cánh đồng hoang vu

EE908AEE-67C2-42E5-AB87-07EDA978BC60

Tác giả: Kim Bính

Bạn đang xem: cánh đồng hoang vu

Editor: Trà Xanh

Ngón tay cái của anh ấy đủng đỉnh rãi cào lên screen điện thoại cảm ứng nhì thứ tự, Chu Lễ chứa chấp điện thoại cảm ứng vào trong túi quần rồi nói: “Ngày mai xem xét lại tình hình.”

“Ngày mai? Ý của chú ý là ngày mai rất có thể bay?” Ôn Ôn ham giao lưu và học hỏi.

Chu Lễ thiệt sự không thích rỉ tai.

Hai mon này anh chia đều cho các bên, 1/2 thời hạn anh rỉ tai với trạng sư, 1/2 thời hạn anh fake câm fake nghễnh ngãng với trái đất.

Hiện bên trên anh thuộc sở hữu người sau.

Nhưng Chu Lễ cảm hứng được vết lõm bên trên mu bàn tay còn ko nhòa chuồn, mới nhất kể từ từ há miệng: “Ngày mai cứng cáp không phai được, ko thấy mặt mày cơ sao?”

Chu Lễ nhướng cằm, Ôn Ôn xoay đầu theo gót anh.

Bọn bọn họ mặt mày này mưa thuận dông hoà, mặt mày cơ đang được nổi lên cơn sốt cấp cho chục nhì.

“Nếu ngày mai rất có thể cất cánh, trường bay mặt mày này còn tồn tại vẻ xứng đáng thương vì vậy à?” Giọng điệu Chu Lễ ko hề stress, thản nhiên thưa, “Tôi mới nhất đánh giá test, ở phía trên không tồn tại đường tàu đường cao tốc cho tới thành phố Hồ Chí Minh Nghi Thanh, xe cộ lửa cũng ko chuồn trực tiếp cho tới cơ, dọc đàng nên vượt lên trước cảnh, toàn cỗ hành trình dài rơi rụng rộng lớn một ngày.”

Ôn Ôn sửng sờ: “Ồ…… chỉ rất có thể chuồn xe cộ lửa hoặc sao?”

“Em ham muốn chuồn cũng không tồn tại nhưng mà chuồn.” Chu Lễ đút tay vào trong túi quần, thưa một câu sau cùng trước lúc xoay người tách chuồn, “Hôm ni ko mua sắm vé xe cộ lửa được, hóng cho tới ngày mai coi test rất có thể mua sắm hay là không.”

Nếu thiệt sự không phai được, quãng đàng này nên Chịu đựng sự giầy vò.

Ôn Ôn ham muốn thưa lại thôi, Chu Lễ liếc cô, ko thưa gì nữa, xoay người chuồn trực tiếp.

Phía trước mang 1 cây cột, cây cột bóng lưỡng, phản chiếu động tác nhỏ xua theo gót nhì bước của Ôn Ôn rồi nhanh gọn tạm dừng.

Chu Lễ chỉ coi thông thoáng qua chuyện, không tồn tại tín hiệu nghỉ chân.

Mới chuồn rộng lớn chục mét, hâu phương truyền cho tới một giờ gọi rõ nét vang dội: “Tiểu Chu —— Tiểu Chu, hóng một chút!”

Tiếng kêu vang vọng bên trên nóc trường bay trống vắng, thú vị sự lưu ý của quý khách, trong cả cơn sốt cấp cho chục nhì mặt mày cơ cũng tạm dừng một ít.

Khương Tuệ đẩy cái chạm ly vô cùng rộng lớn bởi vì một tay, tay cơ đẩy xe cộ em nhỏ bé black color, chạy tất tả bên trên nền gạch ốp bóng bóng với một cái bụng tròn xoe khiến cho người tao vừa vặn coi đang được thấy lo ngại hoảng hốt hãi.

“Cậu chuồn đâu vậy Tiểu Chu ——” Khương Tuệ hát lên.

“……”

Chu Lễ nghỉ chân bên dưới góc nhìn của quý khách.

Khương Tuệ xua cho tới kịp, vỗ ngực thay đổi một khá, hỏi: “Sao cậu tách chuồn rồi hả, bọn họ ko thưa kết thúc, cậu đem cơ hội tiếp cận Nghi Thanh nên không?”

“…… Tôi chuồn ăn chút gì cơ.” Chu Lễ thưa.

“Ây domain authority, cùng với nhau chuồn thôi, tôi cũng đói bụng.” Khương Tuệ thưa, “Chút nữa tất cả chúng ta rất có thể cùng với nhau bàn luận tình hình trường bay. Vừa rồi tôi xuýt ngất bên trên máy cất cánh, tôi trước đó chưa từng gặp gỡ nên chuyện vì vậy nhập cả cuộc sống, khiếp sợ rộng lớn nhập phim, như ý đơn giản hoảng hốt bóng hoảng hốt dông.”

Khương Tuệ vẫn rỉ tai linh động như trước đó, tuy nhiên vẻ mặt mày chị rõ nét là hoảng hốt hãi rộng lớn.

Chị vừa vặn thưa vừa vặn rờ bụng: “Tôi hiếm khi ra phía bên ngoài, hoảng hốt tiếp tục đột biến chuyện không giống nên theo gót một người nam nhi như cậu thì yên ổn tâm rộng lớn.”

Chu Lễ: “……”

Khương Tuệ vẫn ghi nhớ cho tới Ôn Ôn, chị xoay đầu vẫy tay: “Ôn Ôn, con cháu cũng sắp tới luôn luôn chuồn, dì chào con cháu ăn cơm!”

Ôn Ôn còn đứng ở địa điểm lúc đầu, cơ hội bọn họ khoảng tầm rộng lớn chục mét, cô há miệng to, tuy nhiên ko tiếp cận ngay lập tức ngay tắp lự.

Chu Lễ coi cô ko động đậy.

Khương Tuệ chuồn vài ba bước về phía Ôn Ôn, năng nổ nói: “Đứng ngây ngẩn làm cái gi, sắp tới nè!”

Khương Tuệ vừa vặn chuồn, Đại hướng dẫn ngồi nhập xe cộ đẩy đùng một phát rơi rụng điềm đạm hét đồ sộ lên, Khương Tuệ nhanh gọn xoay đầu lại, thời điểm này Ôn Ôn mới nhất chạy về phía bọn họ.

Một đứa con trẻ giắt căn bệnh tự động kỷ hí hửng buồn đột nhiên, Khương Tuệ ẵm đàn ông thoát ra khỏi xe cộ đẩy, vừa vặn dụ dỗ dành riêng con cái vừa vặn thưa với Ôn Ôn: “Dì suy nghĩ một đứa con trẻ như con cháu chắc chắn tiếp tục hoảng hốt hãi Khi gặp gỡ nên chuyện này, dì trước đó chưa từng gặp gỡ chuyện tương tự động nhập xuyên suốt rộng lớn phụ vương mươi năm vừa qua, huống chi là con cháu. Cháu chuồn cộng đồng với bọn dì nhé, cho dù sao cũng đều cho tới thành phố Hồ Chí Minh Nghi Thanh, bọn dì rất có thể chở che cho tới con cháu.”

Ôn Ôn gật đầu “Dạ dạ”, ngoan ngoãn ngoãn thưa giờ “Cảm ơn”.

Bởi vì như thế Khương Tuệ là kẻ há mồm, lời nói cảm ơn của Ôn Ôn cũng chính là thưa với Khương Tuệ.

Chu Lễ chuồn phần bên trước, ko quan hoài cho tới nhì người hâu phương, sau thời điểm thoát ra khỏi trường bay, Khương Tuệ mới nhất phản ứng: “Ủa, cậu ham muốn ra đi ngoài ăn cơm trắng hả?”

Chu Lễ xoay đầu lại thưa “Ừm”.

Va ly của Khương Tuệ rất rộng lớn, thời điểm này Ôn Ôn đang được đẩy, chị chỉ việc đẩy xe cộ em nhỏ bé.

Chu Lễ coi lướt qua chuyện, há miệng: “Tôi ăn kết thúc tiếp tục về bên, nhì người rất có thể mò mẫm một địa điểm ăn nhập trường bay.”

Khương Tuệ xua tay: “Cùng nhau chuồn, bầu không khí phía bên trong cũng ngột ngạt lắm.”

Nhưng bên phía ngoài đang được giông bão, chẳng yên ổn bình rộng lớn phía bên trong.

Hầu không còn những trường bay được xây ở ngoại thành, trường bay này được xây kể từ trong thời điểm 1970, lúc này địa điểm kha khá ngay sát thành phố Hồ Chí Minh.

Chu Lễ mò mẫm đi ra địa điểm nghỉ chân thức ăn sớm nhất chỉ cơ hội năm sáu phút quốc bộ.

Thời tiết vượt lên trước tệ, ko đón xe taxi được, nếu như chỉ mất 1 mình, anh tiếp tục thẳng quốc bộ cho tới cơ.

Nhưng anh sẽ không còn thay cho thay đổi hành vi của tớ vì như thế nhì người xa xôi kỳ lạ.

Chu Lễ ko biết anh coi có vẻ như xứng đáng tin tưởng và dễ dàng rỉ tai vì vậy kể từ lúc nào, mặc dù Khương Tuệ dẫn theo gót con cái nhỏ, đương đầu với sấm sét ầm ầm mong muốn theo gót anh.

Anh ko lúc nào thực hiện Lôi Phong.

Cả phụ vương người đều đem theo gót cho dù, Chu Lễ bung cho dù phi vào mùng mưa, chuồn được vài ba bước thì cảm nhận thấy hâu phương không tồn tại động tĩnh, anh xoay đầu lại.

Hai người hâu phương chuồn thư thả, người rộng lớn vừa vặn đẩy xe cộ em nhỏ bé vừa vặn rỉ tai, người nhỏ quay đầu sang một bên, nỗ lực cặp cho dù nhập cổ, không sở hữu và nhận đi ra tóc đuôi ngựa của tớ đang được gặp gỡ nguy hại.

Chu Lễ thở lâu năm, trở lại cho tới trước mặt mày người nhỏ, lấy cái chạm ly rộng lớn.

Anh nâng mí đôi mắt coi một chiếc, người nhỏ nở nụ mỉm cười nhẹ nhõm, giọng điệu tự do nói: “Cảm ơn!”

Chu Lễ ko thưa lời nói nào là, đẩy chạm ly lẳng lặng dẫn đàng.

Bất chấp mưa đồ sộ dông rộng lớn, sáu phút sau phụ vương người chuồn vào trong 1 quán ăn.

Trong quán có rất nhiều người, một số trong những người có lẽ rằng nhập rời mưa, bên trên đầu và bên trên người khá ướt sũng.

Chu Lễ lựa chọn ghế ngồi mặt mày hành lang cửa số, gọi món ăn kết thúc, anh xin chào nhì người, vực dậy tiếp cận quầy mua sắm một bao dung dịch lá và nhảy lửa, mò mẫm chống lau chùi và vệ sinh, chuồn nhập hít một điếu.

Anh ko ăn ở trường bay, hầu hết là vì như thế ham muốn ra phía bên ngoài hít điếu dung dịch.

Chu Lễ ghi nhớ thứ tự trước tiên anh chạm nhập dung dịch lá, này là của Chu Khanh Hà. Chu Khanh Hà quí hút thuốc lá sau thời điểm ly hít, nhập ngôi nhà thiếu hụt người phụ phái nữ, tuy nhiên sương dung dịch thì cuồn cuộn không ngừng nghỉ.

Sau Khi nẩy ria mép xấu xí xí, anh đem test hít một điếu, hít khá trước tiên khiến cho anh sặc rất mất thời gian, khá loại nhì cũng ko nếm được vị gì.

Chu Lễ hít một hồi, lấy địa hình vào trong túi đi ra, coi lời nhắn trước khi đang được phát âm ở trường bay.

Tin nhắn là vì u anh gửi cho tới, chất vấn anh vì như thế sao tắt địa hình, chuồn đâu, đem đầy đủ chi phí xài hay là không, bảo anh về bên hóng khai trường, từ trên đầu cho tới đuôi ko nhắc cho tới chuyện không giống.

Chu Lễ búng tàn dung dịch xuống hồ nước nước, ngước đôi mắt coi nhập gương.

Gương nhập quán ăn ko được vệ sinh, mặt phẳng đem lớp không sạch, soi nhập nhòa ảo và ko chân thực.

Xem thêm: bà xã của thủ lĩnh sát thủ

Anh coi cỗ râu quai nón của tớ, đem chút xa xôi kỳ lạ.

Hút kết thúc một điếu dung dịch, món ăn và đã được đem lên nhì thứ tự, Chu Lễ quay về ghế ngồi, ko thấy Khương Tuệ đâu, chỉ thấy người nhỏ với mái đầu lâu năm đang được sẵn sàng cột lại tóc đuôi ngựa.

Tóc cô dày tuy nhiên quyến rũ và mềm mại, luôn luôn đem vài ba sợi lòa xòa mặt mày má.

Đại hướng dẫn được đặt điều nhập ghế ngồi, lặng lẽ nghịch ngợm với cái máy cất cánh nhỏ của cậu. Ôn Ôn vừa vặn quấn vòng tóc vài ba cái, vừa vặn giải thích: “Dì Khương chuồn lau chùi và vệ sinh, bảo tất cả chúng ta ăn trước.”

Nói kết thúc, cô chun mũi, liếc coi anh.

Động tác chun mũi vô cùng nhỏ, tuy nhiên Chu Lễ vẫn bắt được.

Anh nhấc giá trà xối một ly, hỏi: “Có chuyện gì?”

Ôn Ôn vứt tay xuống, rung lắc đầu, tóc đuôi ngựa rung lắc lư theo gót.

Chu Lễ nốc một ngụm trà, nhằm ly mặt mày môi nói: “Em quí nhịn chuyện nhập lòng?”

Ôn Ôn sửng nóng bức, tiếp sau đó nói: “Không phải…… Cháu ngửi được một ít mùi hương dung dịch lá.”

“Tôi mới nhất chuồn hít điếu dung dịch.”

“Ồ.”

Trên bàn đem nhì vỏ hộp đựng đũa, một vỏ hộp đựng đũa người sử dụng một thứ tự, vỏ hộp sót lại đựng đũa kim loại tổng hợp thường thì, quý khách tự động bản thân lựa lựa chọn.

Chu Lễ giơ tay lấy đũa kim loại tổng hợp, người đối lập cũng vô tình đem tay đi ra, đầu ngón tay nhì người chạm nhập nhau.

Ôn Ôn rụt tay lại, đợi Chu Lễ rút đi ra một song, cô mới nhất chạng tay lấy.

Hai người xối trà giá nhập ly, thực hiện giá đũa và chính thức ăn.

Chu Lễ khá ám ảnh về việc thật sạch nhập cuộc sống đời thường, anh quí môi trường xung quanh thật sạch và ngăn nắp, về thức ăn thì lựa chọn thức ăn tinh khiết và ngẫu nhiên nhất rất có thể.

Đũa người sử dụng một thứ tự tinh khiết rộng lớn đũa kim loại tổng hợp nhưng mà vô số người đang được người sử dụng, tuy nhiên anh ko quí đũa người sử dụng một thứ tự vì như thế vượt lên trước nhỏ và nhẹ nhõm, cho tới nên lựa chọn đũa là 1 trong nước ngoài lệ, anh lựa chọn loại tôi vừa ý.

Đây là thứ tự trước tiên anh gặp gỡ một người dân có nằm trong lựa lựa chọn với bản thân, chẳng qua chuyện ko biết người cơ đem nguyên do gì.

Di động của Ôn Ôn vang lên giờ “Tít tít”, là giờ Q|Q. Cô ko quan hoài cho tới Q|Q, gọi điện thoại cảm ứng cho tới u cô trước, report tình hình thời điểm hiện tại.

“Cho nên ngày hôm nay ko về được, con cái tiếp tục chất vấn tình hình ví dụ sau.”

“Ba u chớ lo ngại, con cái không vấn đề gì.”

“Bây giờ con cái đang được ăn cơm trắng, ban đêm tiếp tục thu xếp ở trường bay, đương nhiên tiếp tục giải quyết và xử lý chuyện về bên trường bay, rất có thể ko kịp khai trường.”

Chu Lễ đang được ăn, nghe vậy, anh liếc người đối lập.

Cô nhỏ này thưa tăng vài ba câu nữa mới nhất quắp điện thoại cảm ứng, địa hình không còn pin, cô rút bảng năng lượng điện nhập phụ vương lô đi ra.

Smart phone ko trọn vẹn thông dụng, cô đang được người sử dụng loại thông thường, thay cho bảng năng lượng điện kết thúc, Q|Q lại vang lên nhì giờ, cô vẫn ko quan hoài.

“Chú ơi, thời gian gần đây đem hotel không?” Ôn Ôn chất vấn thăm hỏi.

Chu Lễ điềm đạm gặm một miếng cơm trắng, vấn đáp cô: “Có, em ham muốn ở đây?”

“Dạ…… Chú ko ở phía trên hả?” Ôn Ôn chất vấn.

“Ở phía trên.”

“Chú biết nơi nào rẻ mạt rộng lớn không?”

“Ngân sách của em là bao nhiêu?”

“Khoảng một trăm?”

Chu Lễ lấy địa hình đi ra, há trang web, nhằm cô tự động bản thân coi.

Ôn Ôn coi screen địa hình, tiếp sau đó coi anh. Chu Lễ ngừng một ít, tiếp sau đó thực hiện kiểu vuốt nhì cái.

Ôn Ôn gật đầu: “Ồ, con cháu hiểu rồi.”

Chu Lễ chất vấn cô: “Có không?”

“Có…… Nhưng chừng như từ thời điểm cách đây khá xa xôi.” Ôn Ôn thưa, “Chú thấy ngân sách và chống này thế nào?”

Cô các bạn nhỏ chuẩn bị nhập năm phụ vương trung học tập hạ tầng thiếu hụt kinh nghiệm tay nghề xã hội song lập, thời điểm hiện tại ra đi ngoài với “người lớn” nên tràn lan lòng hiếu học tập.

Chu Lễ thưa với cô một khi lâu, tiếng nói cũng từ từ được kiểm soát và điều chỉnh, mặt khác dạy dỗ cô cơ hội xài địa hình.

Ôn Ôn vừa vặn phân tích hotel, vừa vị cơm trắng, còn đút canh trứng cho tới Đại hướng dẫn ăn.

Đại hướng dẫn thức ăn vô cùng ngoan ngoãn, tuy rằng rằng ko coi người không giống, chỉ nghịch ngợm 1 mình, tuy nhiên cậu nhỏ bé tiếp tục ngoan ngoãn ngoãn há miệng to đi ra.

Ôn Ôn đút lạ lẫm, tuy nhiên động tác vô cùng cẩn trọng, đút một thìa tiếp tục vệ sinh mồm cho tới Đại hướng dẫn, nhằm ý thấy nước miếng chảy xuống, cô há nhì tờ khăn giấy má, nhét nhập phần cổ áo Đại hướng dẫn, tiếp sau đó kế tiếp lướt địa hình của Chu Lễ.

Q|Q lại vang lên một giờ, Chu Lễ chất vấn cô: “Không vấn đáp lời nhắn à?”

Ôn Ôn cúi đầu quẹt trang web hotel và nói: “Không cần thiết, toàn rỉ tai khai trường.”

Chu Lễ hỏi: “Khi nào là em khai giảng?”

Ôn Ôn trả lời: “Ngày 1 mon 9.”

Chu Lễ nhướng mày: “Em thưa với những người ngôi nhà rằng sẽ không còn kịp khai trường ư?”

Ôn Ôn ngừng một ít mới nhất nói: “Không nên trường bay đang được thưa, sớm nhất có thể cũng cần phải phụ vương ngày mới nhất rất có thể thay đổi địa điểm hoặc sao? Ba ngày sau đang được khai trường.”

“Vẫn còn tồn tại xe cộ lửa nên không?”

“Chú bảo rằng rất có thể ko mua sắm được vé.”

“Tôi ko thưa vậy, tôi thưa nhằm cho tới mai rồi coi test.”

“……”

“Không được thì còn tồn tại xe cộ buýt.”

“…… Xe buýt tiếp tục lâu rộng lớn.”

Cuối nằm trong Chu Lễ đang được bắt gặp.

Anh nhếch khóe mồm, đùng một phát đem ý dỗ dành con bạn nhỏ: “Có ham muốn trốn học tập không?”

Cô các bạn nhỏ sửng nóng bức.

Bên ngoài mưa đồ sộ dông rộng lớn đập nhập hành lang cửa số lân cận bọn họ, giờ trống trải đập thịch thịch thịch, nhịp tim của những người bị đập tốc độ, huyết sôi lên.

……

Chương trình TV vắng lặng nhập chống ngục thất căn bệnh vẫn kế tiếp, kim đồng hồ đeo tay lặng lẽ điều khiển xe trên tường, bàn tay nhỏ nhỏ bé bên dưới lòng bàn tay Chu Lễ đùng một phát động che.

Anh bóp chặt miếng sandwich đang được ăn dở, coi cái ghế lân cận.

Xem thêm: hàm răng ngọt ngào

Lâm Ôn nghiêng mặt mày, mí đôi mắt khẽ lập cập, giống như chuẩn bị tỉnh lại.

Lôi Phong: là 1 trong đồng chí của quân giải tỏa dân chúng Trung Quốc.  Lôi Phong được mô tả như 1 công dân sang trọng và quần bọn chúng dân chúng được khích lệ học tập theo gót lòng vị tha bổng, nhã nhặn, và không còn đời hiến dưng (theo Wikipedia)