nhất dạ thâu hoan

Q.2 - Chương 5: Nàng Là Ai?

H

Bạn đang xem: nhất dạ thâu hoan

oàng Phủ Viêm ở nhập chống tớ rốn lại cho tới nửa tối, mãi cho tới Khi nô bộc nha trả nhập phủ lên đường chìm nhập giấc mộng, hắn mới nhất lén dấm dúi lút loại bỏ.

Nhìn động tác vụng về trộm dấm dúi cơ của hắn, tớ một vừa hai phải khôi hài một vừa hai phải cảm động. Đường đàng một vị vương vãi gia, còn nếu không nên vì như thế tớ, cũng ko cần thiết thực hiện những đi ra những hành động của loại thâm thúy nguyệt lão như thế.

Có thể gả ột phái mạnh nhân như vậy, ngược thực vô nằm trong niềm hạnh phúc, chỉ mất điều… lòng tớ tiếp tục sở hữu một người. Nếu ko nên yêu thương Phong Vân, tớ suy nghĩ bản thân thiệt sự tiếp tục gả cho tới hắn.

Thấy hắn tách lên đường, tớ nhanh gọn lẹ tạm dừng hoạt động lại, thay cho cỗ trang phục dạ hành được giấu quanh mặt đáy rương, ‘thái đao’ vắt ở mặt mũi người, chi phí trệu nhảy lên nóc ngôi nhà.

Ta không thích thực hiện quân thù của hắn, mặc dù vậy tất cả chúng ta ai vì như thế ngôi nhà nấy. Thế giới này còn có thật nhiều điều cùng bất đắc dĩ, tớ và hắn ko thể chân đó là bạn hữu, cũng là 1 trong mỗi điều cùng bất đắc dĩ cơ.

Với tớ nhưng mà thưa, Viêm vương vãi phủ ko nên nơi nào xa xăm kỳ lạ. Dùng thân thích phận Phượng công tử đi ra tan nhập vào là chuyện thông thường ngày, Dạ Phượng nửa tối canh phụ thân viếng thăm được xem là lệ cũ. Sáng thăm hỏi tối viếng, thăm hỏi viếng thăm viếng ko biết từng nào phen, trong cả Tolet của Viêm vương vãi phủ ở đâu, tớ đều hoàn toàn có thể tìm kiếm ra. Vì cớ gì nhưng mà mò mẫm mọi chỗ, không còn phen này cho tới phen không giống đều không kiếm gặp gỡ tàng bảo đồ vật, thực sự là bực bản thân quá a.

Tên Viêm vương vãi này ngược thực sở hữu đôi lúc cực kỳ ngốc, tuy nhiên cũng có những lúc láu lỉnh vô nằm trong. Hắn hoàn toàn có thể giấu quanh tàng bảo đồ vật ở điểm nào là đây? Chậc chậc, chỉ là 1 tấm phiên bản đồ vật, lại khó khăn mò mẫm thế á. Nếu như giấu quanh ở bao nhiêu khu vực như thư chống hoặc ngọa thất, tớ tiếp tục đơn giản mò mẫm đi ra. Nhưng nếu như giấu quanh ở bao nhiêu điểm loàn thất chén nhao nào là không giống, tớ nên mò mẫm ở đâu bây giờ? Vương phủ bát ngát, tàng bảo đồ vật lại quá nhỏ xíu nhỏ, mặc dầu bỏ lên đường cũng ko chắc chắn tiếp tục tìm kiếm ra.

Miên man tâm lý hồi lâu, tớ vô thức tiếp cận trước cửa ngõ thư chống của hắn.

Tìm những loại cần thiết đều nên chính thức kể từ thư chống, đấy là thông thường. Dưới trường hợp không hề cơ hội nào là khả đua, tớ đành khuôn sáo tuân theo thông thường. Trước tiên cứ theo gót thông thường nhưng mà thực hiện, mò mẫm ko được thì lại tính sau.

Lặng lẽ đẩy cửa ngõ đi ra, một luồn độ sáng yếu hèn ớt lôi cuốn sự để ý của tớ. Ta bộp chộp nấp bản thân nhập góc cửa, ẩn phía bên ngoài. Kỳ quái quỷ, sao lại sở hữu ánh nến ở đây? Lúc này, Viêm vương vãi đúng ra nên lên đường hầu tân sủng của hắn, ko thể cho tới phía trên được.

Bản nhân một thân thích âu phục Dạ Phượng, mặc dầu bị thấy thì tiếp tục sao? Ai kinh sợ ai nào?

Ta trấn ấn định ý thức, lặng lẽ lên đường nhập, sau tạm dừng hoạt động lại.

Thanh âm tạm dừng hoạt động đã thử khuấy động người đang được mò mẫm tìm kiếm vật gì trước thư trác, ánh nến vụt tắt, tớ chợt nghe thấy một thanh âm trầm thấp của nữ giới tử, “Ai…” Sau tiếng thưa, mò mẫm quang quẻ lạnh lẽo lùng cũng Từ đó lóe đi ra.

Ta bộp chộp vàng thối lùi bao nhiêu bước, sử dụng ‘thái đao’ ngăn ngừa mò mẫm của nường, “Giết người a?”

Đối phương không nói vấn đáp, bảo mò mẫm lạnh lẽo băng băng vẫn ko chút lưu tình trực tiếp khuynh hướng về phía tớ. Sở dáng vẻ này, coi đi ra ko giết thịt được tớ thề thốt ko quăng quật cuộc.

Người bất nhân, tớ đương nhiên cũng vô nghĩa. Lăn lộn giang hồ nước nhiều năm thế này, nường nhận định rằng khét tiếng của tớ là vì van lơn cơm trắng nhưng mà sở hữu sao?

Rất phân minh, đối phương cũng ko nên hạng bất tài. Qua bao nhiêu hiệp, tất cả chúng ta tấn công cho tới bất phân thắng phụ.

Thư chống chật hẹp, ko thể đua triển võ nghệ, tớ trực tiếp thắn đẩy cửa ngõ chạy ra bên ngoài, dụ nường xua đuổi theo gót. Quả nhiên, nường ko hề sở hữu ý muốn buông ân xá tớ, vội vàng xua đuổi ra bên ngoài.

Nhờ ánh trăng, tớ hoàn toàn có thể rất rõ cỗ dạng của nường. Nàng một thân thích trang phục dạ hành, lụa mỏng manh che mặt mũi, âu phục trúng chi phí chuẩn chỉnh của tè thâu mến khách hàng thời cổ truyền.

“Ngươi là Dạ Phượng?” Rất phân minh, nường cũng thấy được tớ. Xem đi ra, Dạ Phượng tớ quả thực danh chấn giang hồ nước nha. “Làm sao ngươi biết?”

“Nhìn âu phục cơ ngay tắp lự biết.” Nàng soạt một giờ tịch thu bảo mò mẫm chấp ở sau người, “Ngươi cho tới thực hiện gì?” Trang phục này của tớ phổ biến thế ư? Sao tớ lại ko biết nhỉ.

“Ta ko chất vấn ngươi ngươi lại chất vấn ta?” Chỗ này là ngôi nhà tớ nha, tớ mong muốn cho tới thì cho tới, mong muốn lên đường thì lên đường, tương quan gì cho tới nường.

“Cáo kể từ.” Nàng lạnh lẽo lùng xoay người, không thích kế tiếp sử dụng dằng với tớ.

“Khoan tiếp tục, bên phía trong đã trở nên tất cả chúng ta thực hiện cho tới rối loàn, tức thì mai bị vạc hiện tại thì nên tính sao?” Muốn 1 mình tớ Chịu đựng giờ xấu xa thay cho người, không tồn tại cửa ngõ.

Nàng nhún nhún vai, “Vậy bên cạnh nhau dọn.”

“Cũng ko tệ lắm.” Đầu trong năm này, tè thâu cũng rất khó thực hiện nha. Lật tung đồ đạc và vật dụng của những người tớ, còn nên tự động bản thân lau chùi.

“Bán cho tới ngươi một nhân tình.” Nương theo gót tiếng nói của nường, một phong thơ cất cánh cho tới.

Ta sử dụng nhị ngón tay nhẹ dịu cặp lấy, “Là kiểu gì?” Hồ nghi ngại liếc đôi mắt nom phong thơ nhập tay, lấy loại bên phía trong đi ra.

Giấy white mực thâm, bên dưới ánh trăng trở thành rất rõ ràng ràng.

Nội dung nhập thư khiến cho tớ đồ vật giàn giụa những giọt mồ hôi lạnh lẽo, vẫn như cũ vờ vĩnh như ko bao nhiêu quan hoài, “Ngươi fake tớ loại này thực hiện gì?”

Nàng cười cợt cười cợt, “Hạ cô nương ko nên là kẻ của hoàng thái tử sao?”

Ta đôi mắt phượng khẽ chớp, “Ngươi cũng chính là người của thái tử?” Nói như thế, nhị tất cả chúng ta là các bạn nằm trong đàng rồi?

“Ta nằm trong hoàng thái tử một ít mối liên hệ cũng không tồn tại, chỉ mất điều ngôi nhà tử ngôi nhà tớ, nằm trong Hạ cô nương rạm giao phó rất lớn. Lá thư bên trên tay ngươi, đó là dự tính đưa về giao phó cho tới ngôi nhà lên đường đi lấy lòng Hạ cô nương cơ.” Nàng thực sự ko khách hàng khí, trong cả chuyện này cũng thưa với tớ.

“Chủ tử ngôi nhà ngươi?” Kỳ quái quỷ, ngôi nhà tử ngôi nhà nường rốt cuộc là ai? Ta sở hữu quen thuộc sao?

“Xin lỗi, ko tiện thưa cho tới ngươi biết ngôi nhà tử ngôi nhà tớ là ai.” Tiểu cô nương này cũng ko tệ, cũng biết tớ mong muốn chất vấn vật gì.

Ta lạnh lùng xoay xoay phong thư bên trên tay, “Làm sao tớ biết ngươi sở hữu nên người của tam gia ko, nếu như tựa như các việc ghi chép nhập thư này là fake, tớ thực sự ko gánh vác nổi nha.”

“Ta ko nhàm ngán như thế, tin cẩn ko tùy ngươi.” Nàng lên đường nhập thư chống, “Mau qua quýt lau chùi lên đường.”

“Trả về khu vực cũ.” Ta rước thư hàm trở thành đĩa cất cánh phun qua quýt, “Tránh đả thảo kinh xà.” Trộm phong thư này, tam gia đảng chắc chắn sẽ có được chống bị. Có những kín, chỉ việc nom là được, ko nhất thiết nên lấy lên đường.

“Đả thảo kinh xà là gì?” Đả thảo kinh xà nhưng mà cũng thiếu hiểu biết nhiều, ko biết ngôi nhà tử ngu ngốc của nữ giới nhân ngu ngốc này là ai?

“Trả lại khu vực cũ, ko được đánh dấu chút vết tích gì. Mặc kệ là thiệt hoặc fake, nhân tình của ngươi, Dạ Phượng tớ nằm trong hoàng thái tử đảng ghi ghi nhớ trong tâm.” Ta cũng lên đường nhập thư chống, nằm trong nường hợp tác lau chùi.

Một tối này, sở hữu chút ngoài ý mong muốn. Trở lại Linh Lung những, nằm tại vị trí bên trên nệm, tớ vẫn còn đấy tâm lý ko biết nữ giới nhân này đó là ai? Rốt cuộc nường, là ai chứ? Còn ngôi nhà tử của nường, lại là thần thánh phương nào?

********************

Vì nhằm minh chứng nhị tớ phu thê ân ái, tớ nằm trong Hoàng Phủ Viêm vẫn như cũ sử dụng điểm tâm cùng nhau. xơi điểm tâm hoàn thành, tớ đại giá chỉ quang quẻ lâm hiệu sách Bát Quái. Không nên nhằm đập đồ vật Hay những nghe kể chuyện, nguyên vẹn nhân cực kỳ giản dị, chỉ vì như thế mong muốn nghe thành quả.

Bỏ đi ra mươi vạn lượng, tớ cũng ko tin cẩn ko tra đi ra được tung tích của Phong Vân công tử.

Bước nhập hiệu sách Bát Quái, người đứng ở quầy thu chi phí ko nên Phượng Tam, nhưng mà là lão già cả gian ngoan manh xảo quyệt Phượng Đại, “Phượng Đại cổ động cổ động, sao chỉ mất bản thân cổ động ở phía trên, Phượng Tam cổ động thúc đâu rồi?” Hai đôi mắt tớ híp lại trở nên một chiếc khe, tương tự trăng non. Bởi vì như thế lão ko thể bắt gặp ko mặt mũi thiệt của tớ, tớ đành sử dụng hai con mắt nhằm miêu tả tâm tình.

“Phượng nha đầu, sao ngươi lại sắp tới đây nữa rồi.” Phượng Đại nghiêng người tựa nhập lân cận bàn, cười cợt gian ngoan xảo.

“Đại cổ động cổ động, tớ cho tới chất vấn thăm hỏi chút chuyện của Phong Vân.” Trực tiếp lên đường vào việc, ko cần thiết khách hàng sáo với hắn.

Hắn kể từ bên dưới quầy mang ra một phong thư, “Cầm về kể từ từ nhưng mà coi.”

“Đa tạ.” Đã sớm sẵn sàng kết thúc cả rồi? Hiệu sách Bát Quái năng suất thao tác làm việc quả thực ko tệ.

Xem thêm: Khái quát về các loại kèo phổ biến trên trang web Vebo TV

“Có mong muốn ngồi xuống một thời gian, ăn chút gì cơ ko, tớ ko lấy chi phí.” Không biết mới gần đây xẩy ra chuyện gì, quý khách nhập hiệu sách Bát Quái đều trở thành cực kỳ khách hàng khí.

Ta một vừa hai phải thưa một giờ được, ngay tắp lự thấy nhập đại sách sở hữu người mang ra một tờ giấy má gì cơ phân tích, tớ sử dụng cằm chỉ chỉ, này đó là kiểu gì? Chuẩn xác nhưng mà thưa, cơ đó là giấy má báo.

Ngoại trừ người nọ, còn tồn tại khá nhiều người phân tích.

Phượng Đại tươi tỉnh cười cợt fake cho tới tớ một tờ, “Gần phía trên bên trên giang hồ nước xuất hiện tại một loại báo chí truyền thông, biên chép lại những việc nhập võ lâm, gọi là “Tiếu Ngạo Giang Hồ” một vừa hai phải mới nhất Ra đời, cực kỳ thú vị nha, ngươi cũng coi demo lên đường.”

Ta hoàn toàn có thể xuyên ko, còn tồn tại chuyện gì ko thể xẩy ra nữa? Nếu sở hữu người thưa với tớ nường là xuyên ko cho tới, ở cổ truyền này marketing báo chí truyền thông, tớ vô cùng vô nằm trong tin cẩn tưởng, “Thúc cực kỳ hiểu trò đùa báo chí truyền thông này, ko lẽ loại này là vì hiệu sách Bát Quái thực hiện đi ra không?”

“Là Cái Bang.” Hắn cười cợt lý giải, “Báo chí một vừa hai phải mới nhất sản xuất, Cái Bang hy vọng hiệu sách Bát Quái tất cả chúng ta hoàn toàn có thể liên minh, bên cạnh nhau mò mẫm chi phí.”

Đáp án của Phượng đại tiếp tục xác minh được suy luận trong tâm tớ. “Tiếu Ngạo Giang Hồ” ngược nhiên là vì Cái Bang thực hiện.

Ta nom thông thoáng qua quýt, thấy nhập ban chỉnh sửa sở hữu nhị chữ Lăng Sương. Trên môi bất giác vẽ đi ra một nụ cười cợt không thay đổi.

Tiểu sư muội, ngược nhiên muội tiếp tục cho tới rồi. Thật trùng khớp, chớ thưa với tớ ta nhận sai người nữa đó.

“Không tệ chứ.” Lão luôn ghi nhớ để tâm cho tới nụ cười cợt bên trên khóe môi tớ.

Ta ngước đầu lên trừng đôi mắt, “Thúc phát triển thành người thưa hộ Cái Bang kể từ khi nào vậy?” Ngoài mồm thì thưa như thế, tuy nhiên trong tâm lại cực kỳ sung sướng. Hiệu sách Bát Quái không chỉ là điểm phổ biến nhất kinh trở nên, mà còn phải là nơi trứ danh nhất võ lâm, sở hữu hiệu sách Bát Quái cỗ vũ, người nhập giang hồ nước, quan lại to tướng hiển quý, hoặc bách tính dân dã đều tiếp tục nghe biết sự tồn bên trên của loại chi phí khiển gọi là báo chí truyền thông này. Báo chí chi phí cực kỳ thấp, ko bao lâu sau, chắc chắn tiếp tục phát triển thành một trong mỗi loại giết thịt thời hạn không thể không có của những người dân nội địa. Thậm chí, hoàn toàn có thể ra đi đi ra nước ngoài quốc.

Phượng Đại cười cợt hắc hắc, “Phó bang ngôi nhà Cái Bang tự động bản thân sắp tới đây, tớ cũng nên nể mặt mũi bao nhiêu phần.”

“Có thể nhằm tớ gặp gỡ hắn ko.” Thuận tiện canh ty Cái Bang một ít,

Trong phụ thân tỷ muội tất cả chúng ta, tớ là kẻ suôn sẻ nhất. Khi tớ sắp tới đây, Thanh Nhã vật gì bố trí ổn định cho tới tớ. Lăng Sương thì ko được như thế, phát triển thành thủ lĩnh của một đám khất kiểu, mong muốn xây dựng sự nghiệp thiệt sự ko đơn giản.

“Không trở nên yếu tố.” Phượng Đại hào sảng đáp ứng nhu cầu.

“Phượng Ngự Thiên sở hữu ở phía trên không? Gọi hắn đi ra, tớ sở hữu việc mong muốn bàn với hắn.” Nếu như Lăng Sương này thiệt sự là Lăng Sương cơ, Phượng Ngự Thiên hắn không thích liên minh cũng nên liên minh. Cho cho dù ko tịch thu được vốn liếng, cũng nên thực hiện.

“Chủ tử đang được ở bên phía trong nghị sự, tớ lên đường gọi.” Phượng Đại vui sướng cười cợt hớn hở khoan thai tách ngoài quầy mặt hàng.

“Nếu hắn đang được bận, vậy thôi lên đường.” Nếu như đang được họp, coi đi ra là chuyện rộng lớn rồi.

“Phó bang ngôi nhà Cái Bang đang được nghỉ dưỡng ở hậu đàng, tớ fake ngươi thông qua đó.”

Được Phượng Đại dẫn đàng, tớ phen loại nhị tiến thủ nhập hậu đàng của hiệu sách Bát Quái. Tuy rằng trời tiếp tục nhập thu, tuy nhiên điểm này vẫn xinh xắn như cũ.

Cho cho dù là ngự hoa viên điểm cung đình, cũng ko chắc hẳn giành được cảnh sắc tuyệt rất đẹp thế này.

Đi qua quýt bao nhiêu phần cây cỏ nhập hoa viên, tớ bắt gặp một group phụ thân người như ác thần ác sát đang được bước đi ra kể từ bên phía trong, tớ kéo kéo trang phục Phượng Đại, “Bọn chúng ta là ai?” Thoạt nom tương tự thổ phỉ.

“Bọn chúng ta đó là thủ hạ của ngôi nhà tử Đắc Lực Càn Tương.” Phượng Đại cười cợt mỉm cười nghênh đón, xin chào chất vấn phụ thân người chúng ta, “Chư vị tướng mạo quân, mới gần đây vẫn khỏe khoắn.”

Ba người chúng ta tựa hồ nước cực kỳ tôn trọng Phượng Đại, đồng thanh thưa, “Phiền đại tiên sinh quan hoài, bọn chúng mạt tướng mạo cực kỳ khỏe khoắn.” Ặc… Nghe khẩu khí của mình, sở hữu chút ko tương thích á.

Một người nhập cơ liếc đôi mắt nom tớ, “Nàng là ai?”

“Nàng a…” Phượng Đại ý vị thâm thúy xa xăm liếc đôi mắt nom tớ, “Mẫu thân thích của thiếu hụt ngôi nhà.”

“Cái gì?” Ta ngây ngẩn toàn bộ cơ thể, “Ta kể từ lúc nào phát triển thành thân mẫu của thiếu hụt ngôi nhà những người?” Ta quen thuộc biết thiếu hụt gia chủ chúng ta sao?

Hắn cười cợt hiểm độc, “Ngươi nằm trong ngôi nhà tử nỗ lực sinh, ko nên sẽ có được sao.”

Ba thương hiệu thổ phỉ nghe thấy tiếng Phượng Đại, ngay tức thì kính cẩn thưa, “Chủ kiểu.”

**, tớ kể từ lúc nào phát triển thành ngôi nhà kiểu của bọn họ?

“Ngươi nhỏ giờ một ít, nường nhu nhu nhược nhược thế này, bị hù kinh sợ chạy mất hút thì sao?” Một người nhập cơ xoay đầu trợn đôi mắt.

“Ngươi còn rộng lớn giờ hơn hết tớ.”

“Ánh đôi mắt ngươi thiệt là kinh xịn.”

“Ta ko nhu nhược như thế.” Bị góc nhìn hoặc tiếng nói hù cho tới vạc sợ? bầy chúng ta coi tớ là tè hài tử phụ thân tuổi tác à.

Ba người chúng ta vô nằm trong kết hợp ăn ý nhảy cười cợt ha hả, “Cáo kể từ.”

Ba người tuy nhiên loại bỏ, tuy nhiên lại khiến cho tớ không tin ko ngớt. Nhất ấn định sở hữu, sở hữu thật nhiều chuyện.

Hắn không như phó bang ngôi nhà Cái Bang, ngược lại tương tự văn nhân đem khách hàng, đấy là cảm biến thứ nhất sau thời điểm tớ bắt gặp vị phó bang ngôi nhà Cái Bang này.

Nam tử một thân thích thanh sam, ôn văn nho nhã.

Ta thật tình tiếp cận sau sườn lưng hắn, tương đối mỉm cười cợt, “Ngươi đó là Trần Mặc tiên sinh.” Hắn thương hiệu rưa rứa người, toàn bộ cơ thể lan đi ra mừi hương thư thả nhạt nhẽo.

Trần Mặc xoay đầu, thần tình đạm mạc liếc đôi mắt nom tớ, “Cô nương là ai?”

“Ta chúng ta Hạ, biệt danh Dạ Phượng. Ngươi hoàn toàn có thể gọi tớ là Hạ cô nương, cũng hoàn toàn có thể gọi là Hạ cô nương.” Ta ưu nhã lên đường nhập vào đình, ngồi bên trên ghế đá.

Cũng vì như thế phiên bản nhân bên trên giang hồ nước cực kỳ sở hữu khét tiếng, giọng điệu của hắn cũng nhẹ nhàng lên đường thật nhiều, “Dạ Phượng cô nương, ngưỡng mộ tiếp tục lâu.”

Ta thư thả nhạt nhẽo cười cợt, lẹo tay thưa, “Không dám.”

Hắn ngập ngừng một ít, “Chẳng hoặc Phượng cô nương cho tới đấy là vì…”

“Tiên sinh từng nghe Lăng Sương nhắc cho tới tớ chưa?” Ta không đủ can đảm thưa trực tiếp đi ra, từng bước một thăm hỏi tìm hiểu.

Trần Mặc khẽ gật đầu, “Dạ Oanh, Dạ Phượng, Phi Ưng tuy vậy hùng. Dạ Oanh, Dạ Phượng, Ngưng Sương, võ lâm tam tuyệt.”

Phi Ưng tuy vậy hùng ngược nhiên sở hữu thiệt, tuy nhiên còn võ lâm tam tuyệt… Chúng tớ ko nên võ lâm tam tuyệt, nhưng mà là hắc đạo tam tuyệt.

“Chuyện của Lăng Sương muội tử cũng chính là chuyện của tớ, nếu như sở hữu gì sai khiến cho, Dạ Phượng sở hữu bị tiêu diệt trăm phen cũng ko kể từ chối.” thạo Phi Ưng tuy vậy hùng, võ lâm tam tuyệt, ko nên Lăng Sương muội tử mới nhất là kỳ lạ.

Xem thêm: Bóng đá - Môn thể thao vua được hàng triệu người yêu thích nhất

Trần Mặc cười cợt cười cợt, “Cô nương là tỷ tỷ của bang ngôi nhà, làm thế nào tớ dám sai khiến?” Người này cười cợt lên nom rất đẹp vô nằm trong, rộng lớn người quý khí bên trên người cũng rất khác phàm nhân, vô cùng ko nên con cháu của mái ấm gia đình tầm thông thường, càng ko nên là 1 thương hiệu khất kiểu.

Người này… sở hữu tương đối quái quỷ kỳ lạ, sau đây, tớ nên nhắc nhở Sương nhi để ý hắn vừa mới được.

“Ngươi sở hữu việc cần thiết thưa với Phượng tiên sinh, tớ lên đường trước.” Tạm thời ko biết nội tình của hắn, ko thể bật mí rất nhiều việc với hắn. Hết thảy từng việc, hóng cho tới đại hội võ lâm tái ngộ Lăng Sương tiếp tục bàn sau.