đừng hòng trốn thoát tôi

                                    
                                              

- Các ngươi mau lần cậu tao mang đến tôi, ko thì lấy đầu về nộp.
Hắn đập mạnh xuống bàn, bàn ngay tắp lự xuất hiện tại vết lõm, sở hữu vài ba miếng mộc cứa vô tay hắn tiết ngay tắp lự chảy. Đám hộ vệ ngại hãi lạng lẽ nhưng mà chấp mệnh lệnh, nhanh gọn lẹ rời ngoài.
Cậu giờ trên đây đang được quay quồng chạy bay ngoài đám người xua hâu phương. Bởi vì thế sao ư? Cậu không thích bị giam giữ nữa, thời điểm hôm nay bắt được thời cơ hắn sơ suất cậu ngay tắp lự nỗ lực chạy.
Cậu chỉ là một trong SV thông thường như rất nhiều người không giống cớ sao hắn cứ luôn luôn nhắm cậu. Cậu là SV của ngôi trường Y năm cuối, thương hiệu Vũ Hoàng Duy, ko hề sở hữu bằng hữu, thân phụ u đều ko biết, cô độc 1 mình cho tới giờ.
Tới ngõ cụt, cậu quyên sinh trèo lên nhảy qua loa tường. Gấp vượt lên trước cậu bị trượt chân té, thân thiết thể đập mạnh xuống khu đất. Quá nhức nhối, cậu gần như là ko chống dậy nổi. Cắt đuôi được đám người cơ, cậu thở phào, coi đôi bàn chân sưng phù, cánh tay bị sượt qua loa miếng kính vỡ tạo nên một đàng dữ tợn, tiết chảy rời khỏi không ngừng nghỉ thực hiện ko ngoài thở lâu năm. Nhìn xuống mặt mày khu đất, cậu thấy có một bóng người đang được cho tới sát bản thân cậu ngại hãi ngước đầu lên. Trước mặt mày cậu là một trong người con trai, ngũ quan tiền tinh xảo thực hiện cậu ngờ ngạc tuy nhiên nó chỉ thông thoáng qua loa, kiểm soát và điều chỉnh lại tâm lý cậu coi trực diện vô người con trai ấy. Người ấy coi góc nhìn không quen của cậu vậy lòng khẽ nhói vẫn treo bên trên môi nụ cười cợt tươi tắn với cậu.
Em ấy tiếp tục thay cho thay đổi rồi!
Khi coi qua loa cánh tay váy đìa tiết của cậu. Sắc mặt mày nó ngay tắp lự biến hóa, thân thiết thủ nhanh gọn lẹ lại sát bế cậu lên. Vẫn còn đang được dự phòng người kỳ lạ trước đôi mắt, thấy nó lại sát khung hình tự động giác lùi về sau. Sắc mặt mày nó giờ này đen thui như đít nồi, em ấy đang không xem sét nó ko rằng giờ lại xa thẳm lánh nó, tâm lý nó thời điểm hiện tại là rất là tệ. Không nhằm ý cho tới phản kháng nhỏ nhoi ấy, bá đạo nhưng mà bế cậu lên theo phong cách công chúa, nhằm đầu cậu tựa vô bờ ngực rắn dĩ nhiên của hắn. Ngay Lúc nó chạm vô cậu, sự bài bác xích ko rõ rệt càng khiến cho cậu di chuyển, ngang bướng giẫm chân loạn xị. Bởi vì thế động đậy mạnh càng khiến cho tiết kể từ chỗ bị thương chảy thời gian nhanh rộng lớn. Thể hóa học cậu tiếp tục vốn liếng yếu hèn, ni lại rơi rụng tiết trầm trọng ko lâu sau ngay tắp lự chìm vô bóng tối. Y lạng lẽ hứng Chịu đựng sự ngán ghét bỏ nằm trong bài bác xích của cậu, tâm lý tức giận dỗi một vừa hai phải nãy đều bặt tăm. Trái lại thay cho vô này lại là nỗi đau xót, nhức nhối như sở hữu ai lấy dao cứa vô tim hắn vậy. Quả bảo sao? Có lẽ vậy, những việc trước cơ nó so với cậu tàn nhẫn cho tới đâu thì giờ trên đây này lại càng thực hiện nó nhức nhối từng ấy. Nhìn body gầy nhom gò nhỏ bé xíu vô lồng ngực, ko nhịn được thèm muốn chở che, càng áy náy việc bạn dạng thân thiết tạo ra với cậu. Áy náy, thống khổ tuy nhiên cũng kèm cặp Từ đó là việc mừng rỡ sướng tột chừng, nó tiếp tục lần tìm kiếm cậu xưa nay ni tuy nhiên đều có hại, giờ ông trời lại fake cậu quay về với nó, nếu như tiếp tục như thế nó sẽ không còn tổn thương cậu một thứ tự nào là nữa, càng ko thể nhằm cậu vuột rơi rụng tầm tay với nữa. Y tiếp tục xác lập cậu cả đời này chỉ hoàn toàn có thể là của tôi hắn. Trìu mến thơm lên trán tình nhân, bế cậu thời gian nhanh về con xe xe hơi, nhấn ga chạy về Nhà biệt thự.
Đau nhức kể từ cánh tay ko thể nhằm yên lặng mang đến cậu ngủ, không dễ chịu nhưng mà kể từ từ tỉnh lại. Khó khăn ngồi dậy, từ đầu đến chân ê độ ẩm, nhất là cánh tay nhức nhối ko Chịu đựng nổi, đầu nhức như búa vấp ngã, chân vì thế cố nghiền chạy nhưng mà giờ ko thể động đậy nổi, mơ mơ tưởng màng phanh con cái đôi mắt coi xung xung quanh. Ngơ ngác coi căn chống sang trọng và quý phái này, nó rộng lớn cấp bao nhiêu thứ tự căn trọ cũ kĩ của cậu. Nhưng...
Đây là đâu vậy?
Nhưng mặc dù vậy càng thực hiện tính tò lần của cậu trổi dậy. Quan sát kĩ, căn chống này vô cùng to lớn , cơ hội bày trí tất cả theo dõi phong thái quý tộc một vừa hai phải tân tiến tuy nhiên cũng lại vô cùng nhã nhặn sang chảnh, với tông nền gold color nhạt nhẽo khiến cho người tao sở hữu cảm hứng yên lặng bình. Mặc kệ nhức nhối bên trên người, khập khễnh bước xuống chóng, ko thời gian nhanh ko chậm rì rì trở về phía ô cửa. Đẹp thì rất đẹp tuy nhiên trước không còn cần bay rời khỏi được kiểu mẫu tiếp tục. Cậu bước tiến nhẹ dịu không đủ can đảm tạo nên giờ đồng hồ động mạnh như ngại sở hữu ai cơ nghe thấy vậy. Tay chạm lên tóm cửa ngõ còn chưa kịp vặn tóm cửa ngõ đột ngột lúc lắc một chiếc, cửa ngõ phanh thốt nhiên ko dự phòng nhưng mà té rời khỏi sau. Người một vừa hai phải vài ba thấy cậu chuẩn bị té ngay tắp lự thời gian nhanh nhẹn kéo tay cậu lại mặt khác ôm cậu vô lồng ngực. Sắc mặt mày tá hỏa chất vấn cậu
- Em sở hữu sao không?
Giọng rằng vồ cập nhưng mà nữ tính. Đột ngột đương đầu như thế cậu ko ngoài sở hữu chút ngượng ngùng vẫn lý trí tách thoát khỏi kiểu mẫu ôm của những người con trai. Đoán trước được hành vi của cậu nó bế cậu lên trước lúc sở hữu dự định giãy giụa rời khỏi. Y bế cậu quay về cái chóng sang chảnh cơ, nhẹ dịu đặt điều cậu xuống giống như trân bảo. Quỳ xuống nhằm ngang tầm coi với cậu, ôn nhu nhưng mà thăm nom vết thương
- Còn nhức không?
Ôn nhu cùng với sự cưng nựng ông xã hóa học thấy rõ rệt vô đôi mắt người nọ cậu ngay tắp lự tránh mặt xoay đầu cút, giá buốt giọng trả lời
- Không cần thiết quan hoài thái vượt lên trước như vậy, tất cả chúng ta là kẻ xa thẳm kỳ lạ. Coi như thứ tự này tôi nợ anh, chắc chắn tôi tiếp tục trả.
- Không, chủ yếu anh mới mẻ nợ em
- Anh biết tôi sao?
Cậu nghi ngại hỏi
- Đúng vậy, em ko lưu giữ sao? Anh vẫn lưu giữ rõ rệt tức thì vô kiểu mẫu tối phú quá khi cơ anh bị thương nguy hiểm suýt chút nữa rơi rụng mạng. Em tiếp tục nhìn thấy anh rồi mang về ngôi nhà sơ cứu giúp chỗ bị thương mang đến anh, cứu giúp anh bay bị tiêu diệt một mạng.
- Thật sao? Sao tôi ko lưu giữ gì không còn vậy?
Giọng điệu cậu ăm ắp hoang mang lo lắng nằm trong nghi ngại.
Nghe vậy nó xác lập cậu bị rơi rụng trí lưu giữ rồi, cậu trong cả nó cũng quên tức là từng tội tình năm xưa của nó cậu cũng ko lưu giữ. Y ko ngoài mừng âm thầm, nếu như vậy nó sở hữu thời cơ được bù đậy mang đến cậu.
- Không sao, chỉ việc anh hãy nhờ rằng đầy đủ rồi!
Trước câu vấn đáp khuất tất của nó cậu lạng lẽ. Không khí thân thiết nhì người thời điểm hiện tại đột nhiên trở thành khó khăn xử. Không bao lâu sau cậu vực dậy hạn chế đứt bầu ko vận xấu hổ này, lướt qua loa nó tiến bộ về phía cửa ngõ. Y ngăn trước cửa ngõ ngăn bước tiến của cậu, khuôn mặt mày thời điểm hiện tại không thể treo lên nụ cười cợt ấm cúng nữa, trầm lặng coi cậu
- Tôi ham muốn về nhà!
- Không được, chỗ bị thương em ko lành lặn.
- Không tương quan cho tới anh. Tránh ra!
- Không.
- Anh....
Cậu tức ko rằng lại được nó, nó ngang bướng sinh sống bị tiêu diệt ko mang đến cậu ra phía bên ngoài. Với thân thiết thể gầy nhom yếu hèn như khúc củi giờ đây của cậu ko cần là phe đối lập của hắn. Cậu thứ tự nhì lại bị ép buộc bế lại về chóng. Tức giận dỗi cù mặt mày cút ko thèm coi nó, bĩu môi với hắn. Nhìn động tác dễ thương và đáng yêu của cậu như thế ko kìm chế được nhưng mà thơm lên song môi đỏ loét mọng ấy.
Bị đánh úp bất thần ko kịp phản xạ bị nó ăn đậu phụ. Đẩy mạnh nó rời khỏi, người sử dụng rất là chà vệ sinh song song môi mới mẻ một vừa hai phải bị nó thơm.
- Em ngán ghét bỏ tôi cho tới vậy sao?
Cậu ko vấn đáp, chà vệ sinh thiệt mạnh lên môi khiến cho nó sưng phù lên. Y tóm tay cậu ngăn hành vi tự động huỷ hoại bạn dạng thân thiết. Hết cơ hội với cậu đành lấy dung dịch máu mê tiếp tục sẵn sàng từ xưa đâm vào sau cùng gáy cậu. Không phản kháng mà hoàn toàn ngược lại thuận theo dõi té vô người nó ngủ cút.