kỷ dục hằng

Người đáp ứng phi vào quỳ ở cạnh bàn và trả menu cho tới chúng ta. 

Kỷ Dục Hằng thực hiện động tác mời mọc Đồ Tiểu Ninh, Đồ Tiểu Ninh ngồi nhờ vào ghế, “Anh gọi số cút, tôi sao cũng rất được.” 

Bạn đang xem: kỷ dục hằng

Kỷ Dục Hằng cũng ko phát biểu gì, cố thực đơn lên coi.

Đồ Tiểu Ninh nhìn những ngón tay khôn khéo của anh ý, thật sạch và miếng khảnh. Một tâm lý xấu xa xuất hiện nay vô óc.

“Có gì nhưng mà cô ko ăn được không?” Anh căn vặn cô sau thời điểm lướt qua loa vài ba trang. 

Đồ Tiểu Ninh ngồi tâm lý một hồi, “Có.” 

Kỷ Dục Hằng nhướng mi. 

“Không ăn.... ko no được.”

Người đáp ứng ko nhịn được mỉm cười. 

Kỷ Dục Hằng nhìn cô, góc nhìn của anh ý ngừng phía trên mặt mũi cô thiệt lâu. Đồ Tiểu Ninh tương đối sợ hãi khi bị nhìn vì vậy, cô chỉ phát biểu đùa nhằm bầu không khí tách mệt mỏi thôi nhưng mà. 

Ngay khi cô sẵn sàng phát biểu thì anh đóng góp thực đơn. 

“Cho Shop chúng tôi mix A cút.” Anh phát biểu. 

Người đáp ứng nhìn nhì người chúng ta, “Thưa anh, đó là menu dành riêng cho 6 người ạ.” 

“Không sao, cô nàng này sẽ không thể ăn.... ko no được.” Anh tái diễn điều phát biểu của cô ấy, thậm chí còn cho tới giọng điệu cũng tương tự.

Người đáp ứng làm tiếp menu, toan mỉm cười tách cút, Đồ Tiểu Ninh cuống quýt vàng ngăn lại.

“Lên phần ăn cho tới nhì người là được.” Phần ăn cho tới sáu người vướng quá. 

Người đáp ứng khó khăn xử nhìn Kỷ Dục Hằng. 

“Phần ăn 6 người ăn ko không còn, ko được tiêu tốn lãng phí.” Đồ Tiểu Ninh cũng nhìn hắn. 

Kỷ Dục Hằng nhướng mi, “Vậy lấy phần ăn 3 người.” 

“Không cần thiết, ko cần thiết,vừa phải nãy tôi phát biểu đùa thôi, phần ăn nhì người thực sự là đầy đủ rồi.” Đồ Tiểu Ninh lại xua tay. 

“Chắc chứ?” 

“Chắc chắn!” 

Người đáp ứng tạm dừng hoạt động tách cút, Đồ Tiểu Ninh mới nhất dám hấp thụ nước, hận ko thể tự động bản thân đục một chiếc hố nhưng mà nhảy vô. Quả nhiên ko thể băng qua được người dân có chỉ số IQ cao. 

Cốc tương đối nhỏ, Đồ Tiểu Ninh tợp vài ba ngụm đã không còn tinh khiết trà, đang được toan đi tìm kiếm rét trà, Kỷ Dục Hằng vẫn cố lên và xối trà cho tới cô. 

Trên cánh tay hiện nay rõ ràng vết phồng rộp, Đồ Tiểu Ninh thấy vậy thì tương đối quýnh. 

“Xin lỗi, phen trước rủi ro thực hiện anh bị phỏng rồi.” 

“Không sao, cho dù sao việc cô thực hiện nhằm phải yêu cầu lỗi cũng đâu phải chỉ sở hữu từng việc này.” Anh giơ tách trà lên, nhẹ dịu phát biểu. 

Đồ Tiểu Ninh nghẹn ngào, “Anh Kỷ thiệt là vui nhộn.” 

Hóa đi ra anh vẫn ghi nhớ việc bị cô hất nước vô cầu thang máy.

“Nào sở hữu, cô Đồ.” 

Cửa lại được banh đi ra, người đáp ứng bưng thực phẩm cút vô, Đỗ Tiểu Ninh thở phào thoải mái, suất nhì người cũng nhiều số lắm rồi, may nhưng mà thay đổi kịp.

“Hai vị, mời mọc người sử dụng bữa.” Đồ ăn và công cụ ăn tinh ranh xảo và được bố trí Gọn gàng, người đáp ứng cúi xin chào lùi xuống.

“Mời người sử dụng.” Kỷ Dục Hằng vẫn nhã nhặn mời mọc cô người sử dụng trước. 

Nếu đối lập ko nên anh tao, Đồ Tiểu Ninh vẫn lấy điện thoại cảm ứng địa hình đi ra tự sướng rồi, thời điểm hiện tại cô chỉ rất có thể fake cỗ cố đũa, chậm rãi rãi gắp thực phẩm. 

“Tôi ko biết anh đó là con cháu nước ngoài của cô ấy Ngô đấy.” Đồ Tiểu Ninh luôn luôn cảm nhận thấy anh đang được nhìn bản thân, như cô vừa vị vừa phải livestream vậy, vì thế cô mò mẫm một chủ thể nhằm phát biểu. 

“Ồ sao lại phát biểu vậy?” Án Thư tay đang được cố đũa của Kỷ Dục Hằng tương đối tạm dừng. 

Đồ Tiểu Ninh cảm nhận thấy tránh việc ghi nhớ lại chuyện quá khứ, chính vì thế cô phát biểu đơn giản: “Không nên trước đó tất cả chúng ta vẫn gặp gỡ nhau ở DR sao? Chúng tao cũng ko nên là phen trước tiên gặp gỡ nhau.” 

“Đúng vậy.” Anh mỉm cười rồi lại cố đũa. 

Đồ Tiểu Ninh lại nói: “Chồng của cô ấy Ngô, đó là chú của anh ý, là người cùng cơ quan cũ của thân phụ tôi. Hôm ni tôi cho tới là vì thế quan hệ này.”

Kỷ Dục Hằng nghe vậy, tay cũng ko tạm dừng, tiếp lục vắt chanh lên miếng cá. 

“Anh cũng trở thành mái ấm gia đình xay buộc à?” Đồ Tiểu Ninh căn vặn. 

Kỷ Dục Hằng bịa miếng chanh xuống, lấy khăn giấy má vệ sinh ngón tay, bề ngoài mỉm cười tuy nhiên trong thâm tâm ko mỉm cười, “Cô nghĩ về sao?” 

Ánh đôi mắt anh quá thâm thúy khiến cho Đỗ Tiểu Ninh ko trừng trị hình thành gì cả, cô học tập theo gót anh vắt chanh lên miếng cá, và tiếp sau đó thể hình thành lập ngôi trường của mình: “Ít nhất tôi là vì vậy.”

Hình như người sử dụng lực mạnh quá, nước cốt chanh phun trực tiếp vô đôi mắt cô, cảm hứng đau đớn xẹt qua loa đôi mắt cô. Cô cuống quýt vàng nhắm đôi mắt lại và kính áp tròng gần như là rơi đi ra, xa lánh tức bị chảy nước đôi mắt.

Kỷ Dục Hằng dùng khăn giấy má cho tới cô, “Cẩn thận kính áp tròng thực hiện xước đôi mắt.” 

“Cảm ơn.” Đỗ Tiểu Ninh nhận lấy, xấu xa hổ vệ sinh đôi mắt. 

“Không sở hữu gì.”

Đồ Tiểu Ninh tự động căn vặn, vừa phải rồi kính áp tròng của cô ấy bị trượt rõ rệt vì vậy sao?

Phải một khi lâu sau, sự không dễ chịu của cô ấy mới nhất bặt tăm, Kỷ Dục Hằng vẫn hoán thay đổi phần cá của anh ý và cô nhưng mà ko nhằm lại vết tích, tuy nhiên Đồ Tiểu Ninh lại rơi rụng cút hào hứng ham muốn ăn. 

“Đến cũng cho tới rồi, tất cả chúng ta cứ thực hiện không còn giấy tờ thủ tục quan trọng cút.” Cô ngừng vòng vo và phát biểu trực tiếp vào việc. 

Kỷ Dục Hằng ngừng nhìn hai con mắt đỏ chót hoe của cô ấy, nhằm anh rất có thể đúng lúc lắng tai cô phát biểu.

“Thành tích của tôi ko chất lượng, tôi sở hữu bởi vì cung cấp 3, như anh thấy, tuy nhiên tôi thao tác làm việc ở DR, tuy nhiên nó ko nên việc làm đầu tiên, về sau còn khiến cho ở bại nữa hay là không tôi cũng ko biết.” Đồ Tiểu Ninh một tương đối phát biểu đoạn.

Kỷ Dục Hằng ko động che tăng nước vô chén trà của nhì người, phân minh là một trong những người đang được để ý lắng tai.

Đồ Tiểu Ninh tiếp tục: “Tôi vẫn thao tác làm việc ở DR phụ vương năm, trước đó đứng ở sảnh, lúc này là trợ lý giám đốc người tiêu dùng của doanh nghiệp lớn, chỉ kiểm soát và điều chỉnh việc làm, tuy nhiên nút lương lậu là như nhau, vẫn chính là nút lương lậu cơ bạn dạng thấp nhất ở TP.HCM.” 

Cô phát biểu trực tiếp đi ra hiện tượng việc làm lúc này của tớ, ko hề kiêng khem dè 1 chút nào, thiên chi kiêu tử như anh sao rất có thể nhằm đôi mắt cho tới con cái con kiến hôi như cô được chứ, cực tốt là tựa như bao nhiêu đối tượng người tiêu dùng coi đôi mắt trước bại, thẳng xong xuôi buổi coi đôi mắt hài hước này.

“Nói đoạn rồi?” Kỷ Dục Hằng cố tách nhấp một ngụm trà nhỏ.

Đồ Tiểu Ninh gật đầu, “Trên đó là tình hình lúc này của tôi. “

“Tiếp theo gót là tôi?”

Đồ Tiểu Ninh tĩnh mịch.

Xem thêm: truyện thế giới của tôi chỉ có anh ấy

Anh ko kể từ chối cô trước, lẽ nào còn sẵn sàng tự động ra mắt sao?

“Không cần thiết, vấn đề về anh, tôi cũng hiểu đôi lúc.” Đồ Tiểu Ninh không thích tiêu tốn lãng phí thời hạn ngay lập tức kể từ chối.

“Ồ?” Kỷ Dục Hằng tương tự sở hữu chút hào hứng, “Rửa tai lắng tai.”

Đồ Tiểu Mịch đành nên banh mồm, “Cấp nhì tôi cũng học tập ở ngôi trường trung học tập hạ tầng Tân Tài, khi bại anh rất rất phổ biến, học viên chất lượng nghiệp vô bao nhiêu năm bại chắc hẳn rằng đều biết rõ anh.”

Ánh đôi mắt Kỷ Dục Hằng hòn đảo một chiếc, ko biết sở hữu nên đang được ghi nhớ lại hay là không, thiệt lâu sau mới nhất à một giờ đồng hồ.

Đồ Tiểu Ninh cảm nhận thấy người này cũng ko nhã nhặn.

“Vậy bạn làm việc Đồ biết tôi khi nào?” Anh đột ngột căn vặn một lần tiếp nữa.

“Lúc ấy toàn bộ những cô nàng vô ngôi trường đều biết rõ anh.” Cô cảm nhận thấy hài hước, đó là yếu tố gì vậy, không tồn tại chút chuyên môn này.

“Cô cũng là một trong những trong mỗi phái nữ sinh này?”

“Đúng vậy.” Chẳng lẽ cô nhìn rất khác phụ nữ à?

Kỷ Dục Hằng nhờ vào ghế, nâng chén trà của tớ lên, ko nhanh chóng ko chậm rãi nói: “Vậy thực sự biết tôi khá sớm.”

Đồ Tiểu Ninh tâm lý một ít lại cảm nhận thấy điều phát biểu vừa phải rồi sở hữu tương đối mơ hồ nước, e anh hiểu nhầm nên cuống quýt phân tích và lý giải, “Nhưng nhưng mà tôi rất khác những cô nàng bại.”

Kỷ Dục Hằng nhíu mi, “Giống ai cơ?”

“Những người nằm úp mặt ở hiên nhà.”

“Nằm sấp ở hành lang?”

“Mấy cô nàng cứ sau giờ học tập là nằm úp mặt bên trên lan can hiên nhà nhìn anh đấy.”

Thấy anh trầm đem, body Đồ Tiểu Ninh cứng đờ, nghĩ về âm thầm lỗi rồi.

“Vậy làm thế nào cô biết những cô ấy nằm úp mặt ở hiên nhà nhìn tôi?” Đáy đôi mắt rạm thúy của anh ý phảng phất đem theo gót nụ mỉm cười.

Đồ Tiểu Ninh biết lại bị anh bắt được thóp rồi, cuống quýt vàng thanh minh, “Tôi nghe người không giống phát biểu, anh Kỷ Dục Hằng hồi bại rất rất phổ biến, học tập nằm trong lớp tôi người nào cũng biết anh.”

“Vậy à?” Kỷ Dục Hằng bịa ly xuống, “Còn gì không?”

Đồ Tiểu Ninh ngẩn đi ra, “Còn gì nữa?”

“Hiểu biết về tôi.” 

Từ Tiểu Ninh suýt nữa bị anh thực hiện cho tới sặc nước, anh vì sao còn ko buông tha? Sau bại cô phát biểu, “Tôi còn nghe người cùng cơ quan phát biểu nữa.”

Kỷ Dục Hằng vê đầu ngón tay lên trở thành ly như đang được vui đùa với nó, anh ậm ừ, “Nói đồ vật gi vậy?”

“Nói anh chất lượng nghiệp nghiên cứu và phân tích sinh của ĐH A.” 

Kỷ Dục Hằng vẫn đang được đợi cô phát biểu, tuy nhiên cô vẫn kết giục.

“Hết rồi à?” 

“Hết rồi.”

Kỷ Dục Hằng lại mỉm cười, đối với trước khi thì nhẹ nhõm rộng lớn một ít.

“Quả nhiên nắm rõ cũng không nhiều nếu không muốn nói là rất ít.”

“No chưa?” Không cút thâm thúy vô chủ thể nữa, anh nhìn chén bát đĩa bên trên bàn, người sử dụng góc nhìn căn vặn cô.

“No rồi.” Đồ Tiểu Ninh lấy khăn giấy má vệ sinh mồm.

Kỷ Dục Hằng lại nhấn chuông gọi đáp ứng, người đáp ứng phi vào mỉm mỉm cười căn vặn anh cần thiết gì.

“Đồ tráng mồm.”

“Thưa quý khách hàng, số tráng mồm ngày hôm nay bao gồm sở hữu kem, cafe, bánh mousse...”

“Hỏi cô ấy.” Kủ Dục Hằng nhìn Đồ Tiểu Ninh. 

“Kem cút.” Đồ Tiểu Ninh lựa lựa chọn ko chút tự dự. 

Sau bại, đáp ứng kéo ra nhì phần kem Haagen-Dazs, Kỷ Dục Hằng đã mang cho tới cô cả phần của anh ý. 

Đồ Tiểu Ninh lịch thiệp kể từ chối, “Cảm ơn bạn làm việc Kỷ, ăn nhiều bánh kẹo tiếp tục to tát. “ 

Kỷ Dục Hằng ngồi ko động, “Tôi chỉ lo lắng bạn làm việc Đồ sẽ không còn no thôi.”

Đồ Tiểu Ninh bất lực, cô chỉ phát biểu đùa thôi nhưng mà anh ghi nhớ mềm thế? 

“Cảm ơn anh, tôi thiệt sự no rồi.” 

Lúc này, điện thoại cảm ứng địa hình của Kỷ Dục Hằng vang lên, hình như thể sở hữu việc cấp. Đồ Tiểu Ninh nhân thời cơ cút vô chống lau chùi và vệ sinh, kể từ chống lau chùi và vệ sinh ra đi, cô cút trực tiếp cho tới quầy giao dịch thanh toán.

“Xin xin chào, xin xỏ căn vặn chống “thiền ngữ” không còn từng nào chi phí vậy?” Cô căn vặn. 

“Thưa cô, chống “thiền ngữ” và được giao dịch thanh toán rồi ạ.” Người đáp ứng phát biểu với cô. 

Khi Đồ Tiểu Ninh quay trở lại chống riêng biệt, Kỷ Dục Hằng vẫn húi máy.

“Số wechat của anh ý là bao nhiêu?” Cô căn vặn. 

Kỷ Dục Hằng tương đối khí nhíu mi, và một khi sau, anh phát biểu với cô, “Tôi vẫn kết các bạn với cô.”

Đồ Tiểu Ninh sửng oi, ghi nhớ lại rồi, anh thực sự vẫn kết các bạn, lại bị cô tức giẫn dữ xóa cút. 

Cô người sử dụng mái đầu tủ cút vẻ xấu xa hổ bên trên khuôn mặt. “Có thể tôi ko để ý.” Sau bại lấy điện thoại cảm ứng địa hình đi ra, “Hay là tôi quét tước mã anh nhé?”

Kỷ Dục Hằng cũng ko trốn tách, banh mã QR Wechat của tớ.

“Ting” một giờ đồng hồ, Đồ Tiểu Ninh gửi cho tới anh một điều mời mọc kết các bạn.

Kỷ Dục Hằng ấn đồng ý vẫn nghe được giờ đồng hồ thông tin, vừa phải nhìn thìa là cô gửi chi phí cho tới anh.

Ngước đôi mắt nhìn cô, chỉ thấy cô vẫn còn đó đứng trực tiếp.

“Tôi vô tình mạo phạm anh nhì phen, coi như tôi nợ anh, bữa cơm trắng này tôi mời mọc.”

Kỷ Dục Hằng hào hứng nhìn cô, đầu ngón tay nhẹ dịu va vô cạnh bàn.

Xem thêm: đọc truyện tinh lạc ngưng thành đường

“Hai lần?” Đôi đôi mắt nhiều năm của anh ý tương đối nheo lại.

“Ừm.” Đồ Tiểu Ninh gật đầu, lẽ nào ko nên sao?

“Cô dĩ nhiên chứ?”