gả tam thúc

Năm ni, ngày đông ở Cẩm Thành cho tới sớm.

Trên hiên chạy nhị mặt hàng nhà tại nhị mặt mày của Cẩm Hoa Đường hội tụ một tấm tuyết mỏng dính.

Bạn đang xem: gả tam thúc

Đường lát đá xanh rì phủ đẫy sương, Cố Trường Quân chậm chạp rãi lên đường ở phía bên trên, lão sai lặt vặt ở bên cạnh ko nhịn được hé mồm nhắc nhở: “Hầu gia chậm chạp thôi, cẩn trọng đường trơn trượt.”
Cố Trường Quân ko trình bày, cái cằm khía cạnh rõ rệt của hắn căng cứng, vóc người to lớn thực hiện nổi trội mi um tùm đôi mắt thâm thúy môi mỏng dính và đàng đường nét bén nhọn, từ đầu đến chân thoạt coi vô nằm trong giá buốt lùng nghiêm cẩn nghị khó khăn sát.
Cố Trường Quân ngừng bước ở bên phía ngoài ngôi nhà chủ yếu, tôi tớ thu dọn vô viện khom người bái lễ bái, sớm đang được đem nha trả ý hợp tâm đầu ở ở bên cạnh lão phu nhân vén rèm rời khỏi kể từ bên phía trong, vái rồi mỉm cười nói: “Hầu gia đang được cho tới rồi, lão phu nhân đang được ngóng đấy ạ!”
Cố Trường Quân gật đầu, bước tiến bên trên thềm đá.
Trong chống nhóm địa long*, tương đối giá phả vô mặt mày, sương mỏng dính ứ đọng bên trên áo khoác bên ngoài thông thoáng chốc hóa trở nên tương đối nước.

Cố Trường Quân đứng ở trước cái rèm loại nhị, dang cánh tay đợi lão sai lặt vặt toá áo khoác bên ngoài cáo đen kịt đi ra cho bản thân, sửa lại ống tay áo rồi mới mẻ lên đường vô vái lạy: “Hài nhi thỉnh an thân mẫu.”
*Một vị dung dịch Y học phương đông kể từ giun khu đất.
Chu Oanh ở bên phía ngoài nghe thấy khẩu ca trầm thấp này thì mím môi một chiếc ko được đương nhiên.

Cánh tay bưng dung dịch tương đối cứng lại, do dự khoảnh xung khắc, cụp đôi mắt lên đường vô rồi cong đầu gối, thấp giọng gọi hắn: “Tam giục.”
Cố Trường Quân không xoay đầu lại, thậm chí còn ko nâng đôi mắt lên coi nường.

Hắn ngồi ngay lập tức cộc phía trên cái ghế mặt mày nệm lão phu nhân, mặt mày ko thay đổi sắc nghe Hoa yêu tinh ma bẩm báo dịch tình của lão phu nhân.
Chu Oanh rũ lông nheo, mím môi không nói nữa.

Đặt chén bát dung dịch cầm cố vô tay lên bên trên bàn rồi nhận lấy cái chén sứ white nhỏ mạ vàng vô tay thị tỳ Xuân Hi, sử dụng thìa bạc phân tách từng chút nước dung dịch giá đi ra.
Cố Trường Quân coi phương dung dịch tuy nhiên lão phu nhân nốc thì gật đầu nói: “Phương dung dịch của Lâm thái hắn thỏa xứng đáng, hậu phác hoạ trị bệnh thấp trệ trung chi tiêu, thương truật*…”
*hậu phác: dung dịch Y học phương đông, nằm trong chúng ta mộc lan; thương truật: cây nhiều năm hoa white hoặc hồng nhạt nhẽo, rễ dùng để thuốc; trung tiêu: Y học phương đông gọi đoạn thân thích bao tử, công dụng đa số là chi tiêu hoá.
Nói cho tới chữ “đáng”, đem đứa ở đàng sau lỡ thực hiện sập cái chén.

Cố Trường Quân ngừng lời nói, lông mày tương đối chau lại khó khăn tuy nhiên xem sét.
Chu Oanh luýnh quýnh coi chén dung dịch bị sập vô tay, thìa bạc rơi bên trên mặt mày khu đất, xoay tít bên trên thảm ở mặt mày chân.
Nàng đã từng chuyện phân loại dung dịch này xung quanh năm trong cả mon, trước bại liệt cũng phụng chăm sóc thân phụ u nuôi như thế, giờ đây lại phục dịch ở trước mặt mày lão phu nhân, xưa ni nường thao tác cẩn trọng cẩn thận, thế tuy nhiên ngày hôm nay đúng khi tam giục ở vị trí này, nường lại thiếu cẩn trọng như vậy.

Chu Oanh ảo óc trong tim một hồi.
Xuân Hi tất tả đón lấy chén vô tay Chu Oanh, thấy váy của nường bị nước dung dịch thực hiện dơ thì nhỏ giọng khuyên răn nàng: “Cô nương mau lên đường thay cho xiêm hắn, tách nhằm bị giá buốt.”
Lão phu nhân xua tay với nường, mỉm cười ôn hòa: “Đứa nhỏ ngốc, ko có gì đâu, cứ nhằm hạ nhân dọn dẹp vệ sinh, con cái mau lên đường lên đường.”
Ánh đôi mắt Chu Oanh rơi ở phía bên trên bóng sống lưng color mực mãi không xoay đầu lại bại liệt, đầu ngón tay vô ống tay áo cầm thiệt chặt, quỳ gối hành lễ rồi tháo lui ra phía bên ngoài.
Sáu năm rồi, nường vẫn kinh hồn hắn.
Bao nhiêu đợt thấy hắn xách tìm hiểu, máu mê đẫy mặt mày xoay đầu lại vô cơn mơ.

Trong con cái đôi mắt thâm thúy xa thẳm không tồn tại chút ấm cúng nào là, lãnh đạm giống như băng cứng xung quanh năm ko tan.
Chu Oanh lên đường nhanh chóng thoát ra khỏi viện của Cẩm Hoa Đường, tuyết nhỏ cất cánh đẫy trời.

Tì phái nữ thiếp thân thích Lạc Vân của nường xua theo đuổi, khoác lên vai nường một cái áo khoác bên ngoài lông thỏ viền gấm.

Chu Oanh coi chằm chằm ống tay áo bị nước dung dịch thực hiện dơ rồi cúi đầu nói: “Lạc Vân, lát nữa trình bày với Xuân Hi tỷ tỷ một giờ, bảo tao tiếp tục lịch sự muộn một lúc.” Khó khăn lắm tam giục mới mẻ cho tới nội viện một đợt thì lại thấy nường thô lỗ như thế, Chu Oanh không đủ can đảm gặp gỡ nữa.
Lạc Vân buông giờ thở dài: “Cô nương vẫn ko yên lặng tâm sao? Ngài ở phủ An Bình Hầu nhiều năm như thế, ai ko coi ngài là công ty tử thực sự chứ? Tuy ko nằm trong huyết tộc tuy nhiên danh phận vẫn tồn bên trên, đại lão gia trình trước mặt mày tổ tông rồi.

Chuyện trước đó, ngài hãy gạt bỏ thôi.

Trước bại liệt hầu gia ko vui vẻ tuy nhiên ko cần trong tương lai đang được gật đầu đồng ý rồi ư? Dù mang đến đại lão gia đang được thất lạc tuy nhiên hầu gia cũng trước đó chưa từng hà khắc với cô nương.

Ngày mon của cô ý nương vẫn như lúc trước đó là được.”
Chu Oanh làm rõ trong tim, ko hà khắc cũng ko thể minh chứng là hắn đối chất lượng tốt với bản thân, đơn thuần hắn chểnh mảng nhằm ý chuyện của nường tuy nhiên thôi.

Quan hệ của chăm sóc phụ và tam giục ko chất lượng tốt.

Xem thêm: pháo hôi thiếu gia sau khi trọng sinh sợ ngây người

Lúc nường được trao nuôi đang được là một trong đứa con trẻ hiểu chuyện rồi, đem một số trong những việc, nường vẫn ghi nhớ.

Bởi vì thế ko quí chăm sóc phụ nên dẫn theo chuyện tam giục cũng tương đối giá buốt nhạt nhẽo với nường.

Mấy trong năm này ăn nhờ ở đậu như lên đường bên trên băng mỏng dính, người bên phía ngoài coi tình cảnh của nường, group cái danh đại đái thư của phủ An Bình Hầu.

Chỉ đem nường tự động bản thân biết ở vô thâm nám tâm rằng cách quãng huyết tộc thì đó là cách quãng thân thích sông rộng lớn tuy nhiên ko vượt lên nổi.
Lạc Vân nhẹ dịu kéo tay nường, trấn an: “Cô nương tội gì mà cẩn trọng từng li từng tí như thế, vả lại cô nương cũng rộng lớn rồi…”
Sớm muộn cũng cần hứa thơm gả lên đường, rất có thể ở hầu phủ đợt lữa bao nhiêu năm được?
Trong chống của Cẩm Hoa Đường, Cố lão phu nhân dựa vào gối, mang đến thị tỳ tháo lui không còn cả, chỉ chừa lại Hoa yêu tinh ma phục dịch ở phần bên trước.
Cố Trường Quân nhận lấy trà súc mồm vô tay Hoa yêu tinh yêu tinh, tự động dưng cho tới trước mặt mày lão phu nhân.
Gần phía trên Cố Trường Quân trăm công ngàn việc, rất mất thời gian trước đó chưa từng về bên nội trạch, nhị u con cái nhiều ngày ko gặp gỡ, ánh nhìn lão phu nhân ngừng bên trên mặt mày hắn, trầm khoác một khi lâu mới mẻ buông giờ thở dài: “Tam lương y gầy đét lên đường rồi.


Cố Trường Quân cong khóe môi coi như thể mỉm cười một chiếc, trầm giọng nói: “Con trai ko thể thông thường xuyên ở mặt mày phụng chăm sóc, là nam nhi bất hiếu.”
Lão phu nhân nào là đang tâm trách móc hắn, khoát tay nói: “Con là nam nhi vô ngôi nhà, lại là bề tôi thân thiết của thiên tử, chuyện bên phía ngoài không thể không có con cái được.

Chỗ tao ko cần thiết, đem nhị tẩu của con cái và Oanh nha đầu, lại sở hữu người phục dịch của tất cả chống này, nào là còn cần thiết con cái tốn thời hạn thực hiện những việc lặt vặt này chứ?”
Dừng một ít, bà suy nghĩ cho tới một chuyện: “Mấy ngày trước, phu nhân của chiêm sự phủ* Địch đại nhân đang được cho tới một chuyến đấy.”
*Chức quan liêu hỗ trợ từng việc mang đến hoàng thái tử.
Tay Cố Trường Quân đang được cầm cố chén trà tương đối tạm dừng một ít, hắn thực hiện đi ra vẻ để ý lắng tai.
Nghe lão phu nhân trình bày tiếp: “Thăm dịch đơn thuần phụ, cho tới căn vặn thăm hỏi chuyện của Oanh nha đầu mới mẻ là chủ yếu.”
Cố Trường Quân ko trình bày, trầm lúc nghe lão phu nhân trình bày không còn, “Mặc mặc dù đứa nhỏ nhắn này sẽ không cần bởi đại ca con cái sinh đi ra tuy nhiên mặc dù sao cũng đem cái danh của đại chống, giờ đây anh trai và chị dâu con cái đều lên đường cả rồi, chuyện của chính nó chỉ mất tao và người thực hiện tam giục như con cái đưa ra quyết định thay cho nó.”
Lão phu nhân khuynh hướng về phía Cố Trường Quân: “Người này cũng cần căn vặn ý của con cái, Địch thái thái cho tới thay cho mặt mày ngôi nhà chúng ta Diệp, trình bày là trước khi ở xuân yến Diệp phu nhân gặp gỡ Oanh nha đợt thứ nhất thì vô nằm trong yêu thương quí.

Nếu tao ghi nhớ ko lầm thì Diệp cửu công tử bại liệt là học tập trò của đại ca con cái nhỉ?”
Chân mi Cố Trường Quân khẽ nhíu lại.
Lão phu nhân phàn nàn thở: “Đại ca con cái vô hậu, bên dưới gối chỉ tồn tại một đứa đàn bà nuôi như thế.

Người bị tiêu diệt như đèn tắt, chuyện năm bại liệt bất kể là lỗi của người nào thì liệu rất có thể nể mặt mày tao tuy nhiên vứt đi được ko, tam lang?”
Cố Trường Quân cụp đôi mắt, vén áo đứng lên: “Mẫu thân thích bệnh nguy kịch mới mẻ ngoài nên nghỉ dưỡng nhiều hơn nữa, nam nhi còn tồn tại việc, tiếp tục quay về phụng chăm sóc sau.”
Viền đôi mắt lão phu nhân tương đối ẩm, trong tim đau xót vô nằm trong.

Nhưng không một ai làm rõ cá tính của đứa nam nhi của tớ này rộng lớn bà, biết là khuyên răn ko được, uẩn khúc vượt lên thâm thúy, cần khuyên răn ra sao chứ?
Cố Trường Quân lên đường thoát ra khỏi ngôi nhà bên trên tuy nhiên không xoay đầu lại, tuyết rơi rộng lớn, hoa tuyết nhỏ vụn rải rác rến từng khung trời, bão bắc nức nở mặt mày tai.

Mặt đàng dừng kết trở nên sương vừa phải giá buốt vừa phải cứng giống như khuôn mặt mày lãnh đạm của hắn.
Gã sai lặt vặt Bắc Minh theo đuổi hắn ngầm rung lắc đầu.

Đại gia đang được thất lạc rộng lớn tía năm, trong tim hầu gia vẫn ko buông được.

Suy mang đến nằm trong thì tỷ phú đem lỗi với hầu gia, trong tim hầu gia ko vui vẻ thì cũng chính là rất có thể hiểu rõ đích thị không?
Cô nương Chu Oanh này cũng đang được chuẩn bị cần bàn cho tới chuyện cưới gả rồi tuy nhiên hầu gia vẫn một mình 1 mình.

Xem thêm: song trình truyện

Lão phu nhân đo lường và tính toán vì thế chống trưởng cho tới nước này, trong cả đứa đàn bà nuôi, học tập trò của tỷ phú cũng ghi nhớ cho tới và lại chỉ trước đó chưa từng quan hoài cho tới hầu gia nửa câu.

Trái tim của lão phu nhân thực sự vẫn còn đấy nghiêng hẳn về tỷ phú.
Trong thư chống, Cố Trường Quân và quan liêu phụ tá thì thầm một hồi.

Tiễn đám người bại liệt lên đường, hắn đủng đỉnh tiếp cận phần bên trước hành lang cửa số, đẩy hành lang cửa số xung khắc hoa tô red color như yêu cầu, coi chằm chằm về phía cây ngô đồng không tồn tại mức độ sinh sống ở vô viện, chuyện cũ tương tự như khung trời đẫy tuyết này, cứ từng phân tử từng phân tử giá rét ngấm vô trong tim.
Không biết đứng bao lâu, Cố Trường Quân mới mẻ xoay tay tạm dừng hoạt động tuột lại rồi ngồi ở sau án thư được làm bằng gỗ lim dát sợi vàng, giờ hắn trầm thấp truyền đi ra bên phía ngoài.
“Đi mời mọc Chu cô nương cho tới phía trên.”.