đông túy hạ phàm

Năm giờ, mặt mày trời vẫn lên rất cao, TP.HCM trở về hiện trạng náo sức nóng rầm rĩ. Một người cực kỳ đem định nghĩa về thời hạn như Hạ Hàm nghe tiếng ồn nhưng mà giật thột tỉnh dậy.Nhìn đồng hồ đeo tay, Hạ Hàm sửa biên soạn giản dị và đơn giản rồi cút trả chống, nhân tiện chất vấn thăm hỏi ông công ty hotel.“Khách mướn chống 103 vẫn trả chống chưa?” “Vẫn ko.” Ông công ty nhận xét người nam nhi kỳ kỳ lạ, vấn đáp qua loa loa’“Được, tôi biết rồi, cảm ơn.” Hạ Hàm vốn liếng đang được tiến hành trọng trách khẩn cấp cho, tối qua loa ở lại phía trên chẳng qua loa vì thế vụ án kinh doanh thận hiện nay chưa xuất hiện tăng chi phí triển gì mới’Nhưng anh còn tồn tại chuyện không giống cần thiết thực hiện, tối ni tiếp tục lên máy cất cánh trở lại Đông Thành’Vì vậy, anh tính thăm dò thám tử tư khu vực thay cho bản thân theo đuổi dõi Đông Túy’Hạ Hàm tảo người, rời ngoài khách hàng sạn’‘Vừa mới mẻ bước tiến, sau sườn lưng tự nhiên xuất hiện nay một bóng người, đụng chạm mạnh nhập anh’“A?” “Xin lỗi sếp.” Người cơ tảo sang trọng, nở nụ mỉm cười nữ tính coi Hạ Hàm’“Cô...” Hạ Hàm chợt bừng tỉnh: “Cô vẫn sớm trị xuất hiện tôi.” Tuy thế, anh cũng ko trầm trồ nao núng’Đông Túy rời khỏi vẻ thần túng, kể từ từ cho tới trước mặt mày Hạ Hàm’Nghĩ là cô đem chuyện ham muốn trình bày với bản thân, Hạ Hàm theo đuổi phiên bản năng bèn cúi đầu xuống’Chỉ nghe một tiếng nói nữ tính cơ khẽ vang mặt mày tai: “Sếp, anh cũng muốn bữa sớm không? Có sữa đậu nành, bánh quẩy, vẫn còn đấy giá phía trên này.” Nói kết thúc cô lấy bữa sáng sủa kể từ vào trong túi ra’Túi to lớn túi nhỏ vô tình băng qua eo Hạ Hàm’Anh đem xúc cảm như bị đùa xỏ, nổi xung đùng đùng xông tới: “Đông Túy, giờ đây tôi lấy đằm thắm phận công an đầu tiên bắt...”Lời còn ko trình bày không còn, Đông Tây vẫn thấy anh fake tay cho tới, ham muốn sử dụng đấm đá bạo lực hoặc gì? Cô bóp vỡ túi sữa đậu nành nhập tay, vẩy nước nhập người anh, lại quăng toàn bộ bữa sáng sủa lên trên người Hạ Hàm, quăng quật của chạy lấy người! “Này! Đứng lại! Đừng đem chạy!” Hạ Hàm nổi xung quát’Anh xua đuổi sát sau sườn lưng Đông Túy’Không hiểu sao cô nàng này tuổi tác còn trẻ con nhưng mà thể lực còn chất lượng rộng lớn một người đàn ông’Chạy qua loa không còn đường phố, Đông Túy quẹo vào một trong những căn hộ cũ ngay sát đó’Hạ Hàm bám tức thì theo đuổi, nhập nháy đôi mắt rẽ nhập không giống ngoặt, tự nhiên thấy đồng khu đất cát rộng lớn đập nhập mặt’“Phù...” Hạ Hàm ko thể cởi nổi mắt’Lá cây, cành cỏ thô, đá, khu đất cát, loại gì rồi cũng rất có thể thực hiện tranh bị cho tới cô nàng được’Lúc này, khuôn mặt mày Hạ Hàm bám giàn giụa lớp bụi, ăn mặc quần áo xộc xệch’Anh sử dụng tay áo chùi chùi mặt’Khi cởi được nhì đôi mắt rời khỏi thì cả trái đất của anh ấy vẫn thay cho đổi’“Cứu tôi với..’Chính là anh tớ, anh tớ bị thần kinh trung ương, tâm trí đem yếu tố, Ngày nào thì cũng đóng góp tay động chân với tôi, nài người xem, gom tôi báo công an...” Đông Túy vờ vịt xứng đáng thương ôm tay, tầm vóc thẫn thờ luýnh quýnh, bên trên người xuất hiện nay nhiều vết đỏ ửng hồng tự động cấu véo nhưng mà ra’Cô kêu to lớn, nài những người dân cao tuổi tác nhập trung tâm vui chơi quảng trường căn hộ gom đỡ’Bị thần kinh? Đầu óc Hạ Hàm trở thành mơ hồ nước, bỗng nhiên bị một group người đứng xung quanh cơ chỉ chỉ trỏ trỏ’Cô gái này sao nhưng mà quí vu vạ hãm sợ hãi quá vậy’“Không nên đâu, người xem ơi, đó là hiểu nhầm, tôi là cảnh...” “Anh tớ còn quí trình bày bản thân là cảnh sát! Khi còn nhỏ nhắn anh tớ coi phim công an hình sự nhiều quá, luôn luôn mộng mơ được tạo cảnh sát’Tôi thiệt sự chịu đựng đầy đủ rồi, 1 năm qua loa, anh tớ cứ trị dịch miết..’Hu hu hu.” Xung xung quanh chính thức coi anh phía trên coi thường thông thường, còn tồn tại người móc Smartphone rời khỏi báo cảnh sát’Hạ Hàm trị bực, thò tay tính móc thẻ công an hoặc súng ngắn ngủn nhập người rời khỏi nhằm chứng tỏ đằm thắm phận’Thế tuy nhiên chẳng thấy gì cả’Ngay ngay tức thì, anh hiểu tức thì mục tiêu sáng sủa ni Đông Túy xun xoe với anh’Chết rồi, giờ đây đem mồm cũng ko thể giải thích’Anh..’Bị dịch thần kinh? Đường lối chủ yếu đó là công an nhưng mà giờ lại trở thành người bệnh tâm thần? Thân phận đột ngột bị thay cho thay đổi nhập chớp đôi mắt khiển Hạ Hàm ko kịp đối phó, trong thâm tâm càng ham muốn xé xác Đông Túy đang được đứng cơ hội cơ ko xa xôi ra: “Này! Cô!” Vừa thấy người xông lên, Đông Tây vẫn bưng đầu tránh nhập vào đám đông’Các cô những chú xung xung quanh tất yếu ko thể trơ đôi mắt coi một cô nàng trẻ con bị thương, nhao nhao ngăn lại, đem người còn xắn ống tay áo lên thăm dò cơ hội khắc chế Hạ Hàm’Hạ Hàm chỉ ham muốn tủm Đông Túy lại, tuy nhiên bị group người cao tuổi tác bao xung xung quanh khiến cho anh ko thể rời khỏi tay, kinh khủng thực hiện chúng ta bị thương’Tay vẫn cầm trở thành quyền nhưng mà không đủ can đảm hạ xuống, và ko thể hạ xuống! Cam chịu đựng nhằm bọn họ quật trượt anh chứ không cần thể thực hiện người dân không có tội bị thương’Vì vậy, chẳng bao nhiêu nhưng mà Hạ Hàm đã trở nên những chú những cô xung xung quanh ghì xuống đất’Đông Túy lộn nhập đám người, cô sà nhập mồi nhử vai người kỳ lạ vờ vịt khóc, đắc ý nở nụ mỉm cười gian giảo manh coi Hạ Hàm’Hạ Hàm lặng lẽ nghiến răng, trơ đôi mắt coi Đông Túy trốn sau đám người, chạy mất hút như 1 làn khói’Anh cầm chặt tay, đấm mạnh xuống mặt mày khu đất.Lúc này nhập đầu Hạ Hàm chỉ mất đích một tâm lý ham muốn giết mổ Đông Túy, bắt được thì hiếp rồi giết mổ, lại hiếp rồi giết! Ơ, ko nên, trước tiến công sau đấm, hiếp cô tớ thì quá sỉ nhục chủ yếu phiên bản đằm thắm mình! Không bao lâu sau công an xuất hiện nay, ko thăm nom gì, fake Hạ Hàm trực tiếp cho tới khám đa khoa tinh thần theo đuổi đòi hỏi của những người dân’Việc vẫn cho tới nước này, cho dù nhập bụng tích một bầu tức giận dỗi ham muốn bột phát, tuy nhiên Hạ Hàm lại tươi tỉnh cho tới kỳ lạ’Anh thấu hiểu hiện nay đem phân tích và lý giải gì rồi cũng vô ích’Lúc Hạ Hàm khoác ăn mặc quần áo người bệnh đứng nhập khám đa khoa tinh thần, trái khoáy tim anh như ham muốn vỡ..’Anh thờ thẫn coi người dịch trải qua đi đi lại lại xung xung quanh, khẽ xoay đầu lại’Có một thiếu thốn niên tay cầm lá sen, đang được ngồi xổm mặt mày tay phải’Hai người coi nhau, cậu thiếu thốn niên trình bày khẽ khàng: “Suyt..’Đừng cử động’Mày là một chiếc cây’Tao là 1 trong những đóa hoa ngớ ngẩn nhưng mà, vậy nên tất cả chúng ta ko thể động đậy...” Khóe mồm Hạ Hàm lắc lắc, trước đôi mắt đem người hành vi chậm rãi, ánh nhìn ngớ ngẩn ngớ ngẩn, đem người mỉm cười ngờ nghệch ôm cột năng lượng điện, đem người buồn buồn chán coi lên khung trời, đem người ngồi xổm bên dưới khu đất vẽ vòng tròn’Dường như aiđây cũng rất có thể giới của riêng biệt mình’Đó là 1 trong những trái đất thần thánh, ko thể xâm phạm’“Đừng bắt ta! Ta là Siêu Saiyan giải cứu giúp trái đất, loại người ngu ngốc! Tất cả quỳ xuống không còn cho tới tớ, còn nếu không tớ tiếp tục tiến công bị tiêu diệt những ngươi!” tình cờ nhiên mang 1 thiếu thốn niên xông cho tới, tay cầm súng fake coi chằm chằm tứ phía’Những người dịch không giống đều coi hắn như thấy một thương hiệu thần kinh’Ngay tiếp sau đó, hắn tá và chưng sĩ nhập khám đa khoa lao cho tới, nhanh gọn lẹ quật trượt cậu tớ xuống đất: “Mau tiêm dung dịch an thần!” Bác sĩ nổi xung quát’Cậu thiếu thốn niên ko chịu đựng ở yên tĩnh, giãy nảy giụa hét lên: “Đừng bắt tớ, những ngươi nhưng mà bắt tớ thì ngày mai được xem là ngày tận thế’Trái Đất sẽ ảnh hưởng phá hủy, cả vũ trụ tiếp tục nổ tan tành! Đến khi cơ tớ sẽ không còn đời này cứu giúp những ngươi!” Cảnh tượng trước đôi mắt khiến cho Hạ Hàm ghi nhớ cho tới thưởng thức vừa phải rồi của mình’Anh trơ đôi mắt coi cậu chàng cơ giãy nảy giụa quẫy giẫm rồi chìm nhập mê mẩn nhưng mà lòng âm thầm than thở, coi rời khỏi ham muốn bay ngoài khu vực này đằm thắm buổi ngày ban mặt mày là vấn đề ko tưởng’Xem rời khỏi, đành nên đợi cho tới đêm hôm, giờ đây..’Hạ Hàm đứng trực tiếp không cử động, một con cái chim sẻ đậu bên trên đầu anh, hót ríu rít’Bây giờ..’anh cứ thực hiện một chiếc cây thôi’Đừng nhằm người không giống cảnh giác, về sau hành vi cho tới tiện.Mà thời điểm này ở trường bay Liêu Thành, Đông Túy vẫn lên máy cất cánh, chỉ đợi mươi phút nữa là máy cất cánh tiếp tục chứa chấp cánh’Vì vơ vét được đồ đạc và vật dụng của Hạ Hàm nên giờ ví của Hạ Hàm và ví của cô ý, thêm vào đó khẩu pháo bị tung linh phụ kiện đều nằm trong tay Đông Túy’Mang súng thiệt ko thể trải qua cửa ngõ thương chính, nên Đông Túy cố ý mua sắm tăng vali rộng lớn và một chiếc tía lô với không nhiều súng fake linh tinh ranh, nhằm lộn với linh phụ kiện của súng thật’Một phần đem ký gửi, sót lại nhét vào trong túi domain authority cầm tay’Đông Túy thư giãn vỗ vỗ cái túi da’Phải cho tới Hạ Hàm nếm demo xúc cảm ko xu bám túi’Hơn nữa nhập thời hạn ở khám đa khoa tinh thần, ko biết tên nam nhi trọng nghĩa cơ đem dùng tè xảo này nhằm sinh sống qua loa ngày không? Đông Túy coi thường thông thường nhếch miệng’Trên đời này ai cho tới cô ăn hành, cô tiếp tục bắt người cơ trả giá bán gấp hai.Trở lại Đông Thành, về cho tới địa thế căn cứ của những cô gái’Vừa đẩy cửa ngõ chống vẫn nghe một giờ “bụp” vang lên’Ruy băng color tung cất cánh khiến cho Đông Túy ngẩn ra’“Surprise! (Ngạc nhiên chưa!) Chào mừng về bên nhà!” Giọng trình bày sung sướng của Trâu Noãn và Tô Đát Quý vang lên tức thì sau đó’Đông Túy coi nhì người bọn họ như thể xa lạ biết, nở nụ mỉm cười vờ vịt coi thường bỉ’Cảm giác này, thực sự cực kỳ giá áp’Phủi phủi đồng ruy băng bên trên người, Đông Túy lạnh lẽo lùng nói: “Đừng đem tưởng thực hiện thế này thì lượt sau bao nhiêu bà vướng lỗi tôi sẽ không còn trừ chi phí nhá” “Hứ, bà trình bày gì kỳ vậy, tụi tôi bày vẽ nhằm mừng bà về căn nhà an toàn’Thế giới phía bên ngoài Thạch Sanh thì không nhiều, Lý Thông thì nhiều vô kể, gian nguy biết bao’Bà nghêu du phía bên ngoài như vậy thì đám côn thiết bị cơ nguy nan to lớn rồi!” Trâu Noãn vừa phải khoác một tay lên mồi nhử vai Đông Túy vừa phải thì thầm’Tô Đát Quý ở bên cạnh tiết lên óc chậm rãi, gật đầu phụ họa: “Phải phải!” “Này bao nhiêu bà, đem nên nhì ngày tôi ko ở phía trên, nhì bà ngứa đòn đích không? Gì nhưng mà côn thiết bị nguy nan to? Đệt, tôi là phận phụ nữ phong phanh yếu ớt đó!” Đông Túy vừa phải kéo đụng chạm ly tư trang chậm rãi rãi cút nhập chống vừa phải đem chứng tỏ bản thân ko cất vai ác’“Ha ha, yếu đuối đuối? Khụ khụ, Đông Nương, kể từ này sẽ không phù hợp với bà đâu’Người như bà không trở nên gọi là đanh đá vẫn chính là may rồi.” Trâu Noãn trêu chòng ghẹo, cứ lảm nhảm với Đông Túy là một ngày dài ko không còn chuyện’Em Gái Cup D vẫn sẵn sàng kết thúc không còn sáu số đậm, một số canh mừng Đông Túy về bên, thời điểm này đang được bưng canh gà kể từ nhập nhà bếp cút ra’“Đồng Nương, mau rời khỏi ăn cơm trắng, nhì thời buổi này dĩ nhiên chả ăn uống hàng ngày đàng hoàng nên không?” Phong Tiểu Mạn là kẻ đảm đang được, khi không tồn tại trọng trách, một ngày tía bữa cơm trắng đều tự đem sẵn sàng, tay nghề ngỗng nấu bếp cực kỳ khá’Cô coi Đông Túy, khẽ mỉm cười, nữ tính nói’“Chậc chậc, coi đi’Em Gái Cup D của tất cả chúng ta, ngực vẫn to lớn lại còn nữ tính đảm đang’Ôi, thơm nức quá.” Đông Túy buông đụng chạm ly nhập tay rời khỏi, xán cho tới bàn ăn’Mấy ngày qua loa ở ngoài, ghi nhớ tay nghề ngỗng nhà bếp núc của Phong Tiểu Mạn ham muốn chết’Cô hít hà, vẻ mặt mày thỏa mãn’Tô Đát Quý ngồi xổm coi loại valy, không hiểu nhiều tế bào bại liệt gì nên hỏi: “Đông Nương, nhập loại đụng chạm ly này còn có đồ vật gi vậy? Quà cho tới tụi tôi à?” Hai đôi mắt cô bé sáng sủa lung linh, bị Đông Túy coi thường: “Trong cơ đem súng.” “Ô..’Là súng à..’Gì cơ? Súng!!” Ánh đôi mắt của những cô nàng ngay tức thì dồn nhập Đông Túy’Phải hiểu được, tự động ý tích trữ hoặc đầu tư mạnh trục lợi súng ống đạn dược thì ko nên chuyện vừa phải vừa đâu!