sự thiên vị độc nhất

Nam Chi kinh hoàng Chu Tự Bắc càng rằng càng chênh chếch hành trình, cuống quýt vàng ngăn ko cho tới anh rằng nữa.“Nghe rằng đàng sau là 1 trong khu dã ngoại công viên cây cỏ um tùm, tất cả chúng ta rời khỏi tê liệt cút dạo bước nhân tiện leo núi luôn luôn, anh thấy sao?” Cô thể hiện một kiến nghị.Tất nhiên Chu Tự Bắc không tồn tại chủ ý gì, cười cợt gật đầu: “Có thể.”“Chúng tớ chính thức vẽ cút, chuẩn bị thân ái trưa rồi, dành riêng rời khỏi nhị giờ đồng hồ khi giữa trưa nhằm thực hiện nhé.” Cô fake thước lên vòng tròn trĩnh, tráng lệ vẽ bao nhiêu đường thẳng liền mạch tắp: “Buổi chiều cút dạo bước xung xung quanh một chút ít, thuận tiện cho tới khu chợ ngay sát tê liệt mua sắm chút rau củ ngược rồi quay trở lại.”Tổ tiết mục chỉ sẵn sàng nguyên vật liệu nấu nướng cơm trắng trưa cho tới bọn họ, bữa tối và bữa ngày ngày tiếp theo đều đòi hỏi cả nhị tự động sẵn sàng.Khay tròn trĩnh rất rộng lớn, Nam Chi ngồi xổm xuống cạnh bàn.

Cô nghiêng người về phía đằng trước, tay ráng cây thước trực tiếp lâu năm với chút trở ngại.Thấy vậy, Chu Tự Bắc cười cợt nói: “Để anh vẽ cho tới.”Nam chi tức khắc kí thác lại không còn cho tới Chu Tự Bắc: “Vậy anh vẽ cút, em ngồi kề bên rằng cho tới.”Cô một vừa hai phải rằng hoàn thành đang được thấy Chu Tự Bắc vẽ vòng tròn trĩnh kể từ ăn cơm trắng tối hoàn thành cho tới cút ngủ rồi cho tới chín giờ sáng sau luôn luôn.Nam Chi: “…”“Ngày trước tiên cho tới tất yếu cần nghỉ dưỡng thiệt đảm bảo chất lượng đang được.” Anh khoác kệ góc nhìn ngạc nhiên của tổ tiết mục, rằng một câu hợp ý tình hợp lý và phải chăng.Nam Chi ko ngoài thở lâu năm một khá trong tâm địa.“Anh thấy trước đình viện tê liệt với cùng 1 vị trí rỗng tuếch, tất cả chúng ta trồng cây gì tê liệt lên bên trên đấy cút.”Cô coi theo phía anh chỉ, cảm nhận thấy đấy là một phát minh ko tồi tàn, cuống quýt vàng hỏi: “Được thôi, trồng loại cây gì phía trên anh?”“Hoa đập chi.” Chu Tự Bắc vấn đáp tức thì nhập giây lát: “Vừa đẹp mắt một vừa hai phải thơm phức, ai tuy nhiên ko mến.”Lúc rằng câu này, anh quan sát về phía Nam Chi, khiến cho người không giống ko ngoài cho là những câu này dùng để làm ám chỉ Nam Chi.

Bạn đang xem: sự thiên vị độc nhất

Vì thế tuy nhiên nhân viên cấp dưới công tác làm việc coi màn hình hiển thị khẽ cười cợt, bên trên mặt mũi xuất hiện vẻ yêu thích.Lông mi Nam Chi khá cụp xuống, những khi Chu Tự Bắc rằng bao nhiêu câu tình thương như thế, thỉnh thoảng cô không vấn đề gì kháng hứng nổi.Cô kìm nén lại ngược tim đang được nhảy nhót, còn không đủ can đảm coi Chu Tự Bắc, chỉ coi chằm chằm loại khay tròn: “Vậy lựa chọn hoa đập chi cút.”Hai người thảo luận rộng lớn một giờ đồng hồ, ở đầu cuối dùng được 168 giờ đồng hồ một cơ hội hoàn hảo, khay tròn trĩnh phân tách thời hạn cực kỳ tuyệt vời và hoàn hảo nhất.Khi anh phân tách thời hạn, Nam Chi cũng ko ngồi ko, cô ráng cây bút color vẽ tô điểm nhập.Tuy trình độ chuyên môn vẽ của cô ấy cực kỳ thông thường tuy nhiên vẽ vài ba loại tô điểm cũng rất có thể.

Kết ngược trở thành phẩm tương đối tốt khiến cho nhân viên cấp dưới công tác làm việc đều ngạc nhiên.Vì chữ ghi chép ko thô nên nhị người bị bám chút mực, bên cạnh nhau cút nhập chống phòng bếp cọ tay.Nhìn khí cụ nấu bếp nhập chống phòng bếp không hề thiếu, Nam Chi cảm thán: “Đầy đầy đủ không còn luôn luôn này, tuy nhiên nhưng mà em sẽ không còn sử dụng cho tới.”Chu Tự Bắc xoa xoa tay, cười: “Không cần còn tồn tại anh sao.”…Tổ tiết mục ko biết Chu Tự Bắc biết nấu bếp, lại còn nhuần nhuyễn như thế nữa.Đạo trình diễn nhanh gọn ra quyết định cho những người con quay 360 phỏng cảnh Chu Tự Bắc nấu nướng cơm trắng, thực hiện trở thành tư liệu sinh sống tuyệt hảo nhất.Nam Chi bị Chu Tự Bắc xua đuổi thoát khỏi chống phòng bếp, chỉ rất có thể ngồi ở bàn ăn coi anh xử lý nguyên vật liệu rồi nấu bếp.Đây ko cần lần thứ nhất cô ngồi coi Chu Tự Bắc nấu nướng cơm trắng, tuy nhiên thời điểm hôm nay coi anh cực kỳ mê hoặc.Rõ ràng anh đang ăn mặc cái áo sơ-mi đen ngòm vướng đỏ tía, kết phù hợp với cái tạp dề con cái thỏ đáng yêu và dễ thương.

Vốn chẳng tương quan cho tới nhau tuy nhiên anh khoác lên lại cực kỳ hài hòa và hợp lý.Nam Chi nâng má, coi chằm chằm nhập Chu Tự Bắc: “Anh biết ko, nghe đâu em phát hiện ra ánh hào quang đãng sau sống lưng anh đấy.”“Ánh hào quang đãng thế nào?” Anh quay đầu sang một bên coi cô căn vặn.Cô khoa chân múa tay miêu tả: “Vô nằm trong đẹp mắt trai, mê hoặc, cảm hứng như cô nàng nào thì cũng tiếp tục lắc động ấy.”Anh cười cợt khẽ hỏi: “Vậy còn em?”Nam Chi đương nhiên gật đầu: “Đương nhiên em cũng lắc động rồi.”Chu Tự Bắc ưng ý nở nụ cười cợt, tiện tay múc một thìa canh: “Em nếm demo coi một vừa hai phải ko.”Nam Chi coi loại thìa được fake cho tới trước mặt mũi, ko tự dự, cô nhấp một ngụm rồi tấn công giá: “Rất một vừa hai phải, ko đậm ko nhạt nhẽo.”Trên thìa còn quá chút nước canh, Chu Tự Bắc đương nhiên đưa tới mặt mũi mồm bản thân, nhấp nốt một ngụm tức thì bên trên điểm Nam Chi một vừa hai phải nhấp: “Đúng là ko tệ.”Mặt Nam Chi rét lên, cuống quýt vàng đứng dậy: “Em cút lấy cơm trắng.”Hai người dọn món ăn lên bàn ăn, sẵn sàng ăn cơm trắng.Cô coi món ăn tuy nhiên Chu Tự Bắc thực hiện, thực hiện cho những người nữ giới là cô đấy cũng nổi lên ý ham muốn phô trương khoang: “Mau sắp tới đây chụp trở thành phẩm cút ạ, nhất đánh giá hình họa tiếp tục cực kỳ đẹp mắt.”VJ ráng Ϲɑmerɑ lặng lẽ tiếp cận, mới mẻ ngửi thấy mùi hương thôi tuy nhiên nước miếng ham muốn chảy rời khỏi luôn luôn rồi.

Nhìn 1 bàn toàn là những thức ăn rực rỡ, e rằng công tác này chuẩn bị trở thành công tác mỹ thực rồi.Đã con quay phim hoàn thành, trong thời điểm tạm thời ko cần thiết nhận tăng phim mới mẻ, Nam Chi cũng ko cần thiết kiểm soát ăn uống hàng ngày nữa.Do Chu Tự Bắc nấu nướng nên cô ăn cho tới no căng luôn luôn, mặc dù sao cô cũng không xẩy ra dễ dàng Khủng lên.“Buổi tối em ham muốn ăn gì? Anh thực hiện cho tới em.” Chu Tự Bắc coi cổ tay Nam Chi gầy gò cho tới nỗi rất có thể bẻ gãy, lặng lẽ hạ quyết tâm, trong tầm thời hạn nghỉ dưỡng này nuôi Khủng cô.Ánh đôi mắt cô sáng sủa lên: “Thật sao? Em ham muốn ăn cay…” Nói cho tới phía trên xa lánh tức giới hạn lại: “Nhưng anh ko thể ăn quá cay…”Chu Tự Bắc buông chén bát đũa xuống, sẵn sàng lý luận với cô: “Anh rất có thể ăn được, đơn giản cần thiết thời hạn lâu năm nhằm hòa thôi lại.”Đối với việc phân cao thấp với Chu Tự Bắc, Nam Chi thấy vô nằm trong làm cho đầu đau, ra quyết định ko rằng gì với anh nữa.Cơm nước hoàn thành, Nam Chi sẵn sàng cọ chén bát, ko ngờ lại bị anh ngăn cản: “Anh cọ cho tới.”“Em ko thực hiện được việc gì, nhằm em cọ chén bát cút.” Cô rằng.Anh cười cợt nhoẻn lấy cút khay chén bát nhập tay cô: “Làm kinh hoàng domain authority tay lắm, anh thực hiện là được.”Nam Chi sững sờ, nếu như Chu Tự Bắc cứ thế này, cô chuẩn bị bị nuôi trở thành truất phế vật mất……Phong cảnh xung xung quanh nhà mộc ko tệ, nhị người tóm tay nhau cút dạo bước một khi lâu.Khi quay trở lại, Nam Chi còn ko thấy đang được.Chu Tự Bắc cười cợt nhẹ: “Dù sao cũng đều có tận bảy ngày, không cần thiết phải cuống quýt làm cái gi.”Cô gật đầu, nhị người thảo luận bên cạnh nhau tiếp cận khu chợ ngay sát tê liệt mua sắm nguyên vật liệu nấu bếp.Ngoại trừ mua sắm những khoản vật dụng nên dùng, khi trải qua khu vực vật dụng đùa, Nam Chi bị hấp dẫn tự một bộ đồ quần áo đùa ghép hình.

Xem thêm: ác ma pháp tắc

Nhân tiện cô mua sắm luôn luôn cỗ ghép hình với 500 miếng nhỏ.Bữa tối Chu Tự Bắc thỏa mãn nhu cầu tâm nguyện ăn cay của cô ấy.

Nhưng trước lúc anh nấu nướng, Nam Chi bảo ham muốn ăn tăng món ăn thanh đạm một chút ít nữa.Nói là nhằm dung hòa với vị cay, tuy nhiên thiệt rời khỏi là kinh hoàng Chu Tự Bắc ko chịu đựng nổi khoản cay.Chu Tự Bắc biết Nam Chi mến ăn cành mận tua, chính vì vậy khi xào món ăn đang được cho thêm nữa rất nhiều.Lúc một vừa hai phải mới mẻ chính thức thấy cô ăn, anh cũng demo một miếng, vẻ mặt mũi tức khắc thất sắc.Nam Chi thở lâu năm, đẩy khoản khoai tây cho tới trước mặt mũi anh: “Món này cũng ngon này, anh nếm demo cút.”Chu Tự Bắc áp dụng lại cơn ho khan, tỏ vẻ điềm đạm nói: “Được.”Nam Chi mỉm cười cợt, coi cỗ dạng suy nghĩ kháng hứng của anh ấy, coi một vừa hai phải khôi hài một vừa hai phải tức dỗi.“Em thấy việc ko ăn được cay không vấn đề gì cả, đơn giản khẩu vị rất khác nhau tuy nhiên thôi.” Cơm nước hoàn thành, cô ngồi cạnh mặt mũi anh rằng nhỏ: “Anh với thật nhiều ưu thế tuy nhiên, ngồi kiểm đếm còn ko không còn.”Vốn dĩ Chu Tự Bắc còn đang được buồn phiền, nghe vậy tâm tình đảm bảo chất lượng lên thật nhiều.Nam Chi còn thể hiện ví dụ, chỉ cỗ ghép hình bên trên bàn: “Anh coi, em xếp một giờ vừa mới được một khối nhỏ, tuy nhiên anh đang được hoàn thiện được 50% rồi tê liệt tề, lợi kinh hoàng rộng lớn em nhiều như vậy!”Chu Tự Bắc được tán tụng nên với chút lâng lâng, anh xắn ống tay áo lên nói: “Bây giờ vị trí còn sót lại nhằm anh lắp đặt nốt cho tới hoàn thành.”Hiện giờ anh thấy bộ đồ quần áo đùa này vô nằm trong thuận mắt!Cô cuống quýt vàng ngăn anh lại, cười cợt khổ: “Anh quá lợi kinh hoàng rồi, vị trí còn sót lại làm cho em đùa cút.”Anh tháo lui rời khỏi đàng sau phụ thuộc sofa, hai con mắt tràn trề ý cười: “Được, anh coi em đùa.”…Khi Nam Chi để ý thực hiện một việc gì tê liệt, cô tiếp tục khoác kệ mặt mũi người cạnh bản thân là ai.

Trò đùa ghép hình thực hiện khiến cho cô mê mệt cho tới nỗi không thể nhằm ý cho tới Ϲɑmerɑ, vô nằm trong thường xuyên chú ghép hình.Ba mươi phút trôi qua chuyện, Chu Tự Bắc vẫn rất có thể nhẫn nại mong chờ.Nhưng nửa giờ đồng hồ tiếp theo sau, Chu Tự Bắc ko nhịn được nữa.“Chơi bao nhiêu giờ đồng hồ rồi, tất cả chúng ta cút nghỉ dưỡng thôi.” Anh ko nhịn được, cởi mồm nhắc nhở.Vốn theo gót plan là ăn cơm trắng hoàn thành tiếp tục cút ngủ tuy nhiên bị Nam Chi thay cho thay đổi lại, với lí tự là còn sớm.

Xem thêm: vụng trộm yêu thầm không thể giấu truyện

Cô thêm nữa thân ái hoạt động và sinh hoạt yêu thương mến, do đó vừa khít nhằm đùa ghép hình.Nam Chi ko ngấc đầu: “Còn ko cho tới thời hạn tuy nhiên.”Chu Tự Bắc coi đồng hồ đeo tay, thực sự ko cho tới chín giờ, rốt cuộc trò đùa lắp đặt ghép này còn có gì mê hoặc chứ?Là tự anh ko đầy đủ mê hoặc à?“Ngày mai ghép nốt cũng rất được tuy nhiên.” Chu Tự Bắc rằng thêm: “Em ko mệt nhọc sao?”Cô ngước đôi mắt, khá nghi ngờ coi anh: “Em ko mệt nhọc, nếu như anh mệt nhọc thì cút nghỉ ngơi trước cút, chớ gây phiền hà em.”Chu Tự Bắc mím môi, ngồi tê liệt ko rằng gì.Một khi sau, cô chỉ từ lại mươi miếng ghép nữa nên trong tâm địa cực kỳ hạnh phúc.

Vừa mới mẻ sẵn sàng share với anh thì cô vạc hiện nay, ko biết người đang được không thể ở kề bên kể từ khi nào là rồi.Nam Chi coi xung xung quanh, nhờ tổ tiết mục cô mới mẻ biết Chu Tự bắc đang được về buồng ngủ.Lúc này cô mới mẻ phản xạ lại, người đó lại ghen tuông rồi.Còn quá mươi miếng ghép hình, Nam Chi cũng ko động cho tới nữa.

Cô nhanh chóng chân chạy về buồng ngủ, vạc hiện nay Chu Tự Bắc đang được lấy chăn cuộn bản thân lại.“Anh tức dỗi sao?” Nam Chi kể từ mặt mũi tê liệt trườn thanh lịch, lặng lẽ tiến thủ sát lại căn vặn.Anh ngắc ngứ đáp: “Không với.”Cô biết anh khẩu thị tâm phi, cười cợt nói: “Em ko đùa ghép hình nữa, anh ham muốn làm cái gi, em nghe anh không còn.”Ánh đôi mắt Chu Tự Bắc sáng sủa ngời lên, tức khắc ngồi dậy.Anh thấy người con quay phim cũng cút nhập, cuống quýt vàng xua đuổi người: “Chúng tôi ham muốn nghỉ dưỡng, quý khách cũng mau quay trở lại nghỉ dưỡng thôi.”Nam Chi ngạc nhiên coi toàn cỗ quy trình, chỉ rộng lớn nhị phút, cả tòa nhà đều rỗng tuếch trống rỗng, thậm chí còn camera nhập buồng ngủ đang được tắt không còn.“Muốn tắm với anh không?” Chu Tự Bắc túa cúc áo sơ-mi, cười cợt tủm tỉm.Nam Chi nhất quyết nhấp lên xuống đầu, ráng ăn mặc quần áo cút nhập chống tắm nhập buồng ngủ, tiện thể đóng góp luôn luôn cửa: “Anh lên chống tắm tầng nhị tắm ý.”Không bị Chu Tự Bắc đắm đuối hoặc, cô thở phào thoải mái một khá vì như thế tôi đã ra quyết định chính.Lúc Nam Chi tắm hoàn thành ra đi, anh đang được tắm hoàn thành quay về kể từ khi nào.Nam Chi coi anh, thở cũng trở thành láo lếu loàn.Chu Tự Bắc phụ thuộc đầu tường, anh khoác áo choàng tắm lâu năm black color, đai sống lưng ko buộc, bờ ngực white nõn lòi ra, thậm chí còn còn coi được thấp thông thoáng tuyến nhân ngư (*) và cơ vùng bụng anh.(*) Tuyến nhân ngư: Chỉ phần cơ vùng bụng nhị mặt mũi xương chậu tạo ra trở thành vết hình chữ VCô nuốt nước miếng, tức khắc quyết định: “Đêm ni em tiếp tục ngủ sofa.”Cô còn ko tiếp cận cửa ngõ đã trở nên Chu Tự Bắc kéo lại, tiếp sau đó fake lên giường: “Anh lưu giữ ai tê liệt rằng không tồn tại mệt nhọc gì cả.”“Em mệt nhọc, em cực kỳ mệtt!” Nam Chi nhanh gọn sử dụng chăn ôm siết lấy bản thân rồi giải thích: “Bây giờ em rất có thể ngủ tức thì tức khắc luôn luôn.”Chu Tự Bắc ôm cô nhập lòng, tiếp sau đó thơm nhẹ nhàng nhập trán cô một chiếc, còn nhâm nhẩm nói: “Không sao, anh ko mệt nhọc.”——————–Tác fake ham muốn nói:Chi Chi: Ha ha thương hiệu con trai này….