không thể nào quên truyện

Tác giả: Diệp Tích Ngữ

Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Vườn ngôi trường, Oan gia, Đô thị, Học bá

Bạn đang xem: không thể nào quên truyện

Editor: tvanahh

Giới thiệu:

Vào năm 18 tuổi hạc Lê Niệm gặp gỡ Cố Dữ.

Thiếu niên tuổi hạc con trẻ khí phách, kiêu ngạo nổi loàn, là kẻ được xem xét nhất vô ngôi trường học tập.

Trong ánh nhìn Lê Niệm đều là hắn, biết bao tử của hắn ko đảm bảo chất lượng, thường ngày 6 giờ sáng sủa cô đều đem món ăn sáng sủa mang đến hắn.

Bởi vì như thế hắn học hành ko đảm bảo chất lượng, cô cảnh giác sửa lại bài bác đua mang đến hắn.

Bất cứ lúc nào và ở đâu, chỉ việc trông thấy lời nhắn Wechat của hắn thì cô đều tiếp tục tiếp cận, cho dù chỉ gặp gỡ một chút ít cũng hoàn toàn có thể khiến cho cô vui sướng bao nhiêu ngày ngay lập tức.

Mãi cho tới khi thực sự trình diện, Lê Niệm mới nhất hiểu rằng phiên bản thân thuộc đơn thuần thế thân thuộc của chị ấy chúng ta, là khí cụ nhằm hắn trêu tức chị chúng ta cô.

Đối mặt mày với hai con mắt đỏ rực hoe của cô ý, Cố Dữ chỉ cảm nhận thấy đặc biệt phiền: “Lê Niệm, rốt cuộc cậu hoàn toàn có thể học hành chị chúng ta của tớ ko, sao không hiểu nhiều chuyện 1 chút nào vậy?”

Trái tim Lê Niệm như tro nguội, tức thì toàn quốc đôi mắt cũng ko rơi, dứt khoát tách cút.

*

Vào ngày khai trường, một học viên bí hiểm fake cho tới lớp Lê Niệm, chỉ vừa phải mới nhất cho tới nhưng mà vẫn cướp lấy địa điểm hạng nhất 2 năm tiếp tục của cô ý, trọn vẹn xứng danh với tên thường gọi con cái mái ấm người tao.

Nam sinh này siêu lạnh lẽo lùng, tuy rằng rằng Lê Niệm ngồi nằm trong bàn với anh, tuy nhiên cũng ko thì thầm cùng nhau được bao nhiêu câu, cho tới khi anh nghe tin cậy cô chia ly với Cố Dữ thì vẫn im thin thít một hồi lâu, hai con mắt xinh đẹp nhất lạnh lẽo lùng coi chằm chằm cô: “Cậu cảm nhận thấy tôi thế nào?”

Lê Niệm: “Là, là tấm gương học hành à?”

“…”

Xem thêm: quả ngọt tháng năm

*

Cố Dữ ko tin cậy Lê Niệm thiệt sự tách cút, cô quí hắn như thế nhưng mà, ngẫu nhiên hắn thực hiện vật gì thì cô cũng chỉ tức phẫn nộ phát biểu vài ba câu, hoặc là tự động bản thân ủ rũ, ko lúc nào cần thiết hắn rủ cả.

Hắn chểnh mảng biếng phát biểu với đám anh em: “Cô ấy à, nỗ lực tía ngày ko quan hoài cho tới tôi vẫn chính là đặc biệt hạn lắm rồi.”

Nhưng một tuần trôi qua quýt, hắn đợi mãi vẫn ko thấy Lê Niệm xuất hiện nay, tuy nhiên lại sẽ có được tin cậy Lê Niệm và thương hiệu con cái mái ấm người tao bại liệt học tập bài bác cùng nhau, cùng với nhau rời khỏi vô tủ sách.

Cố Dữ ko ngồi yên ổn được nữa, hắn đen kịt mặt mày chạy cho tới tủ sách mò mẫm Lê Niệm.

Khi hắn quyết định phỏng vấn, thì bị thương hiệu bại liệt thản nhiên hạn chế ngang: “Đừng làm phiền cậu ấy học hành.”

Lê Niệm vừa phải gật đầu vừa phải tiện tay giải đề toán hình.

Cố Dữ chuẩn bị phân phát điên luôn luôn rồi.

*

Anh sinh sống vô ngõ hẻm nhỏ thâm thúy thẳm, không tồn tại độ sáng, cũng không tồn tại hành lang cửa số.

Nhưng em lại trèo tường xuất hiện nay trước mặt mày anh, bên trên người cầm cố theo đuổi chiếc chìa khóa, cầm tay tay anh, dẫn anh tiếp cận tuyến phố nhiều năm phía đằng trước.

Em là ngôi sao 5 cánh, là ánh trăng.

Là toàn cỗ khát vọng và tâm lý của anh ấy vô xuyên suốt quãng đời còn sót lại.

Vai chính: Yến Tây Minh, Lê Niệm

Xem thêm: lăng thiếu xin anh nhẹ tay một chút

Vai phụ: Khác

Một câu tóm tắt: Thế thân thuộc là khuôn mẫu quái ác gì chứ, phái nam phụ ko thơm ngát rộng lớn sao?

Lưu ý: Hãy quý trọng người trước mắt!