chiếu sáng anh sưởi ấm em truyện full

Chương 40: Gặp người rộng lớn = Hồng Môn Yến? (2)

Hôm ni, Lâm Tâm Nguyệt cực kỳ vất vả, bận tối ngươi tối mặt mày, tâm trí rối quáng gà, vất vả chung Cổ Trạch Sâm lựa chọn cà vạt và phối hợp quần áo, vất vả chung anh lựa chọn rubi tặng, vất vả trình làng cho tới Cổ Trạch Sâm biết người này người ê, đem sở trường gì, mến khoản gì… Nói vậy là, cô cực kỳ bận! Cổ Trạch Sâm cũng tương đối vất vả, vất vả đem ăn mặc quần áo nữ giới lựa chọn đem test vô, vất vả ghi nhớ không còn tư liệu tuy nhiên Lâm Tâm Nguyệt cho tới anh biết, Cao Ngạn Bác cũng tương đối bận, bận nom Lâm Tâm Nguyệt trải qua di chuyển, bận nom Cổ Trạch Sâm sẵn sàng tất cả.

Bạn đang xem: chiếu sáng anh sưởi ấm em truyện full

“Tôi phát biểu Tâm Nguyệt, sáng sủa sớm cô thanh lịch phía trên nhằm dày vò Sâm à? Từ sáng sủa cho tới giờ ko nghỉ dưỡng một chút nào, người ko biết còn nghĩ về cậu tao ko cần chuồn trình làng người rộng lớn, tuy nhiên tương tự ‘ưu Bang tham gia Hồng Môn Yến của Hạng Vũ’.” Cao Ngạn Bác bó tay trước vùng ngực, dựa trước cửa ngõ chống Cổ Trạch Sâm, hỉ hả phát biểu, nom cô nàng sáng sủa sớm suýt chút nữa thực hiện chuông cửa ngõ mái ấm anh bùng phát, vừa phải vô cửa ngõ ngay lập tức vội vàng kéo Cổ Trạch Sâm chuồn test đồ gia dụng lại lựa chọn rubi tặng. Đương nhiên, nếu mà bỏ dở chuyện cô lôi anh dậy kể từ ổ chăn êm ấm thì từng chuyện đều chất lượng, thiệt sự chất lượng, anh vô cùng ko ghi hận chuyện tối ngày qua cô đem tư liệu cho tới khi nửa tối, vô cùng không!

Ngày mai chắc chắn cực kỳ thú vị, tôi cực kỳ mong đợi biểu lộ của những người nào là ê.

Nghe tiếng Cao Ngạn Bác phát biểu khiến cho Lâm Tâm Nguyệt ghi nhớ cho tới lời nói Nam Cung Phong nhằm lại trước lúc anh tao về buồng nghỉ, thân thiện thể cô ngay lập tức cứng đờ, từng chuyến Nam Cung Phong phát biểu thú vị xác định sẽ sở hữu được chuyện ko hoặc. Bữa cơm trắng tối ni ko chừng thiệt sự là Hồng Môn Yến!

“Ê, Tâm Nguyệt, không trở nên tôi phát biểu trúng chứ? Tôi ni, Sâm thiệt sự chuồn dự Hồng Môn Yến sao?” Cao Ngạn Bác thấy thân thiện thể Lâm Tâm Nguyệt cứng đờ, đem chút không đủ can đảm tin cậy căn vặn, trong tâm cực kỳ ưng ý nom thông thoáng qua quýt Cổ Trạch Sâm, anh cảm nhận thấy bản thân thiệt như mong muốn Lúc cưới Dao ko cần họp mặt người rộng lớn.

“Đúng là cậu ấy cần nhập cuộc Hồng Môn Yến, vậy thì sáng sủa sớm cô gọi tôi dậy làm những gì, tôi ko cần thiết bắt gặp người rộng lớn gì không còn, cô giầy vò Sâm thì thôi, cớ sao còn giầy vò cả tôi?” Cao Ngạn Bác dứt tiếng ngay lập tức tấn công dòng sản phẩm ngáp thật to, vốn liếng ham muốn nom em phu nhân bị dày xéo, nào là ngờ phiên bản thân thiện bản thân cũng trở nên liên lụy, không chỉ là bị gọi dậy sớm còn cần thực hiện bác tài kiêm người công nhân vận gửi.

Lâm Tâm Nguyệt thấy Cao Ngạn Bác ko phấn khởi, dữ tợn liếc anh một chiếc như dao hạn chế, nhẹ dịu hỏi: “Sao? Có chủ ý à?” Từ sáng sủa cho tới giờ, phiên bản đái thư ko húp được một giọt nước, anh không hỗ trợ thì thôi còn ở ê chủ ý ý cò, Sâm mái ấm cô cực kỳ cực còn không nói, phiên bản thân thiện anh là bạn tri kỷ kiêm bạn bè còn dám bất mãn.

“Không đem.” Cao Ngạn Bác thấy Lâm Tâm Nguyệt bày rời khỏi khí thế như phái đẹp vương vãi, nom lại vẻ mặt mày cùng bất đắc dĩ lại nuông chiều chiều của Cổ Trạch Sâm, ngược là Chu Du tấn công Hoàng Cái --- Một người nguyện tấn công, một người nguyện chịu đựng, người qua quýt đàng A như anh vẫn nên sớm tách ngoài hiện tại ngôi trường.

“Nếu không tồn tại ngay lập tức mau xuống nhà bếp thực hiện một chút ít món ăn cho tới bọn chúng em chuồn, còn thêm thắt trà nữa. Em còn cần chung Sâm, anh mau chuồn chuồn.” Nữ vương vãi rời khỏi mệnh lệnh.

“Được, ko trở thành yếu tố, những người dân cứ thực hiện tiếp chuồn.” Chị nhị, cô thực sự ko biết khách hàng sáo, thôi kệ, nể tình thời điểm hôm nay phu nhân ck nhị người cần chuồn dự Hồng Môn Yến, tôi ko so đọ với những người dân.

Cao Ngạn Bác nom động tác mời mọc chuồn của Lâm Tâm Nguyệt, người sử dụng góc nhìn so với ngược hồng mượt Cổ Trạch Sâm lên án ‘thấy sắc quên bạn’, nối tiếp ê ngay lập tức tráng lệ xoay người tách chuồn.

Thấy Cao Ngạn Bác tách chuồn, Lâm Tâm Nguyệt thở lâu năm một khá, nhức lòng nom người nam nhi bị cô giầy vò kể từ sáng sủa cho tới giờ tuy nhiên chẳng phàn nàn một lời: “Sâm, nếu như anh mệt nhọc hoặc là không thích chuồn, em tiếp tục phát biểu với ông nội, nhằm anh…”

Lâm Tâm Nguyệt còn ko phát biểu không còn câu đã trở nên kéo vô lòng ngực không xa lạ, Cổ Trạch Sâm ôm cô, cằm bịa đặt bên trên vai cô, tiếng nói vẫn êm ả như trước: “Không cần thiết thắc mắc cho tới anh, anh ko mệt nhọc, rất có thể quang đãng minh chủ yếu đại họp mặt người nhà đất của em, anh phấn khởi mừng còn ko kịp, làm thế nào cảm nhận thấy mệt nhọc được chứ, bọn họ là kẻ nhà đất của em, anh hy vọng bản thân dành được sự đồng ý của mình. Huống chi, thiệt vất vả mới nhất đem thời cơ, em ko thể đem nó chuồn nha.”

"Ừ, tuy nhiên. . . . ."

“Không đem tuy nhiên nhị gì không còn, thời điểm hôm nay, em chỉ việc phụ trách tầm quan trọng nữ giới của Cổ Trạch Sâm là được, những chuyện không giống em ko cần thiết phiền lòng.” Nếu rất có thể thực hiện phu nhân yêu thương thì sẽ càng tốt!

“Được.” Trong lòng Lâm Tâm Nguyệt dơ lên xúc cảm lắng đọng và êm ấm, nhờ vào ngực anh nở nụ mỉm cười niềm hạnh phúc.

Thật rời khỏi, thời điểm hôm nay, Cổ Trạch Sâm cực kỳ mong đợi được bắt gặp người rộng lớn mặt mày mái ấm gái, cho dù biết nó là Hồng Môn Yến. Không đơn giản vì thế ham muốn họp mặt người thân Lâm Tâm Nguyệt một chuyến, tuy nhiên là vì thế anh biết vai trò của người thân trong gia đình so với Lâm Tâm Nguyệt rời khỏi sao, càng là vì thế anh biết chuyến này người thân cô tiếp tục thách thức anh.

Bên này, Lâm Tâm Nguyệt bận túi bụi; mặt mày ê Lâm gia cũng ko được rỗi rãi, chú Lâm cuống quýt lãnh đạo bọn người thực hiện vệ sinh chui mái ấm cửa ngõ, lựa chọn vật liệu sẵn sàng đồ ăn.

Chú Lâm nom người hầu bận rộn, cảm thán: “Thật chất lượng quá, cô mái ấm nhỏ sau cùng cũng dẫn chúng ta trai về mái ấm rồi, Lâm gia tiếp tục lâu không tồn tại náo nhiệt độ vì vậy, ko biết chuyến này cậu mái ấm tiếp tục người sử dụng chiêu gì phía trên, thiệt sự là mong đợi, ghi nhớ chuyến trước cậu mái ấm bắt ck cô Bái Bái cụ rubi tặng đứng ngoài cửa ngõ đợi xuyên suốt bao nhiêu giờ đồng hồ đồng hồ đeo tay vừa được vô mái ấm, thiệt là mong đợi, thiệt là mong đợi, ha ha ha…” Thì rời khỏi quản ngại gia Lâm cũng chính là người và một giuộc, trong cả Lâm Tâm Nguyệt cũng trở nên ông lừa, ngược nhiên gừng càng già nua càng cay.

Nhóm người thực hiện thấy quản ngại gia mỉm cười xấu xí vì vậy, từng người đều rùng bản thân. Ông quản ngại gia, nài ông chớ đem mỉm cười kinh hãi vì vậy dành được không? Ông là quản ngại gia nhân từ lành lặn của cô ấy mái ấm chứ không hề cần là ông chú quái quỷ đản nhá!

Phảng phất như nghe được giờ đồng hồ lòng của những người thực hiện, quản ngại gia Lâm mỉm cười càng nhân từ hậu, mỉm cười càng bùng cháy rực rỡ, góc nhìn quét dọn qua quýt một chiếc, người xem đều phục sinh lại như thông thường, vùi đầu thao tác làm việc, vật gì chứ… Vì sao bọn họ cảm nhận thấy ông quản ngại gia như giờ đây càng kinh hãi rộng lớn, sao mạng của tất cả chúng ta lại cực vì vậy, ông quản ngại gia ngài chớ mỉm cười sáng sủa lạn vì vậy, công ty chúng tôi coi như ko thấy gì không còn.

Không hổ là kẻ rộng lớn nửa đời bám theo Lâm Quốc Hùng, góc nhìn ê đều ko cần lấn lướt, vì vậy phát biểu người vô mái ấm nường không tồn tại ai là thông thường không còn, trong cả năng lượng quá nhận của ngược tim người thực hiện cũng cần mạnh mẽ và tự tin rộng lớn người không giống.

Còn Lâm Nhã Nguyệt và Nam Cung Phong ko biết trốn vô chống riêng rẽ giở trò gì.

Lâm Quốc Hùng đứng bên trên lầu nom quản ngại gia Lâm ‘nghiêm túc huấn luyện’ đám người thực hiện và nhị người đang được ‘cố gắng’ design thách thức, mày mặt mỉm cười như bão xuân hoa nở, ko tồi tàn. Đúng là trùm cuối sau cùng của Lâm gia ở phía trên, chúng ta nhỏ Cổ Trạch Sâm tối ni ghi nhớ nỗ lực cho tới tốt!

Nói cộng đồng, Lâm gia cực kỳ hợp lý. trời vô nóng ran, bão êm ả sóng lặng, về phần sóng ngầm cuồn cuộn tăng trào ko cần thiết nom là được.

Thời gian dối từng chút trôi qua quýt, bóng tối dần dần phủ xuống, sau đó 1 ngày thao tác làm việc vất vả ông mặt mày trời cũng về mái ấm nghỉ dưỡng. Chị Hằng nhàn rỗi rỗi rải bước tản cỗ, bám theo ở kề bên là bao nhiêu viên ngôi sao 5 cánh nhỏ.

Nhà bọn họ Lâm.

Xem thêm: người cầm quyền

Cổ Trạch Sâm tài xế trả Lâm Tâm Nguyệt về Lâm gia, Lâm Nhã Nguyệt vốn liếng ham muốn Lâm Tâm Nguyệt ở trong nhà hóng, mặc dù thế anh ko chịu đựng nổi cô em gái bản thân nũng nịu, sinh sống bị tiêu diệt bám bám theo năn nỉ, ko thể làm những gì không giống rộng lớn ngoài các việc nhằm cô chuồn nằm trong Cổ Trạch Sâm. Bởi vị, cậu mái ấm Lâm Nhã Nguyệt của tất cả chúng ta cực kỳ vinh quang đãng bị xấp xỉ Lâm gia hàng loạt coi thường bỉ, cái brand name cuồng em gái này!! Cho nên lại phát biểu, người thực hiện ở Lâm gia không chỉ cần đem ngược tim chịu đựng đựng mạnh mẽ và tự tin, còn cần đem gan dạ lớn! (Ngữ: =] vật vã, tội anh Nhã Nguyệt J))

Cổ Trạch Sâm đậu xe cộ hoàn thành, một tay cụ rubi, một tay cầm tay Lâm Tâm Nguyệt, nhị người liếc nom nhau ko phát biểu gì không còn, đang được quyết định chuồn vào trong nhà, tuy nhiên bọn họ còn ko cho tới cửa ngõ rộng lớn thì tiếp tục thấy bóng hình không xa lạ bên dưới mùng tối.

Khuôn mặt mày anh tuấn tú, phục trang rộng lớn người, nụ mỉm cười êm ả, góc nhìn rạm thúy nom Lâm Tâm Nguyệt đang di chuyển cho tới.

Cổ Trạch Sâm nom chằm chằm vô dòng sản phẩm người từng là tình địch của tôi, vì thế sao phát biểu từng, giản dị lúc này Lâm Tâm Nguyệt được xem là nữ giới của anh ý rồi. Hơn nữa, anh cũng tương đối xác định tâm thuật của nữ giới bản thân, bởi thế người nào là ê trở thành ‘đã từng’. Cổ Trạch Sâm ko thể ko quá nhận người nam nhi này cực kỳ tài chất lượng, cực kỳ nặng trĩu tình, tuy nhiên nếu mà góc nhìn của anh ý tao ko nom phía trên người nữ giới anh, ko nằm trong yêu thương mến Lâm Tâm Nguyệt, anh cực kỳ tự nguyện trở nên đồng minh, thậm chí còn còn hỗ trợ anh tao, nhưng… Cổ Trạch Sâm siết chặt tay Lâm Tâm Nguyệt, ko thể nào là.

“Tâm Nguyệt, em về rồi à, ông nội Lâm còn đang được hóng em.” Giọng phát biểu không xa lạ tương tự người ck mừng đón phu nhân về mái ấm, Nam Cung Phong thực hiện cỗ như ko thấy nhị người bọn họ cầm tay nhau, đương nhiên xin chào căn vặn với Cổ Trạch Sâm: “À, Sâm, anh cũng cho tới à?”

Khıêυ khí©h! Khıêυ khí©h một cơ hội White trợn luôn!

“Phải, thời điểm hôm nay tôi chuồn nằm trong nữ giới của ‘tôi’ về mái ấm trình làng người rộng lớn. Không ngờ anh cũng ở phía trên.” Đương nhiên Cổ Trạch Sâm hoạnh hoẹ lại, đặc biệt quan trọng anh còn nhấn mạnh vấn đề chữ tôi. Quả nhiên, một ngày làʍ t̠ìиɦ địch, cả đời làʍ t̠ìиɦ địch! phường bọn họ vĩnh viễn ko thể cộng đồng sinh sống độc lập.

“Ôi! Quan hệ thân thiện tôi và Tâm Nguyệt cực kỳ thân thiện thiết, ông nội Lâm tiếp tục sớm coi tôi như người vô mái ấm, rất khác anh từng chuyến cho tới đều cần phiền toái vì vậy.” Ý phát biểu là: Anh là kẻ ngoài rất khác với tôi, vô giọng điệu còn đem bám theo một chút ít đắc ý nho nhỏ.

Ai đem mối liên hệ thân thiện thiết với anh, chớ đem ăn phát biểu lung tung! Lâm Tâm Nguyệt dung góc nhìn lên án.

Nam Cung Phong mỉm cười nhạt nhẽo liếc Cổ Trạch Sâm, nuông chiều sờ đầu Lâm Tâm Nguyệt, ko thèm kiểm đếm xỉa cho tới góc nhìn lên án của cô ấy.

“Cũng chính, tôi là chúng ta trai của Tâm Nguyệt, anh coi như thể anh trai cô ấy, đương nhiên rất khác nhau rồi. Huống chi, tôi cho tới họp mặt người rộng lớn, tất nhiên cần cẩn trọng một chút ít, không như anh rất có thể tùy ý cho tới bắt gặp.” Ý nói: Ông nội Lâm coi anh như người thân, cũng coi anh như anh trai của Tâm Nguyệt thôi.

Nụ mỉm cười bên trên môi Nam Cung Phong bị tiếng phát biểu của Cổ Trạch Sâm phản công tuy nhiên cứng đờ, tức thời người sử dụng đôi mắt vung vẫy lở tở nhị thanh phi đao cho tới Cổ Trạch Sâm.

Ánh đôi mắt nhị người va vô nhau, sấm chớp rền vang. Thật là, bất kể khi nào là, tình địch bắt gặp nhau cũng rất là đỏ ối đôi mắt.

Lâm Tâm Nguyệt im thin thít nom Nam Cung Phong và Cổ Trạch Sâm đôi mắt vĩ đại trừng đôi mắt nhỏ, nhị người nam nhi đó lại nữa rồi, nhị người bắt gặp nhau lại đấu đôi mắt chả đem gì mới nhất mẻ. Nhưng vì sao từng chuyến bọn họ đấu đá, người bị cặp ở thân thiện luôn luôn là cô?

Lúc này, quản ngại gia Lâm xuất hiện, trọn vẹn phớt lơ một không khí đấu chọi nóng bức của Nam Cung Phong và Cổ Trạch Sâm, kính cẩn nói: “Cô mái ấm, ông Cổ, cậu Nam Cung, ông mái ấm mời mọc người xem vô vô.”

Lâm Tâm Nguyệt thật tâm cảm kích quản ngại gia Lâm xuất hiện tại đúng vào lúc, ôm tay Cổ Trạch Sâm nói: “Chúng tao vô thôi.”

“Ừm.” Cổ Trạch Sâm khıêυ khí©h liếc Nam Cung Phong một chiếc, đem qua quýt tạo nên.

Nhưng thái phỏng của anh ý so với quản ngại gia Lâm cực kỳ kính trọng, cũng không tồn tại vì thế ông là quản ngại gia tuy nhiên giá buốt nhạt nhẽo, ngược lại cực kỳ tôn trọng ông kể từ tận lòng lòng. Bởi Lâm Tâm Nguyệt từng phát biểu với anh, quản ngại gia Lâm tiếp tục bám theo ông nội cô chục bao nhiêu năm rồi, hơn thế nữa, ông còn coi cô như con cái con cháu vô mái ấm, so với cô, quản ngại gia Lâm ko cần là kẻ ngoài, tuy nhiên là kẻ một mái ấm. Bởi vậy, anh cực kỳ cảm ơn quản ngại gia Lâm tiếp tục thiệt lòng mến thương cô.

Quản gia Lâm nghiền thưởng nom Cổ Trạch Sâm gật đầu, đôi mắt nom người của cô ấy mái ấm ngược ko sai.

Cái thương hiệu này, anh vốn liếng dĩ ham muốn rời khỏi oai phong phủ đầu hắn, ko ngờ bị hắn phản công ngược lại. Nam Cung Phong nghiến răng bám theo sau.

Quản gia Lâm nom bọn họ chuồn vô, vô đôi mắt chợt lóe tia sáng sủa.

Trận loại 1: Nam Cung Phong vs Cổ Trạch Sâm, Nam Cung Phong thua!

Cổ Trạch Sâm và Lâm Tâm Nguyệt vô phòng tiếp khách ngay lập tức thấy Lâm Quốc Hùng ngồi ở ghế gia chủ, cho dù tiếp tục qua quýt tuổi tác năm mươi, tuy nhiên khí thế góp nhóp bên trên thương ngôi trường bao nhiêu chục năm vừa qua vẫn ko hề hạn chế. Cổ Trạch Sâm ko ngờ, chuyến loại nhị tái ngộ ông lại vô tình huống bắt gặp người rộng lớn, không tồn tại ngờ đâu được người nam nhi kể từ ái này đó là hero gió mây vô giới BDS ở Hong Kong vô chục bao nhiêu năm trước đó, là kẻ rất có thể thực hiện lũng đoạn tài chính BDS vô mau chóng, người xây dựng tập đoàn lớn Lâm thị. Ánh đôi mắt vẫn sắc bén như năm ê nhìn xuyên qua anh, tuy nhiên anh không hề là tên gọi côn đồ gia dụng ngây ngô khờ khạo của thời xưa, lúc này anh tiếp tục đem đầy đủ dũng mãnh và tư cơ hội phát biểu câu ê với ông.

Khí thế người ngồi phía trái Lâm Quốc Hùng cũng ko kém cỏi, Cổ Trạch Sâm biết người này đó là anh trai của Tâm Nguyệt, tổng giám đốc lúc này của tập đoàn lớn Lâm thị, trả tập đoàn lớn Lâm thị lên thị ngôi trường quốc tế. Tròng đôi mắt Lâm Nhã Nguyệt sáng sủa như sao bên trên khung trời tối, mê hoặc góc nhìn của người xem, tuy nhiên cũng tương tự hồ nước nước giá buốt ngàn năm, sâu sắc khó lường được, khiến cho người tao vĩnh viễn ko trông thấy rõ rệt, khí thế ê tương tự như quân vương vãi ngạo nghễ nom thiên hạ.

Từ khi Cổ Trạch Sâm vào trong nhà, góc nhìn Lâm Nhã Nguyệt luôn luôn khóa chặt bên trên người anh, trong khi thấy Tâm Nguyệt ôm cánh tay anh, khá giá buốt càng lan rời khỏi bên phía ngoài nhiều hơn thế nữa. Cổ Trạch Sâm cũng không trở nên khí thể của Lâm Tâm Nguyệt hù giậm dọa, vẫn thản nhiên tùy ý nhằm Lâm Nhã Nguyệt để ý, trận đấu thân thiện kẻ mạnh với kẻ mạnh, là tham khảo của anh ý phu nhân so với em rể.

Xem thêm: đọc truyện rể quý trời cho

Ngồi phía bên trong, Lâm Bái Bái nhờ vào ông xã mái ấm bản thân, cô ăn năn hận, cô ăn năn hận Lúc chạy cho tới phía trên coi trò phấn khởi. Đáng lí rời khỏi, cô nên nằm trong ck về Mĩ sớm thì hoặc hơn thế. Nhã Nguyệt, bọn em chịu đựng giá buốt đầy đủ rồi, anh ko cần thiết lan rời khỏi khá giá buốt nữa, như vậy rất giản đơn khiến cho người không có tội bị thương!

Em sai rồi! Em tránh việc vì thế hiếu kì tuy nhiên cho tới đây!!! Lâm Đinh Đinh rơi lệ trong tâm.

Bọn người Lâm Bái Bái được phượt không tính phí ở Bắc Cực một chuyến nhờ khá giá buốt của Lâm Nhã Nguyệt. Ai oán thù nom chằm chằm Lâm Tâm Nguyệt, tuy nhiên Lâm Tam Nguyệt lại xoay đầu thực hiện lơ. Cho nên phát biểu, kịch phấn khởi ko thể coi bừa bãi, hơn thế nữa là vở kịch đem thao diễn viên lòng dạ thâm tối khôn lường.