chồng chúng ta ly hôn đi

"Tôi đang được phát biểu trước với cô chớ sở hữu tương tác với cô ấy, cô không tồn tại tai à?!"

"Vì loại gì!!! Anh còn ham muốn điều gì ở tôi nữa!!! Tôi đang được chịu đựng quá đầy đủ rồi!!! Anh quí cô tớ cho tới vậy thì sao thuở đầu ko cưới cô tớ luôn luôn chuồn. Anh vì thế đồ vật gi nhưng mà đồng ý lấy tôi."

Bạn đang xem: chồng chúng ta ly hôn đi

"Ban đầu ko cần cô van lơn tôi lấy cô sao? Còn ham muốn đồ vật gi nữa?"

"Nếu dường như không mang đến được người tớ niềm hạnh phúc thì van lơn chớ gật đầu bừa. Cái gật đầu của anh ấy là ra quyết định cuộc sống của một loài người... Anh hiểu không? Diệc Cẩn!"

"Tôi bảo thôi đi! Tôi không thích tranh cãi nữa."

"Được. Ngài Diệc, ngài phát biểu đích, ngài phát biểu loại gì rồi cũng cần..."

Người phụ phái nữ nén nước đôi mắt, chậc lưỡi một giờ rồi chạy về chống.

Một khi sau, cô ra đi với cùng một cái vali bên trên tay. Lê Hoan chịu đựng đầy đủ rồi. Một ngày cô còn sinh sống với những người nam nhi này thì cuộc sống đời thường của cô ấy tiếp tục càng thêm thắt thống khổ.

Chẳng biết Khi xưa vì thế đồ vật gi tiếp tục điên loạn yêu thương hắn, yêu thương cho tới nấc nhát mọn quỳ xuống van lơn phụ vương gả mang đến hắn. Nghĩ về quá khứ, một giọt nước đôi mắt Lê Hoan rơi xuống như thông thoáng qua loa.

Cô kéo vali đi qua nam giới nhân ngồi thẫn thờ ở sofa, chuồn thoát khỏi tòa nhà sang chảnh trang trọng.

"Ầm" Cánh nửa áp lực đóng góp lại.

Tiếng xe pháo xe hơi phát động...

Diệc Cẩn đờ người ngồi bên trên ghế như mất mặt hồn. Một khi sau hắn vùng lên chuồn vô nhà bếp, thấy bên trên bàn ăn còn đặt điều giàn giụa đĩa đồ ăn còn nguyên vẹn, như bị nhảy cần công tắc nguồn này cơ, hắn gầm lên một giờ, bạo nộ xô không còn đồ ăn bên trên bàn xuống.

Loảng xoảng, uỳnh, rầm.

Hình như còn ko đầy đủ, hắn nỗ lực lấy cỗ ly song đặt điều bên trên kệ xuống đập cốp cuống sàn. Hai cái ly vỡ tan tành trở thành nhiều miếng.

Diệc Cẩn gặm môi, bước đi yếu mềm lùi lại hâu phương, cho tới Khi đập cần tủ giá buốt ngay lập tức khụy xuống. Hắn ngồi gục ở đấy nom một mớ lếu láo độn bên trên mặt mũi khu đất. Cách phía trên nhì giờ, người này này còn dịu dàng êm ả gọi hắn là ông chồng, giá buốt lòng thì trong cả ông chồng cũng ko thèm gọi. "Ngài Diệc"... A, thực sự thư hương thơm thế gia, lời nói phát biểu như xiên vô lòng người tớ.

Chuông điện thoại thông minh chợt reo lên réo rắt

Diệc Cẩn bắt máy. Mé cơ truyền cho tới tiếng động của đám chúng ta hắn.

"Thế nào? Cậu thì thầm li hít chưa? Cô tớ đồng ý chưa?"

"..."

"Alo Cẩn, cậu nghe tôi ko cơ. Đồng ý ly hít rồi chứ. Ngày mai là Ân Ân về rồi, chỉ việc tách đứt với Lê Hoan thì cậu sẽ có được đầy đủ không khí nhằm theo đòi xua đuổi Ân Ân rồi. Cô ấy một vừa hai phải mới mẻ chia ly thương hiệu khốn chúng ta Trình cơ rồi, ko thâu tóm thời điểm hiện nay thì khi này."

Diệc Cẩn giá buốt lùng nom screen điện thoại thông minh phân phát sáng sủa, khẽ ờ một giờ.

Xem thêm: cô dâu gả nhầm của tổng tài

Đầu mặt mũi cơ lạng lẽ bao nhiêu giây, cậu tớ dồn giọng.

"Uê uê uê. Đừng phát biểu là ko dứt đi ra được nha. Cậu quí bà chằn chúng ta Lê cơ thiệt rồi sao?"

"Sao sở hữu thể!" Chưa nhằm mặt mũi cơ dứt lời nói, Diệc Cẩn ngay tức thì phủ tấp tểnh. "Chỉ là 1 trong những người ngoài nhưng mà thôi, yêu thương đương? Không thể này..."

Chính Diệc Cẩn không sở hữu và nhận đi ra vẻ mặt mũi bạn dạng thân thiện giờ đây sở hữu từng nào thảm sợ hãi. Trong tòa nhà lớn rộng lớn chỉ mất từng 1 mình hắn, giá buốt ngắt mờ mịt.

Hắn cố tưởng tượng cho tới những lúc lắc cảm nhưng mà Hà Mộng Ân mang về vào trong 1 năm vừa qua tuy nhiên kỳ lạ thay cho trước đôi mắt chỉ từ hình hình ảnh người phu nhân xinh đẹp mắt lướt qua loa lướt lại. Hắn tủ lại hai con mắt, nỗ lực xua tan hình hình ảnh ấy vô đầu.

Hắn chống tay vùng lên tăng trưởng chống. Căn chống lớn rộng lớn lộn xộn, chăn nệm vứt chổng trơ một phía, tủ ăn mặc quần áo cởi toang giờ đây chỉ từ vài ba bộ đồ áo đơn sắc của nam giới nhân. Bàn giấy make up trống rỗng trống rỗng. Hắn lê bước đi vô chống tắm, thấy chai sữa tắm vị vani không xa lạ và một chiếc bàn chải đang được biệt tích. Diệc Cẩn thấy một nam giới nhân gồng vai đứng trước gương, khuôn mặt mũi u ám như cười cợt vô mặt mũi hắn. Hắn tức giận dỗi giơ tay đấm vỡ mặt mũi gương. Những miếng vỡ rơi lở tở xuống khu đất.

"Cút! Cút không còn đi! Cút chuồn..."

-----

Lê Hoan tài xế chuồn vô tấp tểnh bên trên đàng. Cô tính tài xế về căn nhà tuy nhiên kinh hoàng người thân lo ngại. Rốt cuộc, cuộc hôn nhân gia đình này là vì cô lựa chọn, nó sở hữu tan tành thế này thì vẫn ko thể thay cho thay đổi được điều này.

Bên ngoài trạm gác Diệc Cẩn là kẻ nam nhi chất lượng tốt, là đối tác chiến lược chất lượng tốt, là kẻ con cái hiếu hạnh. Nhưng hắn ko cần người ông chồng chất lượng tốt. Một năm kết duyên, vậy nhưng mà trong tâm địa hắn vẫn tồn tại hình bóng bạch nguyệt quang đãng. Mở mồm là Ân Ân, khép mồm cũng Ân Ân. Mới phía trên thôi cô còn nghe được loại gì? Nghe được chúng ta chất lượng tốt của hắn khuyên nhủ hắn ly hít. Hắn còn ừ một giờ.

Lê Hoan nhấn ga, con xe chạy cho tới bờ hải dương.

Bầu trời đen thui kịt như hoà với hải dương đen thui. Gió thổi vù vù thực hiện hất tung những lọn nước hất vô bờ cát. Lê Hoan nhấc chân chầm lờ lững chuồn bên trên cát. Điện thoại vào trong túi lúc lắc lên từng hồi.

Cô bạn tri kỷ gọi năng lượng điện mang đến cô, tiếng nói gấp rút.

"Có cần cậu với anh Diệc tranh cãi rồi ko, cậu đang được ở đâu?"

"Bờ hải dương."

"Dừng lại, Lê Hoan. Bình tĩnh!"

"Mình cực kỳ điềm tĩnh." Lê Hoan thở lâu năm một tương đối, dỡ song giầy xăng đan ngồi xuống nền cát non giá buốt. "Anh tớ ko xứng đáng cho chính bản thân cần bị tiêu diệt trôi trên biển khơi."

"Mình nghe phát biểu ngày mai Hà Mộng Ân tiếp tục về..."

Xem thêm: lăng thiếu xin anh nhẹ tay một chút

"À thế à." Về thì sao? Mà ko về thì sao? Vẫn sở hữu người sản phẩm tối lưu giữ cho tới cô tớ.

"Con hồ nước li tinh anh đấy thấy Trịnh gia tụt xuống giảm bớt mới mẻ đá Trình Hạo Quân. Bây giờ về ham muốn bú mớm ngày tiết anh Diệc phía trên nhưng mà. Cậu chớ nhằm cô tớ bước đi vô cửa ngõ..."

"Li à, mình thích ly hít với Diệc Cẩn. Mệt lắm rồi, thở ko nổi nữa."