lấy phải boss kiêu ngạo

Vẻ mặt mày giá thành lùng của Tiêu Lăng thiệt dọa dẫm người.

Anh đủng đỉnh rãi vực dậy kể từ ghế mây, sắc mặt mày ngày càng giá thành, body to lớn đem theo đuổi xúc cảm áp bách mạnh mẽ, giá thành lùng nom chằm chằm Tô Tố.

Bạn đang xem: lấy phải boss kiêu ngạo

Anh ko hề nghĩ về cho tới, anh tự động thấy bản thân đối đãi với Tô Tố đầy đủ chất lượng tốt, thiệt ko ngờ cho tới nường cô lại ko cảm kích.

Cô phát biểu với anh tối đa đó là “Không!”

Không được!

Không muốn!

Không thể!

Không cho tới phép!

Chưa lúc nào ngoan ngoãn ngoãn qua chuyện, từng phiên anh đương đầu với cô đều phải có xúc cảm rất rất bất lực.

“ Tô Tố, anh mua sắm cho tới đồ gia dụng cho tới em là chính vì anh quí em, ham muốn tặng tiến thưởng cho tới em phấn khởi, trước khi thì thôi vậy, lúc này anh là các bạn trai danh chủ yếu ngôn thuận của em, tặng tiến thưởng cho tới em cũng chính là chuyện đương nhiên, vì như thế sao em lại ko thể nhận, còn phát biểu là... ” Anh ngừng một chút ít, ánh nhìn thâm nám thúy như thể kết trở thành một tấm băng, “Hay là phát biểu, em căn bạn dạng ko tính kế tiếp với anh, giờ là vì anh xay em quá nên em ko thể phủ nhận cho tới với anh, em là đang được sẵn sàng thoái lui bất kể khi này, em cảm nhận thấy với công bình với anh không?”

Tô Tố sửng nóng bức.

Đây là lần thứ nhất Tiêu Lăng phát biểu nhiều với cô thế, cô bị điều của anh ý thực hiện chấn động, ko biết phản bác bỏ làm thế nào.

Cô nín thở, mỉm cười cực khổ ko thôi.

Cô quá nhận, anh tớ phân tách đích thị.

Cô trước đó chưa từng nghĩ về qua chuyện có thể nằm trong Tiêu Lăng kéo dãn lâu, cho nên vì thế theo đuổi bạn dạng năng ko đồng nhận tiến thưởng của anh ý.

Cô cúi đầu xuống, mái đầu nhiều năm rủ xuống, “Thật van lỗi.”

Không khí giây khắc ngừng hoạt động lại.

Tô Tố trọn vẹn không đủ can đảm ngấc đầu, hoảng bắt gặp tầm vóc nổi xung của Tiêu Lăng.

Bên tai chỉ nghe được giờ “lộp bộp” của những phân tử mưa ngoài hành lang cửa số, Tô Tố cầm chặt lấy váy, căng thằng cho tới có thể nghe được giờ tim bản thân đập.

Một phút.

Hai phút.

Năm phút trôi qua chuyện, vẫn không tồn tại ai thì thầm.

Tô Tố nuốt nước miếng, lặng lẽ ngấc đầu nom Tiêu Lăng một chút ít.

Đập nhập đôi mắt, vẻ mặt mày ko biểu cảm của Tiêu Lăng, ngũ quan lại giá thành lùng cứng nhắc.

Tô Tố cắm chặt môi.

Thời lừa lọc cô thân quen biết Tiêu Lăng ko lâu lắm, mặc dù vậy cô vẫn hiểu anh được vài ba phần, bên trên mặt mày anh khi giẫn dữ ko chắc chắn là đang được tức giẫn dữ, Nhưng khi mặt mày ko hề với biểu cảm gì, thì chắc hẳn rằng là đang được giẫn dữ rồi. Cô nhẹ dịu kéo tay anh, cúi đầu nhận lỗi, “ Em sai rồi em sai rồi, em tránh việc phát biểu những điều này.”

Tiêu Lăng xay bản thân tươi tỉnh lại.

Anh rất rất giẫn dữ, tuy nhiên bắt gặp vẻ mặt mày xứng đáng thương của cô ấy vì vậy ngay tắp lự ko thể ko mượt lòng.

Hắn mỉm cười cực khổ ko thôi, anh chẳng nên vì như thế cô không giống với những phụ nữ giới không giống, cho nên vì thế mới mẻ sẽ ảnh hưởng cô lôi cuốn sao? Anh hít thiệt thâm thúy, đem tay đè lên trên vai của cô ấy, nâng cằm cô lên và nom nhập đôi mắt cô, “Tô Tố, anh so với em rất rất trang nghiêm, điểm đó ko thể nghi ngại.Em ko cần thiết phiền lòng nhiều vì vậy, yên ổn tâm ở cạnh bên anh, thưởng thức tất cả anh cho tới em.”

Hô hấp Tô Tố dừng lại.

“ Tô Tố, anh phát biểu cho tới em nghe phiên sau cuối, tình thương anh so với rất rất cay nghiệt túc!

“Em, em biết.”

Tâm trạng Tô Tố rất rất lộn xộn.

Tiếng gõ cửa ngõ vang lên, thực hiện vơi một không khí giá thành lẻo cứng nhắc phía bên trong chống. Tiêu Lăng nom cô thiệt thâm thúy, bước thoát ra khỏi phòng tiếp khách, Tô Tố cũng theo đuổi.

ở trước cửa ngõ chống là kẻ quản ngại lí phòng tiếp khách nhưng mà sáng sủa ni bắt gặp nên.

“ Tiêu thiếu hụt, bữa tối tiếp tục bố trí kết thúc, lúc này ngài với tiện xuống lầu không?”

Xem thêm: đọc truyện rể quý trời cho

“ Được, tôi biết rồi.”

Cửa chống đóng góp lại, Tô Tố áy náy gục đầu xuống, buổi ngày từng chuyện còn chất lượng tốt đẹp mắt, tuy nhiên lúc này chính vì cô, một không khí đều không còn rồi.

“Thật van lỗi... ”

Tiêu Lăng rốt viên thở nhiều năm, đem tay nắm lấy tay của cô ấy, “ Đi thôi, xuống lầu ăn cơm trắng.”

...

Không giống như với một không khí nhập hotel.

Trong biệt thự cao cấp của Tô gia người nào cũng đều rối rít.

Tô Đại Khuê nhập bữa tối thẳng lật bàn ăn.

Tô Huệ nằm trong Tô Kiến không còn hồn, Kiến bị nước canh phun ăm ắp người, “soạt” một chiếc kể từ bên trên ghế nhảy dựng lên, “Ba, đang được ăn cơm trắng nhưng mà tía đấy là làm cái gi thế, con cái bao nhiêu ngày này đâu có gây nên họa đâu, nhập doanh nghiệp lớn cũng lấy được quyền sửa chữa thay thế của biệt thự cao cấp Tân Hải, tía ko nên nên phấn khởi sao, nổi rét mướt gì với tụi con!”

Tô Đại Khuê bị đâm trúng chỗ bị thương, mặt mày đều đỏ ối lên, chỉ nhập Tô Kiến chửi rộng lớn, “Ngươi câm mồm cho tới tớ.”

“Câm mồm chi, con cái lại ko phát biểu sai.”

Lý Ái Liên ngay tắp lự kéo lấy ống tay áo của Tô Kiến, nháy đôi mắt với hắn, “Đừng phát biểu nữa, ko thấy được tía con cái đang được giẫn dữ cơ sao.”

Tô Kiến cũng ko ngốc, thời điểm hiện tại cũng nom rời khỏi yếu tố, ngậm mồm lại.

Nếu phát biểu người con nhập căn nhà được yêu thương quí nhất, chắc hẳn rằng ko nên Tô Kiến, nhưng mà là Tô Huệ mồm lưỡi ngọt nhạt. Tô Kiến nháy đôi mắt liếc với Tô Huệ, Tô Huệ cực chẳng đã kể từ bên trên ghế đứng lên, tiếp cận mặt mày người Tô Đại Khuê, đem tay canh ty ông lại gan.

“ Ba, nhì ngày trước ko nên tía còn rất rất phấn khởi sao? Hôm ni sao thế ạ, việc làm ko thuận tiện sao?”

Sự tức giẫn dữ của Tô Đại Khuê trọn vẹn bị áp dụng xuống, khó tính nom tía người, mắng to tát, “mấy người những người dân đều chỉ biết ăn, phiên này doanh nghiệp lớn kết thúc đời rồi, về sau tất cả chúng ta đều rơi rụng hết!”

Mẹ con cái tía người tức thời giật thột.

vinh hoa phú quý nhưng mà Lý Ái Liên thưởng thức trong mỗi trong năm này, giờ trên đây nhằm bà sinh sống lại cuộc sống thường ngày trước cơ chắc hẳn rằng là bà sinh sống ko nổi, nghe vậy ngay tắp lự giật thột, bộp chộp vàng chất vấn, “Lão gia, chuyện gì xẩy ra, nhập doanh nghiệp lớn ko nên lấy được dự án công trình rồi sao, còn là một lô hàng rộng lớn, làm thế nào lại nên kết thúc đời.”

Tô Kiến cắm răng mắng to tát, “Không nên là vật tư xây đắp ko đích thị quy ấn định cơ sao, thương hiệu vận hành ko biết điều cơ, con cái đem hắn hồng bao hắn cũng ko Chịu nhận, tạo ra tới tầng bên trên của Hoàn Vũ! Bây giờ Hoàn Vũ không những ham muốn bỏ ăn ý đồng với tất cả chúng ta, còn ham muốn cáo giác tất cả chúng ta, hóng sẽ có được giấy tờ gọi của tòa, vậy tất cả chúng ta tiếp tục kết thúc đời!”

Hắn vì như thế chuyện này sẽ không biết chạy không còn từng nào mối quan hệ, tuy nhiên thành phẩm sau cuối đều là bất lực.

công ty Hoàn Vũ ham muốn chỉnh một doanh nghiệp lớn xây đắp nho nhỏ như hắn, căn bạn dạng đó là chuyện bất kể khi này.

Thời lừa lọc nhì ngày cộc ngủi, tóc hắn đều bạc không còn.

Mặc cho dù như vậy, vẫn không kiếm thấy cơ hội giải quyết!

“ Ba ba! Sao tía rất có thể dùng vật tư xây đắp không khớp qui cách!”

Tô Kiến nhịn ko được phàn nàn, chớ phát biểu là kẻ không giống, ngay lập tức khắp cơ thể không hiểu nhiều chuyện thực hiện ăn như hắn cũng biết, có thể lấy được dự án công trình biệt thự cao cấp của tập đoàn lớn Hoàn Vũ, là chuyện trở ngại cỡ nào! Dưới trường hợp thông thường, những chuyện thế này đều nên đấu thầu, chúng ta đạt được thời cơ này, có thể nói rằng phần rộng lớn là vì cơ duyên trùng khớp.

Tình huống vì vậy, cho dù là doanh nghiệp lớn xây đắp này sẽ có được lô hàng này đều tiếp tục thực hiện rất hay, coi như không tìm chi phí cũng nên thực hiện thiệt chất lượng tốt.

tập Đoàn Hoàn vũ là xuất đằm thắm kể từ nhà đất, nếu mà có thể tạo ra quan hệ chất lượng tốt đẹp mắt với chúng ta, về sau việc marketing của doanh nghiệp lớn căn bạn dạng ko cần thiết phiền. Coi như ko thể liên minh lâu nhiều năm với Hoàn Vũ, biệt thự cao cấp sửa kết thúc rồi, thực hiện rạng khét tiếng của doanh nghiệp lớn, về sau còn phiền vụ không tồn tại côn trùng thực hiện ăn sao!

Tô Kiến khó tính ko thôi.

Kiến thức cũng thiệt hạn hẹp, chắc hẳn rằng là chỉ nghĩ về cho tới móc chi phí rồi.

“ Ngươi còn phát biểu tớ, tớ ko móc chi phí rời khỏi, số nợ bài bạc nhưng mà nhì ngày trước ngươi nợ, ai trả cho tới ngươi! Tô Đại Khuê chỉ nhập mũi Tô Kiến mắng to tát, người con bất hiếu này, nếu mà ko nên những ngươi bại gia, tớ có thể thực hiện vì vậy sao!”

Tô Kiến mỉm cười giá thành, “rốt cuộc là vì như thế ai, trong tâm địa ngươi rõ ràng nhất.”

“Ngươi... ”

Xem thêm: hàm răng ngọt ngào

“ Đủ rồi! Tô Huệ dậm chân, hét rộng lớn một giờ, “ Lúc này là khi tranh cãi sao, xử lý yếu tố mới mẻ là cần thiết nhất!”

“ Việc tiếp tục như vậy này, còn xử lý thế nào?” Tô Đại Khuê ngán chán nản ngồi phịch xuống ghế.

“ Ai phát biểu ko thể xử lý.” Tô Huệ mỉm cười giá thành một giờ, “Không nên Còn với Tô Tố sao!”