cút lão tử không cần ngươi nữa

Lạc Hoài An ngồi mặt mũi hành lang cửa số, góc nhìn u ám nom bên phía ngoài, bao nhiêu đứa trẻ con ở cô nhi viện phần nhiều là bị phụ vương u vứt vứt hoặc khung người rất nhiều thì bị tàn tật, những đứa trẻ con thông thường sinh sống nhập môi trường xung quanh như vậy này vượt lên lâu cũng sẽ dần dần trở thành tự động kỉ.

Lạc Hoài An bị Tiêu Sở ôm nhập lòng, xúc cảm lộn lạo.

Bạn đang xem: cút lão tử không cần ngươi nữa

Tại sao? Chẳng lẽ thấy lừa nó phấn chấn lắm sao? Trong tuyệt hảo của nó, Huống Thi khi nhỏ là 1 trong cô nhỏ xíu dấm dúi lấy thực phẩm của tôi phân tách cho tới nó, tuy nhiên vì sao cô ấy lại thế này? Quả nhiên, thời hạn tiếp tục thực hiện thay cho thay đổi một quả đât nhưng mà.

Cũng nên trách cứ chủ yếu mình! Cũng ko nên bị lừa lần thứ nhất, nhưng mà vẫn ko xem xét ngừa người không giống, nên mới nhất nắm chắc sự hăng hái nào thì cũng nên có thêm cái giá chỉ của nó!

Lạc Hoài An xoay đầu nom Tiêu Sở đang được ôm bản thân, một vừa hai phải quay đầu sang một bên qua quýt tiếp tục thấy Lạc Hoài An xoay mặt mũi qua quýt, Tiêu Sở ngay tắp lự bảo vệ nói: "An An, em yên lặng tâm, anh tiếp tục tìm hiểu đi ra người thiếu phụ tiếp tục gạt em."

Lạc Hoài An vạn bất đắc dĩ cười cợt cười cợt, Tiêu Sở đó là Tiêu Sở, chỉ nom phản xạ của tôi,tiếp tục rất có thể đoán được bảy tám phần, tuy nhiên đó là chuyện của tôi thì đem tương quan gì cho tới Tiêu Sở?

Lạc Hoài An nhấp lên xuống đầu, "Tìm ra? Tìm đi ra thì sao? Tìm đi ra thì tất cả chúng ta thực hiện gì?"

Không mong muốn sợ hãi người, và lại ko biết bảo đảm bản thân với những người không giống, lần thứ nhất bị lừa còn rất có thể châm chế rằng là còn non nớt, tuy nhiên thứ tự nhì, thứ tự phụ thân cũng trở nên lừa thì chỉ rất có thể chửi là trang bị ngu.

Lạc Hoài An nom Tiêu Sở, nhíu ngươi nói: "Lần này anh mong muốn gì ở tôi?"

Một lời nói nhẹ dịu như con cái dao đâm nhập ngược tim của Tiêu Sở, "Không, anh không tồn tại."

Lạc Hoài An quay đầu sang một bên, "Nếu đem thì cũng không tồn tại gì, chỉ việc anh đi ra cái giá chỉ, cho dù sao tôi cũng mến chi phí nhưng mà, anh chỉ việc đi ra tay phóng khoáng thôi, thì việc gì rồi cũng dễ dàng rằng."

Tiêu Sở ôm Lạc Hoài An nhập trong thâm tâm, "An An, em chớ vì vậy, chớ vì vậy nữa nhưng mà."

"Đừng vấp nhập tôi." Lạc Hoài An hét lên, Tiêu Sở bị lúc lắc nảy bản thân, hấp tấp vàng buông đi ra.

Lạc Hoài An rét lùng lườm Tiêu Sở, bên trên mặt mũi lênh láng vẻ đáng ghét, đột Lạc Hoài An câu lên một nụ cười cợt quái mị, "Xin lỗi! Nếu anh mong muốn ôm thì ôm lên đường, nhưng mà ôm một thứ tự là 1 trong ngàn tệ, anh chớ đem hoảng hốt giắt, tôi phát triển đẹp mắt trai vì vậy nên giá chỉ nên cao nha!"

Tiêu Sở sững sờ bên trên điểm, sắc mặt mũi khó khăn coi, "An An, em chớ vì vậy nữa được không?"

Lạc Hoài An trợn đôi mắt nom Tiêu Sở, "Anh chê giắt thì thôi, ông đó cũng chểnh mảng đáp ứng anh."

Tiêu Sở cứng đờ bên trên điểm, "Không nên anh chê giắt, đơn giản..."

Lạc Hoài An thất sắc, gắt gao nói: "Vậy thì ra sao? Chẳng lẽ khẩu vị của Tiêu thiếu thốn gia là như gái chào bán hoa?!"

Lạc Hoài An giơ lên ngón trỏ, nhẹ nhàng giọng nói: "Đúng rồi ha! Tiêu thiếu thốn gia tiếp tục mong muốn thì đem cả một lô người xếp sản phẩm tự nguyện đáp ứng cho tới anh nhưng mà, tôi còn nghe rằng, Hoàng Dạ rằng là chỉ việc anh Chịu đựng nó, thì nó cũng ko lấy chi phí của anh ý, Tiêu tiên sinh, anh phổ biến như vậy và lại mong muốn bám theo một kẻ xấu xí tính, hỏng hỏng, tâm địa xấu xí như tôi thì van nài lỗi! Anh ở đâu thì về tê liệt lên đường, ông phía trên khoác kệ anh."

Lạc Hoài An sững sờ hừ một giờ, xoay người lại, bão lạnh giá thổi qua quýt làn tóc của Lạc Hoài An, nó đành khoác tăng áo, tay đút vào bên trong túi quần.

Lạc Hoài An nom thiếu thốn niên đang được ngồi 1 mình nhập góc, như thấy được bạn dạng thân thuộc bản thân khi nhỏ.

Y đã thử gì sai sao? Mà chúng ta lại tuyệt tình vứt vứt nó như vậy.

Lạc Hoài An chỉ cảm nhận thấy nhói nhập tim, nó tiếp tục vượt lên tin yêu tưởng Huống Thi, đến mức độ thứ tự trước Huống Thi cho tới điểm nó, nó thẳng lấy nhì ngàn vạn nhưng mà Tiêu Sở bồi thông thường, trả không còn cho tới Huống Thi. Là nhì ngàn vạn! Lạc Hoài An ngấc đầu lên, chứ không hề nên là nhì trăm tệ đâu!

Lúc ấy nghe Huống Thi rằng, đem bao nhiêu đứa trẻ con nhập cô nhi viện bị bệnh dịch, còn bao nhiêu đứa trẻ con tật nguyền nên cần thiết điều trị, tuy nhiên tranh bị ko được chất lượng tốt nên rất cần phải nâng cấp lại, còn tồn tại một vài ba đứa trẻ con không tồn tại chi phí nhằm trả ngân sách học phí, tức thời tâm trí ko được điềm đạm, nhanh gọn thổ không còn chi phí đi ra.

Lạc Hoài An ngấc đầu lên, nhằm nước đôi mắt chảy ngược nhập nhập.

"An An." Tiêu Sở nhẹ nhàng giọng gọi.

Không được tốn thời hạn nhằm buồn buồn bực nữa, Lạc Hoài An kiểm soát và điều chỉnh lại xúc cảm, chất vấn lại con số trẻ nhỏ nhập cô nhi viện, tính coi nên cần thiết từng nào ăn mặc quần áo rồi tách lên đường. Thay vì thế dành riêng thời hạn nhằm tiếc nuối tuổi hạc xuân của tôi, ko vày lấy thời hạn thực hiện chuyện gì tê liệt thực tế còn rộng lớn.

Tiêu Sở bám theo sau Lạc Hoài An, Lạc Hoài An lên đường, hắn lên đường, Lạc Hoài An ngừng, hắn ngừng.

Lạc Hoài An nom Tiêu Sở ở hâu phương, sau cùng vẫn ra quyết định coi Tiêu Sở như thể bầu không khí.

Lạc Hoài An lên đường nhập siêu thị, mua sắm cho từng đứa nhỏ xíu nhì cỗ áo lông, cho tới Lúc tính chi phí thì xẩy ra chút yếu tố, chị bán sản phẩm van nài lỗi nó, nói: Quý khách hàng, nhập thẻ của anh ý ko đầy đủ chi phí."

Lạc Hoài An thất sắc, mới nhất lưu giữ đi ra chi phí nhập thẻ của nó, tiếp tục chi vào trong 1 khoản rộng lớn nhằm sửa quý phái lại quán rượu, Lạc Hoài An một vừa hai phải xoay đầu, Tiêu Sở tiếp tục ngay tắp lự trả thẻ đi ra, "Dùng thẻ của anh ý lên đường."

Lạc Hoài An lòi ra một nụ cười cợt hạnh phúc, "Tiêu tiên sinh, anh thực sự người chất lượng tốt, chắc chắn Bồ Tát tiếp tục phù trì cho tới anh."

Tiêu Sở mím môi, nom nụ cười cợt của Lạc Hoài An nhưng mà trở thành thất thần, còn còn chưa kịp ấn định thần lại, Lạc Hoài An tiếp tục phục sinh lại khuôn mặt mũi như ai thiếu thốn nó bao nhiêu trăm vạn.

Có Tiêu Sở là cây rút chi phí, nên Lạc Hoài An mua sắm trang bị ko chút nương tay, trước tiên là kéo một xe pháo ăn mặc quần áo, sau này lại kéo thêm 1 xe pháo chăn mền, rồi tiếp sau đó nữa là 1 trong xe pháo hóa học lênh láng khí cụ học hành...

Xem thêm: truyện anh chỉ muốn em

Cuối nằm trong, Lạc Hoài An ở trước mặt mũi viện trưởng, không ngừng nghỉ khen ngợi ngợi Tiêu Sở, thành công xuất sắc lừa Tiêu Sở nhằm lại phụ thân trăm vạn cho tới viện không cha mẹ.

Tiêu Sở ngồi nhập xe pháo, Lạc Hoài An chống cằm nom cảnh vật lướt qua quýt ngoài cửa ngõ, Tiêu Sở nhẹ dịu ho khan một chiếc, Lạc Hoài An liếc nom Tiêu Sở, lãnh đạm nói: "Nếu anh bị cảm thì mau mua sắm dung dịch nốc lên đường, tách tôi xa cách một ít, chớ lây nhiễm bệnh tật cho tới tôi."

Khuôn mặt mũi Tiêu Sở vặn vẹo, "Lúc nãy em đâu xử thế với anh như vậy."

Lạc Hoài An coi thường thông thường xùy một giờ, "Lúc nãy anh là thần tài, còn giờ đây thì sao?"

Tiêu Sở nhếch môi, "Anh cũng đâu nên là không tồn tại chi phí." Chỉ là trong thời điểm tạm thời tiếp tục xài không còn rồi.

Tiêu Sở lưu giữ lại Lúc Tịch Vân một vừa hai phải về cho tới căn nhà là té bệnh dịch, thời điểm hiện tại nhịn nhường như hắn cũng trở nên đương đầu với hoàn cảnh như là Tịch Vân tê liệt là: Không đem tiền!

Lạc Hoài An liếc đôi mắt, "Có chi phí thì được, nên phiền anh mau về căn nhà lấy tăng chi phí lên đường rồi hẳn cho tới phía trên."

Tiêu Sở ko rằng một tiếng ngồi xuống, hắn tiếp tục gọi người trả chi phí nhập thẻ của hắn, đoán chừng là đã mang đoạn rồi.

Trở lại A thị, Lạc Hoài An ko vội vàng về sàn bar nhưng mà tiếp cận cơ sở y tế.

Tiêu Sở cắm răng, lưu giữ lại khi hắn tái ngộ Lạc Hoài An là ở cơ sở y tế này, "Em ấn định lên đường thăm hỏi ai vậy?"

Lạc Hoài An tạm dừng bên trên bậc thang cơ sở y tế, "Tôi thấy tốt nhất có thể anh chớ nhập, lỡ như Hạo Hi biết anh là người đầu xỏ thực hiện cậu ấy bị thương, rằng ko chừng tiếp tục tìm hiểu anh nhưng mà tiến công, nhưng mà anh domain authority dày thịt phệ nên chỉ có thể hoảng hốt Hạo Hi tiến công anh bị nhức tay thôi."

Tiêu Sở gượng gập cười cợt, "Anh lên đường van nài lỗi cậu ấy là được."

Lạc Hoài An gõ cửa ngõ, tiếng nói nhập trẻo của Trác Hạo Hi truyền đi ra, "Mời nhập."

Lạc Hoài An cắm hoa nhập vào phía trong bình, rồi đặt điều ngược cây lên bàn, Trác Hạo Hi nom Tiêu Sở bám theo Lạc Hoài An, "An An, ai vậy?"

"Không quen thuộc." Lạc Hoài An vấn đáp.

Trác Hạo Hi mỉm cười cợt nom bó hoả hồng đặt điều cạnh nệm, Lạc Hoài An nom Trác Hạo Hi, hỏi: "Đang tâm lý gì đó?"

Trác Hạo Hi nhíu ngươi, "Tôi nghe nhân viên cấp dưới nhập quán cậu rằng, để tìm hiểu chúng ta yêu thương bản thân cho tới từng nào thì nên nom người tê liệt sẵn sàng tốn từng nào chi phí cho chính bản thân, An An, cậu mua sắm cho tới tôi bó hoa rộng lớn vì vậy, đem nên cậu yêu thương tôi nhiều lắm không?!"

Lạc Hoài An nhẹ nhàng gật đầu, "Đúng đó! Tôi cực kỳ yêu thương cậu, tôi yêu thương cậu lâu cho tới vậy, nhưng mà cho tới giờ đây cậu mới nhất biết."

Trác Hạo Hi trả tay nhéo nhéo mặt mũi Lạc Hoài An, "Tôi biết lâu rồi, đơn giản hoảng hốt domain authority mặt mũi cậu mỏng tanh, không thích quá nhận, nên tôi mới nhất ko rằng tê liệt."

Lạc Hoài An ngượng ngùng cúi đầu xuống, tiếp sau đó vồ cho tới ôm siết lấy Trác Hạo Hi, "Hạo Hi, vẫn chính là cậu chất lượng tốt với tôi nhất."

Tiêu Sở trả tay kéo Lạc Hoài An đi ra, "An An, người tớ là người bệnh, em thực hiện vậy đè bị tiêu diệt người tớ thì sao?"

Lạc Hoài An gạt vứt tay Tiêu Sở, "Anh tách phiền phức tôi lên đường."

Trác Hạo Hi nom Tiêu Sở nhíu ngươi, "Vị này thấy quen thuộc nhỉ?"

Lạc Hoài An gật đầu, thuận mồm nói: "Đương nhiên là thấy quen thuộc, cậu ko lưu giữ trước tê liệt nhập quán mang trong mình một con cái chó hoặc lén nốc rượu của khách hàng, đôi mắt của chính nó y chang với hắn, cả khuôn mặt mũi cũng giống như luôn luôn. Cậu đem lưu giữ con cái chó tê liệt khi lên đường còn mến ngấc đầu, dáng vẻ lên đường thì nó chang con cái mèo vậy..."

Trác Hạo Hi im thin thít nom Lạc Hoài An đang được phấn khích kể chuyện nhưng mà ko nỡ cắt theo đường ngang.

Chờ Lạc Hoài An tạm dừng, thì Tiêu Sở tiếp tục đen giòn mặt mũi, Lạc Hoài An vẫn còn đấy cười cợt ngả nghiêng.

"Quán bar sao rồi? Có cần thiết tôi gom gì không?" Trác Hạo Hi hăng hái chất vấn.

Lạc Hoài An nhếch mồm, "Tạm thời thì ko cần thiết, tôi rất có thể xử lý được."

Trác Hạo Hi nhíu ngươi, "An An, đem nên cậu chọc cho tới ai không? Tôi thấy bao nhiêu người tê liệt cực kỳ hung tợn, nhịn nhường như còn tồn tại ý muốn giết thịt cậu nữa."

Khuôn mặt mũi Tiêu Sở thông thoáng cái tái mét xanh xao, môi bên dưới lúc lắc lúc lắc, chột dạ rằng lại "Không đem đâu"

Lạc Hoài An lạnh lùng nhún vai, "Cậu chớ lo ngại cho tới tôi, tôi giải quyết và xử lý được nhưng mà, cậu cứ việc nhanh gọn khỏe khoắn lại đi! Không thôi tôi lo ngại lắm tê liệt."

Xem thêm: tranh sủng đoạt giang sơn

"Lo lắng gì?" Lời một vừa hai phải tâm sự, Trác Hạo Hi tiếp tục cảm nhận thấy ăn năn hận.

Lạc Hoài An ôm mặt mũi, tủi thân thuộc nói: "Lần này quán bị đập phá cho tới thế, thực hiện tân khách cũng chạy không còn rồi, nên Hạo Hi nên mau khỏe khoắn lại nhằm còn tới quán nốc rượu cỗ vũ cho tới tôi nữa. Không thôi tôi bị thất lạc cả chì lộn chài tê liệt."

Trác Hạo Hi: "..."