cẩm đường quy yến

Bàng Kiêu lẹo tay sau sườn lưng đứng trước cửa ngõ, nom theo dõi bao nhiêu con xe ngựa từ từ ra đi, ko kìm được khẽ mỉm cười một giờ đồng hồ, trong cả sự nhức nhối bên trên cánh tay cũng không thể quá nhức nhối nữa rồi.

Hôm ni hắn nhân thời cơ “dọn dẹp” bao nhiêu người thực hiện bản thân chướng đôi mắt. Hôm ni chúng ta tách ngoài Vương phủ, ham muốn quay trở lại cũng ko cần đơn giản. Dù sao chúng ta đều vẫn là kẻ của Vương phủ, ham muốn nhập cửa ngõ, cũng cần coi hắn đem gật đầu hay là không.

Bạn đang xem: cẩm đường quy yến

Như vậy, trong tương lai Nghi tỷ nhi nhập cửa ngõ, cũng hạn chế được một chút ít phiền toái.

Đối với loại người ngoa ngoắt như Bàng phu nhân, thiệt sự thì hắn không phải lo ngại Nghi tỷ nhi ko thể ứng phó. Chỉ đem điều, chỉ việc hắn vạch plan và rời khỏi tay một phen là hoàn toàn có thể vô hiệu chướng ngại vật, thế thì vì thế sao cần nhằm lại, nhằm khiến cho Nghi tỷ nhi cảm nhận thấy ngột ngạt?

Tâm trạng thả sức, Bàng Kiêu xoay người lại tấp tểnh hồi phủ, vẫn thấy Hổ Tử nom bản thân nháy đôi mắt rời khỏi hiệu.

“Sao vậy?”

Hổ Tử yên lặng chỉ về phía ngõ nhỏ ê.

Bàng Kiêu mặt mày ko thay đổi sắc, liếc nom bởi khóe đôi mắt, ngay lập tức bắt gặp một y sai lặt vặt kỳ lạ mặt mày đứng ở góc cạnh tường.

Người nọ đem dung mạo thông thường, cũng ko hấp dẫn tầm nhìn của những người không giống, tuy nhiên người thông thuộc ngay tức thì hoàn toàn có thể quan sát, người nọ chắc chắn đem võ nghệ cao vút. Vả lại, hắn còn để ý nom nhập cửa ngõ phủ, Khi phát hiện góc nhìn của bọn Bàng Kiêu, cũng ko tách né tuy nhiên thản nhiên gật đầu một chiếc.

Trong đầu Bàng Kiêu chợt lóe lên một ý suy nghĩ, nhường nhịn như đem một chút ít phản xạ.

Hắn kìm nén sự phấn khởi tràn ngập trong thâm tâm, thản nhiên xoay người quay trở lại phủ.

Đi một mạch quay trở lại thư chống, Bàng Kiêu ngừng hoạt động lại, rồi mới nhất thấp giọng hỏi: “Ngươi thưa coi, liệu có phải là Nghi tỷ nhi cho tới không?”

“Tất nhiên là Tứ tè thư rồi.” Hổ Tử mỉm cười hì hì nói: “Tứ tè thư quan hoài ngài như thế, ngày hôm nay thông tin ngài tiến công nhau với Quý Phò mã, còn bị trọng thương làm ra xốn xang mọi nơi, làm thế nào Tứ tè thư hoàn toàn có thể không phải lo ngại lắng? Nhất tấp tểnh là Tứ tè thư ham muốn cho tới nom tận đôi mắt thì mới có thể yên ổn tâm.”

Mặt Bàng Kiêu nghệt rời khỏi, mỉm mỉm cười gật đầu.

Hắn bước tiến thư thả nhị vòng, rồi tiếc nuối nói: “Đáng tiếc là nhập phủ còn tồn tại đứa ở vùng, còn nếu không thì tớ vẫn dắt nường nhập thăm hỏi các cụ nước ngoài rồi, bao nhiêu thời buổi này vắng ngắt nường, bà nước ngoài cứ nhắc mãi.”

“Còn nhiều thời hạn tuy nhiên, lát nữa Vương gia mau chuồn gặp gỡ Tứ tè thư, nhằm tè thư yên ổn tâm.”

Bàng Kiêu gật đầu thay cho ăn mặc quần áo, thay cho miếng băng ngấm huyết bên trên cánh tay bởi miếng băng tinh khiết rồi ngay lập tức lặng lẽ kể từ khu vực không tồn tại đứa ở cửa ngõ sau lén ra đi ngoài. Hắn còn bảo Hổ Tử để ý kể từ phía xa xăm, nhằm tách ko nhằm lại “cái đuôi”, ko bao lâu đã đi được đàng vòng, cho tới khu vực xe cộ ngựa của Tần Nghi Ninh.

Bốn người Kinh Trập, Tiểu Mãn, Tiểu Tuyết và Đại Hàn chi nhau rời khỏi đảm bảo an toàn nhị mặt mày xe cộ ngựa và nhị mặt mày ngõ nhỏ, trong khi thấy đem người cho tới ngay gần, đều cảnh giác vực dậy, tuy nhiên sau thời điểm quan sát người cho tới là ai, mới nhất buông lỏng.

Tiểu Mãn đứng ở bên cạnh xe cộ ngựa, thấp giọng nói: “Cô nương, Vương gia cho tới.”

Tại nhập xe cộ, Tần Nghi Ninh ngẩn rời khỏi, vừa phải vén rèm xe cộ lên vẫn thấy Bàng Kiêu mỉm mỉm cười đứng mặt mày cửa ngõ xe cộ.

Thấy Bàng Kiêu cho tới, Tiêm Vân nom Tần Nghi Ninh nháy đôi mắt rồi ngay lập tức xuống xe cộ ngựa, mỉm mỉm cười hành lễ với Bàng Kiêu, tiếp ê gọi bao nhiêu thương hiệu mật thám tháo lui chuồn.

Tần Nghi Ninh đỏ hỏn mặt mày, bắt gặp Bàng Kiêu nhỏ gọn nhảy lên xe cộ ngựa, lại ko kìm nén được nụ cười, mỉm cười sáng ngời.

Bàng Kiêu ngồi xuống ở bên cạnh nường, buông rèm xe cộ xuống, tay ở bên phải không trở nên thương, vuốt ve sầu khuôn mặt nường một chút: “Sao nường lại cho tới đây?”

“Ta nghe thưa chàng bị Quý Phò mã đâm bị thương, cho nên vì thế cho tới coi, thành quả là được bắt gặp một vở kịch hoặc.”

Bàng Kiêu mỉm cười: “Mấy phái đẹp nhân ê ở nhập phủ thực sự quá khinh ghét, cực kỳ phiền nhiễu cho tới cuộc sống thường ngày của các cụ nước ngoài và thân mẫu của tớ.”

Mặc cho dù mục tiêu cần thiết nhất của Bàng Kiêu là hoảng hốt trong tương lai Tần Nghi Ninh nhập phủ cần Chịu đựng nhiều uất ức, tuy nhiên hắn ko tiện tâm sự như thế trước mặt mày nường, không thích nường suy nghĩ là hắn khoe khoang lao động.

Thấy dáng vóc tươi tỉnh mỉm cười ăm ắp ngụ ý của Bàng Kiêu, Tần Nghi Ninh cũng mỉm cười khinh khích, vòng một tay ôm cổ Bàng Kiêu, nói: “Mỹ nhân ca ca không tồn tại gì không giống ham muốn thưa sao?”

Giọng điệu trêu đùa của nường khiến cho Bàng Kiêu phì mỉm cười, bao nhiêu giờ đồng hồ “mỹ nhân ca ca” khiến cho hắn cảm nhận thấy lòng rộn rã. Hắn vòng cánh tay ôm eo nường, kéo nường nhập lòng: “Chuyện không giống thì không tồn tại, tuy nhiên nường lại gọi “mỹ nhân ca ca” cho tới tớ nghe đi!”

Tần Nghi Ninh mỉm cười hì hì: “Rõ ràng là ngày hôm nay Hotgirl ca ca mượn cớ bị em rể của Thánh thượng đâm bị thương, thỉnh cầu Thánh thượng bồi thông thường, xua chuồn một người u Cả, tiện thể xua luôn luôn đám tè thiếp. nhập số những người dân phục dịch, khó khăn tách ngoài còn tồn tại đứa ở vùng ko bại lộ? Chuyện một mũi thương hiệu thịt bao nhiêu con cái chim như thế, xưa ni đều là tác phong hành sự của Hotgirl ca ca.”

Xem thêm: thời gian tuyệt vời bl

Ghé sát mặt mày tai hắn, nường thấp giọng nói: “Hơn nữa tớ suy nghĩ, mục tiêu lớn số 1 của chàng Khi xua tè thiếp chuồn, hợp lý và phải chăng là hoảng hốt trong tương lai tớ tiếp tục trừng phạt chúng ta, khiến cho chàng cần nhức lòng?”

Một câu “mỹ nhân ca ca”, nhị câu “mỹ nhân ca ca”, cơ hội xưng hô của nường khiến cho xương cốt Bàng Kiêu đều dẻo quẹo, một luồng tâm huyết giã loàn nhập người hắn, nhập tâm trí chỉ từ lại tiếng nói êm ả và yêu thương kiều của nường, cùng theo với tương đối thở rét nóng bức mặt mày tai.

Bàng Kiêu ko khi nào là kẻ biết ngượng ngùng, hắn dứt khoát xoay người đè nường xuống, thiên về phía chiếc miệng nhỏ nhắn tuy nhiên hắn lưu giữ nhung vẫn lâu, cắm một chiếc.

Tần Nghi Ninh còn chưa kịp phản xạ, vẫn thấy trời khu đất cù cuồng, vùng vẫy ko được, đành ngoan ngoãn ngoãn Chịu đựng trận.

Nguồn : Vietwriter.vn

Mãi đến thời điểm nường chuẩn bị không còn tương đối, Bàng Kiêu mới nhất chống tay nhích người ra: “Ta đâu đem nhức lòng vì thế bọn họ? Ta chỉ nhức lòng vì thế nường thôi.”

Đôi đôi mắt đẹp mắt của Tần Nghi Ninh sáng sủa lên, khẽ mỉm cười nói: “Ta biết.”

Bàng Kiêu ráng lòng ko đậu, lại thơm thiệt nhẹ nhàng lên mi nàng: “Ta biết nường biết, tuy nhiên cố ý trêu tớ thôi.”

Hai người đều mỉm mỉm cười.

Tần Nghi Ninh đẩy hắn rời khỏi, nhị người ngồi trực tiếp lên, Tần Nghi Ninh ngay lập tức hỏi: “Quý Phò mã thực hiện chàng bị thương ở đâu? Ta thấy khóe mồm của chàng bầm tím rồi, tiến công cũng mạnh lắm.”

“Đánh ko mạnh thì làm thế nào giống như thiệt được?” Bàng Kiêu mỉm cười nói: “Cánh tay chỉ bị đâm rách rưới domain authority thôi, cũng không tồn tại gì trở quan ngại. A Lam rời khỏi tay cực kỳ có khoảng chừng mực.”

“Hai người vẫn ngầm hứa hẹn trước sao?” Tần Nghi Ninh vén ông ống tay áo của Bàng Kiêu lên.

Bàng Kiêu ngay lập tức kết hợp, túa áo ngoài, nhằm Tần Nghi Ninh coi chỗ bị thương của hắn.

“Làm gì đem bàn luận trước? Chẳng qua chuyện là tớ cho tới Quý phủ của hắn ngồi nghịch ngợm một thời gian, người sử dụng trà rỉ tai phiếm, vừa phải rời khỏi cửa ngõ ngay lập tức gặp gỡ Trưởng Công chúa An Dương cho tới. Ta suy nghĩ khó khăn đạt được thời cơ như vậy, ko bởi cầm lấy thời cơ. Tình cảnh của A Lam cũng tương tự động như tớ, có lẽ rằng hắn cũng suy nghĩ tựa như tớ. Chúng tớ demo thăm hỏi tìm hiểu vài ba câu, ngay lập tức đoán được ý tứ của nhau, vì thế ngay lập tức tiến công nhau một trận.”

“Hai người thiệt đích thị là… Không bàn luận trước, vậy tuy nhiên hoàn toàn có thể kết hợp kết hợp ăn ý cho tới như thế.”

“Điều ê đạt được từ xưa, Khi đại chiến bên trên mặt trận. Tuy lúc này tình cảnh thời điểm hiện tại của bọn tớ vẫn không giống trước, vì thế quyền lợi cũng hoàn toàn có thể tiếp tục đứng ở nhị phía đối địch, tuy nhiên sự nắm rõ và kết hợp ăn ý thì vẫn đang còn.”

Tần Nghi Ninh hiểu, thở nhiều năm nói: “Sinh rời khỏi bên trên cõi đời rối rắm này, cũng chính là chuyện không tồn tại cơ hội này. Chỉ đem điều tuy nhiên Quý Phò mã là kẻ cực kỳ mưu đồ lược, cũng đầy đủ thủ đoạn trái ngược quyết, vẫn hoàn toàn có thể coi là một trong huynh đệ chất lượng.”

“Đúng vậy.” Bàng Kiêu cảm khái: “Tình huống lúc bấy giờ của bọn tớ ko thể đối chiếu với trước khi, tuy rằng là cũng tiếp tục thầm lặng mưu đồ tính cho nhau, tuy nhiên đều hoàn toàn có thể hiểu rõ sâu xa cho nhau, đem nhiều lúc cũng chính là cực chẳng đã tuy nhiên cần thực hiện.”

Tần Nghi Ninh gật đầu: “Có lẽ đó là điểm không giống nhau thân ái phái nam nhân và phái đẹp nhân. Nếu là nhị tỷ muội thân ái thiết, chính vì tự động đảm bảo an toàn bản thân tuy nhiên cần thầm lặng tính tiếp với đối phương, hẳn là cũng sẽ không còn rộng lớn lượng như thế, mối quan hệ vẫn sớm đổ vỡ rồi. Nhưng phái nam nhân bọn chàng thì lại không giống.”

“Cũng ko phân phái nam phái đẹp, chỉ xét xử thế so với kẻ này. Giao tình thân ái tớ với Quý Lam vốn liếng từng là sống chết đem nhau, không chỉ có vậy tớ luôn luôn bội phục phẩm giá và võ thuật của hắn. Hắn là kẻ quang đãng minh lỗi lạc, tớ cũng sẵn lòng thực bụng đối đãi. Vì tình cảnh giống như nhau, nên càng nắm rõ nỗi khó khăn xử của nhau.”

Nói sắp tới, Bàng Kiêu hài hước nói: “Hiện bên trên, chính vì cần tự động đảm bảo an toàn bản thân, bọn tớ cần mưu đồ tính cho nhau, không chỉ có vậy đo lường này nhị mặt mày đều hiểu rõ.”

“Bởi vậy mới nhất đem loại kết hợp ăn ý như thế, cũng ko cần là điều xấu. Miệng chỗ bị thương của chàng chảy huyết tề.”

Tần Nghi Ninh thấy đem vết huyết chảy rời khỏi bên trên miếng miếng vải vóc băng bó bên trên cánh tay hắn, ngay lập tức lo ngại nói: “Mấy thời buổi này hạn chế động đậy chuồn, chớ nhằm chỗ bị thương bám nước, cũng cần để ý về mặt mày ăn uống hàng ngày. Chàng chớ tưởng rằng khung người bản thân thực hiện bởi Fe, lẽ nào bị thương sẽ không còn đau? Cả người đều là sẹo với sẹo, nom khó khăn coi bị tiêu diệt chuồn được!”

“Hì, nường ko mến sao? Vậy thì cũng vô phương rồi. Ta trên đây hiện nay từ đầu đến chân ăm ắp sẹo rồi, Hay những nường về thưa với Băng Đường, lần cơ hội xóa vết thâm sẹo cho tới tớ, thưa là sẹo thực hiện nường vuốt ve sầu ko tự do thoải mái. Được chứ?”

Nếu nường thưa như thế, còn không trở nên Băng Đường mỉm cười rụng răng sao?

Tần Nghi Ninh đỏ hỏn mặt mày, hung hãn lườm hắn: “Nói lộn xộn quen thuộc tật rồi!”

Xem thêm: truyện vô tận đan điền

Trong khi Tần Nghi Ninh canh ty hắn đem áo quần, Bàng Kiêu lại thấp giọng chất vấn nàng: “Người bọn họ Lục ko thực hiện khó khăn dễ dàng nường chứ?”

Tần Nghi Ninh mỉm cười nói: “Cũng không khiến khó khăn dễ dàng gì. Chỉ đem điều đợt trước thực hiện Lục phu nhân tổn thất mặt mày, ko biết trong tương lai nường tớ còn sinh sự gì nữa ko.”

“Lục phu nhân ko cần là ngọn dầu không còn đèn, nường nên nhằm ý cảnh giác vừa mới được. Với cá tính của nường tớ, đem thù hằn vớ báo, chắc chắn sẽ không còn bỏ lỡ như thế đâu.”