đưa em đến mặt trăng

                                    
                                              

"Chúng tao sinh sống trong mỗi khoảnh từng xúc cảm đều rất cần phải trân trọng. Gặp nhau ko nhất thiết nên rất nhiều lần. Mé nhau cũng không cần thiết phải mãi mãi."

-
Nắng đậm dần dần như mong muốn nhuộm vàng cả Sảnh ngôi trường. Tiếng ve sầu kêu râm rang, khuôn giá buốt như mong muốn thiêu cháy người không giống, chống học tập thu nhỏ hóa học chứa chấp ngay gần tư mươi loài người và những dòng sản phẩm chữ dằng dịt bên trên bảng. Tất cả là vượt lên trên mức độ Chịu đựng đựng với lũ học viên công ty chúng tôi rồi. Dù mang đến xung quanh lớp các chiếc quạt đang được thao tác làm việc không còn năng suất thì vẫn ko thể nào là thực hiện xua tan khuôn xúc cảm oi bức của mon 5. Những công thức giăng kín bảng, những vật dụng thị và bài bác giảng càng thực hiện mang đến bọn học tập trò ở bên dưới dần dần gục té. Dù vậy, không có bất kì ai dám ở gục xuống, bỏ dở những kiến thức và kỹ năng cơ. Vì một trong những số bọn chúng, dù rằng cực kỳ không nhiều, cũng rất có thể tiếp tục ở trong đề ganh đua ĐH sắp tới đây.

Bạn đang xem: đưa em đến mặt trăng

Chúng tôi cực kỳ kinh hãi mon ngày nóng sốt và tẻ ngắt như vậy. Dù luôn luôn ổn định Theo phong cách tuy nhiên cha mẹ và nhà giáo coi nhập, tuy nhiên phía bên trong công ty chúng tôi đang được bị tiêu diệt dần dần bị tiêu diệt ngót. Đến cả việc há mồm rời khỏi than vãn rằng phiên bản thân thiết cực kỳ mệt rũ rời cũng không còn mức độ nhằm thưa. Những tháng ngày cuối cung cấp, hãy gọi nó là 'thời kỳ trở nên động'. Vì những xúc cảm lếu láo loàn nhất của tuổi tác học tập trò tiếp tục lũ lượt kéo cho tới nhập thời hạn này, xịn tía niềm tin, thực hiện gục té công ty chúng tôi. Thi ĐH lại ko nên đơn giản trận đánh về kiến thức và kỹ năng và điểm số tuy nhiên còn là một trận đánh về niềm tin, khi tuy nhiên công ty chúng tôi nên căng óc nhằm lựa chọn rời khỏi ngôi trường ĐH bản thân tiếp tục ganh đua nhập hoặc chỉ giản dị và đơn giản là những buổi học tập dày quánh đang được dần dần đè bị tiêu diệt sức mạnh.

Lớp học tập chật hẹp như vậy, ngoài giờ đồng hồ ve sầu kêu cho tới chói tai, giờ đồng hồ nhà giáo vĩ đại rõ rệt như đang được nỗ lực nhồi nhét nhập đầu, nếu như nhằm ý kỹ, tôi rất có thể nghe thông thoáng qua quýt một nhị câu hát. Đó là giọng hát của Hà Lam, một giọng hát nhập trẻo và êm ấm.

Bạn nằm trong bàn của tôi thương hiệu Hà Lam, là một trong gái xinh đẹp mắt, hạnh phúc và tài năng. Tôi nghe bảo cô ấy và được tuyển chọn trực tiếp nhập học viện chuyên nghành âm thanh nào là đấy nhờ tài năng thiên phú của tôi. Có nghĩa rằng, Hà Lam ko quan hoài lắm cho tới những công thức bên trên bảng, cũng ko cảm nhận thấy ĐH thực sự là một trong con cái hung quỷ. Trước giờ cô ấy luôn luôn trực tiếp tích cực kỳ và cảm nhận thấy vô tư lự với những chuyện bên phía ngoài. Tôi rất có thể cảm biến sự vô tư lự qua quýt cơ hội cô ấy hát thân thiết lớp học tập lặng yên. Tôi ước giá bán như bản thân rất có thể trở nên một góc nhỏ của một loài người vô lo lắng như thế.

Dù là cực kỳ nhỏ tuy nhiên giọng hát của Hà Lam cứ thực hiện tôi phân tích tâm lý ko thể học tập được. Quay thanh lịch Hà Lam, tôi phát hiện cô ấy đang dần quan sát về phía bản thân. Hà Lam thôi nhâm nhẩm hát, coi tôi mỉm cười.

"Cậu ganh đua gì ?"

Xem thêm: có vợ là cả gia tài

Tôi tương đối sững người vì như thế được cô ấy căn vặn. Tuy là chúng ta nằm trong bàn tuy nhiên công ty chúng tôi cực kỳ hiếm khi thì thầm cùng nhau, nhất là những yếu tố riêng lẻ của tôi.

"À, tớ lăm le học tập Y."

"Làm chưng sĩ sao? Cơ tuy nhiên, ko nên là thợ chụp ảnh à ?" Hà Lam coi tôi tự con cái đôi mắt tròn xoe xoe sửng sốt.

"Sao cậu lại thưa vậy ?"

Xem thêm: lục đại thiếu gia cưng sủng

"Vì tớ thấy cậu cực kỳ hoặc lôi máy hình ảnh rời khỏi chụp choẹt, coi là biết sở hữu ưng ý với nghề nghiệp nhiếp hình ảnh."

"Cũng ko hẳn, nó đơn giản sở trường thôi."

Tôi vướng mắc tại vì sao Hà Lam biết tôi mến tự sướng, tôi đang được vứt máy hình ảnh ngay gần nhị trong năm này rồi. Cô ấy mới mẻ bắt gặp tôi đầu năm mới ni thôi tuy nhiên.