cảm nghĩ về bộ đội biên phòng

Viết về hình hình ảnh người chiến sỹ quân nhân Biên chống điểm biên thuỳ của Tổ quốc, thi sĩ Chế Lan Viên vẫn với những vần thơ sau:
Ai cút biên thuỳ mang lại lòng tớ theo gót với
Thăm ngàn vệ sinh chỉ white với cùng một mình
Bạt ngàn vệ sinh white ở tận nằm trong bờ cõi
Suốt một đời cùng theo với bão táp giao đấu.
Biên cương, hải đảo- những vùng cương vực vô nằm trong linh nghiệm của Tổ quốc VN. Từ muôn thuở ni, bao mới dân chúng, đồng chí vẫn sụp các giọt mồ hôi, xương huyết nhằm giữ giàng vẹn tròn trặn phạm vi hoạt động của giang sơn. Đấy là mối cung cấp hứng thú dạt dào mang lại nhiều người nỗ lực cây bút nhập bại với những thi sĩ. Đã với vô số bài bác thơ nhiều hóa học sinh sống, nhiều xúc cảm ghi chép về biên thuỳ hải hòn đảo nhưng mà người chiến sĩ quân hàm xanh rớt là hero trung tâm.
Trong tâm trạng từng người dân, tình thương biên thuỳ luôn luôn là phần thâm thúy ko gì hoàn toàn có thể thay cho thế được. Mỗi loại suối, ngọn núi ở trên đây, cho dù bé nhỏ nhỏ cho tới đâu cũng chính là Tổ quốc, là gia tài vô giá bán ông phụ thân tớ nhằm lại. Những dân quân, binh sĩ muôn thuở hiện nay đã sau đó nhau chắc chắn, can ngôi trường lưu giữ gìn cương vực của non tuy nhiên.
Vùng khu đất, vùng biển lớn phên dậu mãi mãi là ký thác linh nghiệm và vững chắc của dân chúng về sự việc chu toàn cương vực và vĩnh cửu của giang sơn. Xưa cũng vậy và ni cũng thế; ko gia thế này, cho dù cường bạo mẹo tế bào cho tới bao nhiêu thực hiện suy suyển, dập tắt được. Nguyễn Đình Chiến nhập bài bác thơ “Mùa xuân điểm hứa gặp” vẫn viết:
Biên cương ơi ký thác của bao đời
Người sinh sống nhằm con cháu con cái về hái lộc
Thơ vẫn ghi chép váy đầm đìa bên trên cột mốc
Câu thơ này tận tâm của riêng biệt tôi…
Nói cho tới biên chống ko thể ko nói tới những cột mốc hữu hình và vô hình dung bên trên những cánh rừng, loại sông hoặc vùng biển lớn hòn đảo xa xăm xôi. Người chiến sĩ biên chống cũng chính là những cột mốc hòa bình của giang sơn hao hao Tổ quốc là vấn đề tựa vĩnh hằng của đồng chí tớ. phẳng phiu tiềm thức vì vậy, Vũ Hiệp Bình vẫn khẳng định:
Với Tổ quốc, công ty chúng tôi là cột mốc
Với công ty chúng tôi, Tổ quốc là vấn đề tựa ngàn đời
(Tổ quốc, biên thuỳ và đồng chí biên phòng).
Không gì đẹp tuyệt vời hơn khi những đồng chí đem quân hàm lá cây là núi của núi, là sông của sông, là ruộng của ruộng, là khu đất của khu đất, là nước của nước điểm cương vực:
Đất vẫn khu đất nâng lên thế đứng
Và đồng team bọn chúng tôi
Như cột mốc ngàn đời
Làm biên thuỳ khu đất đai
(Vương Trọng-Sáng xin chào cờ ở một bốt biên phòng).
Con đàng điệp trùng, tràn hiểm nguy thách thức nhưng mà những người dân chiến sĩ ấy trải qua là những hành trình dài đỏ rực giữ giàng bình yên tĩnh và gieo búp cuộc sống đời thường mới nhất điểm biên thuỳ như Phạm Vân Anh vẫn phác hoạ họa đặc biệt đẹp: Đèo Sa Mù mây bay
Chúng tôi cút nhập hành trình dài đỏ
Gieo xuống khu đất biên thùy phân tử sớm mai bùng cháy rực rỡ (Hành trình đỏ).
Ở một tầm nhìn không giống của Phạm Thanh Khương, hành trình dài đỏ rực ấy đem những thương ghi nhớ toan lo, ước mong ước hòng của những người chiến sĩ hải team biên chống bên trên biển:
Những con cái tàu xé sóng đi ra đi
Để lại bến bãi bờ những đường nét cười cợt cất giấu nhập nỗi nhớ
Giấu lo ngại vào cụ thể từng nhịp thở
Nuôi ước mơ, nuôi ước mong nhân loại (Qua triền con cái sóng)…
Có cho tới với quân nhân biên chống mới nhất thấu không còn những trở ngại vất vả và những thua thiệt, mất mát lặng lẽ của mình. Mỗi bước tiến là từng gian khó, thường ngày sinh sống là từng thách thức trước xung khắc bạc vạn vật thiên nhiên, trước nghiệt té cuộc sống đời thường. Thơ Nguyễn Đức Lợi mang lại tớ một tưởng tượng về ngày hè tây-bắc giang sơn, điểm ko khi nào vắng ngắt bóng đồng chí biên phòng:
Nay biên thuỳ đang được nhập mùa bọ chó
Ruồi vàng cất cánh sạm cả vạt giang
Tai rét giẫy từng đợt, từng đợt gió
Từ mặt mũi bại khu đất chúng ta châm lịch sự (Thư gửi kể từ biên giới).
Trần Đăng Khoa với tầm nhìn đặc biệt thâm thúy, đặc biệt cảm và tràn share nhân bản về những người dân chiến sĩ biên chống ở điểm núi cao heo hút:
Những mùa cút thăm hỏi thẳm
Trong mung lung chiều tà
Có bao chàng trai trẻ
Cứ nín thinh nhưng mà già cả (Đỉnh núi).
Đâu chỉ nhập cuộc chiến tranh nhưng mà trong cả thời bình người chiến sĩ vẫn nên Chịu những thua thiệt, lặng lẽ góp sức mất mát tuổi tác thanh xuân mang lại giang sơn. Cuộc sinh sống đời thông thường của những người chiến sĩ biên chống cũng tràn gian nan, thiếu hụt thốn. Trong một thứ tự lên biên thuỳ, Hữu Thỉnh vẫn xúc động viết:
Gạo thông thường lên sớm, thư thời chậm
Đài hé thâu tối hứng vắng ngắt hầm
Bao năm ko thấy màu sắc con cái gái
Vó ngựa nghe sai sót giờ guốc em.(Thư mùa đông).
Cái sự sai sót bại của những người chiến sĩ con trẻ thực hiện mang lại tớ nghẹn ngào bâng khuâng. Trong bài bác thơ “Trở về Bát Xát”, Lê Đình Cánh lại đỡ đần ta thấy rõ ràng rộng lớn tình cảnh, gọi là thân thuộc phận cũng khá được của một cán cỗ biên phòng:
Về đâu bác bỏ trưởng bốt thâm nám niên thượng úy
Ngôi sao ước may mắn ko đậu xuống vai già
Thân gà trống trải quan ngại ngùng cút bước nữa/
Điếu cày khuya lưỡng lự nhập ra! (Trở về Bát Xát)…
Giữa vô vàn thách thức thử thách, hình hình ảnh đồng chí biên chống hiện thị thiệt dễ thương và đáng yêu, xứng đáng trân trọng. Những người chiến sĩ ấy, vừa phải là đồng chí, vừa phải là giáo viên, bác sĩ và cũng chính là cán cỗ thôn bạn dạng nữa. Thầy giáo biên chống hiện thị nhập thơ Trương Hữu Thiêm thiệt đơn sơ và sát gũi:
Chấm bài bác này thầy cũng mang lại điểm cao
Nếu ko thế mai chúng ta ko cho tới lớp
Bài văn miêu tả với người hồn nhiên viết
“Thầy giáo biên chống chuyên nghiệp như con cái trâu” (Lớp học tập biên phòng). Lính biên chống là những người dân đặc biệt tình thân. Tôi đang đi tới nhiều bốt biên chống ở cả tía miền Bắc Trung Nam và cả biển lớn hòn đảo nên đặc biệt hiểu rõ sâu xa vấn đề đó. Những gì tôi cảm biến được nhập thơ ghi chép về những anh trước không còn bắt mối cung cấp kể từ hồi ức kỷ niệm về quân nhân biên chống sau những chuyến lên rừng xuống biển lớn thật nhiều tuyệt vời. Vì thế, tôi đồng cảm với Nguyễn Đức Nhuận nhập bài bác “Màu đỏ rực miền Đông”:Trận địa miền Đông lưu luyến cánh cò/Công sự đỏ rực ngụy trang vì chưng màu sắc đỏ/Dù cút đâu trai biên chống vẫn nhớ/Nhận đi ra nhau qua quýt màu sắc áo riêng biệt mình; của Doãn Tấn nhập “Bài thơ mon Ba”:
Tháng tía đồng team tôi ơi
Non xanh rớt nước bạc ai người dân có nhau; của Nguyễn Xuân Thái nhập bài bác “Sang suối”:
Tôi bâng khuâng nom lại bóng mình
Mỗi một thứ tự lịch sự suối
Dòng chảy này cong hình vết hỏi
Trong xanh rớt quá thôi sao chẳng dễ dàng trả lời; của Trần Lâm Bình nhập bài bác “Chốt biên phòng”: Chốt biên phòng
Đường lên trời thì gần
Đường xuống chợ thì xa
Mỗi thứ tự tuần tra
Lính biên chống gỡ mây giăng tràn giờ mõ…
Có lẽ vì vậy nhưng mà tôi đã và đang ghi chép bài bác “Vợ chiến sĩ biên phòng” nhập thứ tự lên bốt Bạch Đích (Hà Giang) năm 1998, với những câu:
Gần ông chồng chẳng được bao nhiêu khi
Xa ông chồng, lại ghi nhớ ngày cút thăm hỏi chồng
Đường lên dựng núi nghiêng sông
Cổng trời mây white bềnh bồng bám theo…và :
Gặp ông chồng bao nỗi rưng rưng
Lời nâng niu lại quan ngại ngùng thưa ra/
Bâng khuâng chuyện buôn, chuyện nhà
Chuyện con cái ghi nhớ phụ thân, chuyện bà ghi nhớ anh…
Nói sao không còn những ngọn ngành
Về xuôi song chuyện dữ lành lặn vướng theo
Ngước nom dáng vẻ đá cheo leo
Bóng xưa sụp xuống đỉnh đèo mây bay…
Tôi nghĩ về, thơ đã ký kết thác nhập biên thuỳ những nâng niu, khát khao và kỳ vọng của bọn chúng ta!
Khi hiểu những vần thơ ghi chép về sự việc gian khó nhưng mà cũng tràn hào hùng về những chiến sỹ Biên chống điểm biên thuỳ, hải hòn đảo xa xăm xôi của tổ quốc tôi chợt nghĩ về cho tới hình hình ảnh mới con trẻ thời điểm hôm nay. Các anh vẫn hành động đảm bảo an toàn từng tấc đấc, loại sông, ngọn núi điểm biên thuỳ, mang đến sự hí hửng tươi tắn, lành mạnh mang lại những người dân thân thuộc, mái ấm gia đình và những người dân xung xung quanh. Sự góp sức của mình vừa phải đem nhập bản thân những lí tưởng, mục tiêu cao đẹp mắt, vừa phải lí trí.
Thế hệ con trẻ thời điểm hôm nay với hăng hái và thực sự chúng ta vẫn, đang được và tiếp tục góp sức nhập trở thành tựu cộng đồng của giang sơn. Những bước thay đổi của giang sơn này còn có sự góp sức của mình và công sức của mình đang rất được cả xã hội ghi nhận. Minh triệu chứng là những phần thưởng, những buổi vinh danh..đều xuất hiện tại hình hình ảnh những người dân con trẻ linh động, khát khao góp sức mang lại xã hội. Sự nỗ lực của mình thời điểm hôm nay góp sức nhập vị thế của một VN hùng cường nhập sau này. Nhưng sát bên những nhân loại như vậy vô số những người dân con trẻ chúng ta thực sự lạc lối, sợ hãi trong các việc lựa chọn phương pháp góp sức mang lại giang sơn. Họ đang được nhập cuộc nhập những hoạt động và sinh hoạt mà người ta ko hiểu rằng thực chất của hoạt động và sinh hoạt bại bên trên thực tiễn, chúng ta thực sự trở nên những con cái rối nhập tay những căn nhà “rân chủ”, những căn nhà “tự do” fake hiệu. Chúng đang được biến chuyển những trái khoáy tim rét của những nhân loại con trẻ trở thành những nhân loại tiền phong nhập chiến dịch cổ súy mang lại những độ quý hiếm mới nhất nhưng mà chủ yếu chúng ta cũng thiếu hiểu biết giá tốt trị ấy mới nhất cho tới đâu, nó chất lượng gì mang lại giang sơn này.
Hãy là những khóm “hoa lau” điểm biên thuỳ xa xăm xôi – những khóm hoa vệ sinh vừa phải tràn trề hăng hái của tuổi tác con trẻ tuy nhiên cũng tràn tươi tắn, rành mạch trước sự việc thay đổi của thời cuộc