ôn nhu vượt rào

Nhóm FB: Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày - VietWriter

*********************************

Bạn đang xem: ôn nhu vượt rào

Tất cả sự xấu đi của Tần Thời Ngộ đều được thay vì sự dịu dàng êm ả và mượt lòng.

Anh vùi mặt mày vô hõm vai cô, chứa chấp giọng khàn khàn và 3áy náy: “Xin lỗi em, thời điểm ngày hôm nay anh đã trải em e rồi.”

Tân Điềm coi vô hai con mắt gray clolor xanh rớt của anh ý, nhẹ nhàng giọng nói: “Không sao đâu, Tầ1n Thời Ngộ, chẳng sao.”

Cô cảm biến được anh ôm cô chặt rộng lớn, phả tương đối thở u ám vô vòng tai cô, lặp chuồn lặp lại: “Xin lỗi em… Xin lỗ9i…”

Giọng anh dịu dàng êm ả cho tới nỗi hoàn toàn có thể xoa vơi được sự rấm rứt sau cùng của cô ý vô thời điểm ngày hôm nay.

Từ trước cho tới giờ cô luôn luôn là người3 phía bên ngoài mạnh mẽ và tự tin, phía bên trong yếu ớt. Bề ngoài coi kiêu ngạo và sáng ngời là
thế, tuy nhiên thiệt rời khỏi cô lại dễ dàng mượt lòng rộng lớn bất kể ai.

T8ân Điềm bịa tay lên sống lưng Tần Thời Ngộ, vỗ nhẹ nhàng một chiếc, giọng vẫn còn đấy đem theo dõi chút âm mũi, nghe dễ dàng thương
vô cùng: “Tôi ko giận… Tần Thời Ngộ, chẳng sao đâu.”

Ngoài cửa ngõ, Chung Vũ Túc coi vô chống qua quýt góc cửa khép hờ, khó khăn nén vẻ mặt mày căng thẳng mệt mỏi.

Chần chừ hồi lâu, anh tao coi quý phái Chu Mạn Mạn đang dần lo ngại mặt mày cạnh: “Cô Chu, doanh nghiệp lớn cô sở hữu chống hắn tế
không?”

Chu Mạn Mạn sởn tua ốc: “Phòng… chống hắn tế?”

Chung Vũ Túc thở lâu năm một tương đối, tự động trấn an: “Cô yên lặng tâm, cô Tân chẳng sao đâu, tôi chỉ e ngài Tần làm cái gi bại với bản
thân mình…”

Chu Mạn Mạn trừng vĩ đại đôi mắt, rùng bản thân.

Rõ ràng là coi Tần Thời Ngộ điềm đạm như quý ông thế bại cơ mà…

Tự thực hiện bản thân bị thương… Nghe sao cũng rất khác chuyện anh hoàn toàn có thể tự động thực hiện rời khỏi.

Chị vốn liếng nhận định rằng Đường Như Cẩm rét mướt lùng nguy nan, tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay coi rời khỏi, ngài Tần này cũng ko thông thường là
bao.

Xem thêm: Cakhia TV Điểm đến hàng đầu cho người hâm mộ bóng đá trực tuyến

Chu Mạn Mạn cảm nhận thấy bản thân rất rất cực, thiệt là xui biết bao, một khi bắt gặp cần nhì vị Phật tổ.

Trong chống, Tân Điềm vẫn lấy lại điềm tĩnh sau cơn hoảng loàn khi đầu.

Tần Thời Ngộ ko biết tôi đã ôm cô vô lòng kể từ khi nào là.

Rõ ràng là điệu của tất cả nhì rất rất thân thiết, tuy nhiên anh rất rất khiên chế, ko hề vượt lên trước quá số lượng giới hạn.

Tân Điềm nép trong trái tim anh, hoàn toàn có thể nhìn thấy sườn mặt mày tinh anh xảo của anh ý, đẹp nhất mà đến mức nhịn nhường như là việc ưu tiên của
tạo hóa.

“Hôm nay… Ôn Khê Nính cho tới mò mẫm em vì như thế chuyện gì vậy?” Giọng anh nhu hòa, khi rỉ tai, anh kéo lấy áo khoác
vest treo lân cận che lên trên người Tân Điềm.

Tân Điềm ko biết vì như thế sao thời điểm ngày hôm nay thể trạng của Tần Thời Ngộ lại không giống thông thường vì vậy, thời điểm hiện nay cô ko hề
liên tưởng cho tới chuyện của Ôn Khê Nính.

Cô ko hề giấu quanh giếm, thưa thẳng: “Chị tao cho tới nhờ tôi nài anh rút lại những thông tin xấu đi về chị tao.”

Tần Thời Ngộ cười cợt nhạt nhẽo, thở lâu năm một hơi: “Điềm Điềm, vậy em vẫn muốn anh canh ty cô tao không?”

Trong lòng Tân Điềm kéo lên sự mệt rũ rời, khẽ nói: “Nếu anh tiện, chuyện này tạm dừng ở trên đây chuồn.”

Suy nghĩ về của Tân Điềm thiệt rời khỏi rất rất giản dị và đơn giản, cô không thích từng chuyện phức tạp rộng lớn. Cô và Đường Như Cẩm đã
cứng nhắc tới nút này rồi, chất lượng tốt rộng lớn không còn là kể từ ni về sau hạ tương quan cùng nhau.

Nhưng người thưa vô tình, người nghe hữu ý.

Mắt Tần Thời Ngộ tối sầm lại, tuy nhiên nhanh gọn bị sự ấm cúng bao phủ kín.

Anh thưa vì như thế giọng rất rất nhẹ: “Được rồi, thế thì giới hạn ở trên đây vậy.”

Xem thêm: đường tư vũ mộ phi

Tân Điềm ko ngờ Tần Thời Ngộ lại đồng ý với cô thời gian nhanh vì vậy. Cô ko khi nào thể hiện đòi hỏi với ngẫu nhiên ai, thậm chí còn là với Đường Như Cẩm trước đó.

Bởi vậy, cô ko ngoài kinh ngạc, coi anh: “Anh…đồng ý?”

Tần Thời Ngộ tóm lấy tay cô, bịa một nụ hít lên mu bàn tay cô.