hứa tuỳ châu kinh trạch

Châu Kinh Trạch rõ ràng không thể lưu giữ cô nữa, tận lòng lòng Hứa Tùy trào lên một sự lạc lõng. Nhưng tức thì tiếp sau đó cô vẫn lấy lại dũng khí nhằm xin chào chất vấn.

Thiếu gia vung tay khoáng đạt, thẳng dẫn chúng ta cho tới một nhà hàng quán ăn nhỏ phía trên tầng nhì mái ấm ăn sử dụng cơm trắng, vô trong cả bữa tiệc chỉ mất Hồ Thiến Tây và Thịnh Nam Châu thủ thỉ, thỉnh phảng phất Châu Kinh Trạch cũng tiếp tục hờ hững phụ họa thêm thắt vào trong 1 câu.

Bạn đang xem: hứa tuỳ châu kinh trạch

Hồ Thiến Tây ko mến ăn rau cần tây, tuy nhiên Thịnh Nam Châu cứ bắt cô ấy ăn tự được, lại còn gắp không còn rau cần tây vô chén bát bản thân cho vô chén bát cô ấy, tiếp sau đó chất vấn cô ấy: "Cậu với biết vì thế sao con cái Husky mái ấm cậu lại xấu xí xí vậy không?"

Thịnh Nam Châu dựa vào ý niệm về dạy dỗ, chỉ việc đợi Hồ Thiến Tây chất vấn vì thế sao là anh ấy tiếp tục dạy dỗ bảo rằng luôn luôn là vì thế nó kén chọn ăn, thành phẩm Hồ Thiến Tây chẳng thèm nhằm ý cho tới anh ấy. Hồ Thiến Tây gắp không còn rau cần tây ra phía bên ngoài, ngữ khí tráng lệ nói: "Bởi vì thế nó giống như cậu đấy!"

"Cậu..." Thịnh Nam Châu tức mà đến mức ko thổ lộ được một câu.

"Cậu, cậu rằng với chính không?" Hồ Thiến Tây mò mẫm Châu Kinh Trạch phân tách chính sai.

Châu Kinh Trạch quay đầu sang một bên nhìn Thịnh Nam Châu, giọng điệu xấu xí xa: "Đúng là cũng tương tự như thật!"

"..." Thịnh Nam Châu.

Hứa Tùy mỉm cười khẽ, Thịnh Nam Châu ko thèm nhằm ý chúng ta nữa, anh ấy nhìn Hứa Tùy nói: "Em gái Hứa, khi nãy vẫn ko trình làng, bản thân thương hiệu là Thịnh Nam Châu, chúng ta của Tây Tây đó là chúng ta của tôi, sau này còn có chuyện gì cứ cho tới mò mẫm bản thân nhé."

"Xì, với chuyện không tìm kiếm Châu Kinh Trạch lại cho tới mò mẫm cậu?" Hồ Thiến Tây ko chút lưu tình chọc ngoáy anh ấy, tiếp sau đó một vừa hai phải mỉm cười một vừa hai phải nhìn người còn lại: "Cậu, cậu rằng với chính không?"

Mặc mặc dù là rằng đùa tuy nhiên Hứa Tùy vẫn trở thành căng thẳng mệt mỏi, cô thực hiện cỗ lơ đãng cúi đầu ăn cơm trắng, bên trên thực tiễn là đang được hóng Châu Kinh Trạch vấn đáp. Châu Kinh Trạch đang được ham muốn lên giờ đồng hồ thì địa hình bịa bên trên bàn đúng khi sập chuông, màn hình hiển thị hiển thị người gọi cho tới là Bách Du Nguyệt.

Châu Kinh Trạch cụ địa hình áp sát vô mặt mũi tai nghe điện thoại thông minh. Hứa Tùy ngồi đối lập anh, thấy được chừng cong mượt nhưng mà của yết hầu của anh ấy. Tay trái khoáy anh bịa bên trên bàn, tay cứ cậy qua loa cậy lại nắp lon nước với gas, sương băng bám không còn lên bên trên đầu ngón tay thon nhiều năm.

Những câu nói. cộc gọn gàng như "Ừ."; "Có việc." lọt được vào vô tai, ko biết đầu mặt mũi bại liệt rằng gì bại liệt, Châu Kinh Trạch mỉm cười khẽ một giờ đồng hồ.

Hứa Tùy như ngồi bên trên tấm vải vóc toàn kim đâm, nhức nhói vô nằm trong.

"Ngắt máy trên đây." Châu Kinh Trạch rằng.

Sau khi ngắt điện thoại thông minh, Thịnh Nam Châu mỉm cười chế nhạo nói: "Chậc chậc, ông Châu thực sự lợi sợ hãi, một ngày bạn nữ dữ thế chủ động gọi cho tới chục cuộc điện thoại thông minh nhưng mà tôi cũng chẳng thấy cậu ấy gọi là đợt nào là."

"Nói mới mẻ lưu giữ, ko ngờ bạn nữ của cậu lại là chúng ta nằm trong chống của con cháu đấy. Nhưng nhưng mà chừng như cậu tớ ko biết mối quan hệ của con cháu với cậu, cậu ko rằng với cậu tớ à?" Hồ Thiến Tây chất vấn.

"Lười!" Châu Kinh Trạch phun rời khỏi chính một kể từ.

Bọn bọn họ ăn cơm trắng ở trong nhà ăn, thân ái chừng với cùng 1 thằng bạn học tập nằm trong lớp với Châu Kinh Trạch thương hiệu là Đại Lưu trải qua, nhìn Hứa Tùy nhân hậu lành lặn ngoan ngoãn ngoãn thì trêu chòng ghẹo nói: "Nhanh vì vậy vẫn thay đổi bạn nữ, thay đổi khẩu vị rồi à?"

Hứa Tùy bị trêu chòng ghẹo thì cảm nhận thấy thất lạc đương nhiên, biểu cảm bại liệt một vừa hai phải khéo lọt được vào vô tầm đôi mắt của Châu Kinh Trạch.

Đại Lưu ngồi xuống lân cận, Châu Kinh Trạch uể oải mỉm mỉm cười, thò tay rời khỏi phần bên trước vẫy vẫy, tỏ ý bảo cậu tớ sát lại ngay sát.

Ngón tay thon nhiều năm của Châu Kinh Trạch phủ lên bên trên nắp lon nước, Đại Lưu với biểu cảm hóng hớt hạ thấp người xuống, một tay còn sót lại của anh ấy gác lên bên trên cổ cậu tớ, 'cạch' một giờ đồng hồ, nắp lon nước nhảy rời khỏi, lớp bọt do khí tạo ra white color phụt ra phía bên ngoài, phun tràn lên trên bề mặt Đại Lưu.
Đại Lưu ngay tức thì vùng vẫy, Châu Kinh Trạch dựa sống lưng vô ghế, sử dụng một tay cũng rất có thể đơn giản ấn chặt được cậu tớ, nhìn Đại Lưu vô nằm trong thảm sợ hãi, lớp bọt do khí tạo ra phun không còn lên bên trên mặt mũi nên ko há nổi đôi mắt. Đại Lưu liên tiếp cầu xin: "Mình sai rồi, bản thân sai rồi.", khi bại liệt Châu Kinh Trạch mới mẻ Chịu đựng thả cậu tớ rời khỏi.

Bọt khí nhanh gọn lẹ bốc tương đối trở nên nước, từng giọt cứ chảy xuống kể từ bên trên mặt mũi anh tớ, càng nhìn càng thấy nhếch nhác.

"Cậu đoán coi." Châu Kinh Trạch mỉm cười một cơ hội cợt nhả, khuôn mặt công tử bột đúng thương hiệu.

"Hahahahahahaha." Người xung xung quanh mỉm cười ngặt nghẹo.

Châu Kinh Trạch đó là vì vậy, khi thủ thỉ đàng hoàng với các bạn sẽ luôn luôn sử dụng một trong những chiêu trò nhỏ sẽ giúp đỡ chúng ta hiểu rời khỏi được rằng chuyện này tránh việc vì vậy, vì vậy là ko tôn trọng người không giống.

Đại Lưu nhìn biểu cảm của anh ấy thì hiểu rời khỏi.
"Cậu được lắm!" Đại Lưu biết bản thân đùa quá đà, khi cậu tớ sẵn sàng van lơn lỗi thì Hứa Tùy cụ một tờ khăn giấy má đem mang lại cậu tớ vệ sinh mặt mũi.

Đại Lưu lại càng ái quan ngại hơn: "Cô gái, van lơn lỗi nhé, tôi chỉ rằng đùa thôi."

"Không sao." Tính khí của Hứa Tùy rất tuyệt, thanh âm quyến rũ và mềm mại nhẹ dịu.

"Được rồi, cút lên đường." Châu Kinh Trạch mỉm cười mắng.

Nhóm người ăn cơm trắng xong xuôi, Hứa Tùy lên đường nằm trong Hồ Thiến Tây về ký túc của Châu Kinh Trạch lấy trang bị. Khi trải qua Sảnh chuyển động Kinh Hàng, một đám nam nhi cơ bắp cuồn cuộn khoác ăn mặc quần áo luyện tập màu xanh lá cây lá, nhằm tập luyện tài năng chống nhấp lên xuống lư nhưng mà vòng cho tới vòng lùi bên trên vòng xoay, hoặc nhằm tăng mạnh thể lực nhưng mà chúng ta một vừa hai phải chạy một vừa hai phải hô to: "Bay bên trên khung trời, đảm bảo an toàn lãnh thổ!"

Ánh nắng và nóng chiều khi chập tối hừng hực, các giọt mồ hôi chảy ròng rã ròng bên trên má, từng khẩu hiệu uy lực hùng hồn vang vọng từng Sảnh chuyển động.
Hồ Thiến Tây nhìn chúng ta chằm chằm, Thịnh Nam Châu búng tay trước mặt mũi cô ấy: "Vẫn còn coi à, nước miếng chuẩn bị chảy rời khỏi rồi bại liệt tề."

"Hừ." Hồ Thiến Tây hất tay anh ấy.

Châu Kinh Trạch đút một tay vô vào bên trong túi bước ở phần bên trước, chợt va vấp mặt mũi một người thân quen, anh gật đầu với đối phương: "Chào anh."

"Tới trên đây rộng lớn một mon rồi, vẫn thân quen chưa?" Đàn anh khóa bên trên thân ái thiết vỗ vô mồi nhử vai anh, nhìn có vẻ như nhì người thân quen biết rất rất lâu rồi.

Châu Kinh Trạch gật đầu, đàn anh khóa bên trên mỉm cười nói: "Em đại diện thay mặt mang lại hội SV tuyên bố vô sự kiện khai trường của ngôi trường bộc lộ tài lắm, cho tới trong cả khoa của bọn anh cũng đều bàn luận về em, người nào cũng rằng bài bác tuyên bố của em vô nằm trong rực rỡ."

"Em rằng bừa ấy nhưng mà." Châu Kinh Trạch rướn khóe môi.

Sau khi đàn anh tách lên đường, Châu Kinh Trạch dẫn nhì cô nàng vô vào trọ tại trường phái mạnh, tuy nhiên ko nhằm nhì người lên bên trên, nhắn gửi nhì người đợi ở bên dưới tầng.
Châu Kinh Trạch đang được ham muốn lên tầng, với chàng trai đang được phụ thuộc vào lan can bên trên tầng nhì thủ thỉ bắt gặp bên dưới tầng với nhì người phụ nữ xinh rất đẹp đang được đứng, nhất là Hứa Tùy, một vừa hai phải White trẻo một vừa hai phải quyến rũ và mềm mại, nhìn trông có vẻ như dễ dàng bắt nạt, thế là anh tớ thiên về phía cô huýt sáo.

Châu Kinh Trạch tay đút túi, đứng ở bên dưới liếc lên bên trên nhìn cậu tớ, ánh nhìn điềm đạm, lòi ra một ý tứ 'các người một vừa hai phải nên thôi'.

Chàng trai bên trên tầng nhì bắt gặp Châu Kinh Trạch thì sắc mặt mũi trở thành nhăn nhó, không đủ can đảm huýt sáo nữa, bấy giờ anh mới mẻ bước lên bên trên tầng.

Mười phút sau, Châu Kinh Trạch ném một vỏ hộp vàng vô trong tim Hồ Thiến Tây, hất hất cằm về phía nhì người: "Đi trên đây."

Trên ban công tầng năm, Châu Kinh Trạch ngậm điếu dung dịch vô mồm, hai con mắt đen sạm láy nhìn chằm chằm vô bóng hình của nhì người bên dưới tầng, nhất là người phụ nữ khoác cái váy white color.
Thịnh Nam Châu nhảy nắp nhảy lửa châm dung dịch mang lại Châu Kinh Trạch, bắt gặp ánh nhìn như với tâm lý của anh ấy thì trêu chòng ghẹo nói: "Mới vậy nhưng mà vẫn lưu giữ nhung rồi à?"

Châu Kinh Trạch cắm điếu dung dịch, quay đầu sang một bên châm lửa, anh rít một tương đối rồi cặp điếu dung dịch vô vào tay, chất vấn ngược lại: "Cậu suy nghĩ bản thân tiếp tục mến loại vì vậy sao?"

Anh trước giờ đều ko va vấp vô học viên chất lượng tốt.

Châu Kinh Trạch chỉ cảm nhận thấy cô thân quen đôi mắt.

Xem thêm: xuyên thành crush của nam phụ

Trên đàng trở lại, Hứa Tùy ko nhịn được bèn hỏi: "Tây Tây, sao Châu Kinh Trạch lại là cậu của cậu?"

"Hai mái ấm gia đình của chúng ta với bọn họ mặt hàng cùng nhau, thiệt rời khỏi cậu ấy là sinh dục nam của tôi, bao nhiêu người chúng ta đều phát triển bên cạnh nhau." Hồ Thiến Tây phân tích và lý giải.

Sau khi trở lại ngôi trường, Hồ Thiến Tây lên đường lấy mặt hàng vận chuyển nhanh, Hứa Tùy 1 mình về ký túc trước. Khi cô chuẩn bị sửa lao vào cửa ngõ rộng lớn ký túc thì đùng một phát với cùng 1 con cái mèo cam phụt rời khỏi bên phía ngoài kể từ vô lớp bụi cỏ, thiên về phía Hứa Tùy kêu meo meo.
Con mèo con cái giẫm cẳng bàn chân tròn trặn xoe bước vào lân cận Hứa Tùy, con cái ngươi màu sắc hổ phách vẫn luôn luôn nhìn cô, còn test cọ cọ vô chân cô. Trái tim Hứa Tùy dẻo quẹo, cô ngồi xổm xuống, phân phát xuất hiện bên trên mặt mũi của chính nó bị thương, vết tiết vẫn còn đó lưu lại phía bên trên.

Có vẻ là vì khi chạy bừa ra phía bên ngoài đã trở nên tua của cây cỏ lẩn thẩn gì bại liệt đâm bị thương.

Hứa Tùy đứng lên, tiếp cận quầy hàng buôn bán món ăn lặt vặt vô ký túc mua sắm một chai nước suối suối và một cái xúc xích, tiếp sau đó quay trở lại ngồi trước mặt mũi nó, cô sử dụng nước suối chung mèo con cái xử lý chỗ bị thương, rồi tách vỏ xúc xích giơ rời khỏi trước mang lại mèo con cái ăn.

Sau khi mang lại ăn xong xuôi, Hứa Tùy vỗ nhẹ nhàng vô đầu của nó: "Chị lên đường trên đây, chị ko nuôi được em."

Buổi tối, chúng ta nằm trong chống vẫn ko trở lại, Hứa Tùy há máy vi tính, lên mạng mò mẫm kiếm bài bác tuyên bố của tân SV ngôi trường Kinh Hàng vô trong năm này, trang web cực kỳ thời gian nhanh vẫn xuất hiện.
Hứa Tùy ngồi trước PC, yên tĩnh tĩnh nhìn Châu Kinh Trạch vô đoạn phim.

Châu Kinh Trạch đứng bên trên Sảnh khấu, bên dưới Sảnh khấu với chút tiếng ồn, anh giạng trực tiếp cánh tay nhiều năm rồi bỗng nhiên giơ cao micro lên một khoảng chừng, bên trên mặt mũi hiện nay rõ ràng sự châm chọc, SV bên dưới nhảy rời khỏi một trận mỉm cười vang lừng.

Thầy công ty nhiệm chỉ cao với 160cm một vừa hai phải mới mẻ tuyên bố xong xuôi có vẻ như nhức đầu: "Đám SV khóa này sẽ không dễ dàng dạy dỗ bảo 1 chút nào."

Chỉnh xong xuôi micro, Châu Kinh Trạch đứng trước chỗ đông người, chậm trễ rãi lên tiếng: "Các chúng ta SV thân ái mến, tôi chỉ rằng cộc gọn gàng thôi, đương nhiên tiếp theo sau chúng ta cũng rất có thể nhận định rằng câu nói. tôi rằng đều là thừa mứa."

"Wow." Dưới Sảnh khấu với người nhảy rời khỏi tiếng động trêu chọc.

"Tôi tin cẩn rằng nhiều người vẫn với nắm rõ sơ cỗ về Kinh Hàng sau khoản thời gian kết cổ động mùa đào tạo và huấn luyện quân sự chiến lược. Tôi ko quan hoài liệu chúng ta với còn đem vô bản thân khát vọng như cũ, Hay những vẫn sinh lòng chùn bước tự giờ đồng hồ chuông báo thức reo vang vô khi sáu giờ sáng sủa thường ngày hay là không." Đôi đôi mắt đen sạm láy của Châu Kinh Trạch quét dọn một vòng bên dưới Sảnh khấu, tầm dáng cao bồi vô lại xen lẫn lộn điệu cỗ hờ hững, "Tương lai có lẽ rằng tiếp tục càng trở ngại, tỷ trọng vô hiệu cao, trở nên phi công có lẽ rằng tiếp tục nên đương đầu với tai nạn đáng tiếc tự vạn vật thiên nhiên tạo ra, bị cấm cất cánh, và thật nhiều những yếu tố không giống."
"Có không ít người có lẽ rằng tiếp tục vì thế điều này nhưng mà nản lòng, tôi không thích quan hoài cho tới bao nhiêu loại này, trước bại liệt tôi nắm vững một lời nói vô sách, tôi ham muốn tặng nó mang lại người xem - những người dân lựa lựa chọn trở nên phi công."

Dưới Sảnh khấu thông thoáng loại vẫn yên tĩnh tĩnh quay về, người xem đều đang được đợi coi Châu Kinh Trạch tiếp tục thổ lộ những câu nói. gì. Châu Kinh Trạch đứng bên trên Sảnh khấu, ánh nhìn liếc nhìn người ngồi bên dưới, thanh âm đem theo đuổi một sự kiêu ngạo thục mạng lĩnh.

"Thượng đế tĩnh mịch không nói, tất cả đều tự chủ yếu tôi quyết định!"

Sinh viên bên dưới một đợt nữa tĩnh mịch, sự tĩnh mịch tràn ngập cho tới từng ngóc ngóc. Châu Kinh Trạch mỉm cười khẽ, tiếp sau đó vội vàng tờ giấy má tuyên bố vô tay trở nên một cái máy cất cánh giấy má, ném trực tiếp xuống bên dưới Sảnh khấu.

Chiếc máy cất cánh giấy má white color cất cánh lượn một vòng vô ko trung rồi hạ cánh bên dưới hải dương người đang được ngồi bên dưới Sảnh khấu. Đám SV bỗng nhiên chốc nổ rời khỏi một tràng pháo tay và những giờ đồng hồ reo hò.
"Ông trên đây nên trở nên một phi công tài nhất!"

"Mình chắc chắn tiếp tục chụp lại hình ảnh khung trời xanh tươi mang lại u bản thân xem!"

Có cơn dông thổi cho tới thực hiện phất lên một góc áo T-shirt black color của Châu Kinh Trạch, anh đứng bên trên Sảnh khấu, nhìn chúng ta học tập nháo nhào ở bên dưới, chầm chậm trễ mỉm mỉm cười.

Chàng trai khoác áo đen sạm, giá thành lùng cao ngạo, giống như như lúc trước trên đây, nụ mỉm cười một vừa hai phải ngỗ ngược một vừa hai phải tùy ý.

Hứa Tùy nhìn Châu Kinh Trạch vô màn hình hiển thị, tim đập thình thịch, thình thịch, cơn sóng trong tim cũng Từ đó lên cao. Dưới đoạn phim với thật nhiều phản hồi, cô hiểu từng loại một.

Có người hỏi: [Người này là ai? Dựa vô đâu nhưng mà tự kiêu như vậy?]

Bạn học tập nằm trong ngôi trường năng nổ giải đáp: [Đúng là nắm rõ hạn hẹp! Sau khi đua ĐH xong xuôi, người tớ đã đi đến Hẻm núi Grand Canyon ở Mỹ nhằm đùa nhảy dù trên không, tiện thể đua được giấy má luật lệ phi công cá nhân lái máy cất cánh trực thăng!"
Bỗng bên phía ngoài truyền cho tới giờ đồng hồ đẩy cửa ngõ, Hứa Tùy hoảng loạn sử dụng con chuột tắt trang web.

Lương Sảng đá văng cửa ngõ rời khỏi, một vừa hai phải vô vào vẫn bao phủ lấy mồi nhử vai Hứa Tùy nói: "Tùy Tùy, trước bại liệt chẳng nên cậu rằng với mình thích mò mẫm một việc làm thực hiện thêm thắt sao? Mình một vừa hai phải khéo thân quen được một chị khóa bên trên đang được mò mẫm gia sư, bản thân gửi danh thiếp của chị ấy ấy qua loa mang lại cậu rồi đó."

Hứa Tùy gật đầu: "Ừm, cảm ơn cậu nhé."

"Khách sáo gì chứ!" Lương Sảng lại bóp mặt mũi cô, xúc cảm thực sự chất lượng tốt thiệt.

Sau khi Hứa Tùy kết chúng ta với đàn chị khóa bên trên, cô dữ thế chủ động trình làng bạn dạng thân ái. Chị ấy cực kỳ năng nổ nói: [Chào em, chị nghe Lương Sảng rằng rồi, em đó là cô bé khóa bên dưới học tập Khoa nó học tập lâm sàng, trong những lúc phẫu thuật còn cực kỳ can đảm và mạnh mẽ, con cái bé nhỏ cứ ca tụng em học tập chất lượng tốt mãi. Dì của chị ấy đang được mò mẫm gia sư, dạy dỗ Toán và Tiếng Anh mang lại đứa bé nhỏ lớp sáu, một tuần một trong những buổi, tuy nhiên thời hạn nhiều năm khoảng chừng nhì giờ đồng hồ, em rất có thể sắp xếp thời hạn chứ?]
Hứa Tùy hỏi: [Địa chỉ ở đâu vậy ạ?]

Chị ấy trả lời: [Đường Hổ Phách ở Khu Tân Hợp, cũng chính vì không tồn tại tàu năng lượng điện ngầm chạy trực tiếp cho tới điểm nên nên chuyển sang ngồi xe cộ buýt khoảng chừng rộng lớn một giờ đồng hồ.]

Hơn một giờ đồng hồ đồng hồ đeo tay cơ à... với tương đối xa cách, nếu như với tàu năng lượng điện ngầm chạy trực tiếp cho tới thì chất lượng tốt rồi, đối với tất cả Hứa Tùy còn bị say tàu. Khi cô đang được tự dự coi với nên lên đường hay là không, thì đàn chị khóa bên trên gửi tin nhắn nhắn đến: [Rất nhiều người cũng chính vì yếu tố lối đi nhưng mà... Tóm lại là rất khó mò mẫm gia sư, em rất có thể nể mặt mũi chị không? Cuối tuần em cho tới phỏng vấn coi thế nào là nhé? Ngộ nhỡ em lại mến đứa bé nhỏ mái ấm bại liệt thì sao, nếu mà không phù hợp thì khi bại liệt kể từ chối cũng rất được.]

Chị ấy vẫn rằng cho tới nút này rồi, còn kể từ chối thì có lẽ rằng ko chất lượng tốt lắm, vậy là Hứa Tùy đồng ý cho tới phỏng vấn.
...

Không ngờ đâu được, những ngày tiếp theo sau sinh sống vô ký túc ko hề yên tĩnh bình, với cùng 1 hôm Bách Du Nguyệt gào khóc vô chống, khóc xong xuôi lại gọi điện thoại thông minh, thành phẩm gọi bao nhiêu cuộc đều ko gọi được, tức giẫn dữ mà đến mức đập điện thoại thông minh xuống bên dưới khu đất vỡ tan tành.

Hồ Thiến Tây yên ủi cậu ta: "Cậu chớ khóc, vẫn xẩy ra chuyện gì vậy?"

Hứa Tùy lặng lẽ ngồi xổm xuống dọn dẹp miếng vỡ. Khóe đôi mắt Bách Du Nguyệt ướt sũng nước đôi mắt, thanh âm giá thành nhạt: "Không với gì, tranh cãi với chúng ta trai thôi."

Không cho tới nhì ngày, người xem vô lớp chính thức Viral tin cẩn Bách Du Nguyệt bị chúng ta trai đá, còn rằng cậu tớ cho tới trọ tại trường của Châu Kinh Trạch đợi cả một tối nhưng mà cũng ko quay trở lại được, xung xung quanh với thật nhiều chủ ý không giống nhau.

Đám Lương Sảng ko tin cẩn, yêu thương nhau cãi cự là chuyện bình thường!
Chiều loại năm, Hồ Thiến Tây ở vô chống cảm nhận được lời nhắn thì ngồi nhảy dậy, nháy nháy đôi mắt với Hứa Tùy: "Châu Kinh Trạch cho tới ngôi trường tất cả chúng ta với chút chuyện, lúc này cậu ấy đúng khi với thời hạn, lên đường thôi, đem cậu lên đường ăn trực!"

Hồ Thiến Tây dẫn Hứa Tùy cho tới mái ấm ăn phía Đông, Thịnh Nam Châu cũng xuất hiện, chúng ta còn nhằm Hứa Tùy đề cử đồ ăn. Hứa Tùy một vừa hai phải mới mẻ gọi xong xuôi một suất bún niêu, phồng má nói: "Đồ bản thân gọi ko kiên cố những cậu vẫn mến ăn."

Thịnh Nam Châu nhướng mày: "Như này tương đối khinh thường người tớ rồi đấy! Anh trên đây chẳng với gì là không đủ can đảm ăn cả!"

Đúng thời điểm này, dì ở vô cửa ngõ lấy món ăn ở trong nhà ăn đẩy một suất bún niêu ra phía bên ngoài, Thịnh Nam Châu liếc nhìn, chừng cay ở cung cấp biếи ŧɦái, bên trên phủ kín một tờ dầu đỏ chót ko bắt gặp lòng.

Thịnh Nam Châu chụm nhì tay lại với nhau: "Cáo từ!"
"Không ngờ cậu lại ăn cay chất lượng tốt như vậy!"

"Cậu ăn của cậu lên đường, sao rằng nhiều vậy!" Châu Kinh Trạch đứng phía sau đá anh ấy một chiếc, "Không ăn thì chớ ở trên đây ngáng đàng."

Trên bàn ăn, bạn làm việc Tiểu Hồ nhiều chuyện mà đến mức đũa cũng ko tách rời khỏi nhưng mà vẫn chính thức rằng chuyện: "Cậu, cậu với Bách Du Nguyệt với chuyện gì vậy? Cậu tớ cứ khóc ở vô chống trong cả, từng khoa đều bốt nhì người chia ly rồi, tuy nhiên Bách Du Nguyệt chỉ rằng nhì người đang được tranh cãi."

"Chia tay rồi." Châu Kinh Trạch rằng qua quýt phiên phiến.

Xem thêm: ep yeu 100 ngay full

Hứa Tùy đang được cúi đầu ăn mỳ, nước canh vào trong nồi phân phát rời khỏi những tiếng động 'tí tách', cô nghe thấy Châu Kinh Trạch rằng câu nói. này thì hãi kinh mà đến mức bị sặc, tương đối cay sộc trực tiếp vô vào trong cổ họng, một vừa hai phải nhức một vừa hai phải cay, cô ho mà đến mức nhì đôi mắt ươn ẩm ướt.

Chợt với 1 bàn tay với những khớp xương rõ nét đẩy một ly nước qua loa, khi Hứa Tùy va vấp nên ánh nhìn của Châu Kinh Trạch thì tức thời trở thành hoảng sợ, hai con mắt của anh ấy tựa như nham thạch dưới mặt đáy hồ nước, nước một vừa hai phải rút, nhìn nó tựa như nham thạch black color, trầm lặng nhưng mà phân phát sáng sủa.
Châu Kinh Trạch đang được nhìn cô chằm chằm.

~Hết chương 5~