năm ấy gặp được anh

Thời gian trá trôi qua quýt thiệt thời gian nhanh, chớp đôi mắt tôi vẫn nhập năm nhị ĐH. Thế Phàm và A Cường công cộng vốn liếng mướn 1 căn chống nhỏ xuất hiện lối ở ngay gần cơ nhằm sửa trang bị năng lượng điện và giao thương trang bị cũ. Thế Phàm là kẻ cảnh giác thật thà nên siêu thị nhanh gọn phổ biến, kinh doanh ngày càng đảm bảo chất lượng. A Lan cũng vứt chào bán nước ngược cây cho tới hùn một tay.

Lại nói đến việc tôi, bất tri bất giác sáu bà bầu Shop chúng tôi không hề bám lấy nhau từng khi từng điểm nữa. Lão Nhị là kẻ trước tiên yêu thương vứt rơi luyện thể, tiếp sau đó tương tự như chồn buông tha gà, nhoáng một chiếc lại thấy thiếu thốn một người, giờ đây chỉ với tôi và lão Đại. Lão Đại ko yêu thương quý khách đều hiểu, so với cô ấy tình thương yêu quá xa cách xỉ, thời hạn cơ thà dành riêng nhằm học tập nhiều thêm thắt một ít giành học tập bổng hoặc thực hiện thêm thắt nhiều một ít tìm hiểu sinh hoạt phí. Còn tôi lại khiến cho quý khách do dự nhiều.

Bạn đang xem: năm ấy gặp được anh

Đầu tiên, chuyện của tôi và Thế Phàm những cô ấy đều biết rõ. Ban đầu những cô ấy suy nghĩ tôi chỉ tức thời tò lần, vì chưng thực trạng của nhị Shop chúng tôi quá khác lạ, không chỉ có thế anh ấy còn tồn tại khuyết thiếu. Sau một thời hạn lâu năm, bọn họ phân phát xuất hiện ko nên tôi bốc đồng, tuy nhiên là mến thực sự.

Vì vậy những cô ấy khuyên răn tôi lùi một bước trời cao biển khơi rộng lớn, nam nhi đảm bảo chất lượng ở đâu chẳng với, hóng cho tới lúc nào cái đầu mộc này mới nhất nở hoa cơ chứ. Vấn đề là nhập đôi mắt tôi không tồn tại bất kể nam giới sinh này không giống ngoài anh rời khỏi. Đẹp trai hoặc khó khăn coi, vui nhộn điềm tĩnh hoặc thực tình, tôi đều kể từ chối, tương tự như cơ hội năng lượng điện với những người không giống phái vậy. Tôi thà bị tiêu diệt cũng chỉ mất chúng ta đồng giới, còn mắng những cô ấy với tình nhân rồi không hề tính người.

Cuối nằm trong, bọn họ tán đồng khuyên răn tôi thổ lộ với anh, được hay là không anh cũng nên tỏ thái chừng, còn đảm bảo chất lượng rộng lớn tôi tự động bản thân hãm chân bản thân ở phía trên. Lão Lục nói: “Cậu phát biểu coi nhị người những cậu là gì của nhau, bè bạn ư? Nhưng cậu rõ rệt mến anh tớ. Người yêu? Người tớ lại ko hề phát biểu mến cậu. Cậu phát biểu người tớ là thần tiên bên trên trời, tuy nhiên trong đôi mắt tớ thì chẳng nên như thế, nam nhi nam nhi nên rõ rệt chứ, mến cậu thì theo đòi xua cậu, ko mến cũng nên phát biểu mang đến cậu biết, làm những gì với chuyện ngậm mồm ăn tiền!"

"Tớ đâu với phát biểu tớ mến anh ấy." Tôi phản đối.

"Không mến, cậu toan lừa ai hả? Người tớ ko chào cậu cho tới căn nhà, tuy nhiên sáng sủa loại bảy tuần này cậu cũng chạy như xung phong rời khỏi trạm xe cộ. Cậu phát biểu coi vì như thế sao trước mặt mày những nam giới sinh không giống cậu tươi tắn thế tuy nhiên trước mặt mày anh tớ chỉ số mưu trí tự động hóa chỉ với số lẻ hả?" Một câu của lão Lục khiến cho tôi bị sặc không hề câu nói. này nhằm phát biểu.

Lão Đại lén phát biểu với tôi: "Cậu chớ chú tâm cho tới câu nói. những cậu ấy. Thật rời khỏi tớ rất có thể hiểu Kỷ Thế Phàm. Đối với người dân có gia đạo tựa như những cậu, cảm biến của phiên bản thân thiện là cần thiết nhất, tuy nhiên với những người dân như bọn chúng tớ thì ko nên. Từ nhỏ bọn chúng tớ vẫn trải qua không ít trắc trở, dễ thường tình thương yêu ko nên quá xa cách xỉ hoặc sao? Cha u cần thiết, anh bà bầu cần thiết, người bản thân yêu thương cũng cần thiết, chỉ mất phiên bản thân thiện bản thân ko cần thiết. Hơn nữa anh ấy còn là một nam nhi. Hoàn cảnh của tớ còn đảm bảo chất lượng rộng lớn của anh ý ấy, ít ra tớ với căn nhà cửa ngõ ung dung, thân thiện thể khỏe khoắn. Hai điều cơ phiên bản này anh ấy cũng không tồn tại. Khả Nghi, tin yêu tớ lên đường, nhằm ý phổ biến càng ko đơn giản dễ dàng động nhập tình yêu, vì chưng những loại anh ấy đã đạt được quá không nhiều, ko mua sắm được những loại xa cách xỉ, càng ko Chịu nổi nếu như thất lạc lên đường."

Dừng một thời gian, cô ấy còn nói: “Tớ tin yêu anh ấy thiệt lòng mến cậu, cũng tin yêu với rất rất không nhiều người rất có thể kể từ chối cậu. Khả Nghi, nếu như cậu thiệt lòng mến anh ấy, hãy bỏ dở sự tự động ái tự tôn, dữ thế chủ động rộng lớn một ít."

Tôi mỉm cười khổ: "Tự ái kiêu hãnh? Có gì tuy nhiên tớ còn ko vứt được. Chỉ là cơ là 1 trong bước sau cùng, nếu như anh ấy kể từ chối thì tớ bị tiêu diệt thất lạc."

Lão Đại cực chẳng đã rung lắc đầu, rồi cười: "Cuộc sinh sống thiệt thú vị. Tớ chợt suy nghĩ, ông Trời cũng có thể có Khi rất rất vô tư, khiến cho một người thất lạc lên đường thiệt nhiều rồi tiếp tục lại bồi thông thường cho tất cả những người tớ. Ví dụ như cậu so với Kỷ Thế Phàm."

Xuân qua quýt hè cho tới, lại cho tới kỳ nghỉ ngơi hè, tôi sẵn sàng lao vào khai học năm loại tía. Tôi và Thế Phàm vẫn giậm chân bên trên địa điểm, đúng mực rời khỏi tôi cảm nhận thấy càng xa cách nhau rộng lớn. Tôi ở nhập siêu thị, thấy A Lan dành hết thời gian như bà công ty, càng thấy bản thân thừa mứa.

Trời lạnh lẽo lên, có rất nhiều loài muỗi, bên trên người Thế Phàm nổi từng mảng từng mảng mẩn đỏ gay. Lúc A Lan vén áo anh lên xoa dung dịch, tôi vừa phải thụ động tác của A Lan vừa phải bị những mảng đỏ gay thực hiện rung rinh nảy bản thân. Bởi trước mặt mày tôi lúc nào anh cũng ăn diện chỉnh tề, khi trời lạnh lẽo cũng quần lâu năm áo lâu năm. Thế Phàm đang được thường xuyên tâm nghiên cứu và phân tích trang bị năng lượng điện nhập tay, ko cảm nhận thấy với gì bất ổn. Nhưng tôi đùng một phát cảm nhận thấy lạnh giá tuy vậy nhập siêu thị đang được lạnh lẽo như lồng hấp. Tôi nhịn xuống cơn xúc động mong muốn vứt chạy, rét lùng coi.

Tôi nhẫn nhịn rất rất trở ngại, tuy nhiên ko bao lâu sau, với người khách hàng vừa phải cho tới phát biểu một câu: "Ai dà bạn nữ của cậu so với cậu thiệt đảm bảo chất lượng." chằng khác gì giọt nước tràn ly. Ồ trúng vậy, té ra nhập đôi mắt người không giống, A Lan mới nhất là bạn nữ anh, còn tôi chẳng qua quýt đơn giản người khách hàng đang được đợi trang bị được sửa thôi.

Thế Phàm sau cùng cũng cảm nhận thấy bất ổn, thời gian nhanh như chớp liếc tôi một chiếc, tôi suy nghĩ sắc mặt mày của tôi chắc chắn rất rất khó khăn coi, trước lúc giọt nước đôi mắt trước tiên trào rời khỏi, tôi tông cửa ngõ chạy rời khỏi. Tôi khóc xuyên suốt dọc lối ngồi bên trên xe cộ về căn nhà, ko nhằm ý cho tới những ánh nhìn không giống thông thường xung xung quanh.

Về căn nhà tôi bịa đặt tour phượt một người cho tới Lệ Giang, tiếp sau đó ngủ li tị nạnh tía ngày ngay lập tức. Trong khi ấy u tôi kể với bàn sinh hoạt Tiểu Lan gọi cho tới, tôi chỉ phát biểu vâng con cái biết rồi. Ba ngày tiếp theo, tôi sẵn sàng tư trang, lên lối.

Nghe phát biểu Lệ Giang là điểm người tớ đơn giản dễ dàng gặp mặt số trời, tuy nhiên điều này sẽ không xẩy ra với tôi. Tôi nấn ná ở cơ cả một mon, buổi ngày giẫm xe cộ vui chơi mọi nơi hoặc với những khách hàng phượt mới nhất quen thuộc đi dạo lối lâu năm cho tới những cảnh quan xung quanh đó; bữa tối hỉ hả tán phễu với quý khách nhập sàn bar, muộn nhất 12 giờ tối về buồng nghỉ. Tôi ko biết tôi đã thay cho thay đổi kể từ lúc nào, ở nằm trong Thế Phàm vài ba năm, một người bốc đồng như tôi vẫn học tập tự động trấn áp phiên bản thân thiện tương đối tốt. Cũng coi như 1 thu hoạch nên không? Tôi tự động yên ủi bản thân.

Trở về căn nhà, u thông tin mang đến tôi nhập mon này còn có đầy đủ không còn quý khách gọi năng lượng điện cho tới tìm hiểu tôi, nhập này lại với bàn sinh hoạt Tiểu Lan. Tôi căn vặn u phát biểu thế này, u tôi phát biểu u cũng chỉ bảo người tớ con cái đi dạo thôi. Vâng, con cái biết rồi.

Không lâu sau thời điểm khai học, các nàng cũng biết khúc nhạc dạo bước tình thương yêu lâu năm miên man của tôi vẫn kết cổ động, vì chưng sáng sủa loại bảy tôi chính thức ngủ nướng. Lão Lục thở lâu năm, tớ cứ tưởng ở phía đằng sau khúc nhạc dạo bước lượt thượt này nên là phiên bản hòa tấu sang trọng chứ, ai dè... lại là cái hố.

Tôi cũng mỉm cười, tuy nhiên vừa phải mỉm cười thì nước đôi mắt chảy rời khỏi. Kết ngược là toàn cỗ hoạt động và sinh hoạt yêu thương vào cuối tuần của bao nhiêu người cơ tạm ngưng, lão Đại còn ko đi làm việc thêm thắt tuy nhiên dẫn tôi nhập cuộc lớp tu dưỡng này đoàn thể xã hội cơ, còn ko nên toan tác thành mang đến tôi với ai cơ sao. Tôi phát biểu tôi chẳng sao, những cô ấy coi tôi dường như cũng còn ăn được ngủ được, còn nhức ư, làm thế nào rời ngoài, những cô ấy yên ủi tôi cũng yên ủi tôi, ko lâu sau phục sinh trật tự động cuộc sống đời thường của từng người. Chỉ bản thân tôi biết tôi bất ổn. Đến cái loại bảy loại tía, quỷ thần xui khiến cho tôi lại ngồi sai xe cộ buýt cho tới đường phố thân thuộc cơ. Tôi thở lâu năm, thôi cho tới rồi thì coi kể từ xa cách một chiếc. Thật kỳ kỳ lạ, ở siêu thị vắng tanh ngắt chỉ mất A Cường.

Ông công ty Trương ở siêu thị ở kề bên vừa phải hay phải đi ngang qua quýt tôi: “Ơ tề, ko nên là Tiểu Nghi phía trên à, cái tay gãy của Tiểu Kỷ đã tương đối rộng lớn chưa?"

"Hả? Anh ấy gãy tay lúc nào ạ?"

"Hơn một mon rồi, con cháu ko biết à?"

Tôi quên thất lạc xin chào ông, vội vã vàng chạy về căn nhà anh. Tôi vẫn biết Tiểu Lan tìm hiểu tôi làm những gì, tuy nhiên khi cơ ko nên tôi đang được ngủ thì lại đang tiếp tục lên đường phượt.

Tôi chạy cho tới cửa ngõ lại thấy kinh hoàng. Tôi nên lên đường nhập làm sao? Nói gì đây? Tôi ngồi bên trên bậc thềm bởi dự ko biết thế này mang đến nên. Mãi cho tới khi nghe đến giờ nạng lộp cộp, tôi bị nạt kinh hoàng cho tới nỗi nhảy dựng lên. Anh vẹo vọ vẹo đứng ở cơ, cánh tay nên băng bó, tay ngược kháng lên nạng, tôi đùng một phát thấy rất rất giẫn dữ, rộng lớn giờ phỏng vấn anh: “Anh còn mong muốn lên đường đâu nữa?"

Anh coi tôi mỉm cười thiệt nhẹ nhàng dàng: "Anh ko lên đường đâu cả, tuy nhiên thấy em ngồi phía trên cả buổi rồi, quả thực ko nhịn được mong muốn căn vặn em, em thấy đồ vật gi đẹp mắt vậy?"

Xem thêm: đấu phá thương khung phần 5

Tôi mong muốn mỉm cười, tuy nhiên chỉ mất nước đôi mắt chảy rời khỏi. Thử căn vặn bên trên đời này còn có gì rất có thể khiến cho tôi cảm động vì chưng sự êm ả dịu dàng và nụ mỉm cười của Kỷ Thế Phàm. Tôi bước lên, ôm ngang hông anh, dựa nguồn vào ngực anh.

Anh ko thể lấy tay ôm tôi, chỉ sử dụng cằm nhẹ dịu mơn man làn tóc tôi: "Ngoan, chớ khóc, nâng anh vào trong nhà đã đạt được không?"

Tôi gật đầu, cọ cọ nhập lòng anh bao nhiêu cái, vậy lấy nạng, dìu anh nhập vào căn nhà. Sau này lại chạy cho tới xin chào căn vặn bà.

Bà kéo tay tôi nói: "Tiểu Lan kể với bà rồi. Cháu bà bà biết, Phàm Tử ko mến thủ thỉ, tuy nhiên lòng nó so với con cháu bà hư hỏng đôi mắt cũng coi rời khỏi. Cháu đứa nhỏ xíu ngốc này sao lại suy nghĩ ngợi vơ vẩn gì chứ? Tốt rồi, con cháu hãy hùn nó, với gì ko ưng ý thổ lộ là được, Phàm Tử chuyện gì rồi cũng ỉm trong thâm tâm, với việc gì rồi cũng ko phát biểu. Nhưng khi nó lên cơn bão đê mê chỉ gọi thương hiệu con cháu, bà bảo A Lan tìm hiểu con cháu tuy nhiên con cái nhỏ xíu ko tìm kiếm ra. Sau này Phàm Tử cũng ko mang đến tìm hiểu con cháu, bảo con cháu nên cho tới ngôi trường, ko cần thiết thực hiện con cháu lo sợ. Thôi ko phát biểu những điều này nữa, con cháu lên đường lên đường."

Thế Phàm ngồi bên trên chóng thực hiện như đang được xem sách. Tôi ngồi xuống cạnh anh, anh ko động đậy. Tôi rung rinh lấy sách ném đi: "Nhìn em chứ chớ coi sách, bà bảo anh lưu giữ em, vậy ko thời gian nhanh coi em lên đường, tất cả chúng ta vẫn rộng lớn 50 ngày ko bắt gặp."

"Là 54 ngày." Anh tráng lệ bổ sung cập nhật.

Lập tức đôi mắt tôi nhòa lên đường ướt sũng, đồ vật gi tuy nhiên rụt rè tự động ái mặt mày mũi đều bị tôi ném qua quýt đầu, trước lúc nước đôi mắt kịp rơi tôi hít lên môi anh, anh ôm tôi thiệt chặt, năng nổ hít trả, khe khẽ gọi thương hiệu tôi: "Khả Nghi, Khả Nghi." Đây là thứ tự trước tiên anh thẳng gọi thương hiệu tôi, nhập khoảnh tương khắc ấy tôi cảm nhận thấy toàn bộ tức giẫn dữ cực khổ sở buồn buồn phiền thời hạn qua quýt thiệt ngu xuẩn, té ra Shop chúng tôi rất có thể yêu thương nhau như vậy, rất có thể niềm hạnh phúc ở cùng cả nhà như vậy. Tôi khẽ hít lông mi, đôi mắt, mũi, môi, cánh tay bị thương của anh: “Còn nhức không?"

Anh rung lắc đầu, chuẩn bị ngoài rồi, chỉ gãy xương một ít, ko kháng được nạng nữa nên mới nhất nghỉ ngơi lâu như thế.

"Là vì như thế xua theo đòi em nên bị ngã?"

Anh ôm tôi nhập vào ngực, hít nhẹ nhàng lên tóc tôi, nói: "Không sao, chớ lo sợ."

Tim tôi như với ai vừa phải đâm vừa phải bóp chặt. Chân ko khỏe khoắn tất yếu tay cũng ko thể đảm bảo chất lượng được, Khả Nghi mi phát biểu coi người ko Chịu thua thiệt tầm thường như anh ấy ngày ngày ở trong nhà tiếp tục không dễ chịu đến mức độ nào? Tôi hận ko thể cho chính mình nhị cái tát tai, lão Đại phát biểu ko sai, tôi được mến yêu kể từ nhỏ xíu, nhập thời tương khắc chủ chốt chỉ nghe biết cảm biến của phiên bản thân thiện, với lúc nào đứng ở kề bên căn vặn anh cần thiết gì? Dùng khía cạnh của anh ý nhằm suy nghĩ coi anh với từng nào khó khăn khăn? Ngày này anh cũng ở siêu thị nhỏ đông đúc rét hè lạnh lẽo ấy vẫn chịu nhọc cực khổ làm sao? Những nốt sởi đỏ gay ấy tôi chỉ việc cẩn thận một ít là rất có thể phân phát hiện tại. Nhưng tôi ko thế, tôi ở cạnh anh khi cơ chỉ để sở hữu được sự quan tâm của anh ý. Mà Khi anh cần thiết tôi, tôi lại ko xuất hiện.

"Thế Phàm, anh mắng em lên đường, tấn công em cũng rất được, em khẳng định về sau ko lúc nào ích kỷ vứt chạy như vậy!"

Anh mỉm cười, lại hít tôi: “Cô nhỏ xíu ngốc, anh tấn công em làm những gì, mắng anh còn ko nỡ. Em chỉ việc hứa với anh, sau đây mong muốn chạy thì chạy lờ lững thôi, tuy vậy anh với tía cái chân cũng ko thể đuổi theo kịp em."

Tôi ôm cổ anh: “Em đảm bảo về sau tấn công em cũng ko chạy."

Không lâu sau, Thế Phàm nhất quyết nên cho tới siêu thị. Tôi biết vừa phải chính thức kinh doanh, nhằm anh ngày ngày ở nhập căn nhà anh tiếp tục phiền lòng. Nên tôi ko cản anh, chỉ phát biểu tía điều được chấp nhận và ko mang đến phép: 1, chỉ được ở siêu thị, ko được lên đường bừa bãi ra phía bên ngoài. 2, được nằm trong đi làm việc với A Lan, ko được tự động bản thân cậy mạnh. 3, về cho tới căn nhà chỉ được nghỉ dưỡng, ko được vớ nhảy.

Anh vừa phải nghe vẫn nhảy mỉm cười ha hả, ko xem như là thiệt.

Vì vậy tôi liên tiếp trốn học tập tía ngày, buổi sớm chạy cho tới căn nhà trình diện rồi ra đi ngoài nằm trong anh, tiếp sau đó một ngày dài ở lì nhập siêu thị, hùn anh thao tác (thật rời khỏi tôi cũng biết thực hiện, đơn giản trước cơ anh ko mang đến tôi động vào). Còn anh lạu bạu ko ngớt cảnh giác tề lạnh lẽo đấy chớ hạn chế nữa điều này cũng nguy hại. A Lan phát biểu trước đó chưa từng thấy anh lắm mồm như thế. Lúc rảnh rỗi, tôi còn phối hợp thực tiễn nhằm giảng một trong những kỹ năng và kiến thức lý thuyết mang đến A Cường, trong thâm tâm hy vọng anh rất có thể nhanh gọn nâng cao thâm nghề nghiệp nhằm nâng việc mang đến Thế Phàm. Buổi tối fake anh về, cơm trắng nước đoạn lại nhờ A Cường thể hiện bến xe cộ, tôi cũng biết không tồn tại người fake về anh ko yên tĩnh tâm. Ba ngày tiếp theo anh ko Chịu nổi nữa, coi tôi chạy cho tới chạy lùi còn trốn học tập, anh nhức lòng ko nhịn được. Cuối nằm trong ĐK gì anh cũng đồng ý, chỉ việc tôi ngừng lại tảo về bên lớp học tập. Bởi vậy tôi thắng lợi trở lại ngôi trường.

Trước cơ cứ một tuần tôi cho tới căn nhà anh một thứ tự, có những lúc với việc một thứ tự cũng ko cho tới được. Nhưng kể từ Khi xác lập mối liên hệ yêu thương, dăm ngày nhị bữa tôi lại chạy cho tới địa điểm anh, thiệt rời khỏi lên đường xe cộ rất rất thuận tiện, chỉ thất lạc thời hạn một ít chỉ việc ko lên đường trúng vào khung giờ du lịch là ổn định.

Ông công ty Trương cơ hội vách trêu chọc: "Thế Phàm này, Khả Nghi là bàn sinh hoạt hoặc bạn nữ của cậu thế?"

Thế Phàm đỏ gay mặt: “Đều... quý khách học tập, ko nên, là..."

Tôi tức giẫn dữ lườm anh một chiếc, ngay tắp lự ôm chầm lấy anh: "Em là bạn nữ của anh ý thì anh thua kém lắm sao? Ông công ty Trương rất rõ ko, con cháu là bạn nữ Kỷ Thế Phàm! Nếu sau này còn có phái nữ sinh không giống cho tới tìm hiểu anh ấy, ông chắc chắn nên báo mang đến con cháu biết nhé!"

Ông công ty Trương mỉm cười to tướng Thế Phàm thiệt với phúc, với cùng 1 bạn nữ xinh đẹp mắt lại còn là một SV ĐH.

Thế Phàm cực chẳng đã coi tôi, tôi ngửng đầu giành cho anh một nụ mỉm cười sáng sủa lạn, nhập nháy đôi mắt cơ tôi cảm nhận thấy niềm hạnh phúc nhập đôi mắt anh. Từ cơ về sau ngẫu nhiên ai căn vặn, anh tiếp tục tự do quá nhận tôi là bạn nữ anh, từng thứ tự như thế, bất kể tôi đang khiến gì cũng tiếp tục ngay tắp lự tạm dừng, bao bọc lấy anh coi như khuyến khích. Anh khiến cho tôi cảm nhận thấy hãnh diện, bất kể là nhập mái nhà giản dị của anh ý hoặc nhập siêu thị nhỏ này. Người không giống đều thấy anh với phúc, tuy nhiên tôi lại cảm nhận thấy người thực sự với phúc là bản thân. Tôi cũng hy vọng anh rất có thể cảm biến được điều này.

Xem thêm: thập niên 70 người mẹ đanh đá

Cứ như vậy tôi hỗ tương như con cái thoi, phiên bản thân thiện tôi chẳng cảm nhận thấy gì, tuy nhiên anh lại ko thể thực hiện ngơ, nhịn nhường như rất rất nhức lòng. Có một hôm anh ôm tôi nói: "Anh với lỗi với em nhiều lắm, những phái nữ sinh không giống với chúng ta trai để sở hữu người chở che yêu thương chiều, tuy nhiên em lại nên cho tới bảo vệ anh."

Tôi tráng lệ trả lời: "Kỷ Thế Phàm, anh chiều em thế đầy đủ rồi, chiều nữa em tiếp tục leo tường túa ngói mất!

Ngược lại em thấy anh nên thương cảm bảo vệ phiên bản thân thiện bản thân thiệt đảm bảo chất lượng, trong thâm tâm anh người nào cũng cần thiết chỉ mất anh là ko cần thiết." Anh ko phát biểu gì nữa, chỉ ôm xiết lấy tôi, gục đầu bên trên vai tôi thiệt lâu. Tôi ôm đầu anh, hít tóc anh, tự động nhủ cả đời này bản thân nên thương cảm người nam nhi này tận tình nhiệt thành.