lăng thiếu nhẹ một chút đau

                                    
                                              

"Hãy nhằm tôi đi".

Trong căn chống mờ mịt, cô quỳ bên dưới chân anh, đôi bàn tay không ngừng nghỉ đi ra vệt.

Bạn đang xem: lăng thiếu nhẹ một chút đau

Cô ko thưa được, cô là con cái câm.

Anh ngồi như bậc đế vương vãi bên trên ghế sofa, vẻ tuấn tú trầm lặng, tuy nhiên ánh lửa trong tâm thức đôi mắt rựa cháy, "không được sự được chấp nhận của tôi, ai mang lại cô đi?"

Nửa giờ đồng hồ đeo tay trước, Nguyễn Nhuyễn kéo vali tư trang chực tách quăng quật tòa biệt thự hạng sang điểm tuy nhiên cô vẫn sinh sống tứ trong năm này, đúng vào lúc anh quay trở lại bắt gặp, tức thì ngay tức thì anh nổi cơn thịnh nộ.

Nguyễn Nhuyễn lập cập rẩy sử dụng tay đi ra dấu: "Anh chuẩn bị kết duyên rồi, tôi nên chuồn thôi."

Người con trai nổi nóng đùng đùng, còn cô, cô chỉ rất có thể nhẫn nại, sử dụng tay đi ra hiệu phân tích và lý giải mang lại anh, tuy nhiên ngược với việc kiên trì của cô ý, anh lại ngày càng tức phẫn nộ, bàn tay anh đùng một phát bóp lấy hàm bên dưới của cô ý, "A Nhuyễn, sao cô dám quăng quật đi?"

A Nhuyễn nén nhức, phía ánh nhìn nom anh, cô không hiểu nhiều, anh càng thẳng thừng rộng lớn, "Lương tâm của cô ý bị chó buông tha rồi à? Cô trong nhà chúng ta Mạnh vẫn chục tứ năm, chục tứ trong năm này tôi ăn ở với cô thế nào là có lẽ nào cô không hiểu nhiều sao? Giờ cô thưa chuồn là đi?"

A Nhuyễn bỗng nhiên nhói nhập tim, ý anh là .... anh nhằm ý cho tới cô?

Nhưng anh thực sự chuẩn bị kết duyên.

Cặp lông ngươi nhíu lại, cô vẫn bỏ mặc nom anh đi ra dấu: "Anh nên kết duyên rồi."

Nhờ sự kiên trì của cô ý, bầu không khí dần dần nhẹ nhõm xuống.

Hồi lâu sau, ngón tay anh nhẹ dịu va vấp lên thân thuộc nhị đầu cặp lông ngươi của cô ý, "A Nhuyễn, em là kẻ phụ nữ đảm bảo chất lượng, tuy nhiên em dĩ nhiên cũng biết tôi ko thể lấy em."

Sống sườn lưng cô bỗng nhiên tấp nập cứng, nhị tay tóm chặt, ánh nhìn anh vô nằm trong dịu dàng êm ả tuy nhiên những điều anh thưa lại sắc như dao.

"Nói thế nào là chuồn nữa, Mạnh Trường Lăng và lại chuồn cưới một kẻ tật nguyền, thổ lộ chắc hẳn rằng có khả năng sẽ bị trần thế cười chê."

Một kẻ tật nguyền.

Hóa đi ra nhập đôi mắt anh, từ xưa đến giờ cô chỉ là 1 trong kẻ tật nguyền.

Nếu vẫn vây, vì sao năm cô tròn trĩnh chục tám lại cướp đoạt cô?

Bốn trong năm này lại sinh sống với cô như bà xã chồng?

Xem thêm: vị hôn phu

Trái tim nhói nhức như với hàng trăm ngàn vết kim đâm.

"Vậy hãy nhằm tôi đi". Cô đi ra vệt một đợt nữa.

Vành đôi mắt Mạnh Trường Lăng nhíu lại, sợi gân xanh lơ bên trên trán lúc lắc lúc lắc, tiếng nói rắn rỏi trở lại: "A Nhuyễn, em là con cái nuôi ở trong phòng chúng ta Mạnh Cửa Hàng chúng tôi, là bịch huyết của tôi, kiếp này cũng chỉ em rất có thể sinh con cái mang lại tôi. Em nghĩ về tôi tiếp tục mang lại em đi? Nhà chúng ta Mạnh chả nhẽ nhằm em thực hiện càn như vậy?"

Chỉ một lời nói, tuy nhiên khiến cho cô như rơi xuống vực thẳm.

Năm tứ tuổi hạc, cô bị phụ vương u quăng quật lại trước cửa ngõ cô nhi viện, tám tuổi hạc được ngôi nhà chúng ta Mạnh nhận về thực hiện con cái nuôi, giản dị vì như thế cô với nằm trong group huyết P.., một group huyết khan hiếm, cùng theo với ngôi nhà chúng ta Mạnh bên trên danh nghĩa cô là con cái nuôi, tuy nhiên thực ra, cô đơn giản túi huyết tuy nhiên ngôi nhà chúng ta Mạnh sẵn sàng sẵn mang lại địa thiếu thốn gia ngôi nhà chúng ta, chống Khi nguy hiểm.

Nhưng giá chỉ như cô chỉ là 1 trong túi huyết, nếu như chỉ là 1 trong túi huyết vô tri, ngược tim cô đang không khờ ngu.

"Không, tôi ham muốn chuồn." Không chút kinh hoàng hãi trước việc tức giận của anh ấy, ánh nhìn cô vẫn xác định.

Gương mặt mũi Mạnh Trường Lăng thất sắc giá thành lùng, một giây sau, khung người gầy đét gò của A Nhuyễn bị anh kéo lại, từ đầu đến chân cô bị kéo lên chóng, ngón tay thô ráp của anh ấy trượt lên chỗ bị thương bên trên cánh tay cô.

"Không, tôi không thích sinh con cái." Ánh đôi mắt cô giàn giụa hoảng loàn, tứ năm trước đó, vào trong ngày anh sở hữu cô, cô đã trở nên "cấy que", nhị mon trước, khuôn ống vật liệu nhựa ghép ở ê đùng một phát bị kéo ra.

"A Nhuyễn, tôi ko nỡ nhằm em chuồn, em nghe điều, tôi sẽ không còn tệ bạc với em." Giọng thưa của anh ấy dịu dàng êm ả vẫn chứa chấp giàn giụa sự hách dịch ngang tàng.

A Nhuyễn cắm chặt môi, nhấp lên xuống đầu, cô ngoan ngoãn cố kháng cự, sau cùng thì cô cũng thực hiện mang lại anh không dễ chịu, hai con mắt anh đanh lại, tóm lấy nhị tay của cô ý, ghì chặt bên trên phía đỉnh đầu, ăn mặc quần áo bên trên người cô phân phát đi ra giờ rách nát, anh như mãnh thú hung tợn săn bắn xua đuổi con cái bùi nhùi.

Sự phản kháng yếu ớt ớt như gà con cái của cô ý càng thực hiện anh thêm thắt hào hứng.

Sau Khi vừa lòng, anh tắm cọ rồi ngông nghênh loại bỏ.

A Nhuyễn lê thân thuộc thể đau nhức của tôi chuồn khoác đồ dùng, cô ham muốn loại bỏ tức thì ngay tức thì, tuy nhiên đúng vào lúc này, thím Lưu canh ty việc trong nhà cũ đùng một phát xuất hiện nay, ngăn ko mang lại cô chuồn, cô cố sinh sống cố bị tiêu diệt yêu sách chuồn, thím Lưu tách đàng với vẻ mặt mũi "để rồi xem".

Đến Khi cô đặt chân đến cửa ngõ mới mẻ biết, trước cửa ngõ với tứ thương hiệu vệ sĩ, không chỉ thế tứ mặt mũi biệt thự hạng sang đều phải có người áo đen sạm đứng canh, cô ko đi ra nổi nửa bước.

Xem thêm: thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

Cô cứng đầu xông ra bên ngoài, ngay tắp lự bị nhị người con trai vác quay về ném nhập chống, cô ko cam tâm vẫn tiếp tục cố xông đi ra không còn chuyến này cho tới chuyến không giống, tự động giầy vò phiên bản thân thuộc cho tới Khi không hề một chút ít mức độ lực nào là.

Đau cực và thất bại, lồng ngực cô như nghẹn thắt lại, ko thưa được, cô chỉ cắm chặt môi.

Thím Lưu đứng ở kề bên nom với ánh nhìn giá thành lùng, "một con cái câm, vững mạnh nhờ cơm trắng ngôi nhà chúng ta Mạnh, giờ Mạnh thiếu thốn gia chuẩn bị kết duyên cần thiết cô sinh cho 1 người con, cô lại ham muốn phủi đít tuy nhiên đi?"