mạnh mẽ công chiếm tiểu thuyết

Ninh Tu Viễn nghĩ về cho tới viễn tượng ấy vui sướng sướng ko thôi, sau thời điểm nhỏ xíu con cái sinh ra, vô cùng thời gian nhanh cho tới thời điểm cuối năm, năm tư ĐH tiếp tục chính thức kì thực luyện, đến thời điểm tê liệt hắn tiếp tục về doanh nghiệp lớn sản nghiệp của Ninh gia tiêu thụ việc làm.

Con người tao ở bên phía ngoài dò xét thú vui sướng, lâu dần dần cũng tiếp tục cảm nhận thấy nhàm ngán, so với bao nhiêu thiếu thốn niên ở sàn bar tê liệt, hắn sớm tiếp tục không hề hào hứng nữa rồi.

Bạn đang xem: mạnh mẽ công chiếm tiểu thuyết

Đây là 1 trong loại tư tưởng vô cùng quái ác dị, có lẽ rằng là chính vì ko sở hữu được, mới nhất càng mơ ước người này toàn toàn nằm trong về phần mình.

Tiếng xích Fe vang từng chống, sức nóng phỏng cộng đồng xung quanh cũng dần dần tăng thêm.

Ninh Tu Viễn kinh đè vô bụng Sầm Lễ, hắn quay người cậu lại, nhằm Sầm Lễ chôn mặt mày vô gối mượt, rồi tiếp sau đó thế tăng cái gối không giống, lót bên dưới bụng cậu.

Hắn cong hạ thân ái, 1 bàn tay còn ko yên phận vuốt ve sầu ngực Sầm Lễ, rồi tiếp sau đó thư thả thơm lướt sinh sống sống lưng cậu Sầm Lễ, ko hề như thể như trước đó tê liệt liên tục sở hữu.

Loại thời đặc điểm đó, người thông thường rất giản đơn động tình, giọng hắn khàn khàn gọi, “Sầm Lễ.” tương tự như chỉ việc kêu thương hiệu đối phương, người tê liệt tiếp tục thuộc sở hữu hắn.

Má trái khoáy Sần Lễ kề sát drap nệm, hai con mắt phủ kín một tầng tương đối nước, nhắm nhì đôi mắt lại, nước đôi mắt tiếp tục rơi xuống.

Bởi vì như thế đang được vô quy trình tiến độ có thai, thân ái thể càng tăng nhạy cảm, Sầm Lễ run rẩy rẩy.

Ninh Tu Viễn căn vặn, “Làm sao vậy?”

“...”Sầm Lễ hé mồm, tuy nhiên ko đáp lại.

Ninh Tu Viễn chỉ căn vặn theo đuổi phiên bản năng, tuy nhiên cũng ko thực hiện cho tới nằm trong.

Loại xúc cảm sung sướng tột độ này, bất luận kẻ này đều ko thể thay cho thế, có lẽ rằng kể từ lượt trước tiên hắn xâm phạm thân ái thể người này, hắn đã biết thành khung hình Sầm Lễ say hoặc.

Tiếng khóc vừa phải nhẹ nhõm tất nhiên giờ đồng hồ thở dốc càng khiến cho dục vọng hắn sôi nổi, Ninh Tu Viễn cúi người xuống, ngực dán sát vô sống lưng Sầm Lễ, bên trên cổ bị gặm đi ra toàn vết xanh lơ tím, phía trên làn domain authority white nõn ấy lại càng rét đôi mắt.

Lát sau hắn mới nhất thấy khóe đôi mắt Sầm Lễ đẫm lễ, Ninh Tu Viễn ngay tắp lự thơm lên những giọt nước đôi mắt ấy.

Trên mặt mày hắn tràn trề thỏa mãn nhu cầu cũng sự sung sướng, cũng ko căn vặn Sầm Lễ vì như thế sao lại khóc, cho dù sao cũng có thể có thật nhiều lượt Khi nhì người đang được thân thiện, Sầm Lễ đều tiếp tục như thế.

Ngón tay đặt tại ngực bị bám ướt át,ướt đẫm, góc nhìn Sầm Lễ lòi ra vài ba phần kinh hãi, tựa hồ nước ham muốn đẩy hắn đi ra,” chớ, chớ chạm vô..."
Cậu kinh rằng bản thân tiếp tục phát triển thành phái mạnh ko đi ra phái mạnh, phái đẹp ko đi ra phái đẹp, tuy nhiên Ninh Tu Viễn lại ko tạm dừng động tác, ở mặt mày tai cậu thưa,” đó là đang được dần dần cách tân và phát triển trở thành khung hình u.”
”...”Sầm Lễ nhì đôi mắt u ám và đen tối nom người trước mặt mày, vô đầu tương tự như sở hữu cái gì tê liệt rất đáng để kinh xuất hiện, rõ rệt là 1 trong thằng nam nhi, lại bị người không giống người sử dụng kể từ nhằm tưởng tượng phụ phái đẹp nhưng mà ví dụ, điều này khiến cho cậu càng tăng thù ghét phiên bản thân ái bản thân.

Mặc cho dù vô mái ấm không tồn tại gương, tuy nhiên cậ cũng rất có thể đoán được cỗ dáng vẻ thời điểm hiện tại của phiên bản thân ái.

Quái vật, quái đản, xấu xa xí.

Người thay đổi cậu phát triển thành như thế, vẫn như cũ đang được dò xét hoan lạc bên trên khung hình bản thân.

Cậu cũng ko ngăn đối phương lại, phản kháng hay là không phản kháng, kết viên vẫn có duy nhất một, Ninh Tu Viễn luôn luôn sở hữu giải pháp khiến cho cậu sinh sống ko được yên ổn ổn định.

Sau Khi kết đôn đốc, Ninh Tu Viễn bế cậu lên.

Xem thêm: tổng tài quá bá đạo rồi

Thấy thần sắc quá bất ngờ của cậu, Ninh Tu Viễn ôn thanh thưa, "Rửa trong lành rồi hẵng ngủ, vày ko tiếp tục tác động ko đảm bảo chất lượng cho tới nhỏ xíu con cái vô bụng.”
“...”
Lại là đứa nhỏ vô bụng.

Bất quá cho dù sao cũng cần lưu giữ chặt người, khiến cho người này vĩnh viễn luôn nhớ được hắn.

Đêm tiếp tục khuya, Ninh Tu Viễn nom người thanh niên nhẹ nhõm ngoan ngoãn ở trong tâm hắn, trong tâm trào lên loại xúc cảm thỏa mãn nhu cầu ko thưa nên điều, có lẽ rằng chúng ta nom như thể người một mái ấm rộng lớn.

Ninh Tu Viễn hé mồm thưa, “Nếu trước tê liệt cậu cũng ngoan ngoãn như thế.”
“...” Ngoan sao? Đại khái loại hắn tao ham muốn, là 1 trong sủng vật ngoan ngoãn ngoãn biết nghe điều.

Từ sau thời điểm đem Giang Ngôn về lại Giang gia, Ninh Tu Viễn cũng tương đối không nhiều gặp gỡ Giang Ngôn.

Chiều ni hắn không tồn tại tiết, kể từ vô chống học tập ra đi ngoài, ngay tắp lự sở hữu người đứng cạnh bên hắn thưa,” tê liệt ko cần Giang Ngôn sao? A Viễn, nhì người thiệt sự tiếp tục phân tách tay?”
Ninh Tu Viễn nâng đôi mắt lên, thấy Giang Ngôn đang được hóng ngoài hiên chạy, ko biết tiếp tục hóng hắn bao lâu rồi, một quãng thời hạn ko gặp gỡ, sắc mặt mày Giang Ngôn kém cỏi lên đường thật nhiều, chẳng qua chuyện bên trên mặt mày vẫn chính là nụ mỉm cười khôn khéo lấy lòng.

“A Viễn, chút nữa anh rảnh không? Em ham muốn thì thầm với anh.” Giang Ngôn thưa.

”Ừ.” Ninh Tu Viễn lên giờ đồng hồ, so với Giang Ngôn, trong tâm nhiều không nhiều gì cũng có thể có chút áy náy, tuy nhiên cho dù sao hắn trước tê liệt cũng so với Giang Ngôn ko tệ lắm, hắn quan hoài căn vặn, “Vết thương ở tay nâng rộng lớn 1 chút nào chưa?”
Giang Ngôn gật gật đầu, “Cũng ko cần chỗ bị thương gì quá nguy hiểm, ngày tê liệt dì Lý đã hỗ trợ em xử lý qua chuyện.”
Đến ngay sát chút, rất có thể thấy vệt thâm sẹo nhỏ bên trên trán Giang Ngôn, là vì lượt té bậc thang trước tê liệt, còn ko lành lặn hẳn.

Bọn chúng ta hứa hẹn nhau cho tới quán ăn bên phía ngoài ngôi trường học tập, chính vì quý khách phần rộng lớn là SV của ngôi trường, phía bên trong trang trí vô cùng phù phù hợp với thẩm mỹ và làm đẹp tầng lớp thanh niên tuổi hạc, từng bàn kê nhì ghế đơn lâu năm, sở hữu tấm che tủ ngăn cơ hội, cũng tương đối riêng biệt.

Ninh Tu Viễn gọi toàn số Giang Ngôn mến ăn, thưa thế nào thì cũng từng ở cộng đồng nhiều năm như thế.

Hốc đôi mắt Giang Ngôn đỏ lòe hồng, thưa, “A Viễn, tất cả chúng ta thiệt sự không tồn tại năng lực sao?”
Ninh Tu Viễn ngừng một chút ít, “Ừ.”
“Là vì như thế Sầm Lễ sao?”
“...”
Ninh Tu Viễn ko vấn đáp.

Người đáp ứng lục tục bưng món ăn cho tới, vô bầu không khí tản đi ra hương thơm thơm ngát của món ăn, thoạt nom mỹ vị ngon mồm, tuy nhiên ai ai cũng ko Chịu động đũa trước.

Qua vài ba giây, Ninh Tu Viễn thế đũa lên, gắp món ăn cho tới Giang Ngôn, thưa, "Không ăn thời gian nhanh món ăn tiếp tục nguội rơi rụng.”
“Trong khoảng tầm thời hạn này em tiếp tục tâm trí thật nhiều, rõ rệt mối liên hệ nhì tao rất tuyệt, ai ai cũng ko thể chen vô, tuy nhiên thời điểm hiện tại lại trở thành như thế, sở hữu cần chính vì em đã trải sai gì hay là không, nếu như khiến cho anh ko nhì lòng, em rất có thể sửa”

Ninh Tu Viễn nhíu nhíu mi, “Anh chỉ coi em như 1 người em trai thôi.”
Giang Ngôn mỉm cười,” tuy nhiên anh sánh bất luận kẻ nào thì cũng đảm bảo chất lượng rộng lớn, còn luôn luôn bảo đảm an toàn em nữa, mà đến mức này rồi, sao rất có thể ko sinh đi ra tình yêu.”
Trải trải qua không ít chuyện như thế, Giang Ngôn đã và đang nom đi ra, vô luận Sầm Lễ làm cái gi, đều sẽ tiến hành Ninh Tu Viễn che phủ, rõ rệt người này trước tê liệt luôn luôn xử thế đảm bảo chất lượng với cậu tao, trước khi sở hữu nhì thương hiệu côn loại ngăn cậu tao, sau cuối bị Ninh Tu Viễn tiến công cho tới cần nằm úp mặt xuống, tiếp sau đó quỳ xuống van lơn lỗi cậu tao.

Giang Ngôn nhận định rằng loại điều tốt đẹp mắt này sẽ tồn bên trên mãi mãi, tuy nhiên chính vì Sầm Lễ xuất hiện tại, toàn bộ đều tan thay đổi.

Như vậy, cậu tao chỉ việc dò xét cơ hội tiêu diệt Sầm Lễ, không còn thảy đều tiếp tục quay về tiến trình cũ, mới gần đây chính vì cậu tao bị Ninh Tu Viễn kể từ thơm, sẽ rất cần Chịu đựng thật nhiều dị nghị.

Những người biết mối liên hệ thân ái cậu tao và Ninh Tu Viễn, đều thưa,” A Viễn xác minh là quan tâm Sầm Lễ, Giang Ngôn, tôi răn dạy cậu vẫn chính là chớ uổng phí tâm tư nguyện vọng nữa, còn nếu như không thì cậu lựa chọn 1 người vô số công ty chúng tôi, ko chừng còn đảm bảo chất lượng rộng lớn đối với Ninh Tu Viễn.”
Lòng thách kị, tức tương khắc rực rỡ tỏa nắng.

Nếu cậu tao ngoan ngoãn hiền hậu, cũng ko sở hữu được Ninh Tu Viễn, thế còn ko vày cứ thẳng, đập phá diệt nó.

Xem thêm: em đừng có nhõng nhẽo

“A Viễn, sở hữu cần chỉ việc vô hiệu hóa không còn bao nhiêu người ngáng đàng tất cả chúng ta, anh tiếp tục xử thế với em như thể như trước đó sao?” Giang Ngôn căn vặn.

"Em thưa gì cơ?”
“Nếu không tồn tại Ninh gia, cậu tao cũng chỉ từ cơ hội lên nệm với nam nhi nhằm dò xét chi phí tương tự như bọn gái giang hồ.”
Ninh Tu Viễn sở hữu loại dự cảm ko đảm bảo chất lượng lắm, hắn gọi năng lượng điện về mái ấm, lại ko thấy sở hữu người tiêu thụ.

Giang Ngôn tương tự như rơi rụng lên đường lý trí, vùng lên ham muốn đem đi Smartphone của Ninh Tu Viễn,” Không được động cho tới cậu tao, từng lượt tuy rằng rằng anh đều tiếp tục trấn an em, tuy nhiên em biết, tâm tư nguyện vọng anh luôn luôn khuynh hướng về Sầm Lễ, cậu tao sở hữu ở đâu rộng lớn em sao???"
Ninh Tu Viễn thẳng tách lên đường, cũng bỏ mặc bên trên người Giang Ngôn bám đẫy dầu mỡ, cuống quýt vàng tách lên đường..