đêm mưa chọc phải tổng giám đốc trí mạng

Bị Thương Luôn Là Con Gái

Cử động này của Lữ Duy Duy khiến cho Hàn Trạch Vũ thất kinh, anh đem chút ngoài ý ham muốn coi thông thoáng qua chuyện Lục Tề Phong, chỉ thấy sắc mặt mũi của cậu tao trở thành rất là khó khăn coi.

Bạn đang xem: đêm mưa chọc phải tổng giám đốc trí mạng

"Cậu không vấn đề gì chứ?"

Hàn Trạch Vũ ko suy nghĩ cho tới cô nàng này thiệt thực sự dám tiến công, đàng đường kính trắng là đại thiếu hụt tập đoàn lớn bằng phẳng Viễn, khi này thì bị nhận lấy loại ức hiếp? Xem đi ra, bên trên người cô nàng thiệt sự đem chút gì ê rất khác với những cô nàng không giống.

"Tiểu tử, anh ham muốn coi kịch, thấy được chưa? Lớn vì vậy vẫn chính là phiên thứ nhất bị người tiến công, ko suy nghĩ cho tới là cô nàng, à, đó là cay độc uy lực này, tôi thích! Đến đây!"

Lục Tề Phong cố ép xuống khích động ham muốn đuổi rượt theo đòi, sờ sờ khuôn mặt bị tiến công, tự động giễu cười cợt cười cợt, thay đổi lại một cỗ vẻ mặt mũi không vấn đề gì cả.

Hàn Trạch Vũ coi chằm chằm Lục Tề Phong, tuy nhiên biểu lộ của cậu tao thiệt sự cực kỳ hào hiệp, tuy nhiên bên trên trán cậu tao lại lòi ra chút buồn phiền lăn lộn tăn. Xem đi ra, cậu tao cũng không tồn tại tùy tính như bản thân rằng, cô nàng này còn có lẽ tiếp tục đóng góp quân vô trái khoáy tim của cậu tao, tuy nhiên chủ yếu cậu tao cũng ko hề nhận ra được.

"Đích xác là cực kỳ đem cá tính!" Hàn Trạch Vũ giơ ly rượu lên húp một tương đối cạn sạch sẽ.

Hình như cảm nhận thấy một góc nhìn tìm hiểu coi để ý anh, anh chợt xoay đầu, chỉ thấy cô nàng ê cũng xoay người thanh lịch, phía điểm Lữ Duy Duy tiếp cận.

Bóng dáng vẻ xinh rất đẹp bên dưới ánh đèn sáng tối lờ mờ đem cảm xúc cực kỳ thân thuộc, cực kỳ thân thuộc, tương tự như. . . . . .

Trong đầu Hàn Trạch Vũ nhanh gọn lẹ sinh ra người vô nửa ban đêm năm vừa qua, cô nàng dữ thế chủ động hấp dẫn anh, cô nàng khiến cho anh thực cốt rơi rụng hồn!

Trong lòng anh chợt cả kinh, ngay tắp lự bộp chộp vàng đứng lên xua đuổi theo đòi, đơn giản bóng hình ê tiếp tục sớm mất tích. Đúng như nửa năm vừa qua vậy, ko ngờ cô một vừa hai phải phủ xuống, một vừa hai phải thần túng thiếu tách lên đường. . . . . .

———– tuẫn tiết thu phân rời —————

Dọc theo đòi lối đi, Lữ Duy Duy cũng ko rỉ tai, vô hốc đôi mắt hồng hồng cố nén nước đôi mắt, thủy cộng đồng cũng ko khiến cho nó chảy xuống.

Cô một phiên một phiên ở trong trái tim tự động nhủ với chủ yếu bản thân, rơi lệ vì thế người con trai này thiệt ko xứng đáng giá! Không cần tôi cũng trước đó chưa từng đặt điều anh ở trong trái tim sao? Ít nằm trong anh dây dính ko cần là kỳ vọng của bạn dạng thân thuộc sao?

Nhưng, tại vì sao lúc nghe anh rằng những điều ê thì thiện lương lậu của cô ấy đau? Tuyệt ko cần fake cỗ, cảm xúc sống động, cực kỳ nhức, cực kỳ đau!

"Duy Duy? Đừng cực khổ sở nữa!" Lãnh Tiếu Tiếu coi vẻ mặt mũi cô cố nén bi thương, ko nhịn được ngay tắp lự há mồm.

"Tớ không tồn tại cực khổ sở, tớ làm thế nào tiếp tục vì thế người con trai xấu xí ko lý giải được ham muốn bị tiến công đòn này mà cực khổ sở chứ?" Lữ Duy Duy quật cường ko Chịu đựng quá nhận, cô tương đối khí ngước đầu, oán thù hận rằng qua chuyện.

Lãnh Tiếu Tiếu kêu ca nhẹ nhõm một giờ, thực sự cô nàng mồm rằng một đằng tâm suy nghĩ một nẻo, rõ nét trong trái tim cực khổ sở ham muốn bị tiêu diệt, lại vẫn còn đấy gắng gượng gạo.

"Được rồi, Duy Duy, tớ ko biết người con trai ê là ai, cũng ko biết anh tao đã từng gì với cậu, tuy nhiên tớ biết rõ ràng nhất toan anh tao đã từng tổn hại trái khoáy tim cậu, tất cả chúng ta là bà mẹ đảm bảo chất lượng, bất luận xẩy ra đồ vật gi, tớ chắc chắn tiếp tục đứng ở cạnh bên cậu cỗ vũ cậu!"

"Không cần là con trai sao? Tớ mới nhất ko nhằm ý, mới nhất ko nhức lòng vì thế anh tao. Cóc phụ thân chân khó khăn tìm hiểu, cặp đùi con trai còn nhiều tuy nhiên."

Lãnh Tiếu Tiếu nhấp lên xuống đầu, vỗ vỗ vai của cô ấy, "Nếu như cậu thiệt sự suy nghĩ vì vậy cũng sẽ không còn khó khăn qua chuyện vì vậy rồi, tớ còn ko làm rõ cậu à? Nếu như ko quan hoài sẽ không còn tức tức giận, nếu mà ko tức tức giận thì tại vì sao cậu lại ham muốn đi ra tay tiến công anh tao đây?"

Lữ Duy Duy nghe thấy Lãnh Tiếu Tiếu rằng, lòng chống bị suy nghĩ trong trái tim ầm ầm sụp ụp, cô nhào vô vào ngực Lãnh Tiếu Tiếu, oe oe khóc!

"Người con trai hèn mạt, người con trai xấu xí, khốn kiếp, nếu như cạnh bên có tương đối nhiều cô nàng như vậy, tại vì sao còn cần cho tới trêu chọc tớ chứ?"

Lữ Duy Duy một vừa hai phải nức nở một vừa hai phải mắng, một lời nói cụt ngủi, rước toàn cỗ tâm sự của cô ấy tiết lòi ra.

Lãnh Tiếu Tiếu nghe Duy Duy tức tức giận mắng, vô hạn cảm khái xông lên đầu, tại vì sao bị thương luôn luôn là cô gái?

Lời Nói Chứa Đầy Hàm Ý

Bị Lữ Duy Duy đập bỏ một ban đêm, sáng sủa sớm, Lãnh Tiếu Tiếu chỉ vô con cái gấu Miêu Nhãn tiếp cận công ty lớn.

Cô chóng mặt và đau đầu lên đường vô cầu thang máy, còn không tồn tại tại vị gót chân, một thanh âm vô nằm trong kể từ tính ngay tắp lự truyền cho tới.

"Thư ký Lãnh, buổi sớm đảm bảo chất lượng lành! Tối ngày qua ko nghỉ dưỡng đảm bảo chất lượng sao?"

Cô không thể tinh được ngước đầu lên, trừng trị hiện tại vô cầu thang máy chỉ mất 1 mình Hàn Trạch Vũ, đời nào bản thân vô cầu thang máy chuyên được sự dụng của tổng giám đốc?

"Hàn tổng, Chào buổi sáng! Thật xin xỏ lỗi, Hàn tổng, chừng như tôi lên đường nhầm!" Cô vội vàng cúi thấp đầu rằng xin xỏ lỗi, một vừa hai phải phía bên phía ngoài thối tháo lui.

Nhưng bước đi của cô ấy còn ko rơi xuống khu đất, 1 bàn tay uy lực ngay tắp lự lưu giữ cánh tay của cô ấy lại, thân thuộc thể của cô ấy bị cỗ lực lượng ê đem về vô cầu thang máy, cô kinh hoảng coi Hàn Trạch Vũ, chỉ thấy khóe mồm của anh ý thổi lên một tia cười cợt nô đùa.

"Thư ký Lãnh, cô ko sai, thời điểm ngày hôm nay cầu thang máy chuyên được sự dụng bãi khoá rồi!" Hàn Trạch Vũ rằng kết thúc thả lỏng cánh tay của cô ấy đi ra.

Lãnh Tiếu Tiếu nghe thấy anh rằng, ngước đầu lên coi một chút ít, trọn vẹn đúng đắn, trên đây ko cần cầu thang máy chuyên được sự dụng của tổng giám đốc. Cô suy nghĩ cho tới mới nhất một vừa hai phải rồi bản thân rơi rụng hồn phản xạ, đem chút ảo não!

Thang máy chậm chạp rãi lên rất cao, vô không khí thu hẹp chỉ mất nhì người bọn họ, hương thơm dung dịch lá nhàn nhã nhạt nhẽo xen lộn hương thơm thơm ngát ngát của sữa tắm cất cánh vô lỗ mũi cô, rất là dễ dàng ngửi, rất là mải miết hoặc lòng người! Trái tim cô chính thức không tuân theo mực thước nhảy loàn.

Đột nhiên ý thức được bản thân đem phần đắm ngập trong ê, cô cảm nhận thấy tình trạng của tôi vì vậy đem chút nguy hại, cô tương đối di dịch vô góc, khiến cho bản thân và Hàn Trạch Vũ lưu giữ một khoảng cách không nhiều cho tới bi cảm.

"Thư ký Lãnh, cô cực kỳ kiêng dè tôi sao?" Hàn Trạch Vũ coi động đậy của Lãnh Tiếu Tiếu đem chút dư quá, thấy khôi hài.

Xem thêm: tiệm quan tài phố tây

"À? Cái gì? Có sao? Tôi đem đồ vật gi cần kiêng dè à?" Lãnh Tiếu Tiếu thực hiện cỗ như ko kiêng dè hãi coi vô góc nhìn của anh ý.

"Thật sao? Hoặc là cô kiêng dè tôi trừng trị sinh ra kín đáo gì của cô ấy hả?" Hàn Trạch Vũ đùng một cái cúi đầu xuống thấp, né vào mặt mũi tai cô, vẻ mặt mũi fake cỗ vô nằm trong nghi ngờ.

Anh thở đi ra khí rét mướt thổi cho tới cổ của cô ấy, một cảm xúc ê tê truyền cho tới, Lãnh Tiếu Tiếu một vừa hai phải mới nhất phục hồi lòng lại chính thức điên loạn đứng lên!

Anh trừng trị sinh ra đồ vật gi sao? Hay là anh tiếp tục biết rồi hả?

"Tôi hoàn toàn có thể đem kín đáo gì chứ? Hàn tổng rất nhiều tâm rồi!" Lãnh Tiếu Tiếu vờ vịt tươi tắn, điềm tĩnh rằng qua chuyện.

"Không đem gì là đảm bảo chất lượng nhất! Hoặc là cô còn ko làm rõ tôi, nếu mà ham muốn nằm trong tôi nghịch tặc trò nghịch tặc thì chắc chắn cần tuân hành quy tắc của tôi, nếu mà tuy nhiên tôi ko hô ngừng, bất luận kẻ nào thì cũng ko thể tháo lui trước!"

Trong khi hốt nhiên tâm tình Hàn Trạch Vũ đem chút biến đổi cực kỳ nhỏ, anh cười cợt như ko cười cợt coi chằm chằm Lãnh Tiếu Tiếu, nhường nhịn như ham muốn rước tầng phục trang bên trên người cô lột ra! Thế tuy nhiên, lòng đôi mắt anh ko cần dục tình, tuy nhiên là vui vẻ sướng ko đơn giản và dễ dàng phát hiện.

Lãnh Tiếu Tiếu nghe được Hàn Trạch Vũ rằng, cô ngây ngẩn khắp cơ thể, đương đầu với góc nhìn anh ngay gần kề, chột dạ, cô ko biết sau đó nên rằng gì, cô cảm nhận thấy trí nhớ của tôi đem chút thiếu hụt chăm sóc khí.

Đang khi cô cảm nhận thấy bản thân cơ hồ nước chuẩn bị thay đổi ko thông thì cửa ngõ cầu thang máy há đi ra, cô lặng lẽ thở lâu năm một tương đối thoải mái.

"Hàn tổng, việc luận bàn về trò nghịch tặc của anh ý chừng như không tồn tại mối liên hệ gì với tôi, tôi đi làm việc việc trước!"

Nói kết thúc, gần giống chạy trốn phía chống thao tác làm việc của cô ấy lên đường tới!

Hàn Trạch Vũ coi bóng sống lưng Lãnh Tiếu Tiếu vội vàng tách lên đường, cố ép xuống cổ hưng phấn ở dưới mặt đáy lòng xông đi ra, khóe mồm của anh ý khêu lên một đàng cong xinh rất đẹp.

Không Chọc Nổi Liền Chạy Đi

Nếu như rằng, khi tận mắt chứng kiến nốt con ruồi đỏ loét trước vùng ngực cô thì anh vẫn chỉ không tin tưởng, tuy nhiên Lúc một vừa hai phải ngay gần sát cô thì anh ngửi được cỗ mừi hương quan trọng bên trên cổ cô ngay tắp lự đầy đủ chứng tỏ vớ cả!

Lãnh Tiếu Tiếu, thực sự cô! Quả nhiên là cô!

Không đem ngẫu nhiên cô nàng này dám tương tự như cô, lấy tôi thực hiện sản phẩm có một không hai, người sử dụng qua chuyện ngay tắp lự ném vứt.

Nếu cái trò nghịch tặc này là cô dữ thế chủ động ham muốn nghịch tặc, hơn thế nữa thời điểm hiện tại tôi đang được nhiệt huyết nồng đậm, cho nên vì vậy, khi tôi ko hô ngừng trước, cô chớ mơ tìm kiếm ra lối ra! Lãnh Tiếu Tiếu, chính thức kể từ thời điểm ngày hôm nay, trừ phi tôi buông tay, nếu như không cô vĩnh viễn cũng trốn ko thoát!

————- tuẫn tiết thu phân rời ————

Trở lại chống thao tác làm việc, Lãnh Tiếu Tiếu ko ngoài rùng bản thân một chiếc, cho đến thời điểm ngày hôm nay, cô mới nhất đùng một cái cảm nhận thấy người con trai này khắp cơ thể cũng tản non đi ra tương đối thở nguy hại, cô đem chút ăn năn hận, cô tránh việc tiêu thụ phần việc làm này, tránh việc đem ngẫu nhiên tương quan gì với anh.

Cô nâng má, con cái ngươi vô xuyên suốt như nước tủ lấp liếm một tầng thắc mắc lắng!

Một hồi chuông Smartphone thanh thúy vang lên, Lãnh Tiếu Tiếu cả kinh kể từ bên trên ghế nhảy dựng lên, cô vỗ vỗ ngực, liếc đôi mắt coi Smartphone, hít thâm thúy một tương đối.

"Hàn tổng!"

"Đem tư liệu dự án công trình góp vốn đầu tư trung tâm thương nghiệp lấy sắp tới đây mang lại tôi!"

Giọng rằng của Hàn Trạch Vũ một cỗ công thức hóa, ko đem theo đòi một chút ít tình thân, tuy nhiên tiếng nói trầm thấp lênh láng kể từ tính như cũ vẫn trêu chọc lòng người như vậy. Lãnh Tiếu Tiếu thì thầm mắng một giờ, người con trai yêu thương nghiệt!

"Được, tôi ngay thức thì cho tới ngay!"

Lãnh Tiếu Tiếu hớt tóc Smartphone, trượt ngồi xuống sửa thanh lịch lại tâm trí láo loàn của tôi.

Anh nhường nhịn như quan sát cô rồi sao? Lời rằng ê là đem ý gì? Là mật hiệu chủ yếu anh ham muốn nối tiếp nghịch tặc tiếp một trò nghịch tặc của anh ý sao?

Không, trò nghịch tặc tình thương, cô không thích đùa rồi, cũng ko nghịch tặc nổi rồi! Nếu như anh thiệt sự trừng trị hiện tại bản thân, vì vậy bản thân tương tự phiên trước vậy, lần tiếp nữa mất tích đi!

Không chọc nổi còn ko trốn bay sao?

Nghĩ cho tới bản thân lại vì thế một người con trai tuy nhiên tách ngoài cái trở thành thị thân thuộc này, cô đem chút cực khổ sở, đem chút cùng bất đắc dĩ. Cô phiền óc.

Gãi gãi đầu, chính thức sửa thanh lịch lại tư liệu vô tay!

Hàn Trạch Vũ tương đối híp đôi mắt, khóe mồm ko tự động công ty giơ lên. Anh châm một điếu dung dịch dựa vào ghế dựa, góc nhìn sáng sủa quắc đem hồn, chú ý coi chằm chằm cửa nhà rộng lớn đóng góp chặt.

Cô gái này, sáng sủa sớm cũng biết bản thân là kẻ này rồi chứ? phần lớn ngày trôi qua chuyện vì vậy, tuy vậy cô hoàn toàn có thể điềm tĩnh trước mặt mũi bản thân vì vậy, là cô quá thơ ngây, Hay là cô quá rạm trầm?

Đêm ê thất lạc bí hiểm, khiến cho bản thân rước cô ghi nhớ thiệt thâm thúy ở trong trái tim, thời điểm ngày hôm nay cô lại lấy thân thuộc phận thư ký xuất hiện tại cạnh bên bản thân, đem theo đòi chút thần túng thiếu nằm trong mung lung, ngặt nghèo thú vị góc nhìn của anh ý.

Chẳng lẽ trên đây đó là điểm cao minh vô thủ đoạn của cô ấy sao?

Xem thêm: văn phòng thám tử nhị lam thần

Xem đi ra, cỗ lạt mượt buộc chặt này được cô rước biểu diễn nghịch tặc cực kỳ thân quen đi!

Hiện bên trên, cô nên biết bản thân trừng trị sinh ra cô rồi chứ? Tại lại tiếp tục lên đường vô, cô sẽ sở hữu được một loại vẻ mặt mũi như vậy nào?

Nghĩ cho tới điểm này, anh cười cợt rất là chờ mong. Có lẽ cái trò nghịch tặc này hoàn toàn có thể có tương đối nhiều thú vị rộng lớn đối với vô tưởng tượng của anh ý nhỉ!