cố thiếu sủng vợ đến nghiện

Chương 2: Cầu xin xỏ anh hãy cứu giúp tôi

Khốn kiếp, Đường Tiểu Diễm vẫn tồn tại chiêu sau cùng.

Bạn đang xem: cố thiếu sủng vợ đến nghiện

Đúng nhập khi này: “A!”

“Loại người gì vậy? Dám động nhập người anh phía trên.”

Cô chỉ bồn chồn tách đám bảo đảm đang được xua đuổi theo dõi đàng sau chứ không cần quan sát về phần bên trước, vậy cho nên vẫn thẳng té vào một trong những vòng đeo tay vững vàng chãi. Những giọt nước đôi mắt nhức nhối cứ thế tràn đi ra điểm khoé đôi mắt.

“Tôi xin xỏ lỗi, tôi ko cố ý.” Tô Mạn Mạn vội vã vàng rằng tiếng xin xỏ lỗi.

Cô ham muốn loại bỏ tuy vậy cổ tay cô đã trở nên bàn tay không giống lưu giữ chặt lại.

Trong khi hoảng lọan, Tô Mạn Mạn ngước đầu thấy rõ khuôn mặt của những người nam nhi trước đôi mắt, khuôn mặt mày sắc đường nét khía cạnh với những đàng đường nét rõ rệt, làn tóc được chải cẩn thận, toàn bộ cơ thể anh ấy toát đi ra một loại khí hóa học tuy nhiên người kỳ lạ không đủ can đảm lại gần.

Khiến cho tất cả những người không giống ko ngoài nhìn cút điểm không giống.

Chỉ nhìn thông thoáng qua quýt, Tô Mạn Mạn vẫn vô thức cảm nhận thấy kinh sợ hãi.

“Đứa khốn kiếp cơ, nhằm tôi coi cô chạy cút đâu, cô còn dám tảo video clip tôi à, cô không thích sinh sống nữa rồi!”

VietWriter

“Cô gái này, cô chạm nhập người anh Cố của công ty chúng tôi, cô ấn định cứ thế loại bỏ sao?”

Anh Cố? Là ai vậy?

Nhìn thấy đám người đàng sau chuẩn bị đuổi theo kịp, Tô Mạn Mạn phiền lòng mà đến mức chuẩn bị khóc, số chi phí này là chi phí cứu giúp mạng em trai cô.

Không quan hoài anh Cố là anh này, sở hữu nên người tuy nhiên không người nào dám động cho tới hay là không, cô nói: “Anh yêu thương, sao lúc này anh mới nhất cho tới vậy, em ghi nhớ anh bị tiêu diệt cút được.” Tô Mạn Mạn liếc nhìn bàn tay đang được tóm lấy cổ tay cô, đùng một cái cô cúi người xuống tương tự con cái bạch tuộc, bám chặt lấy người nam nhi ko buông.

Sắc mặt mày của Cố Đình Phong thời điểm hiện nay tối sầm lại.

Khuôn mặt mày anh giá tiền như băng, tiếng nói cũng vô nằm trong giá tiền lùng: “Anh yêu?”

Hoàn cảnh thời điểm hiện nay của cô ý chỉ đành đâm lao thì nên theo dõi lao!

Tô Mạn Mạn gật đầu lia lịa, nỗ lực nặn đi ra một nụ cười: “Đúng thế, em kinh sợ lắm, vừa vặn nãy khi anh không đến ấy, sở hữu người xua đuổi theo dõi em, chúng ta ấn định phân phối em cho 1 lão già!”

Quả nhiên, đàng sau cô, một người nam nhi rộng lớn 40 tuổi hạc đang được dẫn theo dõi một đám người chạy cho tới.

Sắc mặt mày Cố Đình Phong khá thay cho thay đổi.

“Anh ơi, cầu xin xỏ anh hãy cứu giúp tôi, tôi chấp nhận thực hiện toàn bộ từng chuyện vì như thế anh!”

Cố Đình Phong nghe thấy tiếng nói nhỏ nhẹ nhõm của cô nàng đem theo dõi vẻ vô vọng, rồi nhìn xuống bàn tay đang được ôm siết lấy cánh tay bản thân cầu xin xỏ. Vừa rồi tuồng như anh ngửi thấy hương thơm mùi hương thân thuộc bên trên khung hình cô, mới nhất đem tay đi ra ôm cô nhập lòng.

Xem thêm: trác siêu việt

Nhưng anh ko cho là đó là một cô nàng nhỏ tham lam lam.

Cố Đình Phong cũng không thích bồn chồn nhiều chuyện bao đồng, lại giá tiền lùng gạt tay cô đi ra...

Người của Tổng giám đốc Triệu vẫn đuổi theo kịp cho tới địa điểm cô: “Tô Mạn Mạn, loại khốn nàn này, mang đến cô ngủ với tôi là vẫn quan tâm cô rồi, được lắm, cô còn dám uy hiếp tôi, tôi mang đến cô uy hiếp tôi đấy!”

Tô Mạn Mạn chưa tồn tại sẵn sàng gì thì đã trở nên đẩy đi ra khiến cho cô té bệt xuống khu đất.

Những tờ chi phí trong tim cô vương vãi vãi mọi chỗ.

Cô quỳ xuống khu đất nhặt từng tờ chi phí lên, nhìn cỗ dạng của cô ý, Tổng giám đốc Triệu đùng một cái nổi hứng, nhì cẳng bàn chân Khủng múp của ông tao giẫm lên những đồng xu tiền kia: “Không nên cô vô cùng kiêu ngạo sao? Cô đồng ý thực hiện tình nhân của tôi cút, tôi tiếp tục trả chi phí viện phí mang đến em trai cô, sao này, vụ marketing này ổn định thoả chứ?”

Cô gái này ăn mặc quần áo xộc xệch vì vậy, có lẽ rằng đã trở nên người không giống đùa giỡn ngán kể từ lâu rồi.

Thế tuy nhiên ông tao ko chú tâm chuyện cơ, người không giống từng “chơi” rồi thì còn sướng rộng lớn.

“Cô gái này, mặc dù sao thì cô cũng ngủ nằm trong người không giống rồi, được phục dịch tôi là phúc phần của cô ý đấy!”

Nước đôi mắt của cô ý tương tự như các viên ngọc vỡ tung, rơi xuống lã chã.

Án tay bậm bạp của những người nam nhi chạm nhập cằm cô, cô chỉ hoàn toàn có thể ỉm nhẹm nước đôi mắt cút, kế tiếp nhặt những đồng xu tiền bên dưới khu đất.

Vào đúng vào khi này, tự nhiên cô nghe thấy một giờ đồng hồ “á” vang lên, tức thì tiếp sau đó là 1 trong giờ đồng hồ chui như heo bị chọc tiết!

Tổng giám đốc Triệu oang oác hét lên: “Mày, mi là ai! Dám can thiệp nhập chuyện của tao, mi sở hữu tin cậy tao tiếp tục... a!”

“Đến cả anh Cố của tụi tôi còn dám động nhập, ông không thích sinh sống nữa rồi à!”

Tô Mạn Mạn kinh sợ hãi mà đến mức mày mặt tái ngắt, cô té xuống khu đất, khi sau 1 bàn tay nhiều năm, thon gọn gàng xuất hiện nay trước mặt mày cô.

Giọng rằng của những người nam nhi ấy trầm giá và giá tiền lùng: “Đứng dậy cút.”

“Cảm ơn anh.”

Cả người Tô Mạn Mạn đang được lập cập rẩy, mặt hàng mi dày phủ những giọt nước đôi mắt mỏng dính manh, vẻ bên ngoài mềm mịn như nước khiến cho trong tim Cố Đình Phong ko ngoài sở hữu cảm hứng mới lạ.

Vệ sĩ vẫn kiểm soát được Tổng giám đốc Triệu, ông tao vẫn tồn tại ham muốn mắng chửi, tuy vậy đã trở nên tay của anh ý Cố ngăn ngang mồm.

“Cô gái, gặp gỡ được anh Cố của công ty chúng tôi, coi như cô may mắn! Cô mau ráng chi phí cút, sau đây mò mẫm một việc làm thật sạch sẽ thực hiện thì ổn định rộng lớn đấy, chớ ra bên ngoài phân phối thân!” Trợ lý rằng.

Tô Mạn Mạn gặm chặt môi, trợ lý của Cố Đình Phong canh ty cô nhặt không còn những tờ chi phí vương vãi vãi bên trên mặt mày khu đất.

Xem thêm: anh đến cùng sao trời

Sau này còn thay đổi tay đem mang đến Tô Mạn Mạn.

Đầu ngón tay của những người nam nhi chạm nhập cô, sở hữu chút đuối giá tiền, sở hữu chút lúc nào cũng ẩm ướt.

Tô Mạn Mạn ngừng khóc, tức thời quyết tâm đứng ngay người, tiếp sau đó cúi đầu thiệt sâu sắc trước mặt mày Cố Đình Phong: “Anh... anh Cố, anh vẫn cứu giúp tôi, mặc dù tôi sở hữu nên thực hiện trâu thực hiện ngựa tôi cũng tiếp tục chấp nhận báo đáp anh!”