng sáo, "Thế cậu đem bao nhiêu cây bút ko sử dụng mang đến tớ xài, tớ ngoài cần mua sắm cây bút, bao nhiêu cây bút tớ mua sắm toàn thiết bị dỏm, thời điểm hôm nay xài cây bút cậu thấy ghi chép chất lượng tốt tởm."

"..."

Đoạn trích 3:

"Sao vậy?" Cậu căn vặn nhỏ, cậu cảm biến cô đang được rầu rĩ.

Tưởng Tiểu Mễ rung lắc đầu, "Không sở hữu gì."

Quý Vân Phi, "Lo môn Toán ko được điểm trên cao à?"

"Ừ." Cô chỉ vấn đáp ngắn ngủi gọn gàng.

Xem thêm: năm tháng rực rỡ

"Đừng tự động tạo nên áp lực nặng nề mang đến bạn dạng thân mật, mức độ bản thân thực hiện cho tới đâu thì thi đua cho tới cơ, ko được điểm trên cao cũng ko có gì. Nếu cậu thiệt sự gửi ngôi trường về Bắc Kinh, bản thân tiếp tục tiết kiệm ngân sách và chi phí chi phí chi phí lặt vặt, vào buổi tối cuối tuần cho tới Bắc Kinh thăm hỏi cậu, bản thân cũng tiếp tục thi đua ĐH ở Bắc Kinh thôi."

Quý Vân Phi sờ nhẹ nhõm tóc đuôi ngựa của cô ấy, "Không gạt cậu đâu, bản thân chắc hẳn rằng tiếp tục học tập ĐH ở Bắc Kinh, nếu mà cậu ham muốn rời khỏi cút du học tập, bản thân tiếp tục cút nằm trong cậu, cậu cút đâu thì cút cơ."

Tưởng Tiểu Mễ tự nhiên ham muốn khóc, cô tất tả xoay mặt mày lịch sự nơi khác ko coi cậu nữa.