không phải duy nhất

11.

Ở lại trọ tại trường công ty lớn ko cần là cơ hội lâu lâu năm, sau thời điểm dứt giấy tờ thủ tục ly hít và phân chia gia sản, tôi vẫn nhanh gọn lẹ tìm ra 1 căn hộ dọn nhập. 

Bạn đang xem: không phải duy nhất

Bắt đầu kể từ hôm ấy, Chu Việt nhường nhịn như phân phát điên lên. 

Mỗi ngày tan thực hiện về mái ấm, tôi đều rất có thể thấy anh đứng bên dưới lầu, kể từ khi mặt mũi trời té về tây mãi cho tới khi ánh trăng ló dạng. 

Anh bú mớm thật nhiều dung dịch. 

Tôi ghi nhớ Chu Việt ko lúc nào thuốc lá. 

Nếu trời mưa, anh tiếp tục nhập xe cộ ngồi nhập phút giây. Đèn xe cộ sáng sủa lên, chiếu rõ ràng từng phân tử mưa lí tí hạ cánh, cũng chiếu rõ ràng cả vẻ mặt mũi u ám và mờ mịt đong lênh láng sự ngán chán nản của anh ấy.  

Có lẽ vì như thế căn hộ chung cư không thật cao nên toàn bộ những điều này, tôi đều trông thấy không còn. 

Qua bao nhiêu tuần, nhập công ty lớn bất thần nổi lên lời đồn thổi về tôi, phát biểu lòng ghen tuông ghét bỏ của tôi quá nặng trĩu, lấy thế nghiền người, vô duyên không có căn cứ nhắm vào một trong những cô nàng nhập công ty lớn của ông chồng, buộc cô nàng ấy cần mất việc. 

Còn cô nàng ấy thì gia đạo nghèo đói khó khăn, vì như thế thất lạc việc làm này nên cuộc sống đời thường trở thành cực kỳ trở ngại. 

Gia cảnh nghèo đói khó?

Nhớ cho tới con xe thể thao red color phô trương ê của Kiều Mộc tuy nhiên tôi không còn biết phát biểu gì. 

Chỉ với điều thủ đoạn của cô ý tớ tuy rằng thấp  nhát tuy nhiên lại cực kỳ hiệu suất cao, lời đồn thổi nổi lên mọi nơi tuy nhiên cũng chỉ lặng lẽ truyền tai nhau, cho dù tôi mong muốn thực hiện rõ ràng cũng ko thể phát biểu được gì. 

Thế tuy nhiên thời điểm hiện nay, Chu Việt lại xuất hiện nay. 

Đầu tiên là anh chào quý khách nhập công ty lớn húp coffe trà sữa, tiếp sau đó nhân thời cơ phân tích và lý giải về sự việc việc tách biên chế của Kiều Mộc, phân tích là cô tớ bị thải hồi vì như thế năng lượng thao tác ko đầy đủ, rất nhiều lần thực hiện phương án và phiên bản làm giá xuất hiện nay sai lầm đáng tiếc, thực hiện tác động cho tới tiến trình việc làm. 

Kiếp trước Kiều Mộc phạm lỗi nó như thế, chỉ là lúc ấy Chu Việt cảm nhận thấy “không tác động cho tới toàn cục”, xử lý kết quả thay cho cô tớ rồi cũng cho tới qua loa. 

Còn thời điểm hiện tại, anh đứng trước cửa ngõ công ty lớn tôi, mỉm cười cợt thong dong nói: “Tính cơ hội Ngôn Tư hướng về trong nhu hòa nên so với một không nhiều lời đồn thổi vô địa thế căn cứ cũng ko phản chưng. Tình cảm nhì bà xã ông chồng tôi vẫn luôn luôn cực kỳ tốt……”

Tôi bất thần lên giờ đồng hồ, cắt theo đường ngang câu nói. Chu Việt: “Nếu vẫn ly hít thì nên nhìn chừng người mới mẻ tuy nhiên anh vẫn lựa chọn, chớ nhằm cô tớ cho tới làm phiền việc làm và cuộc sống đời thường của tôi.”

Chu Việt khó khăn thể tin cẩn tuy nhiên nhìn tôi, khả năng chiếu sáng nhập hai con mắt phút chốc vẫn u ám cút nhiều. 

Tôi rét lùng đẩy anh rời khỏi, quay trở lại địa điểm thao tác của tớ. 

Bắt đầu kể từ hôm ấy, lời đồn thổi về tôi nhập công ty lớn vẫn trọn vẹn bặt tăm, thay cho nhập này đó là bao nhiêu chị người cùng cơ quan rộng lớn tuổi tác rộng lớn chào tôi ăn cơm trắng, nhập bữa tiệc uyển gửi ám chỉ: “Đàn ông ấy à, thấy ai sẽ mẻ là xua theo gót. Một khi em tách vứt chúng ta, chúng ta lại cảm nhận thấy em mới mẻ mẻ, tiếp sau đó là trở lại năn nỉ ỷ lại thối. Ngôn Tư, em chớ lúc nào mượt lòng.”

Tôi bưng loại ly, rũ đôi mắt cười cợt cười: “Em sẽ không còn.”

Các chị ấy nháy đôi mắt với tôi: “Nếu vẫn ly hít, em rất có thể xem xét những lựa lựa chọn không giống, em còn trẻ con tuy nhiên.”

Tôi chỉ khẽ mỉm cười cợt, cảm ơn ý chất lượng tốt của mình.

Kết ngược là nhì bữa sau, tôi vừa vặn thoát khỏi công ty lớn vào khung giờ hết giờ làm, rõ rệt đèn đang được xanh rớt tuy nhiên lại sở hữu một cái xe hơi black color bất thần lao rời khỏi kể từ ở bên phải, bức tốc thiên về phía tôi.

Trong thời tương khắc ngàn cân nặng treo sợi tóc chợt với 1 cánh tay túm lấy mồi nhử vai tôi kéo mạnh về hâu phương.

Tôi lảo hòn đảo vài ba bước, ko trả hồn tuy nhiên tại vị lại, quan sát về phía con xe ê.

Nó vẫn chạy xa xôi, người núm lái treo khẩu trang chống bụi và group nón nên ko thấy rõ ràng là ai.

Là ngoài ý mong muốn ư?

“Chị Tư Tư, cẩn trọng chút.”

Từ hâu phương truyền cho tới giọng nam giới dễ dàng nghe, tôi xoay đầu thì thấy là một trong khuôn mặt trẻ con tuổi tác, nhìn khá không xa lạ. 

Nhớ rời khỏi rồi, đó là cậu SV tuy nhiên sau thời điểm tôi phỏng vấn một năm vừa qua vẫn kiên trì nhận nhập công ty lớn, thương hiệu Tạ Thuyền, ở nằm trong thành phần nghiên cứu và phân tích trở nên tân tiến. 

Thấy tôi cứ nhìn mãi, lỗ tai Tạ Thuyền chợt mẩn đỏ lên, thất lạc bất ngờ xoay đầu đi: “Tôi nghe phát biểu trước đó công ty lớn vốn liếng không thích tuyển chọn dụng tôi, là chị kiên trì mong muốn nhận, offer chi phí bổng cũng tương đối cao… Tôi mong muốn chào chị sử dụng cơm trắng nhằm cảm ơn, rất có thể chứ?”

Đều là kẻ trưởng thành và cứng cáp, sao tôi lại thiếu hiểu biết nhiều ý của cậu ấy?

Sau khi lạng lẽ một hồi lâu, tôi nhẹ nhàng giọng hỏi: “Dùng cơm trắng thì ko cần thiết. Tôi toan nhờ cậu hùn tôi một chuyện, được chứ?”

12.

Khi về cho tới mái ấm, ngược nhiên Chu Việt lại hóng bên dưới lầu.

Khoảnh tương khắc nhìn thấy tôi tay nhập tay nằm trong Tạ Thuyền, toàn bộ cơ thể anh cứng đờ, khả năng chiếu sáng sau cuối nhập hai con mắt cũng lụi tàn, chỉ từ một vùng tối tăm.

Tôi kéo Tạ Thuyền đặt chân tới, đứng trước mặt mũi Chu Việt: “Chu Việt, tất cả chúng ta vẫn ly hít, tôi suy nghĩ cho tới nhiều năm tình yêu nên mới mẻ ko báo công an, bao nhiêu chuyện tự động bản thân cảm động kinh tởm thế này, anh cần thực hiện bao lâu nữa mới mẻ ngán đây?”

Chu Việt nhìn tôi vày hai con mắt đỏ rực bừng: “Tư Tư, chớ xử thế với anh như thế, em ko thể xử thế với anh như thế.”

Tôi khẽ cười cợt một tiếng: “Về mặt mũi đạo đức nghề nghiệp, tôi còn tồn tại điểm chủ chốt rộng lớn anh, cho dù mong muốn dò thám tình mới mẻ cũng chính là sau thời điểm ly hít. Chu Việt, anh vẫn nước ngoài tình trong khi tất cả chúng ta còn kết duyên, nước ngoài tình xuyên suốt sáu năm, người tớ với nguyên con với anh nữa tề, bên trên đời này còn tồn tại ai đê tiện vô liêm sỉ như anh sao?”

Tôi sử dụng câu nói. lẽ khó khăn nghe nhất điếm nhục Chu Việt trước mặt mũi “tình mới” Tạ Thuyền. Đối với 1 người luôn luôn tự trọng kiêu ngạo như Chu Việt tuy nhiên phát biểu, trên đây chằng khác gì như tùng xẻo. 

Vì thế, Chu Việt rốt cuộc cũng tài xế vứt đi. 

Mắt thấy con xe ê vẫn trọn vẹn bặt tăm ngoài tầm nhìn, tôi cũng rút tay thoát khỏi tay Tạ Thuyền, tráng lệ phát biểu cảm ơn cậu ấy. 

“Cảm ơn cậu, vốn liếng chỉ là một trong không nhiều việc riêng rẽ của tôi, nhằm cậu cần cười chê rồi.”

“Tôi cũng hiểu ý của cậu tuy nhiên trước đôi mắt tôi vừa vặn ly hít ko lâu, trong tầm thời hạn tới đây không thích suy nghĩ cho tới chuyện yêu đương, cậu ko cần thiết tiêu tốn lãng phí thời hạn bên trên người tôi.”

Nói một khá nhiều như thế, Tạ Thuyền lại chỉ vô nằm trong sửng sốt tuy nhiên nhìn tôi: “….. Chị Tư Tư.”

Một xúc cảm ươn ướt sũng rơi bên trên mu bàn tay, kể từ hình hình họa phản chiếu nhập song con cái ngươi nhập trẻo của Tạ Thuyền, tôi mới mẻ thấy mặt mũi tôi đã tràn trề nước đôi mắt. 

Ngữ điệu của tôi lại vẫn điềm tĩnh như cũ: “Thật lo ngại quá, tôi cần về trước.”

Sau ê tôi xoay người, lên lầu, xác nhận chắc hẳn rằng cửa ngõ khoá kỹ, tôi mới mẻ ôm đầu gối cuộn tròn xoe nhập góc tường, khóc rống lên tương tự mong muốn giải lan không còn những nhức lòng và vô vọng hóa học chứa chấp kể từ kiếp trước cho tới kiếp này, từng nào lâu ni, tôi ko ngờ giờ đồng hồ khóc của tớ lại rất có thể nhức thấu tấm lòng cho tới thế. 

Nhiều năm như thế, tôi vẫn nằm trong anh cút qua không ít năm như thế. 

Còn ghi nhớ khi Shop chúng tôi vừa vặn lên thị trấn học tập trung học tập, tôi bị bao nhiêu thương hiệu cao bồi ngăn đàng yêu cầu phí bảo kê, nhập mồm bọn bọn chúng toàn là câu nói. lẽ trêu trêu chọc. 

Sau khi Chu Việt biết chuyện vẫn cho tới cửa ngõ dò thám đám người ê tấn công nhau. 

Anh một thân mật 1 mình đối đầu nằm trong bao nhiêu nam giới sinh to lớn, thiệt rời khỏi tấn công ko lại tuy nhiên hình hình họa anh mặt mũi mũi máu mê vẫn hung hăng vung quyền tấn công cho tới khiến cho đối phương trọn vẹn bị giậm dọa hoảng hồn. 

Thế là chính thức kể từ khi đó, không hề ai dám bắt nạt tôi nữa. 

Sau này khi vừa vặn mới mẻ chất lượng tốt nghiệp, chi phí bổng của tôi còn tương đối thấp, anh thì thiết kế và xây dựng sự nghiệp, công ty lớn vẫn đang được nhập tiến trình đầu trở nên tân tiến nên cuộc sống đời thường của tất cả nhì cực kỳ túng thiếu thốn. 

Bác sĩ bảo thực trạng sinh sống ko chất lượng tốt cũng dễ dẫn đến phân phát căn bệnh suyễn, thế là Chu Việt mua sắm một cái xe đạp điện năng lượng điện cũ, ngoài giờ thao tác tiếp tục rời khỏi ngoài kinh doanh thêm thắt chỉ vì như thế mong muốn thay đổi điểm ở chất lượng tốt rộng lớn cho tới tôi. 

Xem thêm: giáo bá tiểu mỹ nhân

Anh so với tôi chất lượng tốt cho tới vậy, vì vậy sau thời điểm trùng sinh, bên trên thời gian chưa tồn tại chuyện gì xẩy ra, tôi vẫn ôm một tia chờ mong, kỳ vọng rất có thể nỗ lực xoay gửi viên diện nhằm từng chuyện cút nhập quy trình tuy nhiên tôi mong ước, mặc dù vậy cho dù sao cũng chỉ uổng công. 

Lời tôi phát biểu với Tạ Thuyền ko hề fake, tuy vậy vẫn ly hít, tôi cũng nắm rõ chủ yếu bản thân sẽ không còn lúc nào rất có thể chính thức một quãng tình mới mẻ. 

Đối với tôi, Chu Việt ko giản dị và đơn giản đơn giản tình thương. 

Từ năm tuổi tác cho tới tía mươi kiểu mẫu tuổi tác, xuyên suốt nhì mươi sáu năm, anh như 1 thành phần nhập khung hình, thành phần ấy lặng lẽ phát triển nhập cuộc sống tôi, giờ tách vứt đi, loại giá bán cần trả đó là tiết chảy váy đìa, đau nhức cho tới bị tiêu diệt cút sinh sống lại. 

Bây giờ tôi dẫn theo gót một người đứng trước mặt mũi anh, khổ cực tuy nhiên anh cảm biến với vày được một Tỷ Lệ nỗi nhức của tôi khi Kiều Mộc xuất hiện nay phát biểu cho tới tôi biết chuyện của nhì người khi đó sao?

Tôi từng yêu thương anh cho tới vậy. 

Thế nên, tôi sẽ không còn lúc nào buông bỏ cho tới anh. 

13.

Sau ngày hôm ê, Chu Việt dường như không xuất hiện nay trước mặt mũi tôi nhập một quãng thời hạn cực kỳ lâu năm. 

Một lượt nọ tôi hiểu rằng thông tin của anh ấy là vì công an gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới báo Chu Việt bị tai nạn đáng tiếc giao thông vận tải. 

Cảnh tượng hầu hết như thể nó kiếp trước, đơn giản thời hạn xẩy ra ko ngoài sớm rất là nhiều.

“Tình huống thời điểm hiện tại của ông Chu không thật sáng sủa, ông ấy không tồn tại người thân trong gia đình hoặc bè bạn, Shop chúng tôi chỉ rất có thể contact với cô.” Cảnh sát phát biểu, “Mặt không giống, cô Kiều là kẻ tạo nên tai nạn đáng tiếc cũng trở thành bắt tức thì bên trên hiện nay ngôi trường, cô ấy phát biểu mong muốn gặp gỡ cô một lượt.”

Trong nháy đôi mắt, tôi sững sờ bên trên khu vực, nhập đầu như phổ biến gầm rú vang lên, vạn vật tiếng ồn ào rồi trở lại yên ổn tĩnh chỉ trong giây lát. 

Một giây ê, tôi như vẫn suy nghĩ rời khỏi thật nhiều loại. 

Lái xe cộ cho tới cơ sở y tế, Chu Việt đang được trả thoát khỏi chống cung cấp cứu vớt. 

Khác với kiếp trước, lượt này anh giữ vị mạng tuy nhiên chân ngược bị thương quá nặng trĩu, cần cưa cút. 

Chu Việt phía trên chóng căn bệnh đang được nhắm chặt nhì đôi mắt, đầu mi nhíu lại, có lẽ rằng là đang được cực kỳ nhức, anh gầy guộc cút thật nhiều, bị cưa thất lạc một phía chân, khu vực bị thương quấn lênh láng băng gạc, đùi cần ở kề bên nhìn dường như một mình. 

Tôi lạng lẽ nhìn anh nhập phút giây, lấy điện thoại cảm ứng thông minh rời khỏi gọi cho tới trợ lý của anh ấy. 

“Chu Việt bị tai nạn đáng tiếc giao thông vận tải, cần thiết em mướn một hộ lý cho tới cơ sở y tế đỡ đần cho tới anh ấy.”

Trợ lý ngần ngừ kêu lên ở đầu chạc mặt mũi kia: “Bà chủ?”

“Đừng gọi chị như thế nữa, chị và Chu Việt vẫn ly hít.” Tôi điềm tĩnh bảo, “Em thời gian nhanh nhanh chóng sắp tới cút, tách cho tới Chu Việt tỉnh lại không tồn tại ai đỡ đần.”

“Bà….. Chị Lâm, chị thiệt sự ko ở lại thêm thắt một thời gian nữa sao ạ? Lần trước bọn chúng em cút team building, Chu tổng húp say vẫn luôn luôn gọi thương hiệu chị, anh ấy luôn luôn ghi nhớ chị, cũng…. cực kỳ yêu thương chị.”

Thế thì ích gì. 

Thế thì tiện ích gì đâu. 

Tôi mong muốn cười cợt tuy nhiên giơ tay vệ sinh qua loa khoé đôi mắt vẫn đang còn giọt nước đôi mắt tuôn rơi. 

Cuối nằm trong, tôi tách ngoài cơ sở y tế, cho tới vọng gác công an gặp gỡ Kiều Mộc. 

Cô tớ nhìn tôi chằm chằm, hai con mắt điềm tĩnh lại khiến cho người tớ ko rét tuy nhiên run: “Lâm Ngôn Tư, chị thực sự mạng rộng lớn, với người kéo một chiếc, hùn chị nhặt lại được loại mạng.”

Tôi hít thâm thúy một hơi: “Thế nên con xe black color hôm ê đó là cô?”

“Đúng vậy.”

“Kiếp trước chạm bị tiêu diệt Chu Việt, cũng chính là cô?”

“Đúng.”

“Cô quay trở lại kể từ khi nào?”

Cô tớ khẽ cười cợt một tiếng: “Chính là nhập chiều hôm ấy, Chu Việt vô duyên không có căn cứ sai thải tôi, tôi ko thể tin cẩn được, rõ rệt là tình yêu của Shop chúng tôi đang được êm ái đẹp nhất, vẫn chuẩn bị công khai minh bạch, vì sao lại bất thần thay cho thay đổi. Tôi cứ tưởng chị giở trò quỷ nên quan trọng cho tới dò thám nhì người, tiếp sau đó, những ký ức ê vẫn quay về.”

“Kiếp trước cũng như vậy cần không?”

“Tôi phát biểu với Chu Việt chuyện đứa nhỏ nhắn, tiếp sau đó anh ấy bảo tôi là anh ấy mong muốn chia ly, anh ấy cần trở lại với mái ấm gia đình, anh ấy….. còn yêu thương chị. Tôi chất vấn anh ấy vậy tôi tính là gì, sáu trong năm này lại tính là gì, anh ấy ko thể vấn đáp, chỉ phát biểu tôi và chị rất khác nhau.”

“Rốt cuộc rất khác khu vực nào? Là vì như thế tôi xuất hiện nay quá muộn ư? Nhưng rõ rệt tôi và anh ấy với 1 kín nằm trong công cộng sinh mệnh, người tương thích ở ở kề bên anh ấy nhất cũng chính là tôi.” Kiều Mộc phát biểu, giọng điệu thông thoáng trầm lắng, “Như lúc này cũng chất lượng tốt, còn nếu như không thể sinh sống bên nhau, vậy thì nằm trong xuống địa ngục cút.”

Tôi nhìn cô tớ, đựng ỉm bên dưới hai con mắt nhìn như điềm tĩnh ê là xúc cảm cực kỳ đoan cho tới điên loạn, như cơn lốc xoáy vô hình dung phía sau mặt mũi biển khơi thâm thúy. 

Tôi bèn tức thời tâm trí cẩn trọng. 

Kiếp trước, vài ba ngày hôm trước lễ tang Chu Việt, công an vẫn gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới thông tin vẫn với 1 không nhiều thông tin về người chạm Chu Việt rơi xuống sườn núi.  

Tiếp theo gót không thật nhì ngày, Kiều Mộc vẫn xông nhập lễ tang, đẩy tôi rơi ngoài hành lang cửa số. 

Khoảng thời hạn sáu năm dây dính điên hòn đảo cần ẩn nhập bóng tối từng chút từng chút lấy cút không còn những kiên trì của cô ý tớ, thế cho nên cô tớ mới mẻ sử dụng phương pháp gần như là tự động diệt này, đẩy tôi và Chu Việt nằm trong xuống địa ngục. 

Chẳng hiểu sao tôi lại ghi nhớ đến thời điểm vừa vặn trọng sinh, Chu Việt vẫn ko quay trở lại, khi đương đầu với bài bác xích của tôi so với Kiều Mộc và cơn “ác mộng” ê, phản xạ trước tiên của anh ấy là: “Em phát biểu anh bị tai nạn đáng tiếc xe pháo, dễ thường đó là cô tớ đụng?”

Không thể ngờ một câu trở nên sấm. 

Nghĩ cho tới trên đây, tôi bèn đứng lên, kể từ bên trên cao nhìn xuống cô ta: “Dù cô với dò thám một ngàn một vạn nguyên do cũng ko thể thay cho thay đổi được thực sự là cô và Chu Việt đã trải sai. Tôi ko làm những gì với lỗi với cô, cô mong muốn hận cũng nên hận Chu Việt, là vì anh tớ ko ly hít với tôi vẫn trêu chọc cho tới cô.”

Kiều Mộc khá ngửng đầu lên nhìn tôi, tự nhiên giơ tay lấp mặt mũi, nước đôi mắt chảy dài: “Bởi vì như thế tôi ghen tuông ghét bỏ với chị, chẳng hoảng hồn ngược tim anh ấy tức thời cút hoang toàng tuy nhiên sau cuối vẫn về lại ở kề bên chị.”

Tôi ko nhằm ý cho tới cô tớ nữa tuy nhiên chỉ xoay người vứt đi. 

Lúc thoát khỏi vọng gác công an, phía bên ngoài trăng sáng sủa sao thưa. Tôi bước tiến nhập khá rét gió máy tối, chẳng hiểu sao lại ghi nhớ về quá khứ.

Khi ấy Shop chúng tôi mới chỉ chục nhì tuổi tác, cây bắt bẻ moi hâu phương núi đã đi đến kỳ chín rộ. 

Biết tôi quí ăn phân tử bắt bẻ moi, Chu Việt cực kỳ hoặc rời khỏi sau núi leo cây hùn tôi hái, thành quả là anh té kể từ bên trên cây xuống, chân đau tới nỗi mặt mũi mũi White bệch. 

Tôi tóm tay anh, nước đôi mắt rơi lã chã, anh cười cợt nhoẻn nói: “Lâm Ngôn Tư, em nhức lòng như thế, nếu như chân anh thiệt sự bị gãy thì dễ thường em cũng thiệt sự cần gả cho tới anh?”

“Được rồi được rồi, thiệt sự không vấn đề gì, anh còn cút được tuy nhiên.”

Vì nhằm trấn an tôi, anh vẫn cố đứng lên cút vài ba bước, thành quả tiếp sau đó cần trả lên cơ sở y tế thị trấn. Bác sĩ phát biểu vốn liếng chỉ bị trật khớp nhẹ nhàng tuy nhiên vì như thế bao nhiêu bước ê nên chỗ bị thương nặng trĩu thêm thắt, cần bó bột. 

Tôi ngồi mặt mũi chóng căn bệnh, vì như thế quá tự động trách móc tuy nhiên khóc cho tới nỗi thở hào hển, Chu Việt thân mật là kẻ căn bệnh ngược lại còn cần yên ủi tôi: “Sao em quí khóc như thế chứ, Lâm Ngôn Tư.”

“Đừng khóc chớ khóc, anh tiếp tục ngoan ngoãn ngoãn chăm sóc thương, em ko nghe chưng sĩ phát biểu chỗ bị thương không thật nguy hiểm đấy sao?”

Xem thêm: hồng hoang liệt diễm chi thần

“Lâm Ngôn Tư, anh sẽ không còn lúc nào nhằm em rơi bất kể giọt nước đôi mắt này.”

Nhưng lời hứa hẹn khi đó cũng đơn giản lời hứa hẹn suông tuy nhiên thôi. 

HOÀN CHÍNH VĂN