không thể yêu em một ngày sao

khong-the-yeu-em-mot-ngay-hay-sao

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: không thể yêu em một ngày sao

Nguồn truyện: Gác Sách

Anh cù mặt mũi bước tiến, em vẫn ở phía trên đợi.

Huỳnh Gia Ái ngồi 1 mình trước tủ sách coi những giọt mưa rơi. Cô tiến công chân tăng và giảm liên tiếp còn mồm thì ngậm một cây kẹo mút. Dáng vẻ rất là đàng hoàng tự do. Gia Ái quan niệm bám theo dù tuy nhiên cô lại quí ngồi ở phía trên, vì như thế về cho tới ngôi nhà cũng chỉ mất 1 mình trong lúc cô vô cùng kinh khủng đơn độc. Hơn nữa… anh ấy vẫn ko đi qua phía trên.

Đồng hồ nước thời điểm hiện nay vẫn điểm năm giờ nhị mươi phút. Có lẽ vì thế trời mưa nên thời điểm ngày hôm nay anh về trễ. “Nếu vậy thì đợi tăng một thời gian.” Gia Ái gật đầu tự động nghiền trở thành. Vậy là cô lại ngồi ê đợi thêm 1 giờ đồng hồ nữa vẫn ko thấy bóng hình người ê đâu. Những giọt mưa vẫn dừng hẳn, sảnh ngôi trường càng ngày càng vắng vẻ. “Có lẽ thời điểm ngày hôm nay anh ấy ko tới trường.” Gia Ái thở nhiều năm một giờ đồng hồ rồi chính thức đi dạo rời khỏi trạm xe pháo buýt.

Dù ko đợi được người tuy nhiên tâm lý cô vẫn rất hay. Bởi chuyện này sẽ không nên lần thứ nhất và hạnh phúc là bạn dạng tính xưa ni của Gia Ái. Có điều thời điểm ngày hôm nay cô ko nên tuyệt vọng. Đi sát cho tới cổng ngôi trường, cô vẫn thấy người mình thích bắt gặp.

Gia Ái tạm dừng đứng coi anh trải qua cười cợt thưa với các bạn bản thân. Ánh đôi mắt anh quét dọn cho tới vị trí cô đứng vô một giây rồi ngay lập tức coi lên đường điểm không giống. Đến Lúc anh vẫn khuất tầm đôi mắt, cô khẽ nở nụ cười cợt, nhún nhảy bước thoát ra khỏi cổng ngôi trường. Gia Ái ko hề thấy buồn vì như thế thái phỏng của anh ý. Từ trước đến giờ Ngô Minh Hy vẫn luôn luôn xử thế với cô vì vậy.

Về cho tới ngôi nhà, một vừa hai phải đựng cặp sách thì cô vẫn chạy xuống ngôi nhà phòng bếp dò thám dì Lan. Dì vốn liếng là quản lí gia ở trong nhà chúng ta Huỳnh kiêm luôn luôn bảo khuôn mẫu của Gia Ái.

Cô test bao nhiêu đồ ăn dì Lan sẵn sàng rồi mỉm cười cợt nghiền thưởng:

“Dì vẫn chính là nhất. Món nào thì cũng ngon. Ngày mai là ngôi nhà nhật, con cái lại được ngủ lớp học tập đàn. Dì dậy con học tập nấu nướng bao nhiêu số mới mẻ nha!”

“Sao con cái ko đi dạo với các bạn bè? Cứ rảnh rỗi thì lại đòi hỏi học tập nấu nướng nướng.” Dì Lan ngồi xuống đối lập cô thưa.

“Họ đều bận cả. Sắp cho tới kỳ ganh đua rồi nhưng mà. Với lại…” Gia Ái tươi tắn cười cợt. “… con cái nên học tập nhằm về sau rất có thể nấu nướng mang lại anh ấy ăn.”

Dì Lan nhảy cười cợt coi cô:

“Con khi nào thì cũng vậy. Hôm ni đem bắt gặp cậu Hy không?”

“Dạ đem. Hình như thời điểm ngày hôm nay anh ấy đi dạo với các bạn, con cái đợi không còn nhị giờ đồng hồ mới mẻ thấy anh Hy về. Mà cũng may là con cái ở lại đợi.” Gia Ái vừa vị một vừa hai phải thưa.

“Cậu ấy đem thủ thỉ với con cái không?”

Cô nhấp lên xuống đầu:

“Anh Hy vẫn quí phớt lờ con cái. Nhưng cũng không sao, con cái quen thuộc rồi!”

Nghe vậy đường nét mặt mũi dì Lan thông thoáng chút ko vui vẻ, giọng dì trầm xuống.

“Ái! Con quí cậu Hy cho tới vậy sao?”

Gia Ái gật đầu tức thì tắp lự, vẫn chính là đường nét cười:

“Thì nhị ngôi nhà vẫn hứa về sau tiếp tục làm cho bọn con cái kết duyên nhưng mà. Thích ông chồng sau này của tớ cũng chính là lẽ đương nhiên thôi. Dì thấy nên không?”

Dì Lan ko vấn đáp, chỉ khẽ buông giờ đồng hồ thở nhiều năm. Cô ngôi nhà này kể từ bé bỏng cho tới rộng lớn đều là vì bà che chở. Bà sớm vẫn coi cô là phụ nữ. Gia Ái tuy rằng sinh rời khỏi vô mái ấm gia đình phú quý tuy nhiên lại vô nằm trong thiếu thốn thốn tình yêu. Năm Gia Ái bảy tuổi hạc u cô vẫn loại bỏ đi bám theo người nam nhi không giống. Cha cô chẳng rõ rệt đem nên vậy nên nhưng mà vô cùng hiếm khi về ngôi nhà. Một năm mươi nhị mon cô bắt gặp thân phụ bản thân không tới năm phiên. Lúc nào là ông cũng vội vàng về rồi vội vàng lên đường.

Gia Ái thông thường hoặc tươi tắn cười cợt tuy nhiên chỉ cô mới mẻ làm rõ nỗi đơn độc của bạn dạng thân thuộc. Bao nhiêu tình yêu cô dồn không còn mang lại Ngô Minh Hy. Cậu ấy là đàn ông bạn tri kỷ của ông ngôi nhà. Từ năm Gia Ái được mươi tuổi hạc thì nhị ngôi nhà vẫn ước hứa cho tất cả nhị kết duyên. Cậu Hy ê loại gì rồi cũng đảm bảo chất lượng tuy nhiên lại ko hề quí Gia Ái. Lúc nào là bắt gặp nhau cậu tao cũng lạnh lẽo lùng với cô. Gia Ái chẳng lấy quấy nhiễu, việc bắt gặp cậu thường ngày cũng đầy đủ khiến cho cô hạnh phúc. Gia Ái được quá nối tiếp nét xin xắn của u bản thân tuy nhiên lại nhận luôn luôn cả tính lụy tình của thân phụ.

Xem thêm: truyện trọng sinh điền văn

Ông ngôi nhà vốn liếng vô cùng yêu thương phu nhân, ngày cả nhị ở cùng cả nhà ông khi nào thì cũng thương cảm bà ấy. Đến Lúc cô sinh rời khỏi ông ngôi nhà vẫn vui vẻ cho tới nỗi há tiệc ăn mừng, còn mệnh danh cô là Gia Ái nhằm chỉ về mái ấm gia đình niềm hạnh phúc của tớ. Khoảng thời hạn ê chỉ việc rảnh rỗi là ông lại ở cạnh bên che chở cô. Nhưng rồi bà ngôi nhà lại chi ra lên đường nằm trong người tình cũ, mái ấm gia đình sụp ụp, ông ngôi nhà trở thành lầm lì không nhiều thưa, cũng khá hiếm khi dành riêng thời hạn mang lại phụ nữ bản thân. Gia Ái vô cùng hiểu chuyện, cô ko lúc nào nũng nịu đòi hỏi u hoặc trách móc cứ thân phụ. Lúc nào thì cũng là nụ cười cợt tươi tắn sáng sủa bên trên môi. Có điều vì vậy càng nhức lòng rộng lớn.

“Dì Lan, con cái ăn xong xuôi rồi! Con lên chống thực hiện bài xích nha.” Gia Ái thưa xong xuôi thì chính thức tăng trưởng lầu. Tại phía trên dì Lan coi bám theo chỉ khẽ nhấp lên xuống đầu.

--------------------------------------------------

“Nghe thưa anh Minh Hy chuẩn bị rời khỏi quốc tế du học tập rồi!”

“Thật không?”

“Sao cậu biết?”

“Thì anh trai bản thân nằm trong thuộc nhóm bóng rổ với anh Hy mà! Nghe hình ảnh thưa nên tách team. Kỳ ganh đua đảm bảo chất lượng nghiệp cũng ko nhập cuộc luôn luôn. Mà…”

Giọng thưa ê tạm dừng đột ngột vì chưng một giờ đồng hồ động rất rộng. Gia Ái đang được lao thoát ra khỏi chống học tập, thực hiện ụp luôn luôn cả cái bàn con cái của tớ. Cô chạy một mạch tới trường của Ngô Minh Hy, do dự chốc lát thì lao vào. Gia Ái liếc mắt coi xung xung quanh căn chống, mặt khác cũng lôi cuốn không còn những góc nhìn bên phía trong.

“Xin hỏi…” Cô lên khẩu ca với những người đang được vệ sinh bảng thâm, cậu tao gật đầu khuyến khích tức thì ngay lập tức. “… Xin chất vấn anh Hy thời điểm ngày hôm nay đem tới trường ko ạ?”

“À! Hy hả? Có, cậu ấy vừa…”

“Tìm tôi đem việc gì?” Một tiếng nói vạc rời khỏi kể từ đàng sau thực hiện Gia Ái giật thột trở lại.

“Em đem chuyện mong muốn chất vấn anh.” Cô nhỏ nhẹ nhàng vấn đáp.

Ngô Minh Hy coi cô với chút không dễ chịu rồi xoay người trở về phía bậc thang vắng vẻ người, Gia Ái cũng chính thức bước bám theo.

“Có chuyện gì?” Minh Hy chất vấn Lúc cả nhị vẫn khuất tầm đôi mắt của những người không giống.

“Em… em nghe thưa anh mong muốn lên đường du học tập. Có đích thị không?”

“Phải. Nghe được câu vấn đáp rồi thì về lớp đi!” Anh một vừa hai phải thưa xong xuôi vẫn đựng bước cù quay về chống học tập.

Gia Ái tất tả vàng ngăn anh:

“Nhưng… tuy nhiên anh lên đường bao lâu?”

“Năm năm.”

“Vậy anh du học tập ở đâu?” Giọng Gia Ái càng ngày càng nhỏ.

Minh Hy nhảy cười cợt đem chút nhạo báng rồi xoay người lại coi trực tiếp vô cô:

Xem thêm: văn phòng thám tử nhị lam thần

“Sao hả? Đến lên đường du học tập mong muốn lên đường nằm trong sao? Sẵn tiện tôi thưa luôn luôn. Đừng cho tới dò thám tôi. Bấy nhiêu năm học tập công cộng ngôi trường cũng đầy đủ rồi!” Anh thưa rồi dứt khoát loại bỏ đi, nhằm khoác Gia Ái đứng ê coi bám theo.

“Không sao! Năm năm thôi nhưng mà, em rất có thể chờ!” Gia Ái hít một khá sâu sắc rồi mỉm cười cợt. Cô vẫn đợi thân phụ bản thân xuyên suốt mươi năm, năm năm thì đem là gì.

Đọc Truyện