đô thị thiếu soái

Chương 773-2: Mé Trong Có Càn Khôn

C

Bạn đang xem: đô thị thiếu soái

hu Vũ Hiên góc nhìn xinh rất đẹp, lòi ra đi ra sự khổ cực vô nằm trong.

Ngô Văn Khánh nhờ vào ghế, hưng phấn xẻ sung:

- Không ngờ nghịch tặc được phụ nữ trinh tiết, vô cùng tự động nhiên! Ta khi ê còn tồn tại chút ko tin yêu, ngay lập tức gọi người lấy đèn cung cấp cứu vãn soi đánh giá. Tôi đang được khi hưng phấn lên, ngay lập tức thực hiện vài ba đợt, còn quan trọng cố lưu giữ kỹ khuôn mặt của cô ấy bé bỏng đấy. Đáng tiếc là ngày sau cô tao nhảy xuống biển khơi tự động tử rồi.

Nghe cho tới phía trên, Sở Thiên sát khí xuất hiện, Ngô Khánh Văn thiệt là súc sinh!

Chu Vũ Hiên gặm môi, lật tay lôi ra khẩu pháo ngắn ngủn nhằm mục đích vô Ngô Khánh Văn.

Người vô chống đều bị dọa dẫm đứng dựng lên, Ngô Khánh Văn bộp chộp kéo người phụ nữ tủ trước thân ái bản thân, há mồm quát:

- Tiểu thư, cô làm những gì tuy nhiên xúc động thế? Chúng tao nhịn nhường như ko oán ko oán thù, nên sử dụng cho tới súng nhằm xử lý sao? Hay là, Hay những người phụ nữ ê là em của cô?

Chu Vũ Hiên nhì tay tóm chặt súng, trình bày ăm ắp hận thù:

- Mặc cho dù cô tao ko nên là em gái của tôi, tuy nhiên cô tao là kẻ các bạn nằm trong chống tốt nhất có thể, cũng chính là bà bầu tốt nhất có thể của tôi, ko ngờ bị thương hiệu súc sinh như ngươi thực hiện kinh khủng, ông trời đem đôi mắt, sau cuối mang đến tao tìm kiếm được manh ông tơ, còn tìm kiếm được ngươi rồi.

Sở Thiên ở cửa ngõ vuốt địa hình, thức tỉnh gật đầu, ko trách móc Chu Vũ Hiên hận oán thâm thúy như thế, bị bản thân xua về Kinh Thành vẫn quay trở lại, hóa đi ra là vì như thế báo oán mang đến bà bầu đảm bảo chất lượng, ông tơ tình yêu này cũng thiệt khó khăn đã có được, đơn giản vì như thế sao nên tự động bản thân khảo sát điều này chứ? Với tiềm năng của Chu Long Kiếm, búng tay một chiếc là hoàn toàn có thể xử lý được rồi.

Bảy tám người tuấn tú bị họng súng bức bách ngồi bên trên ghế, tuy nhiên góc nhìn đều lóe lên dục vọng, chỉ cần phải có thời cơ ngay lập tức mạnh mẽ và tự tin nhào lên. Nếu như thời điểm ngày hôm nay bị Chu Vũ Hiên phun bị tiêu diệt, về sau thì ko cần thiết lăn lóc lộn giang hồ nước rồi. Chỉ là kẻ phụ nữ bé bỏng nhỏ lại khiến cho group con trai này kinh kinh khủng.

Ngô khánh Văn trong tâm sợ hãi, cũng thiệt là khổ sở ngôi nhà tìm tới cửa ngõ rồi, tuy nhiên kinh nghiệm tay nghề giang hồ nước nhiều năm khiến cho ông tao tự động giác ko thể tự động thực hiện bừa được, suy tư một lúc ngay lập tức xoa mông cô nàng ôm trong tâm, tiếp sau đó ngay lập tức rút đi ra con cái dao nhỏ dí vô cổ cô nàng, sẵn sàng ngọc nhừ đá tan.

Chu Vũ Hiên lòi ra nụ cười cợt chế nhạo, ko thèm quan hoài nói:

- Dùng cô tao nhằm uy hiếp tôi?

Ngô Khánh Văn cười cợt bao nhiêu câu, góc nhìn ác độc nói:

- Không sai, cô tao là kẻ phụ nữ tôi mới nhất dành riêng được, vô cùng hoàn toàn có thể cũng ko trải qua loa việc đời, người giết mổ tao, tao thì giết mổ cô tao, tuy vậy tao thực hiện kinh khủng người bà bầu của cô ấy, tuy nhiên người phụ nữ này cũng tiếp tục vì như thế ngươi tuy nhiên bị hại

Chu Vũ Hiên hiện thị lên một ít u phiền, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Đê tiện hạ nhân.

Cô gái vặn vẹo vài ba cái, thảm thiết kêu:

- Cầu van nài cô, thả mang đến tôi.

Ngô Khánh Văn tự nhiên nhẹ dịu thở nhiều năm nói:

- Thôi chuồn, trước lúc chuẩn bị bị tiêu diệt coi như vì như thế bản thân thực hiện chút việc thiện chuồn, tao hoàn toàn có thể nhằm người phụ nữ trong tâm thả đi ra, tuy nhiên mang trong mình một đòi hỏi, đó là cô ko được sản xuất kinh khủng tiếp những đồng đội này của tao, chúng ta ko tham gia vô việc ở bờ biển khơi.

Chu Vũ Hiên ko nghi vấn, rét lùng trả lời:

- Ngươi coi như là 1 trong người con trai, tao còn nhận định rằng ngươi tiếp tục sử dụng người phụ nữ nhằm tủ chắn cho bản thân chứ, ko ngờ ngươi cũng hùng vĩ nhằm cô tao rời chuồn, về phần những người dân thủ hạ của ngươi, tôi ko cần thiết mạng của mình, tôi ko nên là kẻ giết mổ người lân sát kẻ không có tội.

Bảy tám người con trai tuấn tú lộ góc nhìn cảm kích, đồng thanh hô:

- Đại ca.

Ngô Khánh Văn vẫy tay ngăn chúng ta lại, ngay tức thì vỗ vô mồi nhử vai cô nàng nói:

- Đi chuồn, qua loa mặt mày ê chuồn, rời bị đạn thực hiện tổn hại.

Sở Thiên trong tâm thì thầm kêu ko đảm bảo chất lượng, tuy nhiên cũng vẫn nhẫn nại tiếp.

Chu Vũ Hiên phiền lòng Ngô Khánh Văn sẽn mang người phụ nữ này đẩy qua loa, tiếp sau đó nhân thời cơ đoạt khẩu pháo của tớ. Cho nên vẫy tay bảo người phụ nữ sợ hãi chầm lờ đờ tiếp cận, tuy nhiên họng súng từ trên đầu cho tới cuối nhằm mục đích vô đầu của Ngô Khánh Văn, bên cạnh đó sử dụng góc nhìn uy hiếp những người dân con trai rậm rịch ngồi bên trên ghế.

Người phụ nữ cẩn trọng tiếp cận, khi cho tới ngay sát Chu Vũ Hiên, khá cúi xuống nói:

- Chị, cảm ơn chị!

Chu Vũ Hiên lòi ra nụ cười cợt, thản nhiên nói:

- Cô thời gian nhanh rời khỏi ngoài, thuận tiện chung tôi báo công an.

Cô gái gật gật đầu, khi lại ngấc đầu, ngay lập tức đem dao ngắn ngủn hung hăng đâm vô bụng Chu Vũ Hiên, thế cho tới vô cùng hung hãn lại đột ngột, khiến cho Chu Vũ Hiên căn phiên bản ko thể rời kịp, may tuy nhiên lực của cô ấy tao ko đầy đủ rộng lớn, cho nên vì thế dao ngắn ngủn sau khoản thời gian đâm qua loa lớp ăn mặc quần áo, cũng không tồn tại chuồn thâm thúy bao nhiêu phân tạo nên trở nên chỗ bị thương chí mạng.

Nhưng hành vi này khiến cho nhức nhối tương truyền từng thân ái Chu Vũ Hiên, còn chưa xuất hiện phản xạ kịp lúc, người phụ nữ lại nhào cho tới gặm tay cô tao, khiến cho cô tao không tồn tại cơ hội nào là phun súng, đồng thời ê, thủ hạ của Ngô Khánh Văn cũng thời gian nhanh nhẹn nhảy qua loa, bảy tám người đơn giản dễ dàng kiểm soát được Chu Vũ Hiên.

Người con trai cường tráng bắt cánh tay của Chu Vũ Hiên, hung tợn đặt điều cô bên trên bàn trà, cô không ngừng nghỉ mặt hàng dụa, tuy nhiên nhờ vào mức độ lực của cô ấy và đối phương trọn vẹn không tồn tại mối quan hệ thẳng, Ngô Khánh Văn dẫm chân mặt mày người Chu Vũ Hiên bên trên bàn trà, cúi người cười cợt lặn.

Chu Vũ Hiên hòn đảo qua loa cô nàng, đôi mắt coi chằm chằm Ngô Khánh Văn nói:

- Vô sỉ.

Sở Thiên nhẹ dịu thở nhiều năm, ngón tay tiếp tục ấn số của Chu Kiếm Long phía trên đầu.

Ngô Khánh Văn cười cợt ha ha lên, nỗ lực cằm của cô ấy lên trả lời:

- Tôi quá nhận tôi vô liêm sỉ, tuy nhiên thế thì ra sao? Không ngờ cô mong muốn phun bị tiêu diệt ông mi, ông mi cũng sử dụng súng, trừng trị ngươi, ko ngờ người bà bầu đảm bảo chất lượng là kẻ phụ nữ khan hiếm thấy, tin yêu rằng cô cũng cũng sẽ không còn khiến cho tôi thất vọng?

Bảy tám người thủ hạ nằm trong cười cợt lên, Chu Vũ Hiên giãy giụa dụa, xuất hiện thân ái phận hiển hách:

- Các ngươi dám động vô bà cô này, những ngươi bị tiêu diệt ko đàng hoàng. Bác của tôi là Sở trưởng công an. Nếu như biết tôi đem chuyện gì ko hoặc xẩy ra, thì không những những ngươi bị băm trở nên trăm miếng, tuy nhiên toàn cỗ Chu gia cũng trở nên chôn vùi theo dõi.

Cô tao hét rất rộng giờ đồng hồ, tuy nhiên lại không tồn tại bất kể người nào là nghe xuôi tai, Ngô Khánh Văn càng ko nhận định rằng như vậy nhấp lên xuống đầu, nếu mà chú cô tao thiệt là Sở trưởng Công an, cô tao lại thế nào là đơn thân ái xông vô khu vực nguy hại khảo sát bản thân chứ? Lập tức gọi Smartphone mang đến thủ công khiến cho bản thân phơi bầy thây đầu lối là được.

Ngô Khánh Văn đùng một cái xé rách nát ăn mặc quần áo của cô ấy tao, tai ngược càn rõ ràng gào thét:

Xem thêm: truyện em nghe thấy được

- Chú của cô ấy là Sở trưởng Công an sao? Ông mi cũng chính là thủ tướng tá quốc gia! Người đâu, đem ăn mặc quần áo của cô ấy tao toàn cỗ xé đi ra mang đến ông mi, tối thời điểm ngày hôm nay hương thụ mùi vị con cháu gái của Sở trưởng Công an, quý khách thả giàn thưởng thức

Banh

Cửa bị đá mạnh đi ra, Sở Thiên ở phía bên ngoài đợi rất mất thời gian, giẫm vô, trải qua Smartphone vừa đẹp bắt được giờ đồng hồ cười cợt và kể từ ngữ của Ngô Khánh Văn, Sở Thiên rõ rệt nghe được Chu Long Kiếm gầm nhẹ:

- Mẹ nó, ông mi giết mổ toàn cỗ cả nhà! Diệt cửu tộc.

Sở Thiên đem Smartphone giữ lại truyện trò vứt bên trên quầy rượu cạnh bên, hòn đảo qua loa Chu Vũ Hiên chỉ từ lại quần áo con bên trên người, ngay tức thì cười cợt rét lùng coi Ngô Khánh Văn chúng ta, ko nhằm ý nói:

- Chu gia những người dân cũng thiệt là súc sinh. Không ngờ thực hiện đi ra việc nỗ lực thú như thế.

Ngô Khánh Văn bá vương vãi ngang nghạnh tiếp tục lòi ra bên trên người, trong cả thắt sườn lưng bên trên người tiếp tục rút đi ra, khi mong muốn hưng phấn đè lên trên bên trên, lại bị Sở Thiên thực hiện loại gián đoạn.

Ông tao bực bản thân xấu xa hổ cuồng nộ lùi lại lấy tay kéo khóa. Dữ tợn gầm nhẹ nhàng nói:

- Bất luận là ai, tôi đều mong muốn mi bị tiêu diệt.

Sở Thiên khắp cơ thể đều chứa đựng vô ánh sáng của đèn mù mờ, khiến cho cho những người coi ko mặt mày, tuy nhiên khí thế toát đi ra khiến cho người sụp các giọt mồ hôi, nghe thấy điều của Ngô Khánh Văn, Sở Thiên cười cợt khẽ vài ba giờ đồng hồ, thản nhiên trả lời:

- Tối thời điểm ngày hôm nay vô cùng tiếp tục bị tiêu diệt người, đem điều là ngươi.

Sở Thiên gọi nhấn mạnh vấn đề rõ ràng từng chữ vô cùng thư thả, quả đúng là từng chữ từng chữ lờ đờ rãi kể từ mồm trừng trị đi ra, tuy nhiên trong ê đem sát khí mạnh mẽ, khiến cho người ko ngoài đem chút sởn tóc gáy, cho dù Ngô Khánh Văn chúng ta coi qua loa tiết đấy, trong tâm cũng không ngừng nghỉ lập cập rẩy.

Ngô Khánh Văn sờ vệt thâm sẹo bên trên người, ko nhằm ý nói:

- Chỉ tự ngươi?

Lúc thủ thỉ, lão liếc mắt mang đến bọn thủ hạ, đi ra tay trước cướp ưu thế, thủ hạ sau thủ thế, nằm trong ở cạnh bên thực hiện từng nào việc nhiều trong năm này, bao nhiêu người chúng ta tiếp tục sớm đem kết hợp ăn ý, một góc nhìn, một thủ thế, đều hoàn toàn có thể rõ ràng ý của nhì mặt mày.

Lúc Ngô Khánh Văn trừng trị đi ra những chữ sau cuối, bao nhiêu thương hiệu đại hán trong những khi vô tình tiếp tục tiếp cần thiết ngay sát Sở Thiên, thời điểm này chúng ta chính thức bùng lên, dao sắc và nhọn vô tay hiện thị lên khả năng chiếu sáng lóa mắt. Như rắn rết phía thắng cho tới ngực và bụng Sở Thiên đâm cho tới.

Mấy người này sẽ không nên đợt trước tiên giết mổ người, con cái dao một vừa hai phải ổn định một vừa hai phải chuẩn chỉnh, phối phù hợp với nhau vô cùng kết hợp ăn ý, khiến cho phe đối lập xem xét trước thì ko xem xét được sau, xem xét bên trên thì ko nhằm ý bên dưới, chỉ việc găm cho tới bên trên người thì chắc chắn tổn thất mạng.

Sở Thiên khá mỉm cười cợt, ko thèm nhằm ý.

Yên yên bình lẽ, hành vi như thỏ tinh, Sở Thiên một vừa hai phải mới nhất đứng yên lặng ở cửa ngõ sau đó 1 khi lâu, nếu như không trình bày điều nào là, người không giống hoặc có lẽ rằng còn nhận định rằng hắn là cây cột, tuy nhiên hắn giờ đây hành vi rồi, sử dụng thỏ tinh nhằm tưởng tượng giống như cũng có thể có chút tạm thời được, thiệt sự là thời gian nhanh như chớp, đôi mắt thông thường căn phiên bản coi ko rõ ràng.

Hắn tao trước tiên là phi thân ái lên, chân một vừa hai phải khi đá trúng cổ tay người nỗ lực dao phía bên trái, lực tiến công vô thật to. Không chỉ đá cất cánh dao vô tay, không chỉ có vậy giờ đồng hồ răng rắc vang lên, trong cả cổ tay của lão tao cũng toàn cỗ dập nhừ, khắp cơ thể theo dõi đà té xuống, còn tất nhiên giờ đồng hồ kêu thảm thiết.

Cái tay này coi như thể phế truất rồi.

Lúc lão tao kêu thảm thiết, Sở Thiên như vượn tránh khỏi phía tiến công kể từ phía bên phải, cũng thuận thế tiến công tiếp vô vào lồng ngực người này, một trưởng lực tiến công về phía lồng ngực của lão tao, tương tự cũ giờ đồng hồ răng rắc kêu, cú tiến công người tương tự bao cát bị tiến công đi ra xa xăm bao nhiêu trượng, ngực cũng lõm xuống theo dõi.

Trong mồm lão cũng không ngừng nghỉ ộc đi ra tiết, phân minh là gãy xương sườn đâm rách nát nội tạng, té trước mặt mày Ngô Khánh Văn phun tiết tươi tắn, góc nhìn thống khổ sở sinh sống ko tự bị tiêu diệt coi Ngô Khánh Văn, bất lực, nhức buồn, lại ngày càng tối tăm, sau cuối lại cũng ko coi đi ra sắc thái gì.

Nhìn thấy tình cảnh này, vô đầu thông thoáng cái ớn rét, ý chí võ thuật tan biến, các giọt mồ hôi rét theo dõi sinh sống sườn lưng rơi trực tiếp xuống, trong cả ăn mặc quần áo đều ngấm ướt át,ướt đẫm các giọt mồ hôi, khi ngấc đầu lên, bao nhiêu người thủ hạ cạnh bên đều bị tiến công té, Ngô Khánh Văn ngăn ko được chân bước lùi lại vài ba bước, còn mượn thời cơ đi ra tín hiệu cầu cứu vãn.

Sở Thiên lướt coi động tác nhỏ của ông tao, tuy nhiên ko ngăn lại

Hắn tự nhiên xúc cảm được, Ngô Khánh Văn trong thời điểm tạm thời sinh sống so với bản thân càng đem lợi!

Thế là Sở Thiên con quay người khuynh hướng về Chu Vũ Hiên tuy nhiên chuồn, đem áo khoác bên ngoài phía bên ngoài ôm người cô vô trong tâm, khiến cho cho những người phụ nữ chấp nệ rét lùng trở thành rét lòng, mức độ lực của cô ấy sớm tiếp tục tan biến vô sự chăm lo, không chỉ có vậy là Sở Thiên cứu vãn cô, cho nên vì thế cô không tồn tại cự tuyệt sự ôm ấp của Sở Thiên.

Ngô Khánh Văn nhân thời cơ này, giơ tay nhặt khẩu pháo công an bên trên bàn, Sở Thiên tay đôi mắt thời gian nhanh nhẹn đá chai rượu bên trên khu đất, một vừa hai phải đích thị trúng vô đầu ông tao, tiết tươi tắn theo dõi rượu đỏ loét chảy xuôi xuống, hiện thị lên vẻ rất đẹp quái ác dị, tuy nhiên cũng ko thực hiện tổn kinh khủng cho tới tính mạng của con người ông tao.

Chu Vũ Hiên thổi lên khuôn mặt mày xinh rất đẹp, yếu ớt ớt nói:

- Giết hắn mang đến tôi!

Sở Thiên đang được mong muốn gật đầu, ngoài cửa ngõ tiếp tục truyền cho tới bước đi láo lếu loàn, nghe thấy tiếng động phía bên ngoài ko bên dưới tứ năm mươi người, Chu Vũ Hiên khá thở nhiều năm, ngay tức thì hiểu lòng người nói:

- Chúng tao Hay những thoái lui trước, rời bị chúng ta vây hãm không còn, oán, ngày không giống tiếp tục báo vậy!

Sở Thiên thở đi ra bao nhiêu khá, ôm Chu vũ Hiên hướng ra phía phía bên ngoài chạy.

Ngô Khánh Văn nhẹ dịu thở đi ra, bưng đầu đau nhức cũng không đủ can đảm xua theo dõi.

Sở Thiên chúng ta ở hiên chạy dọc ngược nhiên gặp gỡ chục bao nhiêu bang bọn chúng Chu gia, vốn liếng dĩ người này so với hắn tuy nhiên trình bày không tồn tại mức độ khiêu chiến, tuy nhiên chính vì đỡ đần Chu Vũ Hiên nên vẫn chém giết mổ năm sáu phút mới nhất há lối tiết chạy đi ra, bên trên người cũng có thể có vài ba chỗ bị thương tự dao chém.

Chật vật chạy cho tới xe cộ, Sở Thiên phía đồng đội Soái quân hét:

- Về Hải Khẩu!

Anh em Soái quân giẫm lên chân ga rời ngoài quán rượu 0h, bên trên lối còn ném xuống bao nhiêu viên đạn sương, ngăn ngừa truy binh, đợi sau khoản thời gian chạy được bao nhiêu chục km, Sở Thiên mới nhất thở đi ra nhẹ dịu, tựa sườn lưng vô ghế ngồi ngủ ngơ, Chu Vũ Hiên ôm sát nhì vai, nhẹ dịu nói:

- Cảm ơn ngươi, Sở Dẫn.

Sở Thiên nhẹ dịu mỉm cười cợt, thản nhiên đáp lại:

- Không cần!

Lúc này, ở quán rượu 0h, chống quý phái.

Ngô Khánh Văn băng bó kỹ chỗ bị thương, nghe thấy tổn thất vết Sở Thiên thì nổi trận lôi đình, gào thét như điên:

- Nghĩ cơ hội dò thám đi ra chúng ta, có tên đái tử ê băm trở nên trăm miếng mang đến tao, đem bắt con cái bé bỏng ê châm cháy mang đến tao, quân Chu gia rộng lớn như thế ko ngờ bị người tao ức hiếp đến tới ngôi nhà rồi. Mặt mũi đâu nữa? Ta sao hoàn toàn có thể lý giải với bang ngôi nhà chứ?

Bang bọn chúng Chu gia cao giọng đáp, niềm tin quần bọn chúng mạnh mẽ ko thể ngăn được. Nhưng người nào cũng ko trừng trị hiện nay ở sơ hở quầy rượu còn chứa chấp cất giấu cái địa hình, không chỉ có vậy địa hình còn lưu giữ liên hệ.

Xem thêm: đại lục thất lạc

Ở Kinh Thành vô chống mật thất

Chu Long Kiếm sắc mặt mày sầm sì, sát khí vô đôi mắt đâm thấu người, Lý Thần Châu nửa tối bị gọi cho tới trong tâm đùng một cái rét, lại sở hữu người trêu chọc ông già nua này tức rồi.

Hậu ngược này kha khá nghiêm chỉnh trọng!