gặp phải tôi em thật bất hạnh

Xem mặt mũi, cơ đó là một cơn ác chiêm bao. Nhưng nhưng mà ko giáng xuống đầu Ôn Nhung, gặp gỡ họa là em gái cô, cô chỉ phụ trách… chống chế áp điệu, trực tiếp cho tới hiện tại ngôi trường.

Ôn Tuyết níu chặt cái khăn tay Channel, nức nở từng giờ đồng hồ, yếu ớt ớt nói: “Nhung Nhung à, chị cần canh ty em, chị canh ty em tức thì lúc này, tức thì lúc này nha!”

Bạn đang xem: gặp phải tôi em thật bất hạnh

Vẻ mặt mũi Ôn Nhung ko đậm cũng chẳng nhạt nhẽo, nối tiếp lái xe: “Em gái à! Không cần đơn giản chuồn coi mặt mũi thôi sao? Vào thì nốc ly coffe, rời khỏi thì kính chào một giờ đồng hồ, giản dị và đơn giản ấy nhưng mà.”

“Đơn giản?!” Ôn Tuyết thét lên chói tai, nhì tay bưng mặt mũi nói: “Chị phát biểu đùa đấy à! Chị à, chị đó là nghiền em gái bản thân đi kiếm chết!”

“Sao rất có thể được, đó là trọng trách vinh quang đãng phụ thân giao phó mang lại em, phụ thân làm thế nào rất có thể sợ hãi em được chứ?” Ôn Nhung sở hữu chút vui sướng sướng Khi người gặp gỡ họa, nỗ lực nín mỉm cười nhưng mà phát biểu.

Ôn Tuyết đen giòn mặt mũi, vỗ một chiếc lên sống lưng chị mình: “Chị đang được mỉm cười đúng không nào, chắc chắn là đang được vui sướng sướng Khi người gặp gỡ họa! 5555[1], chị à, em van lơn chị cơ, chị chuồn thay cho em chuồn, em thiệt sự đặc biệt e, đặc biệt rất e mà!”

[1] 5555 = hu hu hu

Ôn Nhung thở hắt rời khỏi một khá, cúi người tách rời khỏi, cô em gái này rời khỏi tay với chị của tôi là cô, cũng khá bị ngoan ngoãn độc nha, vậy cho nên, cô càng ko thể đáp ứng nhu cầu được: “Sợ đồ vật gi, đối phương là… em trai của một người nhiều nứt cuộc sụp vách, người thông thường mong muốn gặp gỡ còn khó khăn được, chỉ cần phải có mối quan hệ nằm trong bọn họ, ngôi nhà tất cả chúng ta rất có thể qua loa ngoài quan ải trở ngại phen này, thôi, em hãy quyết tử dòng sản phẩm tôi, toàn bộ vì thế tập dượt thể chuồn.”

Ôn Tuyết kinh e, lùi nhập vào góc, nhì đôi mắt đẫm lệ, phí mang lại vạc run: “Chị à! Chị ko biết đâu, thương hiệu cơ, thương hiệu cơ ko cần người, là một trong những thương hiệu rứa thú!”

“Ách… ko trúng, ko trúng, chất lượng xấu xa cũng là một trong những thương hiệu rứa thú nhiều chi phí.” Ôn Nhung sửa lại mang lại trúng.

“Chị! Em van lơn chị đấy, chị chuồn thay cho em chuồn, Lâm Tuyển kia…. em nghe phát biểu hắn tớ dáng vẻ người to lớn thô kệch, mặt mũi thì giàn giụa sẹo, mồm toàn răng nạm vàng, bên trên người dân có một trăm hình xăm, trước vùng ngực là Long, sau sống lưng là hổ, tay trái khoáy rắn, tay cần sói…. Hắn tớ trước lúc lùi về, vẫn bức tử chúng ta tổng tài của tập đoàn lớn Ngự Phong, lưu giữ ngày cơ, hắn vẫn tồn tại làm cho khó khăn dễ dàng mang lại ngôi nhà bọn chúng ta….” Trong xe pháo tràn ngập khá rét, nhưng mà Ôn Tuyết vẫn ko ngoài rùng bản thân một chiếc, ngán ghét bỏ phát biểu.

Ôn Nhung ko phát biểu gì, em gái của cô ấy tưởng đối phương là xã hội đen giòn hoặc sao, người tớ là dân thực hiện ăn quang minh chính đại nha.

Ôn Tuyết càng tăng nức nở: “Hơn nữa, em vô cùng ko thể thực hiện chuyện sở hữu lỗi với Phó Tô.”

Ôn Nhung tiếc nuối nói: “Nhưng ngôi nhà tất cả chúng ta chuẩn bị vỡ nợ rồi.”

Ôn Tuyết cứng đờ, sụt sịt một chút ít, nói: “Nhưng nhưng mà, nếu như bị Lâm ác yêu tinh cơ nhìn trúng, em chắc chắn sẽ ảnh hưởng ăn luôn luôn, trong cả vụn cũng không hề. Chị! Em mong muốn đem bạn dạng thân thuộc hiến mang lại Phó Tô, làm thế nào em sở hữu thể…..” Nói cho tới trên đây lại khóc òa lên, “Chị, chị chuồn thì không giống, nếu như trong trường hợp là chị chắc chắn rất có thể bình an quay trở lại.”

Hắn gặp gỡ cô sẽn mang cô ăn cho tới vụn cũng không hề, còn chị cô chuồn thì tiếp tục không tồn tại việc gì, ha… ha…, tư sắc đưa ra quyết định vận mệnh, em gái à, cô cứ cần khiêu chiến số lượng giới hạn tính nhẫn nại của chị ý cô thế sao? Ôn Nhung mỉm mỉm cười nhướn mi, quay đầu sang một bên nhìn khuôn mặt mũi nhỏ nhắn của cô ấy em gái xinh như hoa ngôi nhà bản thân, thiệt sự là cho tới khóc cũng rất có thể đẹp nhất cho tới điếng người, khó khăn trách móc lại e trở nên như thế, là nam nhi chắc chắn đều tiếp tục động lòng với khuôn mặt mũi này. Chẳng tương tự như cô, giống hệt như người qua loa lối, tư sắc tầm, dáng vẻ người cứng nhắc, ko biết ăn diện, thiệt sự là chẳng sở hữu điểm này như là với em gái, cũng khó khăn trách móc phen thứ nhất quý khách bắt gặp bọn họ, đều ko tin yêu bọn họ là người mẹ.

“A…! Chị chuồn thì rất có thể bình an sao, ý em là gì?”

Ôn Tuyết sửng oi, choáng choàng nói: “Chị! Chị là hắc đạo nhất đẳng mà!”

“Cái gì, hắc đạo?”

“Nhầm rồi, thiếu sót rồi, là đai đen giòn nhất đẳng Không Thủ đạo nhưng mà, anh tớ sẽ không còn làm những gì được chị đâu.”

Mắt thấy chuẩn bị đạt được mục tiêu, Ôn Tuyết luýnh quýnh, như đang bị tiến hành mồm hổ vậy, bèn níu lấy ống tay áo Ôn Nhung gào khóc: “Tỷ tỷ, cứu vãn em! Chị sở hữu đòi hỏi gì em đều đáp ứng nhu cầu không còn, van lơn chị đấy!”

Aiz…. Ôn Nhung thở lâu năm, người thân này đều như vậy, chỉ lúc nào nhờ vả người tớ thì mới có thể nhìn cho tới người vô hình dung như cô. Cô em gái này cũng chỉ có những lúc cầu van lơn, nhờ vả mới nhất rất có thể kêu cô vị tỷ tỷ. Cô biết quá Ôn Tuyết sinh sống bị tiêu diệt cũng không thích gọi cô là tỷ tỷ, cũng nhìn rời khỏi được tầm vóc chuẩn bị bị tiêu diệt này của con cái nhỏ xíu là vô cùng ko tự nguyện, còn nếu không cần chuẩn bị bị tiêu diệt cho tới điểm, con cái nhỏ xíu này làm thế nào rất có thể vứt dòng sản phẩm vẻ Đại đái thư nhưng mà nước đôi mắt nước mũi tùm lum vờ vịt tội nghiệp.

Kỳ thiệt, Ôn Nhung vẫn sớm nhìn xuyên đứa em gái này, chẳng qua loa là cô gái ko thể này giao phó thân thuộc cho 1 người nam nhi vừa phải già cả vừa phải xấu xa, nếu như người cơ nhưng mà thích mắt, lại sở hữu chi phí, con cái nhỏ xíu Ôn Tuyết vô cùng sẽn mang hero thương hiệu Phó Tô cơ gói gọn ném quý phái tận mặt mũi cơ hồ nước, tiếp sau đó hạnh phúc nhưng mà di tình biệt luyến.

Ôn Nhung cũng ko vạch trần con cái nhỏ xíu làm những gì, cho dù sao cũng không tồn tại gì cần thiết, phen này đùa thế là đầy đủ rồi, bức nó quá, cô cũng chẳng chất lượng gì.

Thế nên, Ôn Nhung ngừng xe pháo lại ven lối, rút khóa xe rời khỏi, thở lâu năm, sở hữu phần khó khăn xử nói: “Nếu chị chuồn thay cho em, câu ko được mỏ vàng cơ, phụ thân tiếp tục trách móc em cơ.”

Ôn Tuyết giật thột, ngay lập tức mừng như điên, vừa phải mỉm cười vừa phải vệ sinh nước đôi mắt, tầm vóc vô cùng quỷ dị “Không sao, chẳng sao, chị chuồn thay cho em là chất lượng rồi, mong muốn chị câu được hắn đúng là quá khó khăn, em sẽ không còn đòi hỏi quá xứng đáng như thế đâu. Chị à! Chị thiệt sự là quá tốt!”

Ôn Nhung lắc giật khóe mồm, còn nếu không cần nể tình bên trên trán con cái nhỏ xíu này còn có dán dòng sản phẩm nhãn “Em gái”. cô thiệt mong muốn tát nhập mồm nó một vạc.

“Rồi, lát nữa tự động em tài xế trốn quý phái phố mặt mũi cơ chuồn, chị chuồn rồi về tức thì.”

Ôn Tuyết khan hiếm mặc nghe tiếng nhưng mà gật gật đầu, u ám nói: “Chị! Báo trọng.”

Ôn Nhung ko thèm nhằm ý, nhún vai, khôi hài nói: “Có cần chuồn bị tiêu diệt đâu, chị chuồn trên đây.”

Nói cho tới buổi coi đôi mắt phen này, là đòn đưa ra quyết định sau cùng của phụ thân Ôn Nhung, cũng chính là bước sau cùng, ko thành công xuất sắc thì coi như bị tiêu diệt. Ôn Nhung cũng ko quan hoài doanh nghiệp lớn ngôi nhà bản thân kinh doanh tiếng lãi rời khỏi sao, chi phí không nhiều hoặc nhiều. Bởi vì thế, ngôi nhà cô sở hữu chi phí, tuy nhiên chi phí này cũng ko ở trong túi cô, do đó lúc này cô đó là một thanh niên nằm trong giai cung cấp làm việc xài chuẩn chỉnh của ngôi nhà nghĩa xã hội, nếu như cô nhưng mà phát biểu cô là con cái ngôi nhà nhiều, phỏng chừng sẽ ảnh hưởng người tớ mỉm cười rồi tiến công mang lại bị tiêu diệt.

Xem thêm: binh an trong sinh

Nhưng trường hợp trước đôi mắt, coi rời khỏi nhập ngôi nhà lúc này tình hình ko được ổn định lắm. Nhưng nhưng mà, khoác kệ thế nào, vì thế cứu vãn doanh nghiệp lớn nhưng mà đem đứa đàn bà nhì mươi tuổi hạc của tôi đẩy cho 1 ông chú rộng lớn phụ thân mươi tuổi hạc, thì thực sự quỷ ác ăn tươi tắn nuốt sống…. Ôn Nhung mỉm cười rét mướt, phụ thân cô đúng là thèm chi phí cho tới vạc điên rồi. Nếu khiến cho ông biết, nhì đứa đàn bà của ông, một đứa thì quyết ko chuồn câu con cái rùa vàng cơ, một đứa thì như người ngoài đứng nhìn, ko thèm quan hoài cho tới sinh sống bị tiêu diệt của ông, vững chắc tiếp tục điên tổn thất.

Chẳng qua loa là, những chuyện này đều ko tương quan cho tới cô, người thân này sinh sống bị tiêu diệt thế nào thì cũng chẳng tương quan gì cho tới cô, ko cần cô vô tình, đơn giản trái đất này vốn liếng vô tình, kể từ nhỏ cho tới rộng lớn, u cô luôn luôn trực tiếp người sử dụng vẻ mặt mũi của một ân oán phụ ôm thiếu sót thế giới không giống nhưng mà đương đầu với cô, phụ thân cô ghét bỏ cô đến tới xương tủy, em gái cô luôn luôn trực tiếp khiêu khích châm chọc dòng sản phẩm vẻ bề ngoài thông thường của cô ấy, do đó, chút nghĩa tình nhỏ nhoi cơ, cô vẫn nên hội tụ lại mang lại chủ yếu bản thân thôi.

Nghĩ như thế, Ôn Nhung cảm nhận thấy cô rời khỏi trận phen này trong thời điểm tạm thời cũng tự do rất nhiều. Thế nên, cô chẳng thèm nhằm ý coi khăng quàng của tôi sở hữu chênh chếch hay là không, tóc bản thân sở hữu rối hay là không, tự do nhưng mà phi vào, lại tức tốc bị phái nam đáp ứng ngăn lại ở cửa ngõ.

Chàng trai to lớn, cứng rắn cơ mỉm cười vô cùng nhã nhặn: “Ngại quá, điểm công ty chúng tôi là câu lạc cỗ thời thượng.”

Ôn Nhung tuy rằng là một trong những thiên kim ngôi nhà nhiều thấp kém, tuy nhiên kể từ nhỏ đã và đang nghe thân quen tai, nhìn thân quen đôi mắt bao nhiêu loại này, câu lạc cỗ thời thượng là đồ vật gi, cô đương nhiên vạn phần rõ nét, bọn họ đó là chê cô ăn diện khó khăn coi.

“Tôi sở hữu hứa hẹn ở trên đây.”

“Xin căn vặn cô bọn họ gì, hứa hẹn vị này vậy?”

Ôn Nhung liếc đôi mắt nhìn màn hình hiển thị vi tính trước bàn tiếp tân, tùy ý nói: “Ôn, hứa hẹn một người bọn họ Lâm.”

Người nọ nhanh gọn đánh giá, đùng một cái ngửng đầu, mặc dầu anh tớ đặc biệt mong muốn cất giấu vẻ quá bất ngờ chuồn, vẫn ko cẩn trọng nhưng mà nhằm lộ ra: “Cô Ôn Tuyết đúng không nào ạ? Xin ngóng một chút!”

Sau cơ, rứa cỗ đàm đứng ở một phía ko biết phát biểu đồ vật gi, Ôn Nhung chỉ nghe thấy bao nhiêu kể từ cách quãng “Lâm tiên sinh”, “Ôn đái thư”, “Có chút ngoài ý muốn”

Lát sau, người nọ quay trở lại, khom sống lưng kính cẩn nói: “Cô Ôn, van lơn mời mọc theo đòi tôi.”

Nghe Ôn Tuyết phát biểu, câu lạc cỗ này là vì bọn họ Lâm cơ banh rời khỏi, trang trí dọc lối, sang chảnh phú quý thực hiện cho những người tớ mong muốn nổi domain authority gà, nghe phát biểu sở hữu thật nhiều quan tiền to lớn, người quyền quý và cao sang, minh tinh ranh, đại gia đều cho tới điểm này mời mọc khách hàng. Nhưng cô kể từ nhỏ cho tới rộng lớn vẫn không thích hợp với loại không gian quý phái rất có thể ngửi rời khỏi mùi hương vàng này.

Nam đáp ứng đem cô cho tới một gian trá chống rồi tạm dừng, thực hiện thế “Mời.”

Ôn Nhung hít một khá, thực hiện chất lượng công tác làm việc sẵn sàng tư tưởng trước lúc gặp gỡ thú vật, tiếp sau đó cẩn trọng vươn tay đẩy cửa ngõ rời khỏi, cô hòn đảo đôi mắt nhìn nhập phía bên trong, chớp chớp vài ba dòng sản phẩm, lại nhìn lại, xác lập rõ nét, tiếp sau đó ngay lập tức xoay đầu, điềm tĩnh hỏi:”Lâm tiên sinh chuồn WC?”

“Đây là giấy má nhắn Lâm tiên sinh nhằm lại khi nãy.” Nam đáp ứng nhìn cô nàng có thể nói rằng nhì chữ WC vô cùng ngẫu nhiên này, ko được điềm tĩnh mang lại lắm.

Ôn Nhung vừa phải rứa vừa phải gọi, chỉ mất tứ chữ đùng một cái sở hữu việc.

Ôn Nhung nhìn trái khoáy nhìn cần, xác lập thực sự chỉ mất tứ chữ cơ sau, gật gật đầu: “Cho tôi mượn cây cây bút.”

Sau cơ, cô viết lách nhì chữ sau mặt mũi trái khoáy của tờ giấy má, thỏa mãn nhu cầu mỉm cười cười: “Phiền trả lại mang lại Lâm tiên sinh giùm.”

Dứt tiếng, ko hề lưu luyến một chút nào nhưng mà tách ngoài điểm này.

Sau Khi cô tách chuồn, phái nam đáp ứng tò mò mẫm coi tờ giấy má nhắn, tức tốc mặt mũi mũi Trắng bệch rời khỏi.

Giọng phát biểu của một người nam nhi đùng một cái vang lên: “Đi rồi?”

“Ách…Vâng!” Phục vụ hoảng e, nôn nả đóng góp lại tờ giấy má nhắn, bắt gặp người tiếp cận, e cho tới nấc thiếu thốn chút nữa vò nát nhừ tờ giấy má, anh tớ tức tốc cúi đầu, nhì tay dưng tờ giấy má nhắn lên, “Cô Ôn mong muốn mang lại mang lại ngài.”

Người nam nhi kể từ bên phía ngoài tiếp cận, anh tớ tức tốc nhìn nhìn tờ giấy má nhắn cơ, coi xong xuôi ko ngoài mỉm cười một giờ đồng hồ, xoay người tiếp cận một gian trá chống không giống, phất phất tờ giấy má nhắn nhập tay phát biểu với những người ở mặt mũi trong: “Muốn biết đối tượng người sử dụng họp mặt của anh ý phản xạ thế nào không?”

Một người nam nhi đang được tựa bên trên ghế sô trộn, từ đầu đến chân khoác một phần thân của áo sơ-mi Trắng, bó sát nhập lối cong hoàn hảo của khung người, anh tớ nhắm đôi mắt lại, an tĩnh hương thụ bạn dạng nhạc giao phó tận hưởng đang được vờn xung quanh nhập không khí lập thể, nghe thấy người cơ phát biểu như thế, kể từ từ banh đôi mắt rời khỏi, nghiêng mặt mũi, phía anh tớ ngoặc ngoắc ngón tay.

Người nam nhi cơ đem tờ giấy má nhắn mang lại anh ta: “Ôn đại đái thư trúng là một trong những người thú vị.”

Người nam nhi bên trên sô trộn thong thả nhạt nhẽo nhìn qua loa, khóe môi đùng một cái cong lên một hình cung tuyệt đẹp nhất, ko nhìn rời khỏi thái phỏng.

Tay phải khởi tạo tức stress, đem tờ giấy má nhắn bắt chặt nhập tay.

“Không cần đặc biệt thú vị sao, rõ nét là nên liều gàn bị tiêu diệt nhưng mà dỗ ngon dỗ ngọt anh, lại dám sở hữu thái phỏng này với anh…”

Xem thêm: nghe phong gọi tình

Người nam nhi bên trên sô trộn lại nhắm đôi mắt lại, vẻ mặt mũi như được phủ thêm 1 tầng sương thong manh, hắn chỉ mỉm cười cười: “Còn nhiều thời hạn.”

Trên tờ giấy má cơ, mặt mũi trước là “Đột nhiên sở hữu việc”, là anh tớ thay cho ông ngôi nhà bản thân viết lách rời khỏi, mặt mũi trái khoáy sở hữu nhì chữ là vì cô nàng cơ vừa phải mới nhất viết lách, chữ viết lách vị cây bút vô cùng uy lực cơ hồ nước chuẩn bị chọc thủng tờ giấy má, đường nét cây bút cũng hung hãn như thế.

“Chết chuồn.”