sống lại ta cảm thấy chính mình thật ngon miệng

Chương 7: 7: Đổ Tội

Phủ quá tướng mạo.
Một đám người ăn diện quần là áo lụa ngồi vây xung quanh bàn tròn trĩnh, bên trên bàn hóa học lênh láng những khoản nện hào hải vị, các mùa mùi thơm tản đi ra đưa vào chóp mũi khiến cho người tớ thèm thuồng ko thôi.
Họ ko tất tả động đũa tức thì nhưng mà nhịn nhường như đang được hóng một người cần thiết xuất hiện nay, tuy nhiên ngày hôm nay người nọ cho tới quá trễ khiến cho thể trạng của mình trở thành không dễ chịu và chính thức nhằm đôi mắt cho tới thiếu hụt niên đang được quỳ rạp kề bên cột căn nhà.
Thiếu niên cơ gầy nhom cho tới nỗi chỉ từ domain authority quấn xương, làn tóc thô xơ, khuôn mặt vàng phụt, nhì gò má hóp nhập nhập, ăn mặc quần áo bên trên người rách nát tung tóe bám lênh láng bùn khu đất dơ dơ và cả những vết tiết loang lổ, toàn thân thiết thiếu hụt niên đang được không ngừng nghỉ lập cập rẩy, ánh nhìn của cậu dán chặt nhập những thức ăn bên trên bàn, song môi thô khốc nứt nẻ cho tới bong tróc domain authority thịt khẽ mấp máy rồi nuốt nước miếng một chiếc.

Cậu đang được quá đói rồi, phụ thân thời nay, cậu ko được luật lệ ăn bất kể cái gì nhập bụng bao gồm cơm trắng quá canh cặn, lúc này toàn thân thiết cậu không thể chút mức độ lực nào là, cảm hứng như sự sinh sống như đang được từ từ tách ngoài vậy.
Cũng đảm bảo chất lượng, bị tiêu diệt lên đường coi như cậu đang được giải bay rồi, cậu không thể mức độ đối diện khổ đau vì thế những người dân ở trên đây mang đến nữa, cậu ham muốn ngủ một giấc vĩnh viễn ko khi nào tỉnh lại.
Bốp!
Một giờ đồng hồ va đụng mạnh vang lên, thiếu hụt niên bị một trong mỗi người ngồi bên trên bàn ăn khi nãy đá văng nhập thân thiết cột, kèm cặp Từ đó là giờ đồng hồ chửi mắng: “Mẹ kiếp, sao ngươi dám người sử dụng hai con mắt dơ bẩn này nhìn đồ ăn của bọn tớ hả? Ngươi xứng sao? Xứng sao?”
Mỗi lời nói thốt đi ra, Trương Hải lại đá nhập người thiếu hụt niên chói yếu ớt cơ một chiếc, cậu căn bạn dạng ko thể kháng trả, chỉ rất có thể lẹo tay vái lễ bái khẩn khoản van Trương Hải chớ tiến công, tuy nhiên hắn tớ càng tiến công càng hăng, không đủ niên thì cứ ôm đầu Chịu đựng trận.
Mãi cho tới khi Trương phẳng xuất hiện nay.
“Dừng tay!” Tiếng quát lác hồn hậu vang lên khiến cho Trương Hải lúc lắc thót người ngay tắp lự đứng nép quý phái một phía.
Tô thị ngồi xoay sống lưng về phía cửa ngõ chủ yếu, còn đàn ông phụ nữ của bà tớ lại khoái chí nhìn Trương Hải tiến công đập Trương Ai Thống cho nên vì vậy ko nhằm ý Trương phẳng tới từ khi nào là, cũng ko biết ông tớ đang được phát hiện ra cảnh vừa phải rồi hoặc ko.
Tô thị siết chặt khăn tay, bà tớ ko ngờ Trương phẳng lại về bên sớm vì vậy, âm thầm mắng bọn gia đinh canh cửa ngõ ko biết điều, nhập ngày hôm nay, bà tớ chắc chắn tiếp tục cung cấp không còn bọn bọn chúng, tuy nhiên Tô thị ko hiểu được chủ yếu Trương phẳng đang được đi ra hiệu mang lại chúng ta ko được lên giờ đồng hồ, nếu như không kết viên không chỉ có bị cung cấp lên đường giản dị và đơn giản vì vậy đâu.

Bạn đang xem: sống lại ta cảm thấy chính mình thật ngon miệng

Bà tớ tất tả vàng đứng lên, kính cẩn đứng kề bên Trương phẳng, người sử dụng tiếng nói dịu dàng êm ả giải thích: “Mình chớ tức dỗi, thiệt đi ra trẻ nhỏ chỉ xẩy ra vài ba chếch mếch nhỏ, là vì A Nễ thực hiện lỗi ngọc bội yêu thương quí của thằng Hải trước, cho nên vì vậy trong khi tức thời thiếu hụt tâm trí, thằng Hải mới mẻ động tay động chân.

Trương phẳng liếc nhìn Tô thị một chiếc rồi tiếp cận trước mặt mày thiếu hụt niên bị tiến công mà đến mức quỳ rạp xuống khu đất, hỏi: “A Nễ, thực sự với như u của con cái rằng hoặc không?”
Tô thị nghe thấy chữ u nhập mồm của ông xã bản thân thì tức dỗi cho tới lập cập người, bàn tay siết chặt lấy cái khăn mỏng tanh khiến cho nó bị nhàu nát nhừ.
Tại sao phu quân cứ luôn luôn gán ghép bản thân trở nên u của đứa súc sinh cơ chứ? Ông tớ đang được ham muốn chế nhạo, đôi khi nhắc nhở chuyện xưa với bản thân hoặc sao?
Đáng chết! Tiện nhân cơ và cả nghiệt chủng này tránh việc xuất hiện nay bên trên trần gian mới mẻ nên, vì thế cớ gì lại ám bản thân mãi như thế?
Trương Ai Thống vất vả ngửng đầu lên nhìn Trương phẳng, cậu thiệt sự ko quí nhũ danh A Nễ này, cậu ko tin tưởng ông tớ ko biết chân thành và ý nghĩa của chính nó, tuy nhiên ông tớ vẫn tiếp tục gọi bám theo những người dân cơ, có lẽ nào ông tớ cũng coi cậu tương đương bùn khu đất dơ dơ thấp kém cỏi sao?
Nhưng mặc dù là vậy, cậu lại không đủ can đảm tâm sự, trong cả khi bị tiến công như vậy này cũng vậy, cậu chỉ rất có thể nỗ lực giơ cánh tay dằng dịt chỗ bị thương đi ra phía đằng trước nhằm ông tớ rất có thể thấy được và gom bản thân, tuy nhiên ko, ông tớ chỉ nhìn qua một chiếc rồi kế tiếp hóng câu vấn đáp kể từ cậu.

Xem thêm: xuyên thành hoàng hậu của cháu trai hoàng đế

Trương Ai Thống kinh hoảng hãi nhìn quý phái Tô thị, bà tớ đang được mỉm mỉm cười nhìn cậu, tuy nhiên nụ mỉm cười này so với cậu nhưng mà rằng chằng khác gì hung quỷ tới từ địa ngục cả, cậu tất tả vàng cúi thấp đầu xuống gần như là va nền gạch men, toàn thân thiết lập cập lẩy bẩy, mồm thì mấp máy ko tâm sự được chữ nào là.
Tô thị thấy vậy càng tức dỗi, thương hiệu tiện nhân này dám vờ vịt yếu ớt ớt hòng lúc lắc lòng thương kinh hoảng của phu quân, nếu như cứ kế tiếp thế này, với khi phu quân tiếp tục về phe của chính nó mất mặt.
Nghĩ cho tới trên đây, Tô thị bèn uyển gửi thướt ân xá tiếp cận điểm của Trương Ai Thống, tiếp sau đó khụy người xuống hứng cậu dậy, Trương Ai Thống đương nhiên không đủ can đảm phản kháng, chỉ rất có thể ngoan ngoãn ngoãn tuân theo, tuy nhiên vừa phải mới mẻ đứng lên thôi, hâu phương ngay tắp lự truyền cho tới một đợt đau đớn kinh hoàng, với cái gì cơ sắc và nhọn đang được đâm trực tiếp nhập sống lưng của cậu.
.

Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn